Quyển Nhật Ký Của Em Trai Tôi
Chương 28: Tiệc Mừng Và Nụ Cười Say
Quyển Nhật Ký Của Em Trai Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trước khi trình diện đơn vị quân đội, tôi không còn xem nhật ký nữa. Những tâm tư Đoàn Minh Phong dành cho tôi cứ thế bị niêm phong trong cuốn sổ ấy, như con mèo của Schrödinger vậy. Tôi mang cuốn nhật ký đi, luôn giữ nó bên mình. Do tôi học ngành kỹ thuật điện tử thông tin tại trường quân sự, sau khi nhập ngũ trở thành lính kỹ thuật, thường xuyên phải đi công tác. Vì thế, thời gian ở Nam Kinh trong một hai năm đầu rất ít, cuốn nhật ký này theo tôi đi khắp nơi, thành ra tôi cũng không có dịp để trả lại cho Đoàn Minh Phong.
Đương nhiên, đây chỉ là cái cớ của tôi thôi. Nếu tôi muốn, tất nhiên sẽ có thời gian và cách để trả lại nó. Đoàn Minh Phong cũng hiểu ý tôi nên không đòi lại.
Với thành tích của Đoàn Minh Phong, việc thi đỗ vào trường đại học hàng đầu quốc gia không phải là vấn đề lớn, nhưng em vẫn chọn ở lại Nam Kinh, với ngành khoa học và công nghệ máy tính. Lập trình là một công việc khá "tự kỷ", cũng khá hợp với tính cách lạnh lùng của Đoàn Minh Phong.
Vì Đoàn Minh Phong đã lên đại học, ông nội liền đặt mười mấy bàn tiệc mời bạn bè đến chúc mừng.
Tôi nghe mẹ nói Đoàn Minh Phong có một người bạn nữ khá thân, không biết cô gái ấy hôm nay có đến không.
Bạn nữ thì tôi chưa thấy, nhưng lại thấy một người bạn nam.
Tôi đang đứng trong sân vừa ăn nho, vừa nhìn thấy Đoàn Minh Phong và một chàng trai cao ráo đang đi cùng nhau từ xa.
Cậu bạn ăn mặc rất phong cách, trên tay đang tung hứng quả bóng rổ, dường như đang kể chuyện gì đó khiến Đoàn Minh Phong vui vẻ. Khóe miệng Đoàn Minh Phong khẽ cong lên, chàng trai kia liền đắc ý cười ha hả đầy mãn nguyện.
Có gì buồn cười à? Rõ ràng Đoàn Minh Phong chỉ đang cười cho có lệ.
Tôi nhả hạt nho vào lòng bàn tay, rồi đi về phòng.
Chúng tôi đã hẹn nhau đến nhà ông nội trước rồi mới cùng nhau đến khách sạn. Đoàn Minh Phong đến một mình, tôi liền hỏi em: "Cậu bạn đi cùng em lúc nãy đâu? Sao không mời cậu ta vào nhà chơi?"
Đoàn Minh Phong bị tôi hỏi bất ngờ như vậy, em sững sờ trong chốc lát rồi bật cười: "Anh thấy rồi hả?"
Mẹ nó...!Thế này mới là cười thật sự, miệng em ấy sắp toe toét đến mang tai rồi.
Khuôn mặt em tươi cười, tiến đến lấy đi cái tô thủy tinh trên tay tôi, lấy hai quả nho cho vào miệng. Gương mặt này của Đoàn Minh Phong đúng là...!càng lớn càng hút hồn, chỉ tiếc là em ấy ít khi cười.
Thật ra khi cười lên, đôi mắt em tựa lá liễu, linh động và ngây thơ.
Tôi lảng mắt đi, cầm lấy chìa khóa xe trên bàn, gọi ông bà nội chuẩn bị xuất phát.
Ba mẹ tôi lái xe chở ông nội, tôi chở bà nội và hai mẹ con Đoàn Minh Phong.
Đoàn Minh Phong đưa tay ra ngoài cửa sổ, chỉ về một căn biệt thự gần bên đường và nói: "Nhà Trần Diệp ở đó, chính là người bạn anh vừa thấy lúc nãy đó, bạn học lớp 12 của em."
Tôi liếc mắt sang: "Ồ."
Đoàn Minh Phong vẫn chỉ hướng đó, khuôn mặt rạng rỡ như gió xuân. Tôi nói: "Được rồi, thấy rồi. Rút tay lại đi, ngồi xe không biết là không được thò tay ra ngoài cửa sổ à?"
Đoàn Minh Phong vô cùng đắc ý, dựa lại vào ghế ngồi nghịch nghịch dây an toàn: "Em sợ anh nhìn không rõ."
Tôi thật sự không biết chuyện nhà người ta ở đâu liên quan gì đến em nữa. Tôi kéo cửa sổ xe lên, không cho em đưa tay ra ngoài nữa.
Vì tính cách của Đoàn Minh Phong ít nói, trầm tính, em ấy không mời bất kỳ người bạn nào đến. Ngược lại, thầy cô chủ nhiệm, giáo viên bộ môn, chủ nhiệm khối và vài thư ký đều có mặt. Đoàn Minh Phong ngồi cùng họ giống như một đứa trẻ tự kỷ. Thầy chủ nhiệm đến vỗ vai em mà em còn tránh đi, đúng là không nể nang ai cả. Bữa tiệc mới diễn ra được nửa chừng, em ấy đã lén lút chuồn sang bàn tôi.
Ông nội có sự thiên vị giữa tôi và Đoàn Minh Phong. Năm tôi thi lên đại học, ông ra lệnh tôi phải thi vào trường quân sự, khiến tôi phải phấn đấu khổ cực suốt bốn năm trời. Đoàn Minh Phong thi lên đại học ông nội lại không có yêu cầu gì, chắc là thấy sức khỏe em không tốt, không nỡ bắt em phải chịu khổ.
