Quyển Nhật Ký Của Em Trai Tôi
Chương 33: Cậu Nhóc Vênh Váo
Quyển Nhật Ký Của Em Trai Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 33 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi ở bệnh viện, lúc lấy mảnh thủy tinh ra, Đoàn Minh Phong đau đến bật khóc. Tính tình của em càng lớn càng kỳ lạ, có lúc điên cuồng thì như không biết đau là gì, tay đè lên thủy tinh mà không hề kêu một tiếng, cô tôi sợ hãi hét toáng lên nhưng em vẫn có thể bình thản an ủi bà. Lại có lúc, em sợ đau như một đứa bé mẫu giáo.
Bông gòn tẩm cồn và chiếc kẹp trong mâm đều bị em hất đi. Phải mất cả ngày trời dằn vặt mới gắp xong mảnh thủy tinh.
Khi xuống thang máy đến lầu hai để lấy thuốc, em đã mệt rũ rượi. Thang máy đông người, tôi sợ người ta va chạm vào tay em, bèn kéo em vào trong góc. Đôi mắt Đoàn Minh Phong đỏ ửng, em dựa vào người tôi, lúc nói chuyện có giọng mũi rõ rệt, nhỏ nhẹ nghe rất tội nghiệp: “Có phải em bệnh rồi anh mới chịu gần gũi em không? Sao giờ anh không kiêng kỵ nữa đi, ở đây người không đây này, một người, hai người, ba người, bốn người...”
Thang máy yên tĩnh, em vừa cất tiếng thì mọi người liền quay đầu lại nhìn em.
Tôi đang tự trách mình vì đã làm tổn thương em, cũng không biết phản bác thế nào. Em nói thêm: “Cảm ơn anh nhé, đầu năm đầu tháng chịu đi bệnh viện với em, người ta ai cũng nói đó là điềm xấu.”
Giờ thì hay rồi, tất cả mọi người đều lục tục quay đầu lại nhìn em. Tôi đúng là không biết phải làm sao với em. Em nói “điềm xấu” là vì lúc nãy ở nhà ông nội, có vài bà cụ lầm bầm, đại khái là nói Tết nhất mà đi bệnh viện thì xui xẻo. Chồng bà ấy làm bác sĩ, bảo ông ấy giúp là được rồi. Lòng tôi nóng như lửa đốt, không có thời gian để ý bà ấy, vội dẫn Đoàn Minh Phong chạy đi, không ngờ em lại để bụng như vậy.
Tôi khẽ bịt miệng em lại, thấp giọng dỗ dành: “Ông con ơi, em ngưng một chút đi được không?”
Em rất không vui mà chu môi lên, chạm vào lòng bàn tay tôi, giọng ồm ồm: “Không được...”
Lấy thuốc xong, quay về tìm bác sĩ ký tên, em không chịu ngồi một mình, cứ phải chạy tới chạy lui theo tôi. Tôi xuống hầm giữ xe lấy xe, em cũng phải đi xuống theo. Tay phải em quấn vải, em nói: “Tay trái không có bao tay, lạnh.”
Vừa nói, em vừa đút tay vào trong túi áo tôi. Em nghiêm túc nói hươu nói vượn, tôi vừa hết cách vừa thấy buồn cười. Tôi đút tay vào túi áo, nắm lấy tay em, đúng là lạnh thật.
Tôi hỏi em: “Lạnh không? Mặc mỏng quá đúng không?”
Em dùng ngón tay cạy lòng bàn tay tôi, oán giận nói: “Lạnh lòng.”
Tôi không biết em trở nên miệng lưỡi lanh lợi từ khi nào, nói những lời khiến tôi sốc mà không biết phải đáp lại thế nào nữa. Cứ ngỡ như em là hai người khác nhau so với hồi còn bé.
À, hoặc có lẽ bản tính em vốn đã như vậy, trước đây chỉ là giả vờ ngoan ngoãn để lừa tôi thôi.
Về đến nhà, người lớn liền ân cần hỏi han. Em lại chỉ lắc đầu không nói gì, ngay cả nụ cười khe khẽ ấy cũng cất giấu cả sự tủi thân to đùng, khiến người ta nhìn là muốn cưng chiều em.
Mà cái đứa đầu sỏ là tôi đây lại bị đẩy lên tuyến đầu để “cưng chiều” em, làm trâu làm ngựa cho em. Tay phải em không được dính nước, tay trái thì không làm ăn được gì. Ăn cơm cũng đòi tôi đút, nói tay trái bị trật rồi. Nếu tôi không để ý em thì em lại run rẩy khi ăn uống như người bị Parkinson.
Tôi dở khóc dở cười, gắp một miếng bông cải xanh lớn lên. Em ghét nhất là bông cải xanh nên cứ tránh về phía sau. Tôi bóp miệng em nhét vào, ép em ăn nó. Thế là em liền ghi mối hận to đùng này lại.
Lúc đi tắm, em cũng gọi tôi vào giúp. Bọt dầu gội đầu vung đầy mặt tôi, xong rồi lại còn hoang mang nói một cách vô tư: “Aiz, sao anh không tránh đi vậy? Em rửa giúp anh.”
Nói rồi, em liền lấy vòi sen tưới tôi.
Thằng nhóc hư hỏng này, đúng là càng lúc càng vênh váo. Tôi đè em lên cửa kính thủy tinh, đang định nổi giận thì em liền giơ tay phải lên nói: “Băng gạc ướt rồi.”
