Chương 25: Giận dỗi và xa cách

Quyển Nhật Ký Của Em Trai Tôi

Chương 25: Giận dỗi và xa cách

Quyển Nhật Ký Của Em Trai Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tôi hoàn toàn mất ngủ. Tôi cố tìm đủ mọi lý do cho Đoàn Minh Phong, thậm chí còn đoán em ấy bị mộng du. Đến khi trời dần sáng, tôi đành tặc lưỡi nghĩ: Thôi vậy, khả năng xấu nhất thì cũng chỉ là do Đoàn Minh Phong tiếp xúc quá ít, cả ngày chỉ biết ôm ấp với tôi nên mới có suy nghĩ lệch lạc. Sau này em ấy lên đại học, gặp gỡ nhiều cô gái rồi thì tự nhiên sẽ thay đổi thôi. Chuyện này coi như một bí mật trưởng thành của em, từ nay trời biết đất biết, tôi biết.
Nhưng... nếu em ấy cứ 'cong' mãi thì sao? Tôi vội vàng gạt bỏ suy nghĩ đó. Nếu cần thiết, tôi phải đích thân 'uốn thẳng' lại cho em ấy.
Còn về phần tôi...!
Cơn mưa đêm đã gột sạch mọi bụi bặm trên khung cửa kính. Sương sớm âm u lan tỏa khắp không khí, mang theo chút hơi mát lạnh.
Chiếc chăn dồn lại dưới góc giường. Đoàn Minh Phong lầm bầm trong giấc mộng, co ro tay chân lại tựa sát vào tôi. Khung xương em ấy thon dài, vẫn đang trong giai đoạn phát triển dậy thì. Vì bị bệnh dạ dày, không ăn uống được nhiều nên người em ấy không có mấy thịt.
Em ấy giống như một khối ngọc trắng phơi trần giữa trời lạnh, khiến người khác muốn vuốt ve.
Tôi áp lòng bàn tay mình lên cánh tay em ấy, quả nhiên là se se lạnh. Đang định kéo chăn lên thì em ấy đã vươn tay và chân ra gác lên người tôi, bám dính lấy tôi theo bản năng, tìm hơi ấm từ tôi.
Còn tôi thì vô thức ôm lấy em ấy. Nhiều năm sớm tối có nhau, tôi đã quen làm điểm tựa để Đoàn Minh Phong dựa vào rồi.
Có trời mới biết tôi đã hạ biết bao nhiêu quyết tâm mới đẩy em ấy ra được. Tôi sưởi ấm khối ngọc ấy, trong đầu có một giọng nói vọng đến: "Đủ rồi, em ấy không lạnh nữa, mày nên buông em ấy ra ngay lập tức."
Một giọng nói khác đang thỏa hiệp: "Ôm một lúc nữa đi, mày nỡ để em ấy chịu lạnh sao?"
Tôi dùng chăn quấn Đoàn Minh Phong lại từ đầu đến chân. Em ấy bị tôi đánh thức, không vui nhăn mặt rút tay ra: "Ưm... nóng..."
"Lát nữa là hết nóng rồi, ngoan." Tôi ép em ấy nhét tay lại vào trong chăn, sau đó tránh đi khi em ấy cố gắng tiến đến gần tôi lần nữa, rồi bước xuống giường.
Đoàn Minh Phong ngẩng đầu lên, mơ màng hỏi tôi: "Anh đi đâu vậy?"
"Không ngủ được." Tôi ra khỏi phòng mà không quay đầu lại.
Tôi mua một bình xịt côn trùng về, xịt khắp mọi ngóc ngách trong phòng của Đoàn Minh Phong, sau đó đóng cửa lại một ngày trời. Đoàn Minh Phong tan học về, ngửi thấy mùi thuốc xịt vẫn chưa tan hết, em ấy đứng ngẩn người trước cửa phòng.
"Lần này chắc phòng không còn côn trùng nữa đâu." Tôi đi vào, đẩy cửa sổ ra, kéo màn lên.
"Anh không tin là nó còn chưa chết đâu."
Chiếc ba lô Đoàn Minh Phong đeo trên vai rơi xuống đất, hộp bút vang lên một tiếng cực lớn, chắc là rơi mở nắp rồi. Em ấy lắp bắp nói: "Em ghét cái mùi này."
