Quyển Nhật Ký Của Em Trai Tôi
Tìm em trong đêm
Quyển Nhật Ký Của Em Trai Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 43 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tro cốt của Vương Thủ Trung được an táng tại quê nhà Hồ Nam. Nghe nói, hai năm trước khi phát hiện mắc bệnh ung thư phổi, ông đã âm thầm mua một phần mộ cho mình, ngay cạnh mộ phần của cha mẹ ông. Coi như là lá rụng về cội vậy.
Cả đời ông trải qua hai lần kết hôn, nhưng đến khi nhắm mắt xuôi tay vẫn cô đơn tịch mịch. Cuối cùng, ông trở về bên cha mẹ mình, bởi dù sao đi nữa, nơi đó mới thực sự là "nhà".
Ông nội, vốn là lãnh đạo cũ của Vương Thủ Trung, cũng đã đến viếng vào rạng sáng hôm đưa tang. Ông đi một mình mà không nói với Đoàn Minh Phong, có lẽ bà Đoàn không dám ngăn cản ông.
Một người bác đến Nam Kinh phúng viếng, tiện thể ghé thăm ông nội. Bác ấy kể cho chúng tôi nghe tin Vương Thủ Trung đã về lại Hồ Nam. Ông nội đang nhâm nhi rượu trắng, im lặng không nói một lời.
"Còn trẻ vậy mà đã ra đi sớm quá. Hồi chúng cháu còn ở quê, trong làng có một ông thầy bói mắt chột, nói tướng mặt của Vương Thủ Trung không có số hưởng phước, mạng khổ. Cháu đã mắng ông thầy bói một trận.
Mấy năm trước, khi thấy vợ con anh ta, cháu đã quên mất chuyện này. Giờ nghĩ lại, ông thầy bói nói chẳng sai chút nào."
Ông nội lại uống thêm một ngụm rượu, ngón tay gầy guộc như cành cây khô cầm lấy chén rượu, lặng lẽ gật đầu.
Bác ấy lại than thở: "Rõ ràng, phước không nên hưởng quá nhanh..."
Tôi và ba tôi ngồi cùng họ. Ông nội giơ tay bịt mắt, người đã già cả, con ngươi cũng đã ngả màu vàng, ngay cả nước mắt cũng ít đi. Khi ông buông tay xuống, đôi mắt lại nhìn chằm chằm vào chén rượu một cách thẫn thờ, tựa như giọt nước mắt vừa rơi xuống ban nãy chỉ là do tôi nhìn nhầm.
Ông nội nói: "Tôi không nên khuyên nó đi làm lính. Làm ruộng cũng tốt lắm, tính nó thật thà..."
Ba tôi vỗ vai ông cụ: "Ba à, đừng nghĩ như vậy."
Tiếng bước chân nhẹ nhàng vọng xuống từ cầu thang. Tôi quay đầu nhìn, thấy Đoàn Minh Phong đang rẽ sang khúc quanh, thoáng cái đã không còn thấy đâu nữa.
Không biết lúc nãy em đã nghe được bao nhiêu. Tôi cũng đứng dậy lên lầu, căn phòng không mở đèn, em đang quấn chăn nằm im không nhúc nhích.
"Sao không mở đèn? Chẳng phải em sợ tối sao?" Tôi bước đến bật đèn ngủ. Em đang nhắm mắt, con ngươi dưới mí mắt vẫn chuyển động, lông mi giần giật. Nước mắt còn chưa kịp lau sạch, qua ánh đèn ngủ, một vệt nước óng ánh trượt dài xuống sống mũi.
Em đang lẩn tránh tôi, hệt như tôi đã từng lẩn tránh em vậy.
Cảm giác này giống như nướng một lò than giữa nắng hè gay gắt, hay như nuốt phải khối băng trong ba chín ngày giá rét, vừa bực bội vừa bứt rứt khó chịu.
