Đoàn Minh Phong và ranh giới bị phá vỡ

Quyển Nhật Ký Của Em Trai Tôi

Đoàn Minh Phong và ranh giới bị phá vỡ

Quyển Nhật Ký Của Em Trai Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Theo phong tục truyền thống, mồng một không cho phép phụ nữ động tay vào việc gì. Phụ nữ quanh năm lo toan nội trợ, đến ngày mồng một phải được nghỉ ngơi.
Hôm qua bảo mẫu đã về nhà, chúng tôi gồm tôi, ba mẹ và Đoàn Minh Phong đều là khách. Ông nội liền tự tay chuẩn bị bữa sáng cho cả nhà. Ông nấu mì trộn, bánh trôi, hấp thêm khoai và làm đồ chấm, rồi cẩn thận dọn vào phòng ngủ cho bà nội dùng.
Riêng đám con cháu như chúng tôi thì không được hưởng đãi ngộ đặc biệt này. Cũng chẳng ai dám để ông cụ phải dọn cơm cho ăn. Bữa sáng đã có sẵn trong nồi, muốn ăn thì tự lấy.
Sau khi ăn mặc tươm tất, tôi và ba mẹ phải sang nhà ngoại chúc Tết. Trước khi đi, tôi vào phòng lấy áo khoác, thấy Đoàn Minh Phong vẫn còn đang ngủ say sưa. Vì em là người nhỏ tuổi nhất, lại vẫn còn đang đi học, tối qua lúc giao thừa người lớn trong nhà đã lì xì cho em rồi nên em không cần phải dậy sớm để chúc Tết ai cả.
Tôi và em ngang hàng vai vế, theo lý thì không cần phải lì xì cho nhau. Thế nhưng trước kia thấy em đáng thương, năm nào tôi cũng lì xì cho em để em vui, năm nay cũng không ngoại lệ.
Tôi ngồi bên mép giường, vén chăn ra và véo má em. Mùa đông em thích ngủ trùm chăn kín đầu, gương mặt trắng trẻo ửng hồng vì nóng, trông hệt như một quả trứng luộc vừa bóc vỏ. Chỉ cần bóp nhẹ lên làn da mềm mại, nhẵn bóng ấy là nó đã ửng đỏ ngay. Ngón tay tôi lạnh buốt, vừa chạm vào em đã tỉnh dậy rồi.
Tôi lắc lắc bao lì xì. Em ngái ngủ nhìn tôi hệt như một chú mèo lười, mơ mơ màng màng đưa tay ra định bắt lấy. Tôi tránh đi mấy lần, em liền giận dỗi rút tay lại vào trong chăn.
"Không chúc Tết được câu nào sao?" Tôi cười, cố ý dùng ngón tay lạnh ngắt trêu em, véo lỗ tai, sờ lên cằm em, thậm chí còn làm bộ thò tay vào trong tấm chăn ấm áp ấy.
Em lạnh đến nỗi hít hà liền mấy hơi. Tôi ỷ mình lớn hơn em, ra vẻ bề trên, dọa em: "Kêu 'anh hai' coi! Lâu lắm rồi không thấy em gọi 'anh hai' đó. Hồi nhỏ thì cứ khoái chí 'anh hai... anh hai...', sao giờ lại không gọi nữa?"
Em dùng hai tay úm lấy bàn tay tôi, áp lên ngực em. Cổ áo ngủ rộng rãi, hơn nửa bàn tay tôi trực tiếp dán lên làn da thịt em, cảm giác nóng lạnh giao hòa, bàn tay tôi dần được sưởi ấm lên. Thậm chí, tôi còn cảm nhận được nhịp đập của trái tim em, khiến lòng tôi bỗng chốc cháy bỏng.
Em cười rạng rỡ nói: "Em đã không xem anh là anh trai từ lâu rồi." Nói đoạn, em liền tức tốc ngồi dậy hôn tôi một cái.
"Triệu Dịch Lam, năm mới vui vẻ."
Tôi theo bản năng nhìn ra cửa, may mà không có ai ở đó. Nụ cười trên gương mặt Đoàn Minh Phong bỗng đông cứng lại. Không khí trở nên thật lúng túng, đương nhiên tôi biết ý tứ trong lời nói của em.
Tôi vẫn luôn xem em là một cậu nhóc, cho rằng chẳng qua là vì em thiếu thốn tình cảm nên mới yêu tôi một cách vô lý như vậy. Thậm chí, tôi còn tìm hiểu tài liệu về hội chứng yêu cha yêu mẹ.
Tôi cố rút tay ra, nhét bao lì xì xuống dưới gối của em rồi nói: "Em ngủ thêm chút nữa đi, anh đi đây."
