Quyển Nhật Ký Của Em Trai Tôi
Chương 35: Đêm Say Mưa Gió
Quyển Nhật Ký Của Em Trai Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 35 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mặc dù Đoàn Minh Phong đã lấy hết can đảm, muốn nhân lúc tôi say rượu mà "cưỡng bức" tôi, nhưng kỹ thuật quá kém khiến dũng khí của em dần tiêu tan. Cơ thể trần trụi của em cứ lúng túng ngồi không trên không dưới, cuống quýt đến đỏ bừng mặt. Tôi thấy em cứ loay hoay mãi thế này, chẳng những em mềm nhũn ra mà tôi cũng sẽ mềm theo mất.
"Đồng chí Đoàn Minh Phong, đánh trận trên giấy thì chẳng có tác dụng gì đâu." Tôi nói tiếp: "Thi lý thuyết thì điểm tuyệt đối, nhưng thi thực hành lại được 0 điểm thôi đấy."
Em giận dỗi, phất tay không chịu tôi giúp, chỉ nằm đó châm chọc. Em nắm lấy của tôi, cắn răng ngồi lên. Cả quy đầu vừa vặn lọt vào trong, bất ngờ khiến bụng dưới tôi siết chặt lại. Theo phản xạ, tôi nâng hông thúc lên. Đoàn Minh Phong oằn mình sang một bên như cành liễu mới chớm xuân, đau đớn kêu lên:
"Không được..."
Tôi cũng bị kẹp chặt, không dễ chịu chút nào. Nơi đó vốn dĩ không phải là nơi để quan hệ sinh sản, hơn nữa Đoàn Minh Phong lại là một "gà tơ", chỗ đó chẳng những không hề thả lỏng mà còn siết chặt lại.
Mọi chuyện xảy ra quá bất ngờ, tôi hoàn toàn không chuẩn bị gel bôi trơn hay bao cao su. Tôi đành bảo em đừng làm càn nữa, nhấc hông em lên và yêu cầu em thả ra. Mặc dù Đoàn Minh Phong đã trải qua nhiều thăng trầm trong đời, nhưng thật ra em vẫn là một công tử bột "tay yếu chân mềm" đích thực. Ngay cả một người cứng rắn như ông nội cũng chưa từng muốn rèn luyện em. Giờ đây, em mềm nhũn nằm sấp trên người tôi, khe khẽ thở dốc. Tôi sờ lên mông em, chạm vào dịch thể trơn nhẵn giữa hai khe mông và ấn nhẹ vào. Bất thình lình, em run lên một cái: "Ưhm..."
"Đau sao?" Tôi vỗ vỗ mông em: "Nếu đau thì thôi vậy."
Đoàn Minh Phong cau mày không nói gì, rồi lại sáp đến hôn tôi. Hôn một lúc, em lại tiếp tục tuốt cho tôi, với vẻ cứng đầu như con lừa không sợ chết: "Không đau." Không đau mới là lạ đấy.
Em đã hạ quyết tâm phải làm cho chuyện này thành công. Tôi nhịn cũng thấy khó chịu, bèn cởi áo ra ôm lấy em. Đoàn Minh Phong đổ mồ hôi nhẹ, giống như một miếng ngọc dương chi vừa được vớt ra từ suối nước nóng, dán vào ngực tôi, hơi lành lạnh nhưng chạm vào là ấm lên ngay tức khắc.
Tôi mê mẩn vuốt ve làn da em, không kiểm soát được mà đã nới rộng một lúc lâu. Đoàn Minh Phong đỏ mặt, chăm chú nhìn tôi. Em đặt tay lên cơ bụng tôi, sửa lại tư thế rồi ngồi lên một lần nữa. Vừa vào được một nửa, em liền cắn chặt môi.
"Nếu đau thì nói." "Không, không đau..." "Vậy anh làm nhé." Tôi cố ý thúc mạnh vào em một cách dữ dội. Lại vào thêm được một đoạn nữa, thành ruột ẩm ướt nóng rực, không ngừng thít chặt, chèn ép lấy "kẻ xâm lấn", khiến tôi nảy sinh một cảm giác xúc động muốn đầu hàng.
