Sự Thật Phũ Phàng

Quyển Nhật Ký Của Em Trai Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 42 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khi tôi đến bệnh viện, Đoàn Minh Phong đang được bà Đoàn dìu ra khỏi phòng bệnh, em khóc nức nở không ngẩng mặt lên nổi.
Bà Đoàn ân cần hỏi han một cách bất thường, phía sau là một đám họ hàng thân thích vây quanh với vẻ thờ ơ. Vương Ti Điềm tay cầm điện thoại, dựa vào tường, chăm chú nhìn màn hình, khóe miệng thoáng vẻ khinh bỉ.
Cả hành lang như một đường hầm trống rỗng, nhưng trước cửa phòng bệnh của Vương Thủ Trung, người người chen lấn, vô cùng hỗn loạn. Một cô y tá đẩy chiếc xe nhỏ vội vã chạy đến, quát lớn bảo họ đừng làm ồn.
Giữa những tiếng ồn ào, tiếng khóc của Đoàn Minh Phong như một tín hiệu yếu ớt. Tôi chen qua đám đông, thấy em đang ngồi xổm dưới đất, vùi mặt vào khuỷu tay, thút thít khóc nghẹn.
Họ vây quanh, xúm xít nhìn chằm chằm vào em.
Tôi kéo cánh tay em, nói: "Đứng lên."
Em chợt ngẩng đầu, nước mắt nước mũi tèm lem, chẳng biết là do khóc quá nhiều hay quá lâu. Nhìn thấy tôi, em ngơ ngác, đôi mắt đờ đẫn mất vài giây mới định thần lại được.
Em bám chặt lấy cánh tay tôi như bám vào chiếc phao cứu sinh, tôi hết sức kéo em đứng dậy.
Xung quanh, mọi người đang xì xào bàn tán về thân phận của tôi, nhưng tôi không có thời gian để ý đến họ. Tôi chỉ lo Đoàn Minh Phong vẫn còn giận mình, tôi muốn ôm lấy em, rõ ràng em cũng đã đưa tay ra rồi. Bỗng, giọng mỉa mai của Vương Ti Điềm chợt vang lên:
"Đây là anh họ của Đoàn Minh Phong, có quan hệ huyết thống đấy, không phải người nhà chúng ta đâu."
Đoàn Minh Phong đẩy tay tôi ra, tựa lưng vào tường, vội vàng lau nước mắt.
"Anh đến đây làm gì?" Em nhìn xuống sàn nhà.
"Ở đây em... có chút chuyện, anh về trước đi, bảo mẹ em đừng lo lắng."
Bà Đoàn chen ngang: "Nó phải ở lại, lát nữa chúng tôi còn phải bàn bạc chút chuyện."
Vương Ti Điềm đi đến nói với bà Đoàn: "Mẹ, bao giờ thì về nhà? Ba con chưa chết mà đã có người đến khóc hộ rồi, chưa chết cũng bị làm phiền đến chết mất thôi."
Nước mắt Đoàn Minh Phong không ngừng rơi, nghe vậy liền quay mặt đi. Bà Đoàn nhìn Đoàn Minh Phong rồi liếc xéo Vương Ti Điềm, vỗ vai em: "Con ngoan, về nhà với dì một chuyến, bàn xong chuyện rồi lại đến."
Tôi cứ tưởng chuyện bà ta muốn bàn là về bệnh tình của Vương Thủ Trung. Giờ Vương Thủ Trung đang nguy kịch, theo lý thì vợ con phải ở đây túc trực mới phải, vậy mà bà ta lại muốn dẫn Đoàn Minh Phong về nhà bàn bạc.
"Bàn chuyện gì?" Tôi cau mày.
Bà Đoàn cười gượng: "Đây là chuyện nhà chúng tôi."
Thế mà bà ta lại nhận Đoàn Minh Phong là người nhà, thật khó tin.
Tôi đứng hình trong chốc lát, Đoàn Minh Phong cũng ngơ ngác theo. Em liên tục quay đầu nhìn vào phòng bệnh, rồi nói với bà ta:
"Dì ơi, hay con ở lại với ba nhé? Mọi người có gì muốn nói thì cứ về trước đi, đừng bận tâm đến con, con sẽ ở đây với ba."
Phía sau, vang lên tiếng hừ lạnh khinh bỉ: "Giả tạo, diễn kịch giỏi ghê ha.
Bao nhiêu năm nay có thấy mày về thăm ông ấy đâu, chẳng phải đã đoạn tuyệt tình cha con rồi sao? Giờ ông ấy sắp chết rồi lại thành ba mày rồi hả?"
Đoàn Minh Phong siết chặt nắm đấm, âm thầm chịu đựng, rồi quay đầu đi ra khỏi phòng bệnh.
Vương Ti Điềm xông tới kéo áo em, giọng nói the thé: "Tao đang nói chuyện với mày, mày không được đi!"
Bà Đoàn giơ tay ngăn nó lại, tôi đẩy ngã Vương Ti Điềm giữa lúc hỗn loạn. Đoàn Minh Phong đứng phía sau lưng tôi, không nói lời nào.
Vương Ti Điềm bò dậy, xấu hổ quá hóa giận, chỉ thẳng vào mặt tôi mắng: "Mày đừng làm người ta ghê tởm nữa! Mày là con cái gì ở đây? Mở miệng ra là kêu "ba, ba" thân thiết quá. Ba tao nuôi mày lớn vậy mày đã trả ơn ông ấy chưa? Mày làm được gì rồi? Ngoài việc làm ông ấy tức đổ bệnh ra mày cũng chẳng làm gì cả, đồ sao chổi! Mày có ý đồ gì đừng tưởng nhà tao không biết..."
