Chương 3: Gia đình mới

Quyển Nhật Ký Của Em Trai Tôi

Chương 3: Gia đình mới

Quyển Nhật Ký Của Em Trai Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vương Thủ Trung nhanh chóng tìm một người phụ nữ họ Đoàn để kết hôn. Bà cũng là người Hồ Nam, sống ở làng bên cạnh thôn nhà ông.
Công việc của ông có tiền đồ và của ăn của để. Vào thập niên 90, ông đã được xem là một 'Vương Lão Ngũ' (chỉ những người đàn ông độc thân thành công trong sự nghiệp).
Dù đã ly hôn và phải nuôi con, việc tái hôn với ông cũng không hề khó khăn.
Bà mối vừa đến hỏi là mọi chuyện đã thành. Nửa năm sau khi kết hôn, người phụ nữ ấy mang thai và sinh ra một đứa con gái, đặt tên là Vương Ti Điềm, nhỏ hơn Đoàn Minh Phong bốn tuổi.
Trước đây, ông nội tôi từng nhậm chức một thời gian ở Hồ Nam và có vài người bạn đồng liêu. Tin tức về Vương Thủ Trung là do một bác trong số đó kể cho chúng tôi khi đến nhà chơi. Những tin tức này cũng khá bình thường, nằm trong dự đoán của mọi người.
Bác ấy uống cũng kha khá rồi nên không nhịn được mà muốn nhiều chuyện, không hề tẻ nhạt chút nào. Bác ấy nói: "Cô gái đó nha, chậc, ghê gớm lắm đấy."
Mẹ tôi là người Nam Kinh, không hiểu tiếng Hồ Nam nên hỏi nghĩa là gì. Vẻ mặt ông nội lạnh như băng, nói: "Vợ mới của Vương Thủ Trung rất lợi hại."
Mẹ tôi ngẩn người, cười khổ một tiếng: "Cha kế mẹ kế đủ cả rồi."
Ai ngồi đó cũng đều nghe được sự châm biếm trong lời nói. Bác ấy cười lúng túng, dùng giọng điệu giải hòa để giải thích cho Vương Thủ Trung vài câu: "Cậu ta đối với con cái cũng được, ai da, có điều...!ha ha...!ha ha ha....!Chuyện này thì lâu ngày mới biết lòng người, có lẽ...!có thể...!sau này cũng tốt thôi." Bà nội tôi rầu rĩ không ngủ được vì chuyện này, nhưng ông nội thì cứ không hé miệng. Hơn nữa, Vương Thủ Trung là người giám hộ, đâu đời nào đồng ý trả con về.
Bà nội dặn riêng ba tôi đi Hồ Nam một chuyến, coi như để dựng chỗ dựa, ra oai với mẹ kế một chút cho Đoàn Minh Phong.
Vừa đúng lúc kỳ nghỉ Nguyên Đán kéo dài, tôi đi cùng ba mẹ một chuyến, nói dối ông nội là đi du lịch.
Tôi là con một, trong đám anh chị em họ toàn là anh với chị. Chỉ có Đoàn Minh Phong là nhỏ hơn tôi, vậy nên tôi hơi xúc động, nhồi đồ chơi vào ba lô định đem đến tặng cho em ấy.
Trước khi đi, tôi còn cố ý đi tìm cô tôi. Bà ấy chao đảo nhảy xuống khỏi xích đu, chân tay luống cuống gỡ khăn choàng cổ ra đeo lên cổ tôi. Chiếc khăn lông cừu mềm mại, thấm đẫm mùi và hơi ấm của bà ấy, thật ấm áp.
Vương Thủ Trung ra ga xe lửa đón chúng tôi. Người ông ấy bế trên tay không phải là em trai tôi, mà ông bế theo đứa con gái vừa chào đời một cách đương nhiên.
Bà Đoàn, vợ ông, rất nhiệt tình với chúng tôi. Bà ấy có đôi mắt xếch, gương mặt chữ điền, giọng nói cực kỳ vang dội. Trên cổ bà đeo một sợi dây chuyền sáng chói, tay trái đeo vòng phỉ thúy, tay phải đeo nhẫn kim cương, cả người toát lên vẻ quý phái nhưng cũng đầy áp đặt.
Bà ta đeo một bộ trang sức nặng nề như vậy mà lại không hề toát lên được chút khí chất khoan thai nào. Bà ta đứng gần Vương Thủ Trung, trông giống như con gái của chủ mỏ than với người hầu.
Ba tôi đứng ra làm người dẫn đầu, vờ nhìn khắp bốn phía nhà ga huyên náo: "Cháu tôi đâu? Đi vệ sinh rồi à?"
"Nó ở nhà." Bà Đoàn cười trả lời.
Đột nhiên ba tôi trừng mắt nhìn Vương Thủ Trung: "Để nó ở nhà một mình?"
Bà Đoàn cướp lời: "Mẹ em đến nhà giúp chăm con, lúc ra ngoài nó còn đang ngủ, không tỉnh lại ngay được đâu."
Ba tôi làm như không nghe thấy: "Vậy đi nhanh đi, nó ở nhà một mình thức dậy là khóc đó."
Bà Đoàn lại cướp lời: "Không đâu ạ, lớn vậy rồi sẽ không khóc đâu."
Ba mẹ tôi nhìn nhau rất ăn ý. Ba tôi nghiêng đầu liếc nửa con mắt, mẹ tôi cười giả tạo trả lời: "Mới bốn tuổi mà đã không khóc rồi, giỏi còn hơn Lam Lam nhà chúng tôi nữa chứ."
Đầu tôi toàn dấu hỏi chấm. Triệu Dịch Lam tôi nổi tiếng ngang ngược, chưa bao giờ dễ dàng rơi nước mắt, không ngờ đứa em họ chưa từng gặp mặt này cũng có khí phách đến vậy, không hổ danh là giống nòi nhà họ Triệu.
Sau đó tôi nhận ra tôi sai rồi.
Trên đường đi, bà Đoàn nhiều lần hiếu khách đòi xách hành lý giúp chúng tôi. Đồng thời, bà cũng buông tay ngay lập tức khi chúng tôi từ chối khéo. Bà còn sờ lên đầu tóc tôi liên tục, dùng giọng điệu rất trẻ con để ân cần hỏi han tôi. Tay bà ta vừa thô vừa dày, tôi không thích.
Mặc dù cô của tôi là một người điên, nhưng đẹp hơn bà ta nhiều. Tôi bình tĩnh suy nghĩ một chút, vẫn cảm thấy thích cô tôi hơn.
Ga xe lửa gần vùng ngoại ô, xe bảy chỗ phải lái một lúc lâu mới tới trung tâm thành phố.
Căn nhà tân hôn của dượng tôi khí phái giống như vợ mới của ông, được bố trí theo kiểu cung đình phương Tây. Vừa vào nhà là tấm hình cưới to ngang ngửa người thật, với áo vest đen và đầm cưới trắng. Không biết là studio đã phủ phấn quá lố cho hai vợ chồng hay bên hậu kỳ chỉnh sửa màu sắc bị trắng toát, thoạt nhìn trông giống như hắc bạch vô thường, làm tôi giật mình thon thót.
Đứng bên ngoài thôi đã nghe thấy tiếng khóc của trẻ con. Em trai Đoàn Minh Phong của tôi khóc khản cả tiếng rồi, vậy mà mẹ của bà Đoàn vẫn bình tĩnh đóng cửa nấu cơm trong nhà bếp.