Ký Ức Đau Thương Và Đêm Nồng Cháy

Quyển Nhật Ký Của Em Trai Tôi

Ký Ức Đau Thương Và Đêm Nồng Cháy

Quyển Nhật Ký Của Em Trai Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 57 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tôi nghe lén cuộc nói chuyện của dì Đoàn và ba. Bà ta nói: "Cái nhà đó đã giúp được mấy lần rồi, nuôi con mà ông còn không dám làm vậy sao? ... Không phải chứ... Vương Thủ Trung, ông có ý gì? Tôi bạc đãi Đoàn Minh Phong lúc nào mà cứ tuần nào cũng tới, đúng là phát điên!"
Hai năm rồi tôi chưa gặp họ. Ba không cho tôi đi, dì Đoàn cũng không cho, đúng là kỳ lạ. Bà ta chẳng phải mẹ ruột tôi, cũng chẳng ưa tôi, tại sao cứ phải ép mình sáng không đụng mặt thì tối đụng với tôi thế này? Nếu là tôi, tôi đã mong tránh xa kẻ mình ghét còn không kịp.
Tôi nhớ anh trai rồi. Anh giống như mặt trời nhỏ vậy, gương mặt của anh trai dần trở nên mơ hồ trong tâm trí tôi. Lúc nhớ lại chỉ còn những đường nét chói mắt.
Vương Ti Điềm xuống cầu thang ngay phía sau tôi. Nó lùn tịt, chân ngắn, phải bám vào tay vịn. Tôi cố ý đi chậm lại, quả nhiên nó lại vươn tay đẩy tôi. Còn tám bậc nữa mới xuống tới đất, không được. Tôi quay đầu nhìn nó, nó nhe răng cười đầy ác ý.
Tôi cũng cười.
Tôi đi thêm hai bậc nữa. Ừm, độ cao này chắc không đau lắm... đâu. Tôi đưa chân ra, nhắm mắt lại, ngã lăn lông lốc xuống dưới.
Vương Ti Điềm đạt được ý muốn, nhưng nó không tài nào cười nổi, sợ đến mức khóc òa òa gọi ba mẹ. Tôi ngã ngất ra đất, tay chân đều tê dại, không biết đầu bị đập trúng chỗ nào, chỉ thấy mũi ngập mùi tanh của máu, toàn thân chỗ nào cũng đau, tai ù ù kèm theo tiếng kêu chói tai đáng ghét của con bé. Đau quá, tôi cũng muốn khóc.
Thì ra khi đau đến tê dại, người ta sẽ không thể khóc được. Dưới thềm gạch men là một vũng máu đỏ tươi. Ba ôm tôi dậy, máu chảy vào mắt tôi, nóng hổi, còn ấm hơn cả nước mắt.
Ông sốt ruột như kiến bò trên chảo nóng, ấn trán tôi, gọi xe cấp cứu. Dì Đoàn cũng sợ đến phát hồn, hoang mang hoảng sợ hỏi gọi số nào. Tôi rất muốn nói với bà ta là 120, nhưng tôi không nói được. Sao bà ta lại kém hiểu biết đến vậy chứ, lãng phí thời gian. Liệu tôi có chết không?
"Sao lại té cầu thang?"
Không biết là dì Đoàn hỏi hay là ba tôi hỏi. Họ thấp giọng thảo luận trên xe cấp cứu, tôi nghe rõ nhất một câu: "Kệ đi, may mà Điềm Điềm không sao."
Tôi cố hết sức dùng tay phải chỉ về phía Vương Ti Điềm, sau đó trước mắt tối sầm lại, bất tỉnh nhân sự.
Ba và dì Đoàn cãi nhau. Ba phải đi công tác, quyết định gửi tôi sang nhà cậu ở một thời gian.
Hôm ấy trời mưa, dì Đoàn đưa tôi đi. Buổi chiều bà ta có buổi chơi mạt chược, dặn tôi đợi mợ ở hành lang rồi vội vàng rời đi. Tôi đợi khoảng nửa tiếng, thấy vô vị cực kỳ, bỗng nghe thấy tiếng động, liền đứng dậy xem thử.
Là anh, anh họ tôi Triệu Dịch Lam.
Và có cả một cô gái xinh đẹp. Tôi không hề có ý muốn trốn đi, nhưng ánh mắt của anh trai chỉ toàn tập trung vào cô gái đó. Bỗng nhiên họ ôm hôn nhau, Triệu Dịch Lam trông có vẻ rất vui, ngay cả mái tóc cũng như đang nhảy nhót tung tăng. Nếu người anh hôn là tôi, nhất định tôi cũng sẽ rất vui.
Thế là tôi tức giận kêu lên: "Triệu Dịch Lam, mau buông cô ấy ra!"
...
Tôi bước vào một khoảng không.
"Thấy ác mộng hả?" Triệu Dịch Lam bị tôi đạp cho tỉnh giấc.
Tôi hoàn hồn lại, cọ vào chiếc mũi anh tuấn của Triệu Dịch Lam. Gương mặt anh nồng nàn tình cảm, con ngươi đen tuyền trong bóng đêm dịu dàng như thủy triều.
Tôi lắc đầu, ánh mắt dời đến đôi môi anh. Anh cảm nhận được điều đó, áp sát hôn tôi. Hôn môi với Triệu Dịch Lam quả nhiên làm tôi rất vui. Gần gũi dính lấy một lúc, anh trầm giọng hỏi tôi: "Muốn sao?"
Tôi: "Ưm."
"Ở đây không được đâu." Anh cười xấu xa, cố ý lắc người. Chiếc giường kêu ken két, đây là chiếc giường cũ của bà ngoại.
"Tiếng kêu lớn quá, hơn nữa nhỡ đồ cổ này sập luôn thì sao?"
Tôi đưa tay nắm lấy chỗ kia của anh.
"Ôi, chết tiệt! Đoàn Minh Phong, sao em còn chơi kiểu tập kích thế?"
Anh cũng không chịu yếu thế, liền trả đũa tôi. Cuối cùng cả hai lăn xuống sàn làm một trận. Nửa đêm, ông ngoại, bà ngoại và mẹ tôi đều đã ngủ say. Anh bịt miệng tôi. Cảm giác và cơ thể đang trong sự kiềm chế dần dần trở nên mất kiểm soát. Ánh trăng trêu ngươi, tạo nên một cảm giác diễm lệ kỳ lạ đầy k*ch th*ch. Tôi giơ tay lên vuốt ve hàng lông mày đang cau lại của anh, thật giống một con sư tử.