Quyển Nhật Ký Của Em Trai Tôi
Những Bí Mật Của Đoàn Minh Phong
Quyển Nhật Ký Của Em Trai Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 26 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hôm sau, tôi lái xe đưa Đoàn Minh Phong về nhà Vương Thủ Trung. Tâm trạng em ấy khá tệ, khiến tôi nhìn thấy cũng không khỏi khó chịu. Tôi vừa muốn giúp em ấy vực dậy, lại vừa không muốn em ấy rời xa mình.
Mấy năm nay, dọc các con phố mọc lên nhiều cửa hàng đồ ngọt mới. Khi xe chạy đến gần khu dân cư, tôi thấy ngoài đường có một tiệm bánh su mới mở, trang trí bằng ánh đèn vàng ấm áp, không lớn lắm. Tôi phanh xe lại:
"Ăn bánh su không? Anh mua một ít cho em mang về."
Đoàn Minh Phong nhìn ra ngoài cửa sổ, chậm rãi gật đầu, muộn mất nửa nhịp.
Tôi mua bốn cái nhân mousse kem sữa. Dạ dày em ấy không được tốt nên tôi không dám mua quá nhiều. Đoàn Minh Phong ngồi trên xe lấy ra một cái ăn. Tôi vừa lái xe theo chỉ dẫn của Google Maps, vừa liếc mắt nhìn em ấy một cái. Rốt cuộc thì vẫn chỉ là một cậu nhóc thôi, được ăn một món ngon là vui ngay thôi mà. Nhân tiện, tôi bắt chuyện với em ấy:
"Ngon không?"
Không ngờ em ấy lại trực tiếp đưa chiếc bánh su đã cắn dở đến bên miệng tôi. Em ấy ghé sát quá, tôi không kịp tránh. Sợ em ấy che mất tầm nhìn, tôi đành cắn một miếng theo bản năng.
Đoàn Minh Phong liếm nhẹ ngón tay: "Mmm… ngọt quá, anh thấy sao?"
Em ấy vẫn nghiêng đầu vẻ ngây thơ. Miệng tôi đầy ắp mousse mát lạnh, ngọt ngào, vội vàng nuốt xuống. Khóe miệng tôi vẫn còn vương vấn cảm giác ngón tay em ấy chạm vào. Có lẽ vì tâm lý bị xáo trộn, việc em ấy đưa đồ ăn đã cắn dở cho tôi có chút kỳ lạ, nhưng với mức độ thân mật giữa tôi và em ấy, hình như điều này cũng là bình thường. Tôi cũng từng chia sẻ đồ ăn với em ấy nhiều lần mà.
Tôi nên giữ bao nhiêu khoảng cách với em ấy thì mới là thích hợp đây? Câu hỏi này luôn giày vò tôi.
Tôi lúng túng mấp máy khóe miệng: "Cũng bình thường, em tự ăn đi, anh không ăn đồ ngọt."
Đoàn Minh Phong cười nhạt một tiếng, cô đơn tựa vào ghế ngồi. Em ấy nhìn hàng cây rì rào lướt qua ngoài cửa kính xe một lúc lâu rồi nói: "Nhật ký của em để quên ở phòng rồi, hôm nào có thời gian anh mang đến cho em đi."
Tôi khẽ "hửm" một tiếng.
"Lát nữa anh về sẽ lấy cho em ấy."
Đoàn Minh Phong nói: "Không vội, lần sau anh tiện đường ghé qua đây thì mang đến cho em ấy cũng được."
Tôi chưa bao giờ tiện đường đến đây cả, chỉ có những lần cố ý đến tìm Đoàn Minh Phong thôi.
Mặc dù chúng tôi đều ở Nam Kinh nhưng không phải ở cùng một nơi. Đầu năm, ba mẹ tôi sửa sang lại một căn nhà khác, bảo tôi sau khi tốt nghiệp thì dọn ra ngoài ở riêng.
Xe chạy đến sân nhà Vương Thủ Trung, Đoàn Minh Phong đeo chiếc ba lô nặng nề đi vòng ra phía sau cốp xe lấy hành lý.
Vương Ti Điềm đứng trên ban công tầng hai gọi tôi: "Anh hai..."
Mấy năm rồi tôi chưa gặp con bé, con bé lớn phổng phao, thay đổi nhiều quá. Trông gầy đi rồi.
Tôi gật đầu xã giao đáp lại: "Vương Ti Điềm hả? Lớn rồi xinh nhỉ."
Vương Ti Điềm cười tủm tỉm: "Anh hai vào chơi chút đi."
Đoàn Minh Phong giật hành lý khỏi tay tôi, khom người kéo cần vali lên, lạnh lùng nói: "Em đến rồi, anh đi đi."
Vương Ti Điềm đứng trên tầng hai hét lớn: "Đoàn Minh Phong đúng là mất lịch sự."
Đoàn Minh Phong như không nghe thấy gì vậy, lầm lũi, luống cuống xách hành lý lên bậc thang. Tôi muốn giúp em ấy nhưng em ấy lại tránh né, cau mày, kiên quyết nói: "Không cần."
Tôi thấy mối quan hệ giữa em ấy và Vương Ti Điềm tồi tệ đến vậy thì hơi hối hận vì đã đưa em ấy về đây. Nói cho cùng, cũng là do tôi xử lý không thỏa đáng, nên mới khiến em ấy có ý nghĩ muốn "bỏ nhà ra đi" như vậy.