Vòi sen rơi xuống đất, nước bắn tứ tung, hơi nước mù mịt.
Tôi cởi chiếc áo len ra vứt vào sọt quần áo bẩn. Chiếc quần thể thao bị ướt dính sát vào đùi. Ánh mắt Đoàn Minh Phong lướt sơ qua cơ thể tôi một lượt, bỗng nhiên không nghịch nữa, ánh mắt lạc lõng không biết nên nhìn vào đâu, cuối cùng chuyển đến mặt tôi.
Tôi cúi đầu xuống nhìn, em đã cứng rồi.
Bọt xà phòng chảy từ trên đầu xuống khắp mặt. Em nhắm mắt lại, đỏ mặt xấu hổ, tay chân vụng về đứng ngay ngắn lại, cứng đờ ra như gian phu bị bắt tại trận vậy.
“Cái này cũng muốn anh giúp sao?” Tôi hỏi.
Cơ thể của Đoàn Minh Phong giống như ngọc trắng. Những nơi da thịt từng bị tôi nắm lấy, bắt lấy ban nãy ửng hồng lên, tựa như quả đào mật bị cắn ra nước. Vai em hơi run lên, em nhỏ giọng hỏi lại: “Không giúp sao?”
Tôi lôi em vào lòng mình, giận đến ngứa răng: “Em đúng là to gan bằng trời đấy, Đoàn Minh Phong. Em coi đây là đâu hả?”
Tôi dựa lưng vào tường, một tay ôm Đoàn Minh Phong. Em rên rỉ “hưm ưm ah a”, cọ bọt xà phòng lên hõm vai tôi. Suy cho cùng thì cũng non thôi, cứ sướng lên là khép chân lại theo bản năng.
“Lúc em còn nhỏ ở nhà anh... anh cũng... ưm... tuốt cho em, anh cũng to gan bằng trời.”
Khi nhớ lại chuyện này, tôi liền đau đầu, hận mình không thể quay về quá khứ chặt đứt cánh tay chính mình.
Chân em kê lên giá để đồ, em ngẩng đầu lên cọ má vào cằm tôi, có ý muốn tìm kiếm nụ hôn của tôi. Tôi quay mặt đi, tuốt vài cái em đã bắn rồi.
Tôi lấy vòi sen tắm rửa em một cách thô bạo, làm mặt lạnh lau mình cho em bằng tốc độ nhanh nhất. Tôi đánh cánh tay muốn ôm lấy tôi của em, cửa vừa mở ra là đẩy em ra ngoài.
Có trời mới biết tôi đã phí bao nhiêu sức lực mới nhịn lại dục vọng đang cuộn trào kia.
Sinh nhật em vào mùng tám, sinh nhật tròn mười tám tuổi. Mặc dù không phải là sinh nhật hai mươi tuổi nhưng người lớn trong nhà đều rất coi trọng, đặt tiệc trước nửa năm, còn bảo em đừng câu nệ, muốn mời bao nhiêu bạn thì cứ mời, đủ chỗ hết.
Đoàn Minh Phong vì giận lẫy với tôi nên cứ buồn bã ủ rũ. Mấy người bạn cấp ba và đại học đến, em cũng không bắt chuyện với họ, chỉ cắm cúi ăn. Toàn là bọn nhóc trẻ tuổi, có nhiều người lớn lạ mặt như vậy nên đều ngoan ngoãn không dám nô đùa, chỉ duy nhất cậu con trai tên Trần Diệp kia dẫn đầu hoạt náo.
Tôi nhớ cậu nhóc này, là bạn cấp ba của Đoàn Minh Phong.
Cậu ta rất vui tính, trêu mọi người cười nghiêng ngả. Sau đó, cậu ta cầm ly rượu đến đòi cạn ly với Đoàn Minh Phong. Đoàn Minh Phong nhìn tôi, tôi cau mày lại, em liền cố ý cạn sạch một ly bia lớn với người ta.
Yết hầu em ừng ực cuộn lên cuộn xuống, trông rất khó chịu.
Em muốn sảng khoái nhất thời, mọi người đều vỗ tay khen giỏi, chỉ có tôi mất hứng kêu em đừng uống nữa.
Em không nghe, cứ đòi cạn ly, bảo Trần Diệp rót đầy tiếp cho em.
Tiếp ba ly nữa, em uống như hũ chìm, đến khi không uống được nữa mới chịu ngừng lại.
Tôi tức muốn chết nên cũng uống rượu. Rượu trắng ngấm chậm mà lâu.
Tiệc tan. Vì Đoàn Minh Phong uống say rồi nên không thể đi hát karaoke theo lời rủ rê của Trần Diệp. Hôm nay họ hàng cực kỳ đông, xong tiệc rồi đều phải đến nhà ông nội chơi. Mẹ tôi bèn bảo tôi dẫn Đoàn Minh Phong về chỗ tôi ngủ, vì nhà đông người chật chội, tối còn có bữa tiệc nữa.
Ở phía xa, Trần Diệp đang gác tay lên vai Đoàn Minh Phong nói chuyện, mặt sắp dán sát vào luôn rồi. Tôi không tập trung mà đồng ý với mẹ, đầu óc mông lung mơ màng, lửa giận đâu đó xộc thẳng lên đến đầu.