Mất tự chủ, tôi khẽ mắng một tiếng "đệt". Tôi tóm lấy bờ mông căng mịn của em, rút ra một đoạn rồi lại nhấp mạnh một cái.
"Ưưư...! mmm..." Đoàn Minh Phong buông lỏng khớp hàm đang cắn chặt, môi dưới trắng bệch lập tức tụ máu, trông giống như quả anh đào chín mọng đang căng tràn nước quả tươi mát, đỏ thắm đầy gợi cảm.
Tôi chăm chú nhìn hàm răng trắng lộ ra qua khe hở đôi môi em, rồi lại tơ tưởng đến chiếc lưỡi mềm mại ẩn giấu bên trong. Thế là tôi không chút do dự, ngồi dậy hôn lên đó.
Em đang quỳ, vốn đã miễn cưỡng chống đỡ trọng lượng cơ thể. Tôi bất ngờ ngồi dậy một cách càn rỡ, khiến em lập tức mất thăng bằng.
"A..." Đoàn Minh Phong đau đớn ngẩng cổ lên. Từng đường nét bờ vai và cái cổ em đều yếu ớt nhưng lại vô cùng đẹp đẽ.
Chưa cắm vào hết, tôi cũng rên "hm" một tiếng. Một tay tôi ôm chặt lưng em, tay còn lại nắm tóc em, cưỡng ép em tiếp tục chơi trò "ăn cháo lưỡi" với tôi.
Đoàn Minh Phong rơi nước mắt, dường như đau đớn tột cùng. Lúc hôn nhau, em đã cắn rách đầu lưỡi tôi.
Tôi không ngờ mùi máu lại kích thích ham muốn tình dục đến vậy, hơn nữa tôi đã uống khá nhiều rượu rồi.
Sau khi uống rượu, tôi dễ dàng mất kiểm soát. Tôi dồn sức bế mông em lên, thẳng người dậy, đè em ngã xuống chăn. Dường như trời lạnh cũng chẳng thể dập tắt được lửa tình, trái lại còn làm tăng thêm khát vọng xác thịt dán chặt vào nhau.
Đôi chân thon dài của Đoàn Minh Phong tách ra trước mặt tôi. Màu sắc dục vọng trông giống như màu đóa phù dung, một "cây hồng" non nớt nằm nghiêng trên bụng em.
Cảnh tượng tôi nhớ rõ nhất chính là ở đây. Sau đó, có lẽ tôi đã phát điên. Da thịt toàn thân căng cứng, tôi "xử" Đoàn Minh Phong một cách thô bạo hết lần này đến lần khác, muốn xem thử dục vọng đã mềm nhũn kia có thể cứng lên khi bị "chơi" hay không.
Càng lúc nhấp nhả càng dễ dàng. Tôi ỷ vào lực eo và bụng mình khỏe, bèn tăng tốc, liều mình thúc mạnh vào hơn nữa.
Thấp thoáng nghe thấy tiếng rên rỉ của em càng lúc càng cao vút. Em nức nở nghẹn ngào gọi tên tôi: "Triệu...! Triệu Dịch Lam...! Nhẹ thôi."
Trong chớp mắt, cái đầu đang mê man của tôi bỗng nhớ lại em là em họ của tôi. Tôi đã làm tình với em trai mình rồi, mẹ nó! Tôi bóp chặt lấy hàm dưới em, đầu lưỡi thèm thuồng chui ra khỏi đôi môi hơi hé mở màu đỏ thắm.
Tôi chặn những tiếng đau đớn của em lại bằng miệng mình. Chiếc lưỡi rách của tôi luồn lách tìm kiếm trong môi lưỡi em, lúc quấn quýt lấy nhau đã quẹt qua vết thương ấy.
Cảm giác châm chích đau đớn nhẹ nhàng ấy khiến tôi nảy sinh một khoái cảm tội ác bí ẩn trong lòng.
