Quyển Nhật Ký Của Em Trai Tôi
Chương 8: Giấc ngủ và cuốn nhật ký của em
Quyển Nhật Ký Của Em Trai Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nguyên đêm đó, tôi đã gạt chân của Đoàn Minh Phong xuống khỏi người mình không biết bao nhiêu lần. Tôi là một người có tư thế ngủ 'bất động', cơ bản là trước khi ngủ thế nào thì lúc tỉnh dậy vẫn y nguyên như thế, không lăn lộn, không ngáy ngủ, không nghiến răng. Tôi luôn tự hào về điều này, cảm thấy rằng vợ tôi sau này chắc chắn sẽ rất hạnh phúc. Tôi và vợ tôi tất nhiên sẽ tôn trọng nhau, nằm ngủ không làm phiền đối phương, đảm bảo chất lượng giấc ngủ của cả hai, chắc chắn sẽ không xảy ra tình huống vợ chồng cãi vã vì tiếng ngáy to mà phải ngủ riêng phòng.
Đoàn Minh Phong thì lại là một người có tư thế ngủ 'zombie', vồ lấy tôi. Sau đó, tôi đành chịu thua em luôn, trông em điềm đạm, ngoan ngoãn vậy mà tư thế ngủ lại hoang dại đến thế.
Sáng thức dậy, em ôm cánh tay tôi như ôm gối, một chân thì gác lên hông tôi.
“Haiz...” Tôi nhìn em buồn bực. Rốt cuộc nằm vắt chân lên người khác như vậy thì thoải mái được bao nhiêu? Một sự phẫn nộ bùng lên trong lòng, tôi nhấc cái chân gầy gò của em ra, sau đó cũng trở mình, gác chân mình lên hông em. Nói thật, cảm giác cũng không tệ. Em bĩu môi, cựa quậy một chút, vẫn chưa tỉnh, đúng là một đứa bé heo con.
Tôi và em nằm đối mặt với nhau, gần đến mức gang tấc. Gương mặt say ngủ của em trông khá trẻ con, đôi môi đỏ hơi chu ra, gò má phúng phính mềm mại như sữa. Rất khó để tôi liên tưởng gương mặt xinh đẹp như thiên sứ này với hai chữ 'thô lỗ'. Thế là tôi vừa thích thú chọc vào má em, vừa oán hận nghĩ thầm: Chắc chắn là do Vương Thủ Trung dẫn dắt sai đường chứ không phải ai khác.
Đoàn Minh Phong bị tôi chọc thức giấc, em lim dim mắt 'ừm' vài tiếng, chống tay ngồi dậy.
Tôi: “Làm gì vậy?”
Em gãi gãi gò má, ngã nghiêng ngả ngửa trên giường, dáng vẻ như sắp ngất tới nơi: “Anh hai...!mấy giờ rồi ạ?”
Tôi: “Không biết, chắc tám giờ.”
Khuôn mặt nhăn nhó của em giãn ra, vui như nhặt được tiền vậy. Em chậm rãi trả lời “Oh”, rồi trèo lại lên giường ngay lập tức. Vì buồn ngủ quá mà còn giẫm cả lên bụng tôi. Tôi trợn mắt há mồm nhìn em bổ nhào vào trong chăn đệm, không nhúc nhích... ngủ tiếp, ngủ thiếp đi trong chớp mắt.
Tôi bật cười một lúc, lấy chiếc điện thoại trên đầu giường trả lời tin nhắn. Bạch Dao hẹn tôi đi chơi. Tối qua cô ấy gửi vài tin tôi chưa đọc, sáng nay lại gửi thêm vài tin nhắn QQ và hai tin nhắn điện thoại.
Gần đây cô ấy hay quấn lấy tôi, tôi đoán cô ấy có hứng thú với tôi. Tôi không khỏi hối hận vì hồi mới quen đã tùy tiện hôn cô ấy, giờ thì khó thoát rồi. Mặc dù cô ấy có vẻ bạo dạn, dễ gần, nhưng đôi lúc lại quá cộc cằn, cố chấp, hễ không vừa ý là văng tục ngay. Tôi thích Kiều Thu Vũ lớp bên, không biết cô ấy nghe tin từ đâu mà lại tìm đến Kiều Thu Vũ, bảo cô ấy tránh xa tôi ra. Vốn dĩ Kiều Thu Vũ đang có ý với tôi, vậy mà giờ gặp mặt là đều lảng tránh, không thèm để ý đến tôi nữa.
Tôi trả lời: “Không đi.”
Kỳ nghỉ Quốc khánh đang vào cuối thu, ngày nghỉ đầu tiên là lúc thoải mái nhất. Tôi vươn vai, thở phào một hơi thật dài. Ánh nắng bên ngoài chiếu vào cửa sổ, tôi nằm đó thấy vô vị, mà lại không ngủ được. Dứt khoát đứng dậy đi vào thư phòng, định mở máy tính lên chơi một lúc.
