Chương 29: Vỡ Ốp Sự Thật

Quyển Nhật Ký Của Em Trai Tôi

Chương 29: Vỡ Ốp Sự Thật

Quyển Nhật Ký Của Em Trai Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 29 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sát Tết, vé tàu xe trở nên khan hiếm. Đúng lúc này, dự án tôi đang tham gia lại cần điều động nhân sự. Những đồng nghiệp có nhà xa đã về từ sớm, còn các nhân viên kỹ thuật chủ chốt được mời từ công ty khoa học kỹ thuật bên ngoài thì không thể về. Tổ chức đã phải làm công tác tư tưởng, kèm theo cam kết tăng lương gấp ba lần trong dịp Tết, khiến vài kỹ sư trẻ đành gác lại ý định về nhà ăn Tết bảy ngày, chờ đến mùng bảy khi mọi người quay lại thì mới được nghỉ bù.
Tôi định tự lái xe về nhưng nhân lực lại thiếu hụt, công việc kéo dài đến tận đêm giao thừa. Cuối cùng, có hai nghiên cứu sinh đi cùng tôi, một nam một nữ, chàng trai đến từ An Huy, còn cô gái là người Thường Châu.
Tối hôm trước, khi tôi đứng ở lối cầu thang hút thuốc, hai người này đang ôm đầu khóc rống vì không mua được vé tàu. Tôi vừa thấy khó xử vừa buồn cười, bèn đề nghị tiện thể đưa họ về Nam Kinh cùng, từ đó họ có thể mua vé tàu cao tốc về nhà mình.
Suốt dọc đường, họ cứ ríu rít trò chuyện, tán tỉnh nhau. Chuyến lái xe đường dài vốn vô vị bỗng khiến tôi nhớ đến Đoàn Minh Phong, muốn nghe em nói chuyện, dù cho em có đang giận dỗi tôi đi chăng nữa.
Vừa qua trạm thu phí, mẹ tôi gọi điện, giọng đầy lo lắng, nói Đoàn Minh Phong xảy ra chuyện với người nhà rồi, bảo tôi đi thẳng đến bệnh viện tổng quân khu. Thế là, tôi đành bất đắc dĩ thả đôi tình nhân này xuống một trạm tàu điện ngầm, rồi đạp ga phóng thẳng đến bệnh viện.
Đây vừa là tin tốt vừa là tin xấu. Tin tốt là người bệnh không phải Đoàn Minh Phong. Tin xấu là Đoàn Minh Phong đã nhốt Vương Ti Điềm ngoài ban công suốt một đêm, khiến cô bé suýt nữa thì đông cứng. Bà Đoàn giận điên tiết, đòi đuổi em ra khỏi nhà.
Khi tôi bước đến cửa phòng bệnh, bên trong đã vang lên trận cãi vã kịch liệt.
“Chỉ vì một cái khăn choàng cũ thôi, quan trọng hơn em gái mày sao?”
Đó là giọng của Vương Thủ Trung, mang đậm âm điệu địa phương. Ông nói một câu lại ho ba lần, gần đây sức khỏe ông không tốt lắm, trông ủ rũ mệt mỏi. Bà Đoàn tiếp lời, hừ mạnh một tiếng.
Tôi đứng bên ngoài lắng nghe, không bước vào.
Trong lòng Đoàn Minh Phong luôn chất chứa một nỗi niềm. Nhân lúc này nói ra cũng tốt. Từ trước đến nay, em là người dù có xảy ra xung đột với ai cũng sẽ không bận tâm. Một là vì em đã quen với sự lạnh lùng, không biết cách cãi vã; hai là vì em chẳng thèm đôi co, lười biện bạch với người khác.
Lúc này, nghe nhắc đến chiếc khăn choàng cũ, chắc hẳn đó chính là mồi lửa. Tôi cũng thắc mắc chiếc khăn choàng cũ nào lại có thể khiến em đột nhiên phẫn nộ đến vậy. Em bình tĩnh nói:
“Đó là của mẹ con tặng cho con, ba nên hỏi Vương Ti Điềm trước tại sao lại cắt đồ của con.”
Bà Đoàn chen ngang: “Sao Điềm Điềm biết được khăn choàng đó của mẹ mày cho mày? Cũ rồi thì thấy cũng có làm sao đâu.”
Đoàn Minh Phong nói: “Bà cảm thấy không sao là chuyện của bà, tôi tức giận là chuyện của tôi.”
Tôi nghe mà không khỏi bật cười. Sự phản bác có vẻ thiếu lý lẽ này của em vậy mà lại chọc trúng tim đen. Bà Đoàn thẹn quá hóa giận ngay lập tức, gào lên:
“Ông nhìn nó xem kìa, ăn nói kiểu gì vậy! Nuôi nó bao nhiêu năm mà cuối cùng lại là một đứa ăn cháo đá bát. Vì một cái khăn rác rưởi mà làm em gái nó suýt chết cóng, ít nhiều gì cũng là lớn lên cùng nhau, sao mà ác ôn đến thế chứ!”
Vương Thủ Trung ho một trận dữ dội.
