Quyển Nhật Ký Của Em Trai Tôi
Chương 9: Bánh su kem và câu hỏi thầm kín
Quyển Nhật Ký Của Em Trai Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Anh Dịch Lam~"
Tôi vội vàng khép quyển nhật ký, nhét nó xuống dưới ba quyển vở bài tập, rồi cất tiếng vọng ra ngoài: "Anh đang ở thư phòng."
Tiếng dép lê "bịch bịch bịch" lanh lảnh vang lên, Đoàn Minh Phong chạy những bước nhỏ đến tìm tôi, xòe ra tờ 50 đồng trong tay, đôi mắt sáng rỡ nhìn tôi: "Mợ bảo chúng ta đi mua đồ ăn sáng."
Tôi nhấc tay khỏi con chuột, nghiêng nửa người trên che đi chồng sách và hộp bút đang xiêu vẹo trên bàn, cố nén sự chột dạ: "Ồ, em đi đánh răng rửa mặt trước đi."
Đoàn Minh Phong hỏi: "Anh rửa mặt xong rồi à?"
Tôi đáp: "Chưa, em đi trước đi."
Em lại chạy những bước nhỏ "bịch bịch bịch" ra ngoài, trông em hệt như thể có bốn chữ "vô cùng hứng khởi" đang dán trên mặt. Nhân lúc đó, tôi dọn dẹp lại đồ đạc, nhưng nhìn tới nhìn lui vẫn thấy chưa về lại dáng vẻ ban đầu, có lẽ tôi không có khả năng thiên bẩm ấy. Mấy thứ đồ chắc chắn sẽ lại được lấy ra dùng như thế này thì cần gì phải phí công sắp xếp lại ngay ngắn chứ.
Trước khi ra ngoài, mẹ dặn tôi phải trông em trai thật kỹ. Tôi thấy chẳng có gì to tát, chỉ là ra cổng tiểu khu mua ít đồ ăn sáng thôi mà, giữa ban ngày ban mặt thì làm sao mà lạc mất trẻ con được chứ.
Mà Đoàn Minh Phong cực kỳ nghe lời, nắm tay tôi suốt cả đường. Tôi đi mua đậu hũ nóng với bánh quẩy trước, lúc trả tiền phải rút tay ra, nhưng vừa buông xuống là Đoàn Minh Phong lại nắm lấy ngay lập tức.
Cạnh chợ thức ăn trước cổng tiểu khu có một tiệm bánh lâu năm tên là Lô Khê Hà. Tôi nhớ ở đó có bán bánh su nên dẫn Đoàn Minh Phong vào. Mùi bánh nướng ngọt ngào thơm nức mũi khiến người ta phải thèm rỏ dãi.
Bánh quy đào của Lô Khê Hà rất nổi tiếng, mẹ tôi thích ăn, nên tôi mua hết 10 đồng bánh quy đào. Sau đó, tôi chỉ vào bánh su trong tủ kính nói với Đoàn Minh Phong: "Muốn ăn cái gì thì chọn đi."
Tôi đã ám chỉ rõ ràng như vậy rồi, mà Đoàn Minh Phong cứ nhìn tới nhìn lui mãi vẫn không nói một câu nào.
Tôi đoán có lẽ em ngại, chỉ đành tự lấy hộp nhựa và một cái kẹp bánh mì, gắp đầy hai hộp bánh su, chắc cỡ 20 cái, đủ cho em ăn mấy ngày rồi.
Bà chủ biết tôi nên còn dư mấy cái bánh cũng bỏ luôn vào túi đựng bánh quy.
"Đây là em trai cháu à?"
Tôi cười đáp: "Em họ."
Bà chủ lộ vẻ ngờ vực, đánh giá Đoàn Minh Phong từ trên xuống dưới rồi khen: "Da trắng nõn, non muốn vắt ra nước luôn vậy đó."
Đoàn Minh Phong là con trai của cô tôi. Chuyện này ít người biết, bao gồm cả chính em. Ba mẹ tôi đã bỏ công sức để nhân dịp Quốc khánh mang em về nhà tôi ở, là muốn thử để cho hai mẹ con họ gặp mặt một lần.