Hôm qua Đoàn Minh Phong vào thư phòng làm bài tập. Ba bốn quyển sách xếp chồng ngay ngắn trên bàn, hộp bút đặt trên cùng, xếp rất vuông vức.
Đầu bút chì trong hộp đều hướng về một phía, cục tẩy bị dùng hết một nửa nhưng vẫn sạch sẽ. Trong lòng tôi nghĩ: Đoàn Minh Phong sau này tám chín phần sẽ bị rối loạn ám ảnh cưỡng chế.
Tôi lật vở bài tập của em, thấy một hàng dài những dấu tick màu đỏ. Thành tích hầu như đều là “Xuất sắc” và “100 điểm”. Lật tới quyển cuối cùng, đó là một quyển nhật ký bìa cứng, đẹp hơn nhiều so với quyển vở bài tập làm văn tiểu học bìa cứng màu xanh mà trường phát. Chắc là do em tự mua. Trang đầu tiên vẽ bốn người be bé, hai người lớn một nam một nữ, đang nắm tay một bé trai và một bé gái buộc tóc hai chùm ở giữa. Trên đầu còn ghi chú thêm: Ba, tôi, em gái, mẹ.
Tôi ngồi đung đưa trên ghế, lật đại ra phía sau. Không phải ngày nào Đoàn Minh Phong cũng viết nhật ký, vậy nên các ngày viết không nối liền nhau. Em còn nhỏ tuổi nên nhật ký đa số không dài dòng, chỉ ghi lại thời tiết và tâm trạng. Sau đó, nội dung nhiều nhất là về thức ăn. Thế mà ở nhà Vương Thủ Trung lại ít khi được ăn thịt? Tôi có hơi bất mãn. Đoàn Minh Phong viết đa số đều là rau củ, hiếm lắm mới viết được một lần ăn thịt, tâm trạng yêu thích của em gần như tràn ra khỏi trang giấy luôn rồi.
...
Ngày 11 tháng 2:
Thứ sáu, trời trong xanh, nhiệt độ 7 độ ~ 11 độ.
Hôm nay ba đi công tác về, mình vui quá. Mẹ nấu thịt kho, xào rau xanh, canh trứng cà chua. Thịt kho ngon lắm.
Ngày 10 tháng 3:
Thứ tư, mưa nhỏ, nhiệt độ 5 độ ~ 10 độ.
Hôm nay là sinh nhật mình, ba nấu mì cho mình ăn. Mẹ không mua bánh kem, mẹ quên rồi.
Ngày 11 tháng 3:
Thứ năm, trời nhiều mây, trong xanh, nhiệt độ 6 độ ~ 17 độ.
Ba đến đón mình tan học, dẫn mình đi mua bánh kem. Mình và ba ngồi trước cửa hàng của ba nuôi, mẹ nuôi cho mình một quả quýt. Ba mua pao夫, mình rất thích pao夫, bên trong ngọt ngọt, nhưng ba ít khi mua lắm. Mình ăn chậm chậm thôi, nhưng một túi ít quá, ăn chút xíu là hết rồi.
...
Tôi cố gắng đoán cả nửa ngày mới biết “pao夫” là cái gì, trẻ con sai chính tả nguy hiểm thật sự. Tôi mở máy tính lên tìm kiếm, máy tự động gợi ý “bánh su”. Cái đó chẳng phải là thứ bên trong toàn kem, bán trong tiệm bánh mì sao? Thứ này có gì đâu mà tiếc không dám mua? May mà Vương Thủ Trung còn là một cán bộ đấy. Tôi không kìm được mà bĩu môi: “Keo kiệt.”
Tôi lại lật tiếp về phía sau, đa số đều là một hai dòng ngắn ngủi. Ngón cái của tôi kê vào bên hông vở, lật xoạch xoạch. Một trang giấy đen sì xuất hiện. Tôi lật trở lại, đó là một bức tranh, những nét bút chì đen tô đậm đầy lên nền giấy, không nhìn rõ được. Tôi nâng giấy lên đưa về phía cửa sổ, những nét bút nối nhau thành một hình người, xung quanh có một số chấm đen đậm. Dưới bức vẽ có một hàng chữ: Em gái và mình chơi trò trốn tìm, họ đóng cửa hầm xe lại rồi, mình không ra ngoài được.
----
Chú thích: Vì Đoàn Minh Phong lúc còn nhỏ, có một số chữ Hán phức tạp em vẫn chưa biết viết, nên em thay thế bằng chữ phiên âm. Đến chỗ bánh su, em viết sai chính tả nên Triệu Dịch Lam không đoán được cụ thể là cái gì, mới phải tìm kiếm bằng máy tính.