Đoàn Minh Phong thất vọng ngồi đó, nửa thân trên lộ ra ngoài không khí lạnh lẽo. Tôi biết làm như vậy sẽ làm tổn thương đến tấm chân tình của em, nhưng tôi không có cách nào khác. Em có thể bất chấp mọi thứ, còn tôi thì không thể.
Mối quan hệ giữa tôi và Đoàn Minh Phong cứ như đang vụng trộm. Tôi càng thận trọng thì em lại càng làm quá lên. Có lúc, em còn cố ý làm ra những "hành động nguy hiểm" trước mặt bao họ hàng để chọc tức tôi.
Mồng năm, những người bạn cũ của ông nội đến chơi. Họ đều là những ông bà cụ lớn tuổi, còn dẫn theo cả một đám cháu chắt. Không biết Đoàn Minh Phong hứng chí thế nào mà đem gấu bông của mình ra chơi. Đám con nít liền quấn quýt lấy Đoàn Minh Phong. Em nói: "Kêu 'anh' đi rồi anh cho."
Ngay tức khắc, một tràng tiếng "anh ơi anh ơi" nối tiếp nhau vang lên, những con thú bông liền bị tranh giành.
Bà nội cười nói: "Minh Phong nhà chúng tôi không có em trai em gái nên cũng muốn làm anh rồi."
Đoàn Minh Phong cười thẹn thùng, quay đầu sang gọi tôi bằng giọng trẻ con hệt như đám nhóc kia: "Anh ơi!"
Tiếng gọi của em làm tôi nổi da gà. Tôi gượng cười, véo mặt em trước ánh mắt của một nhóm người lớn tuổi, nói: "Ngoan lắm."
Em được đà lấn tới, thân mật ôm lấy cánh tay tôi, gác đầu lên hõm vai với vẻ mặt ngây thơ vô tội. Tôi nhìn em, bỗng nhiên em quay mặt lại, chóp mũi cọ lên cằm tôi, suýt chút nữa thì chạm vào môi tôi rồi.
Tôi kéo em vào phòng, hung hăng đá sập cửa.
Đoàn Minh Phong bị tôi ấn lên tường, ánh mắt vô tội nhìn tôi: "Anh hai, sao vậy anh?"
"Đoàn Minh Phong, em có thể bình thường một chút được không? Bao nhiêu người lớn ở đó... Đừng có lên cơn nữa!"
Em nghiêng đầu: "Chẳng phải anh thích anh em hòa thuận sao? Em chỉ đang phối hợp diễn cùng anh thôi mà, nếu không thì phải làm sao?"
Biểu cảm của em rất tự nhiên, cực kỳ gợi đòn, giống như một quả bom không hẹn giờ. Bao lửa giận tôi đành nén hết vào trong bụng, không dám đốt cháy em.
"Anh hôn em một cái đi." Em nói, đôi mắt đẹp như lá liễu mập mờ hơi nước, rồi cúi đầu đầy tội nghiệp.
Tôi cau mày, cảm thấy không thể tin nổi với yêu cầu bất ngờ này của em: "Cái gì cơ?"
"Anh làm đau em rồi này." Em gỡ cánh tay tôi đang kê ngay cổ em, dáng vẻ vô cùng tội nghiệp.
"Sao anh hung dữ vậy...!em sợ."
Bản lĩnh giả vờ đáng thương của em thì đúng là số một. Rõ ràng tôi biết có lẽ em cố ý làm nũng, nhưng tôi vẫn vội vàng buông lỏng tay ra. Làn da thịt em non mềm, tôi sợ mình không biết nặng nhẹ mà làm em bị thương.
Cần cổ trắng nõn của em đỏ ửng một mảng lớn. Đoàn Minh Phong mỉm cười nhìn tôi bằng đôi mắt mông lung, trông thật sự rất đáng thương.
Trong lúc tôi đang tự trách, em liền nhào lên hôn tôi. Tôi lùi ra phía sau, em vẫn bám chặt lấy vai tôi không buông tay.
Tôi bị ép phải ôm lấy eo em, cả hai chao đảo đụng vào bàn học.
Ly nước đổ xuống, quay tròn rồi lăn đến mép bàn.
Em hôn lung tung, không hôn trúng môi thì hôn lên cằm, vào xương hàm tôi, nước bọt dính khắp nơi. Tôi bực bội đẩy em ra. Em chống tay lên vũng nước trên bàn nên bị trượt, làm rơi ly nước xuống đất.
"Xoảng..."
Đoàn Minh Phong ngã xuống đất, chống tay lên đúng mảnh vỡ thủy tinh.
Em giơ bàn tay đầy máu tươi lên cho tôi xem, gương mặt trắng bệch: "Anh hai, chúc anh mãi luôn bình an."