Tôi quay lưng với em ấy, giơ tay lên quạt: "Đợi mùi tan đi là được rồi."
Em ấy im lặng một lúc lâu. Tôi đi đến nhặt ba lô của em ấy lên như chưa có chuyện gì xảy ra. Em ấy nắm lấy cánh tay tôi, nói: "Vậy em sang phòng anh ngủ."
Dừng một lúc, em ấy dịu giọng hỏi: "Có được không?"
Ánh mắt vô tội của Đoàn Minh Phong gần như đã thuyết phục được tôi. Tôi quay đầu đi không nhìn em ấy, cầm ba lô của em ấy đặt lên bàn, thuận thế rút tay ra khỏi tay em ấy: "Ăn tối trước đi, lát nữa là hết mùi rồi."
Em ấy nhìn tôi chằm chằm, như nhìn một người lạ: "Anh sao vậy?"
"Không sao cả." Tôi cười đáp.
"Thì đây chẳng phải anh đã diệt côn trùng cho em rồi sao?"
"Côn trùng đến tối mới xuất hiện."
"Kéo màn, đóng chặt cửa sổ lại, không con nào bay vào được đâu."
"Nhưng mà..." Đoàn Minh Phong dường như không còn chiêu nào khác, bắt đầu giở trò.
"Em thật sự rất sợ côn trùng...! Nó sẽ chui vào từ trong khe đó. Em không được ngủ với anh sao?"
Tôi né tránh ánh mắt làm nũng giả ngây ngô của em ấy, kiên quyết nói: "Ngủ một mình đi."
"Anh làm sao vậy, sao tự nhiên..."
Phản ứng của em ấy không ngừng đi theo hướng xấu nhất mà tôi đã dự đoán, điều này khiến tôi lo lắng không yên. Tôi lạnh mặt nói: "Hôm nay sẽ không có côn trùng đâu. Anh ở đây lâu như vậy rồi chưa bao giờ thấy con sâu bọ nào mà em nói cả."
Đoàn Minh Phong thấy tôi không chừa lại đường lùi nào như vậy, sắc mặt bỗng nhiên thay đổi. Em ấy im lặng không nói gì, đi vào phòng mở ba lô sách ra, mang tất cả sách vở trên bàn bỏ một mạch vào trong ba lô, nén giọng nói trong nghẹn ngào:
"Em không ở đây nữa, em đi là được chứ gì?"
Thật sự là em ấy đã bị tôi chiều chuộng sinh hư rồi, hơi không vừa ý chút thôi là giận dỗi cáu kỉnh. Tôi thật không ngờ rằng em ấy sẽ cực đoan đến mức này, vội vàng ngăn em ấy lại:
"Em đi đâu!? Trời tối cả rồi."
"Em về nhà ba ở." Em ấy ôm ba lô lên là muốn đi ngay lập tức.
Cô tôi chạy từ dưới lầu lên, hốt hoảng hỏi: "Minh Phong, con đi đâu vậy? Mẹ đã ninh canh gà cho con rồi."
Đoàn Minh Phong cắn môi, rặn ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc: "Mẹ, mấy ngày nữa con đến thăm mẹ nhé."
Cô tôi luống cuống tay chân, nhìn tôi: "Triệu Dịch Lam, sao con lại đuổi nó đi hả!"
Má nó, sứt đầu mẻ trán, đúng là còn oan hơn cả nàng Đậu Nga.
Tôi chạy đuổi theo Đoàn Minh Phong xuống lầu. Em ấy chạy rất nhanh. Ông bà nội đang ngồi bên bàn cơm, chỉ kịp thấy Đoàn Minh Phong đeo ba lô khóc chạy ra ngoài, còn chưa kịp phản ứng thì tôi cũng chạy theo.
Ông nội quát lớn phía sau: "Mấy thằng nhóc kia, đi đâu đó!"
Ít nhiều gì tôi cũng từng ở trong trường quân sự bốn năm, con gà bệnh Đoàn Minh Phong này chạy được mười mấy mét đường bằng là đã bị tôi túm lại rồi.