Bà Đoàn vẻ mặt lo sợ vội vàng quát Vương Ti Điềm: "Điềm Điềm! Đừng nói nữa!"
Miệng Vương Ti Điềm oang oang không ngừng, đang chửi hăng sao dừng được, lỡ lời nói toẹt ra: "Bàn chuyện chia tài sản đấy, mày không đi thì họ về nói chuyện với ma à?"
Tôi sững sờ. Rõ ràng Đoàn Minh Phong cũng không nghĩ tới chuyện này, em đứng ngây người như trời trồng phía sau lưng tôi, một lúc lâu sau mới cười một cách đau đớn:
"Thì ra là vì cái này..."
Nước mắt đã khô đọng lại nơi khóe mắt em. Đôi mắt lá liễu hằn đầy tia máu, sắc lạnh như lưỡi dao nung đỏ. Tôi chưa bao giờ nhìn thấy ánh mắt như vậy của Đoàn Minh Phong. Em nhìn hết gương mặt của từng người, rồi đi vòng ra trước mặt tôi, gật đầu:
"Được, tôi sẽ nói chuyện với các người, ra quán cà phê trước cổng bệnh viện đi."
Bà Đoàn lột bỏ hoàn toàn vẻ hiền lành, lộ ra sự khôn lanh vốn có của bà ta: "Quán cà phê không thích hợp lắm, hay là về..."
"Tôi nói đi đâu thì đi đó." Đoàn Minh Phong vẻ mặt lạnh lùng ngắt lời, một mình đi thẳng tới thang máy. Phía sau, đám người lao xao kéo theo, có người mắng, có người thở dài. Giọng điệu em thờ ơ, hất tay bà Đoàn ra.
"Không thì mấy người về nhà đợi đi, đợi ba tôi tắt thở rồi thì đi bàn với linh hồn của ông ấy, hỏi ông ấy tại sao không viết di chúc cho các người đi."
Tôi là người ngoài, không có tư cách tham dự buổi họp bàn chia tài sản của nhà họ Vương. Tôi sợ họ bàn bạc không xong sẽ ra tay, họ cũng sợ tôi ra tay, nên tôi ngồi bên ngoài phòng bao. Họ ngồi quây quần trong phòng, còn Đoàn Minh Phong thì ngồi ở vị trí gần cửa ra vào.
Cuối cùng đúng là đánh nhau thật. Tôi loáng thoáng nghe thấy giọng nói cực kỳ ngạo mạn của Đoàn Minh Phong: "Vốn dĩ là được đó, nhưng giờ tôi mất hứng rồi, đổi ý rồi, thích không cho các người toại nguyện đấy!"
Sau đó có tiếng ly đập xuống đất. Tôi đạp cửa xông vào, kéo Đoàn Minh Phong đang ngã dưới đất đứng dậy rồi hét lên với nhân viên phục vụ: "Báo cảnh sát!"
Lâu lắm rồi tôi chưa đánh nhau. May mà mùa đông mặc đồ dày. Nói thật, mấy người bà con này không phải dạng vừa, vô lý đến ngang ngược. Biểu cảm lúc quơ ghế lên định đánh tôi trông ác như quỷ, cứ như Đoàn Minh Phong cướp tiền của nhà họ vậy.
Đoàn Minh Phong thương lượng không thành với họ, ngay cả gặp mặt Vương Thủ Trung lần cuối cũng không được. Lúc đặt linh cữu, họ cũng không cho em đến viếng, em đi ba lần đều bị đuổi ra ngoài.
Hôm hỏa táng, Đoàn Minh Phong không đi, em ngủ vùi cả ngày ở nhà ông nội. Buổi tối tôi đến thăm em, cô tôi gọi em dậy ăn cơm. Em mơ màng chống trán, lúc đi cầu thang xuống, vẻ mặt không chút cảm xúc gọi tôi "anh hai".
Tôi sững người, đã lâu lắm rồi em chưa gọi tôi là anh hai.
Đoàn Minh Phong ngồi thẫn thờ ăn cháo trắng, từng muỗng, từng muỗng một. Đôi môi từ tái nhợt dần trở nên hồng hào. Ăn xong cháo, em còn ăn thêm một quả trứng luộc thảo mộc, vẻ mặt rất tự nhiên. Thế nhưng, quả trứng thảo mộc kia mới ăn được một nửa thì em đã cứng nhắc đứng dậy, chậm rãi đi vào nhà vệ sinh, rồi nôn thốc nôn tháo.
Ông bà nội giật mình thon thót, cô tôi vội vàng chạy đi gọi bác sĩ. Tôi nhanh chân chạy đến mở cánh cửa kính trong nhà vệ sinh. Đoàn Minh Phong ngước mắt nhìn tôi qua gương rồi hết sức bình tĩnh phun nước súc miệng, lau sạch tay, lau đi những giọt nước mắt sinh lý do nôn quá mạnh. Em đưa ngón tay còn vương nước đến gần gò má tôi, nhưng không chạm vào.
Tay em có vẻ rất lạnh, tôi đang định nắm lấy thì em đã hạ xuống, cười với tôi: "Anh hai, em không sao."