Chương 36: Ác mộng và nỗi lo

Quyển Nhật Ký Của Em Trai Tôi

Chương 36: Ác mộng và nỗi lo

Quyển Nhật Ký Của Em Trai Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 36 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Việc có đông bạn bè, họ hàng đôi khi cũng hơi phiền phức. Nếu Đoàn Minh Phong không quá nổi bật thì còn đỡ, nhưng em cứ ngồi ở đâu là lại thu hút bao nhiêu ánh mắt dõi theo.
Em đang khó chịu. Mọi người lần lượt đến hỏi han, khuyên em ăn nhiều một chút. Em bảo ăn không nổi thì lại bị quở trách một trận, nào là "Ăn ít không tốt cho sức khỏe đâu, phải ăn nhiều để bồi bổ chứ," vân vân và mây mây. Mỗi khi món mới được dọn lên, cả bàn ăn đều nhìn em chăm chú. Em chỉ gắp vài miếng bỏ vào bát, ăn qua loa cho có lệ, càng khiến em thêm không thoải mái.
Tôi thấy em như vậy cũng rất khó chịu, đành nói lớn: "Ăn canh đi, buổi tối ăn nhiều khó tiêu hóa đấy." Rồi tôi múc cho em một bát canh gà, đổi bát của em lấy bát của tôi.
Em cúi đầu húp canh, dáng vẻ ngoan ngoãn dễ bảo, rồi nói nhỏ với tôi.
"Tại anh hết..."
"Ừm."
"Anh ăn hết đi nha."
"Được."
Em hơi nghiêng người dựa vào tôi, hạ thấp giọng: "Từ đầu đến chân em đều khó chịu, muốn phát cáu cực kỳ. Anh đừng cứ 'ừm ừm, được được' như vậy nữa, cãi nhau với em đi, nhưng không được mắng em."
"..." Tôi bất lực nhìn em. Em vẫn giữ vẻ mặt không đổi, giả vờ làm đứa bé ngoan ngoãn. Ai mà ngờ được người có phẩm chất đạo đức và học hành ưu tú như Đoàn Minh Phong đây lại có tính cách quái đản đến vậy, nhưng tôi lại rất yêu sự nghịch ngợm lém lỉnh ấy của em, bởi em chỉ ương bướng với mỗi mình tôi thôi.
Con người ta thường bị những thứ quý giá thu hút một cách vô thức, tốt nhất là phải độc nhất vô nhị.
Tôi làm sai nên chột dạ, làm gì có mặt mũi mà mắng em. Lúc được lúc không, tôi thì thầm với em, bữa tiệc tối không có bạn bè của Đoàn Minh Phong, còn lại đều là bạn bè của ông bà và cha mẹ.
Xong xuôi, họ ở lại trò chuyện hàn huyên với nhau, còn tôi dẫn Đoàn Minh Phong chuồn đi trước.
Đèn neon buổi tối dịp lễ tết tạo nên không khí hân hoan lạ thường. Suy cho cùng thì Đoàn Minh Phong cũng còn nhỏ tuổi, da mặt mỏng, không chịu đi bệnh viện, đến hiệu thuốc cũng không chịu vào. Tôi hỏi em, lúc làm việc xấu sao dũng cảm như vậy mà giờ lại ngại ngùng.
Đoàn Minh Phong nói, khi làm việc xấu không ngờ Triệu Dịch Lam lại tàn nhẫn đến vậy.
Vừa nói, em vừa kéo cổ áo len xuống để phơi bày chứng cứ.
Thật không còn mặt mũi nào nhìn.
Tôi nói không lại em, không thể không mặt dày đi vào mua thuốc. Dấu vết trên người em quá rõ ràng, ở nhà ông nội dễ bị phát hiện. Tôi bảo em đến nhà tôi ở vài ngày, người lớn biết hai huynh đệ chúng tôi đã thân nhau từ nhỏ nên cũng không có dị nghị gì.