"Đừng nghịch nữa!" Tôi kéo ba lô em ấy lại. Em ấy vùng vẫy, vẫn muốn bỏ đi, nhưng làm sao chống lại sức của tôi được, liền ngã nhào ra đất. Tôi túm lấy cổ áo em ấy lôi trở dậy, đang định nổi giận thì em ấy giơ cánh tay phải lên. Cơn giận này của tôi bị nghẹn lại ở cổ họng.
Lúc ngã xuống đất, em ấy bị cà rách da. Cánh tay trắng nõn có một vết thương lớn đỏ au.
Đoàn Minh Phong trừng đôi mắt quật cường nhưng lại tủi thân lên, nước mắt lăn dài xuống: "Anh muốn đánh em sao?"
Tôi: "..."
Sao tôi có thể đánh em ấy được? Tôi thương yêu cưng chiều em ấy gần ấy năm rồi, làm gì nỡ ra tay. Nếu không phải em ấy hôn trộm tôi bị tôi phát hiện, tôi cũng không tàn nhẫn dứt khoát đến như vậy. Trước đây khi em ấy bị thương, tôi đều đòi lại cả vốn lẫn lời cho em ấy bằng bất cứ giá nào, nhưng nay đến lượt tôi làm em ấy tổn thương, sao có thể không tự trách sầu não được.
"Đi về với anh. Cho dù muốn về với ba, em cũng phải đợi qua ngày mai. Giờ em chạy đi như vậy ai yên tâm được?"
Tôi kéo tay em ấy đi về. Em ấy cứ khóc mãi, không ăn uống gì, đi thẳng vào phòng khóa trái cửa lại.
Cô và bà nội luân phiên nhau gõ cửa dỗ dành em ấy, nhưng em ấy đều không để ý. Ngay cả ông nội đến gọi, em ấy cũng không trả lời.
Tôi nghĩ, mẹ nó, đúng là cứng đầu, bướng bỉnh thật đấy.
Cô tôi hết cách nên đi hỏi tội tôi, bắt tôi phải đi xin lỗi.
Tôi chẳng hề có ý đuổi em ấy đi, chẳng qua là tôi muốn em ấy tự ngủ một mình thôi mà em ấy có thể xuyên tạc đến mức này sao?
Tôi gõ cửa rầm rầm: "Đoàn Minh Phong, ra ăn cơm."
Cô đập tôi: "Nói chuyện cho đàng hoàng!"
Tôi thở dài một hơi, gõ nhẹ ba lần: "Anh không ra ngoài, vậy để tôi đi vào có được không? Tôi xử lý vết thương cho anh một chút."
Cô: "Vết thương gì!"
"Vết thương nhỏ ngoài da thôi." Tôi xua tay đuổi cô đi.
"Cô đi ăn trước đi, cô ở đây em ấy ngại không mở cửa đâu."
Cô vừa đi vừa quay đầu lại nhìn, thật ra là đứng ở góc cầu thang nhìn trộm.
Tôi dựa vào cửa: "Nghe chưa? Cho anh vào."
Mười mấy giây sau, khóa cửa kêu "rắc" một tiếng.
Tôi nhanh tay lẹ mắt xoay tay nắm cửa. Đoàn Minh Phong khóc đỏ cả mắt mũi, ngồi dưới đất thút thít, dựa vào bức tường cạnh cánh cửa.
Tôi đi lấy oxy già đến, ngồi xổm xuống đó xử lý giúp em ấy. Da em ấy non nớt, mới nhìn thoáng qua trông giống như mai đỏ trên tuyết trắng, đúng là nhìn mà đau lòng.
Em ấy im lặng không nhúc nhích mặc cho tôi bôi thuốc, đôi mắt ầng ậng nước nhưng lại nhìn tôi chăm chú. Bỗng nhiên em ấy giơ tay lên ôm lấy cổ tôi mà không hề có báo trước.
Tôi còn đang cầm tăm bông, dứt khoát ngồi phịch xuống sàn. Đoàn Minh Phong quỳ ở giữa hai chân tôi, nhận ra tôi không ôm em ấy dỗ dành như trước đây nữa, em ấy dần dần buông tay ra, cúi đầu xuống nhìn mặt đất, dáng vẻ như người mất hồn.
"Nghịch vậy đủ rồi, đi ăn cơm đi."
Em ấy gật đầu, thấp giọng nói: "Mai em về nhà ba, anh tiễn em đi."
"...!Được."