Tôi kể cho Đoàn Minh Phong nghe, Đoàn Minh Phong gắp một miếng tôm lên, nhìn khuôn mặt già nua đang đỏ bừng vì rượu kia, thờ ơ đáp: "Cháu nội và cháu ngoại đương nhiên là khác nhau rồi."
Ý tôi là muốn em biết mọi người đều rất yêu thương em, kết quả là em hiểu lầm xa tít tắp. Tôi gõ nhẹ lên đầu em: "Em là đồ vô tâm, cháu ngoại thì sao, chẳng lẽ ít thương em hơn sao?"
Em gắp thức ăn lên, khóe miệng hiện lên nụ cười mỉa mai: "Đừng tưởng em không biết gì cả, em không còn là con nít nữa đâu."
Tôi nhất thời nghẹn lời. Em lại khôi phục về với dáng vẻ vô tâm vô phế, cứ như thể lúc nãy tôi đã nhìn nhầm em vậy.
Em nghiêng người sát vào tôi, làm ra vẻ ngoan ngoãn nói: "Biết rồi, sau này em sẽ hiếu thảo với ông, được không?"
Tôi cau mày lại: "Em biết cái gì?"
Đoàn Minh Phong mất tập trung, mân mê hết lượt các dụng cụ ăn uống trước mặt, hiếu kỳ cầm ly rượu của tôi lên, lắc lắc rồi uống một hơi cạn sạch. Tôi không kịp ngăn lại, em ấy đã uống cạn nửa ly rượu trắng của tôi, lập tức bị sặc cay. Em chưa bao giờ uống rượu, chưa đầy một phút đã ngấm lên não, gò má đỏ hây hây như hai quả đào mật, mềm nhũn dựa vào vai tôi như bùn nhão, cười ngây ngốc với tôi, rồi nói: "Điều anh biết em đều biết cả."
"Say rồi? Nói bậy gì đó..."
Tôi không dám hỏi thêm, đỡ em vào nhà vệ sinh rửa mặt. Tửu lượng của em ấy kém tệ hại, lúc cười lúc khóc, giống như một thằng nhóc điên, khác xa với dáng vẻ mọt sách lạnh lùng, biết tiết chế thường ngày.
"Sao anh cứ đi công tác mãi vậy? Không chịu đến thăm em...!anh vẫn còn giận em sao? Ưm...? Không nói gì tức là vẫn còn giận, đồ hẹp hòi! Triệu Dịch Lam là đồ hẹp hòi!"
Đoàn Minh Phong nôn một lần, xem ra không thể ăn tiệc nổi nữa rồi. Chỉ có thể thuê một phòng cho em ấy nghỉ ngơi. Em bám lấy tôi không buông, uống rượu vào mà sức lực lại không hề nhỏ chút nào. Em ôm chặt lấy cổ tôi từ phía sau, khách khứa qua lại đều đang nhìn chúng tôi như xem trò hề. Tôi đành phải cõng em ấy lên.
"Anh giận cái quái gì! Chuyện từ đời nào rồi mà em vẫn còn nhớ sao?" Cái khách sạn này rất lớn, tôi cầm thẻ phòng đi trên hành lang từ đầu đến cuối, mãi mới đặt được cái cục nợ Đoàn Minh Phong này lên giường.
"Nhưng em vẫn nhớ mà..."
Đoàn Minh Phong bắt đầu khóc thút thít, nức nở thành những tiếng "ừm ừm" khe khẽ, giống như một chú mèo con bị bỏ rơi dưới gầm cầu. Em ôm chặt lấy tôi không buông tay: "Em sai rồi...!anh đừng trốn em nữa được không? Đừng trốn em..."
Em lên cơn say cào đỏ cả mặt và cổ tôi, mà tôi lại không thể đánh em ấy được. Sau khi khóc một lúc khá lâu, em ấy liền thiếp đi, cánh tay tôi bị em ấy đè đến tê rần.
Đoàn Minh Phong quậy cho tôi một phen rối bời, phiền lòng. Tôi rút hai tờ khăn giấy ra lau nước mắt cho em, thật không biết phải làm sao với em ấy đây? Rõ ràng biết em ấy là một con nhím phức tạp đầy toan tính, nhưng lại ngốc nghếch phơi bày phần bụng mềm yếu ra trước mặt tôi, khiến tôi không khỏi sinh lòng yêu thương.
Tôi vuốt mái tóc ướt mồ hôi trước trán em. Vết sẹo do ngã cầu thang năm ấy đã mờ đi rất nhiều, giờ chỉ còn nhìn thấy một đường mờ nhạt. Tôi cúi xuống hôn lên đó như bị ma xui quỷ khiến.
Em say rồi, tôi không say.
Tôi lại mở cuốn nhật ký ra xem. Đó là vào dịp Tết năm Đoàn Minh Phong học năm nhất đại học. Em ấy đã gọi cho tôi trước đó một tháng, hỏi tôi khi nào về Nam Kinh, vì sắp đến Tết rồi.
Rồi lại hỏi sau Tết tôi sẽ ở lại đến mùng mấy.
Tôi biết em ấy có ý đồ khác, cố ý trêu em ấy rằng mùng bốn tôi sẽ đi rồi.
Quả nhiên em ấy lập tức không vui, nói: "Ồ, vậy em cúp máy đây."
"Cúp đi." Tôi cười.
"Đúng là không nhớ sinh nhật Đoàn Minh Phong nữa rồi."
Em cũng bật cười: "Nếu anh không nhớ thì sao có thể mở cuốn nhật ký của em ra được?"