Vương Thủ Trung ngã bệnh nguy kịch khá đột ngột, vừa hôn mê là không tỉnh lại. Bà Đoàn lật tung cả căn nhà cũng không tìm thấy di chúc. Theo quy định của luật pháp, mặc dù Đoàn Minh Phong và gia đình đã xích mích nhiều năm, nhưng em vẫn là con nuôi của Vương Thủ Trung và có tư cách được chia gia tài.
Vốn dĩ bà Đoàn định dùng tình cảm để khuyên em bỏ cuộc, ai ngờ Vương Ti Điềm lại buông lời khiêu khích, chọc điên Đoàn Minh Phong. Bên bà Đoàn đòi kiện tụng, bên Đoàn Minh Phong cũng không chịu thua, sống chết gì cũng không buông tha.
Tính tình của Đoàn Minh Phong tôi hiểu rõ nhất. Em mà đã giận rồi thì chỉ có dỗ dành thôi, chứ đối đầu với em thì em sẽ ăn thua đủ cho tới cùng.
Bà Đoàn không dám đến làm loạn ở nhà ông nội tôi, bèn lén lút đến trường tìm Đoàn Minh Phong. Nửa đêm hơn mười một giờ, bạn cùng ký túc xá của em gọi điện thoại cho tôi, nói rằng buổi chiều có một bà dì vào tận phòng học chạy theo chửi mắng Đoàn Minh Phong. Đoàn Minh Phong chịu không nổi nên đã trốn học chạy ra ngoài, đến giờ vẫn chưa về.
Tôi ngắt máy, vội vàng mặc áo khoác rồi chạy đi tìm em. Gần đây, tâm trạng của Đoàn Minh Phong rất tệ, thường không trả lời tin nhắn, gọi điện thoại cũng không nghe máy, cơ bản là không muốn liên lạc với tôi.
Em ở ký túc xá, tôi cứ nghĩ em ở trường thì chắc sẽ không sao. Ai ngờ bà Đoàn lại có thể làm ra chuyện này, đúng là không thể nào tưởng tượng nổi.
Tôi gọi hết cuộc này đến cuộc khác, nhưng chỉ toàn là giọng nói "Thuê bao quý khách vừa gọi...". Tôi hung hăng đập tay lên vô lăng, rồi gọi cho một người bạn bên cục cảnh sát, nhờ họ giúp tìm tung tích của Đoàn Minh Phong qua camera giám sát. Camera gần trường đại học được lắp đặt rất dày đặc, chắc chắn có thể tìm ra được một vị trí đại khái nào đó. Tôi đoán, một là em ngủ khách sạn, hai là chạy đến công viên hoặc quảng trường nào gần đó ngồi thẫn thờ thôi. Em rất ngoan, sẽ không đi chơi bậy bạ đâu.
Tôi vừa dứt lời với bạn thì Đoàn Minh Phong gọi đến. Tôi vội vàng nghe máy, tạp âm trong điện thoại rất lớn, có một người đàn ông đang gào vào điện thoại:
"Này, anh là bạn của cậu ấy sao? Chúng tôi đang ở quán bar Woranges đường Trường Đình, cậu ấy uống say rồi, đến đón một chút được không?"
Mẹ kiếp! Cảm giác như lúc nãy nói với bạn rằng em rất ngoan đúng là đang nói phét. Tôi trầm giọng nói: "Được, tôi đến ngay."
Người đó nói lớn: "Ồ, nhanh lên nha, tôi cũng phải về rồi. Đến trễ bạn anh bị người ta dẫn đi là tôi không chịu trách nhiệm đâu đấy!"
Tôi hít sâu một hơi. Nếu có một ngày nào đó tôi chết đi, thì không phải do Đoàn Minh Phong dọa tôi chết, mà là do em làm tôi tức chết.
Rạng sáng, tôi đạp chân ga phóng như bay trên đường phố Nam Kinh. Đoàn Minh Phong chưa bao giờ đi quán bar. Tôi cau mày mở cửa sổ xe, gió đêm lạnh giá thổi càng làm ngọn lửa giận trong lòng tôi dâng cao hơn.
Sao em có thể đi quán rượu chứ?
Con gà một ly đã gục!
Đm.