Đoàn Minh Phong là một người cực kỳ nhạy cảm. Tôi nên hành xử ung dung, tự nhiên hơn nữa để tránh gây phản tác dụng.
Tôi bực bội vò mái tóc húi cua của mình. Hai hôm trước đi quán bar với bạn, không biết ai nhét cho một điếu thuốc vào túi quần. Tôi tựa vào xe, gửi địa chỉ nhà mới cho Đoàn Minh Phong, bảo em ấy có việc gì thì cứ đến tìm tôi.
Tôi ở nhà không hút thuốc, cũng không thích hút thuốc. Chỉ là khi đi chơi bời rượu chè, nhận một điếu thuốc thì dễ hòa nhập hơn. Ngược lại, không nhận thì như không nể mặt người khác.
Tôi lấy điếu thuốc ấy ra châm lửa. Đoàn Minh Phong vẫn chậm chạp không trả lời tôi.
Vương Ti Điềm chạy xuống tầng dưới. Em gái ăn mặc khá thoáng mát, đi đôi dép lê lẹp xẹp gây ồn ào. Tôi quay đầu sang nhìn, em gái chắp tay ra sau hông, một bên vai áo thun trễ xuống, để lộ dây áo lót màu hồng.
"Anh hai, anh với Đoàn Minh Phong cãi nhau hả?" Cô bé tựa vào một bên hông xe, khóe miệng nhếch lên, hạ thấp giọng như đang toan tính chuyện gì lớn lao.
"Em biết anh cũng ghét em ấy lắm."
Giọng điệu cô bé đầy vẻ nhỏ nhen, cứ như tôi và em ấy là đồng minh vậy. Nhưng tôi ghét Đoàn Minh Phong khi nào chứ?
Tôi mỉm cười không bày tỏ ý kiến gì, muốn nghe thử xem con bé còn nói gì nữa.
Con bé bắt đầu trắng trợn kể tội Đoàn Minh Phong, nói Đoàn Minh Phong coi nhà như khách sạn, rồi nói tính cách em ấy lầm lì, thích làm bộ làm tịch. Bỗng em gái nhớ ra chuyện gì đó, giận dỗi, bực bội nói: "Đoàn Minh Phong nó thích giả bộ đáng thương. Em bị nó vu oan hết mấy lần rồi đó. Hồi nhỏ nó tự ngã cầu thang cũng nói là do em đẩy, ba còn tin nó nữa chứ."
Tôi cảm thấy thật hoang đường, không nhịn được bèn cắt ngang lời: "Tự em ấy té? Lần nào? Lần bị rách trán đó sao?"
"Đúng rồi, 100%!"
Vương Ti Điềm bừng bừng khí thế, giơ ngón tay lên thề thốt: "Em thề, nó cố ý ngã xuống đấy."
Con bé này trông không giống nói dối, nhưng tôi vẫn không tin hoàn toàn được. Đoàn Minh Phong sợ đau như vậy thì làm sao có thể cố ý ngã cầu thang được?
"Anh hai..." Vương Ti Điềm đến kéo cánh tay tôi.
"Em nói thật mà, vì anh cũng ghét nó nên em mới nói mấy cái này với anh đó."
Tôi đưa tay lên hút một hơi thuốc: "Ai nói với em anh ghét Đoàn Minh Phong? Em ấy là đệ đệ của anh."
Vương Ti Điềm ngẩn ra: "Thì Đoàn Minh Phong nói chứ ai...!nó nói anh khó gần lắm, bảo em tránh xa anh ra một chút."
Tôi: "..."
"Anh hai." Vương Ti Điềm nghiêng đầu nhìn tôi gọi. Tôi nổi hết da gà. Trong đầu tôi bây giờ rối như tơ vò, không chỉ thấy bực bội mà còn khó bề tưởng tượng nổi.
Dường như Đoàn Minh Phong, đệ đệ của tôi, có rất nhiều bí mật không thể bật mí, trong khi tôi vẫn luôn tự cho rằng mình rất hiểu em ấy.
Vương Ti Điềm nói: "Em thấy anh cũng tốt mà, nhất định là Đoàn Minh Phong lại đổi trắng thay đen nữa rồi."
Tôi lấy điện thoại ra tự giễu cợt bản thân. Ác ý của con bé này dành cho Đoàn Minh Phong thật quá nặng nề. Hai đứa lớn lên dưới cùng một mái nhà, không biết đã xảy ra bao nhiêu mâu thuẫn mà lại tích tụ oán hận sâu sắc như kẻ thù đến vậy.
Vương Ti Điềm lấy việc trêu chọc Đoàn Minh Phong làm niềm vui, kể về những "thành tích" đấu trí đấu dũng với Đoàn Minh Phong mà phấn khích đến mức khoa tay múa chân.
Tất cả những điều đó đều để lại dấu vết. Đoàn Minh Phong yếu đuối, đơn thuần khi còn bé, trở nên hướng nội, cố chấp như ngày nay không thể không kể đến "công lao" của Vương Ti Điềm.
Tôi mở mã QR trên WeChat cho con bé quét, thổi một làn khói thuốc lên mặt nó: "Lần sau trước khi trêu em ấy nhớ bàn với anh một chút."
Không hổ danh là học sinh kém trong lớp, đầu óc Vương Ti Điềm quả thật không được nhanh nhạy cho lắm. Em gái hưng phấn gật đầu nói: "OK!"
Khi lái xe đi, tôi dường như nhìn thấy rèm cửa tầng hai khẽ động đậy một chút. Không biết có phải Đoàn Minh Phong đang nấp ở phía sau đó không.