Đoàn Minh Phong nói: “Tôi đã nói nó rồi mà nó không nghe, nó cố ý đấy, nó đáng đời.”
Vương Thủ Trung ho càng dữ dội hơn, vừa ho vừa nói: “Minh Phong mày...! mày nói đáng đời cái gì, Điềm Điềm còn nhỏ không hiểu chuyện, mày làm anh trai bao dung một chút là qua thôi.”
Đoàn Minh Phong cười nhạt một tiếng: “Con bao dung ít quá hả? So về ác độc thì con thấy mặc cảm vì kém cạnh đấy, không so được với một phần mười của họ đâu.”
Đột nhiên, một tiếng vang giòn giã, rồi lại thêm một tiếng nữa. Đó là tiếng tát tai. Tim tôi giật thót, vội vàng đẩy cánh cửa phòng bệnh đang khép hờ ra. Đoàn Minh Phong đập vào tường, khom người che mặt.
Tôi đẩy Vương Thủ Trung và bà Đoàn ra. Bà Đoàn vẫn còn đang giơ tay tức giận bất bình, tôi bẻ ngược cổ tay bà ta lại, quát lên:
“Đừng có mà quá đáng!”
Tay phải của Vương Thủ Trung đang run rẩy, vẻ mặt không thể tin nổi: “Sao con lại thành ra thế này hả?”
Một lúc lâu sau, Đoàn Minh Phong mới ngẩng đầu lên. Trên gương mặt em in hằn dấu tay đỏ tươi, nước mắt đã tràn đầy khóe mắt nhưng em chỉ cắn môi chịu đựng, đôi mắt nhìn thẳng chằm chằm vào Vương Thủ Trung, chất chứa toàn nỗi oán hận và ấm ức.
Em vươn tay đẩy tôi ra, hít sâu một hơi rồi nói với Vương Thủ Trung: “Ba chưa bao giờ...! ra mặt cho con giống như ra mặt cho Vương Ti Điềm, chưa một lần nào.”
Vương Thủ Trung nhìn gò má đỏ ửng của em, sắc mặt thay đổi: “Minh Phong...! vì ba giận cuống lên nên mới...”
Cuối cùng, nước mắt của Đoàn Minh Phong cũng lăn xuống. Gương mặt em căng lên đỏ ngầu, xúc động nhưng lại lý luận một cách vụng về như trẻ con giành đồ chơi:
“Vậy tại sao ba...! khi em gái bắt nạt con, tại sao ba chưa bao giờ đánh nó? Lần nào...! lần nào cũng đều mặc kệ, còn muốn con phải ra vẻ rộng lượng nói không sao.”
“Chẳng phải nó cũng nhốt con ngoài ban công sao? Ba có biết một ngày một đêm con sợ đến mức nào không? Con sợ côn trùng ba không biết sao? Tối hè đèn vừa lên thì toàn là côn trùng thôi, ba không biết sao? Ba đối với nó như thế nào vậy, ngay cả mắng mà ba cũng không mắng nó...”
“Ba chỉ tùy ý nói vài câu mà thôi. Ba nói gì con cũng đều nhớ hết. Ba nói...! con gái ngoan, sau này đừng nghịch nữa nhé...”
Đoàn Minh Phong nghẹn ngào: “Các người mới là một gia đình...”
Tôi không biết người khác thế nào, chứ tôi thì nghe mà đau lòng đến chết. Từng chút hiềm khích bao nhiêu năm nay, tích tiểu thành đại, đè nén em đến mức không thở nổi.
Nếu không phải vì chiếc khăn choàng của cô thì với tính cách không tính toán với người khác của em, e rằng em đã lại tiếp tục nhẫn nhịn.
Vương Thủ Trung kinh ngạc, sững người một lúc lâu mới nói lắp bắp: “Ba đối với các con như nhau cả.”
Câu nói này đã chọc hoàn toàn vào vết thương lòng của Đoàn Minh Phong. Lần đầu tiên em căm phẫn khóc gào to: “Ba đừng lừa con nữa! Con biết vì sao ba lại như vậy, vì con không phải là con ruột của ba!”
Cả căn phòng chìm vào tĩnh lặng. Tay chân tôi cũng luống cuống, sao Đoàn Minh Phong lại biết được? Bà Đoàn trợn tròn mắt, kích động đánh lên vai Vương Thủ Trung: “Tôi chẳng phải đã nói hai người không giống nhau sao? Ông bị khùng rồi hả, phí công nuôi con trai cho người khác.”
Vương Thủ Trung lảo đảo bước về phía trước, ho dữ dội một tràng. Da mặt đầy nếp nhăn của ông sắp đỏ ửng lên vì ho, cũng không biết là do tức giận hay là do xấu hổ. Ông ấy phẫn nộ hỏi: “Là mẹ con nói với con sao?”
Tôi cũng thắc mắc.
Gương mặt Đoàn Minh Phong đầm đìa nước mắt. Chợt em ngẩng mặt lên, cười một tiếng tự giễu, rồi chán nản dựa vào tường:
“Con đoán thôi.”