Lông mi Đoàn Minh Phong dính đầy giọt lệ óng ánh, giống như sương sớm đọng trên đôi cánh đen, run rẩy sắp rơi xuống.
Em bị "đâm" liên tiếp từng cái, đẩy dần đến bên mép giường. Đầu em rũ xuống, đôi mắt em mất hồn. Ngón tay trắng ngần của em luồn vào mái tóc tôi, không nhẹ không nặng mân mê nó: "Ưm...! ehm...! ưng...! Triệu Dịch Lam, a...! không xong rồi, đừng mà..."
Đừng ư?
Lúc dụ dỗ anh trai sao không nghĩ đến hậu quả? Đã đâm lao thì phải theo lao, làm gì có chuyện "đừng mà"? Tôi lùi về phía sau một chút, tóm lấy hông em, kéo cơ thể em trở về dưới thân mình. Dục vọng cương cứng không hề có chút gì gọi là thương hoa tiếc ngọc, đâm thẳng vào nơi sâu nhất của "hang động".
"Gọi "anh hai" đi." Tôi nghiến răng nghiến lợi, bức ép thằng nhóc Đoàn Minh Phong này cùng chìm đắm vào tội ác với tôi.
Đoàn Minh Phong hồn bay phách lạc lắc đầu. Tôi tức giận đánh vào mông em một cái, rồi còn cắn rách một bên đầu ngực em. Lúc tôi bắn vào trong, Đoàn Minh Phong cũng bắn theo. Em ôm lấy cổ tôi, rên rỉ bằng giọng yếu ớt như sắp chết, khổ sở gọi tôi: "Anh hai..."
Tôi đúng là một thằng khốn nạn đứng đầu vũ trụ. Bắn xong là thỏa mãn ngủ vô tư, ngủ ngon lành một giấc đến tận khi trời tối, rồi bị tiếng điện thoại đánh thức.
Mẹ tôi hỏi: "Mấy đứa xuất phát chưa?"
Tôi: "..."
Mở đèn lên, vén chăn ra. Đoàn Minh Phong trần truồng nằm sấp ở đó, toàn thân đầy vết bẩn, khắp nơi là những vết bầm xanh tím trên làn da trắng như tuyết. Tôi hít một hơi thật sâu, lật em lại, mắt tôi tối sầm hơn nữa.
Tôi không ngờ mình trên giường lại hung tàn đến vậy. Đoàn Minh Phong da trắng thịt mềm bị giày vò thê thảm, có thể thấy rất rõ là "rượu vào hỏng việc" rồi. Rượu vào mất lý trí lại càng không thể chấp nhận được.
Tôi vội vàng bế em dậy đi tắm rửa. Đoàn Minh Phong ngồi trong bồn tắm, vừa tắm vừa khóc, chỉ lên những vết tích khắp người mà mắng tôi là cầm thú.
Tôi cười lúng túng, rửa sạch tinh dịch đã khô đọng lại trên người em. Nhưng nửa đời trước tôi làm trai thẳng, không hề biết tinh dịch để lại trong cơ thể sẽ khiến em bị tiêu chảy. Em đẩy tôi ra ngoài, ở trong đó nửa tiếng mới chống tường bước ra, gương mặt nhỏ nhắn tái mét.
Em thay quần áo một cách gian nan, mặc một chiếc áo len cao cổ để che đi dấu hôn. Lúc mặc quần, nhấc chân lên được một nửa thì em đã cứng đơ người.
Tôi ngồi một bên, vừa chà xát đùi vừa dịu giọng đề xuất: "Thôi đừng ra ngoài nữa, em ở đây ngủ đi. Anh sẽ đi đối phó với họ."
Đoàn Minh Phong nhìn tôi oán giận, vừa mở miệng nói thì giọng đã khàn đi: "Được thôi. Anh cứ nói là anh trai em đánh em đến không xuống giường nổi nữa, em không đi được."
Tôi cười khan, cuối cùng đành bịa ra chuyện em bị té. Tôi đỡ em đi chập chững đến. Cả quá trình em đều đứng ngồi không yên, tôi thấy vậy cũng chẳng ăn uống gì được.