Thì ra "pao phu" trong nhật ký mà Đoàn Minh Phong viết không phải là cái bánh su mà tôi nghĩ, mà là loại hộp giấy của hãng Vượng Vượng, bên trong có miếng giấy ngăn thành hai vị.
Tôi lúng túng cứu vãn thể diện: "Cái đó là bánh su giả đó, làm sao ngon bằng kem thật được chứ..."
Đoàn Minh Phong vùi đầu ăn chăm chú, cắn một cái, kem từ trong bánh su tràn ra ngoài, dính xuống cằm. Em thậm chí còn không ngẩng đầu lên, gật đầu lia lịa: "Cái này cũng ngon, đều ngon hết."
"Ngon là được rồi." Tôi lau vết kem dưới cằm em, phì cười.
"Ăn từ từ thôi, không ai giành với em đâu."
Đoàn Minh Phong ăn xong bánh su thì vui như một chú chim nhỏ, ăn xong là chủ động đi vào thư phòng làm bài tập, cơ bản là chẳng cần người lớn phải giục. Ba mẹ tôi hâm mộ không thôi, nhân cơ hội đó còn trách tôi quá ham chơi.
Tôi nói: "Thành tích đạt được đến yêu cầu của ba mẹ là được rồi chứ gì? Chỉ cần kết quả tốt thôi thì quá trình đâu quan trọng."
Mẹ tôi xua tay, không muốn nói tới tôi: "Con tự biết tính toán là được rồi, con tưởng mẹ thèm quản con chắc?"
"Mẹ." Tôi nghiêm túc.
"Mẹ tốt quá."
"Thôi đi đi đi đi." Mẹ tôi không nhịn được cười.
Tôi kéo Đoàn Minh Phong vào thư phòng, ngồi trên chiếc ghế bên bàn máy tính, vỗ vỗ cái bụng căng đầy. Đoàn Minh Phong quay đầu nhìn chồng sách của mình, sau đó sửa lại vị trí hộp bút nằm trên tầng cao nhất. Tôi kinh ngạc tới mức tim hẫng mất một nhịp, nuốt nước bọt, khó trách tôi bày xong rồi vẫn thấy không ổn, thì ra là hướng hộp bút bị ngược rồi.
May mà Đoàn Minh Phong còn nhỏ nên không nghĩ nhiều.
Em im lặng vùi đầu làm bài tập, còn tôi lên mạng xem tin tức, lòng cứ xao nhãng.
"Đoàn Minh Phong."
Em nhìn tôi, ánh mắt ánh lên sự gần gũi.
"Đậu hũ nóng ngon hay bánh quẩy ngon hơn?"
"Đậu hũ nóng!"
"Bánh su Vượng Vượng ngon hay bánh su kem ngon hơn?"
"Ohm...! Bánh su kem!" Em cong mắt mỉm cười.
"Ba mẹ em tốt với em, hay là tốt với em gái của em hơn?" Tôi cố gắng dùng giọng nói nhẹ nhàng nhất, giả vờ như chỉ vô ý hỏi vậy thôi.
Đôi mắt của Đoàn Minh Phong và cô tôi giống nhau, hình lá liễu, cười một cái là thành một đường cong vô ưu vô lo. Mà vừa buồn một cái là mí mắt sẽ rủ xuống, dài dài mảnh mảnh, như thể ánh pháo hoa rực khắp bầu trời cũng không thể lấn át đi sự vắng vẻ.
Đoàn Minh Phong vẫn chưa trải nghiệm được "bi thương sao bằng được chết lòng" như cô tôi, vậy nên con ngươi đen tuyền lấp lánh kia trong veo giống như con suối trong khe núi.
Đoàn Minh Phong vẫn đang sững sờ, nét cười tuột dần khỏi khóe mắt em. Em nhìn về quyển bài tập của mình, không viết được chữ nào trên giấy.
"Đều tốt..."
Tôi hít sâu một hơi: "Lát nữa chúng ta đi bệnh viện thăm một người họ hàng, là cô của anh, cũng là..."
"Triệu Dịch Lam!" Không biết ba tôi đã đứng trước cửa thư phòng từ lúc nào, cau mày nhìn tôi: "Đi thôi."