Phía chân trời vọng đến vài tiếng pháo nổ. Tôi đứng bên chiếc cửa sổ sát đất, nhìn ra ánh đèn của mọi nhà. Sự ấm áp quá mức đôi khi dễ sinh ra cảm giác lo âu. Vô thức tìm thuốc hút, rồi lại nghĩ rồi thôi, vì Đoàn Minh Phong không thích mùi thuốc.
Cúp điện thoại, tôi vào phòng. Đoàn Minh Phong đang nằm trong chăn, vẻ mặt không vui, con ngươi em nhìn về phía tôi.
"Sao vẫn chưa ngủ nữa?" Tôi lấy khăn ướt trên trán em, lật mặt khăn lại.
"Khó chịu lắm sao?"
Đoàn Minh Phong gật đầu, rồi lại lắc đầu.
Em ngoan như vậy khiến tôi hơi đau lòng. Tôi lấy thuốc ra bôi cho em, em cũng rất phối hợp, may mà phía sau chỉ sưng lên thôi.
Tôi vén áo em lên, ánh mắt dừng lại ở vết rách trên đầu ngực em. Đoàn Minh Phong giơ tay che lại, nói:
"Hết đau rồi."
Tôi không biết nói gì cho phải.
Em lại nhấn mạnh thêm lần nữa: "Thật mà, em chỉ chóng mặt nóng sốt thôi, có lẽ do ban ngày uống bia xong bị nhiễm lạnh đó, không liên quan đến anh chút nào đâu. Em oán trách anh là vì muốn anh dỗ dành thôi, anh đừng để ý vậy nữa..."
Tôi hôn lên môi em, một nụ hôn dài để vỗ về sự bất an trong lòng em. Tôi rất ăn năn, đến giờ vẫn chưa cho em một nụ hôn tử tế nào.
Một tình yêu thuần túy không nên xen lẫn những cảm giác tội lỗi và hoảng sợ. Quang minh chính đại ân ái nhau, giống như một cặp tình nhân bình thường nhất trên thế gian này, đong đưa tán tỉnh như chẳng có ai bên cạnh, tươi cười rạng rỡ nhận lấy những lời chúc phúc của tất cả người thân bạn bè.
Bỗng tôi nhớ lại lời Thích Yên Nhiên từng nói. Cô ấy nói, nếu như tất cả mọi người đều phản đối tình yêu của tôi, thì tôi sẽ không hạnh phúc đâu.
Tôi ôm Đoàn Minh Phong rất chặt. Em đổ đầy mồ hôi, thì thầm đòi uống nước, bỗng tôi giật mình thức giấc.
Trong giấc mơ, tôi đang giở khăn đỏ cho tân nương, gương mặt xinh đẹp của Đoàn Minh Phong lộ ra. Tôi vui sướng ngất ngây, em mỉm cười gọi tôi 'Anh', nhưng gương mặt hồng hào bỗng chốc tan thành mây khói.
Dưới chân hẫng đi, cảnh tượng thay đổi. Người đẹp dưới ánh nến là Thích Yên Nhiên, Đoàn Minh Phong mặt cắt không còn một giọt máu đứng phía cửa hỏi tôi:
"Tại sao lại lấy người khác?"
Cơn ác mộng này tôi không nói với bất cứ ai. Lúc đi học, tình cờ có mấy đứa bạn truyền tai nhau 'ác mộng nói ra sẽ thành sự thật đấy', đương nhiên đây là lời nói vô căn cứ.
Tôi không hề mê tín, nhưng tôi không dám lấy Đoàn Minh Phong ra để mạo hiểm.
Sau đó, một quãng thời gian rất dài tôi cứ hay mơ thấy cùng một cảnh tượng.
Cuối tháng tư, đi công tác ở Thường Châu, tôi đã đi một chuyến đến Mao Sơn, đốt nhang bái lạy Bồ Tát, cầu xin cho Đoàn Minh Phong mãi mãi bình an.