Quyển Nhật Ký Của Em Trai Tôi
Chương 56
Quyển Nhật Ký Của Em Trai Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 56 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đông qua xuân tới, một năm thật đẹp. Mở mắt nhìn ra, thảm cỏ khô cằn đã xanh tươi trở lại. Cuối tháng ba, tôi và Đoàn Minh Phong đi chùa Kê Minh ngắm hoa đào. Lúc ấy, hoa đào nở rộ rực rỡ, cánh hoa bay lất phất như mưa, còn em lại không may bị dị ứng.
Tôi thì bị em ghi hận vì lỡ trêu vài câu. Tôi nói: “Nhìn hai cục đỏ ửng này xem, giống hệt tiên đồng trong tranh Tết.”
Mặt em ngứa ngáy không ngủ được nên cứ tìm cách phá phách. Tôi vừa chợp mắt là em lại đánh thức. Em nói: “Em không ngủ thì anh cũng không được ngủ!”
Đoàn Minh Phong thật đúng là... Từ khi công khai mối quan hệ, em liền quang minh chính đại ưỡn ngực ngẩng cao đầu làm đủ trò trong nhà tôi, được đà lấn tới. Tôi thường bị em chọc tức đến mức muốn đột quỵ, mà cứ khi em ngẩng đầu lên nhìn tôi, vô tội chớp chớp mắt:
“Sao anh lại hung dữ như vậy? Em khóc đấy.”
1
Cục tức của tôi nghẹn lại, không sao trút ra được. Cái đồ ranh con đổi trắng thay đen ấy, cười hì hì gian xảo rồi hôn tôi. Tôi đành giơ cờ trắng đầu hàng.
Dị ứng phải kiêng khem, gương mặt Đoàn Minh Phong khó khăn lắm mới hồi phục. Chưa kịp tận hưởng hết sự ấm áp của mùa xuân thì cái nắng gay gắt của mùa hè giữa tháng năm đã đổ xuống Nam Kinh. Quả không hổ danh là một trong tứ đại lò lửa. Hôm Đoàn Minh Phong tốt nghiệp, tôi bỏ ngoài tai mọi lời ra tiếng vào của người ngoài, chở bà đến trường em. Bà đã sớm bàn bạc với tôi, mấy hôm trước còn đi uốn tóc, trang điểm thật bắt mắt. Đoàn Minh Phong mặc đồng phục tốt nghiệp, lao đến như một chú chim én hân hoan.
Đoàn Minh Phong nắm tay bà đi dạo khắp trường. Chắc bà đã lâu lắm rồi không ra ngoài, ban đầu còn hơi cúi đầu tỏ vẻ khó chịu. Đi xong một vòng đã nóng đến mức không còn tâm trí đâu mà để ý đến ánh mắt của người ngoài nữa, cầm ly trà sữa đứng chống nạnh dưới bóng cây, giục tôi chụp hình nhanh lên.
Bà đã bị bệnh hơn hai mươi năm, nhưng tính tình vẫn như hồi còn trẻ, rạng rỡ, hoạt bát. Dù năm tháng không mấy nồng hậu với bà, nhưng tự trong xương tủy, bà vẫn là một người tự do, thản nhiên, cởi mở, giống như một chuyến du ngoạn, sớm đã thoát khỏi những quy tắc và luật lệ tầm thường của cõi hồng trần rồi.
2
Bà và Đoàn Minh Phong đứng cạnh nhau, khoác tay nhau, dịu dàng mà mạnh mẽ.
Tôi chuyển hành lý của Đoàn Minh Phong lên xe, em lấy ra ba cái máy tính trong ngăn tủ, đều là quà tôi tặng em, mỗi năm một món quà sinh nhật... Tôi thấy buồn cười, nhưng con trai tặng quà thì chẳng ngoài mấy thứ này chứ nhỉ? Không tặng thiết bị điện tử thì tặng cái gì, khó nghĩ thật.
“Anh xem này, cái này em còn chưa bóc ra nữa.”
Sau khi về nhà, Đoàn Minh Phong ngồi xổm dưới đất dọn dẹp đồ, cầm laptop lên lắc lắc trước mặt tôi.
Tôi sờ mũi: “Hầy, sao em không mở ra dùng đi, lúc anh tặng em cũng vui lắm mà.”
Đoàn Minh Phong nói: “Đồng chí Triệu Dịch Lam, đó là do em nể mặt anh đấy.”
Tôi nắm tay em kéo đến trước mặt, kéo ngón áp út ra ngắm nghía một chút: “Vậy năm nay anh tặng nhẫn, em cũng là nể mặt anh nên mới giả vờ vui thôi sao?”
Tôi cố ý làm ra vẻ nghiêm túc, Đoàn Minh Phong tươi cười hớn hở, ôm lấy cổ tôi đẩy ngã xuống sàn, trao một nụ hôn dài đằng đẵng, cũng chẳng biết là cười ngốc cái gì.
Em cười tít mắt: “Anh bỗng nhiên thông suốt, em vui đến mức sắp ngất luôn đó.”