RE:Yandere
Chương 25: Khẳng định năng lực
RE:Yandere thuộc thể loại Linh Dị, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dường như đã trải qua rất lâu, hôn mê trong thời gian dài như vậy lại chỉ giống như mới ngủ một giấc ngắn thôi.
Dần dần, Lâm Trạch cảm nhận được ánh mặt trời ấm áp khắp cơ thể.
Sự ấm áp này đã kéo Lâm Trạch ra khỏi bóng tối.
Việc đầu tiên anh làm sau khi mở mắt chính là ngồi dậy trên giường. Sau khi ngồi dậy, Lâm Trạch cảm thấy hơi thở của mình đang run rẩy.
Dù ánh mặt trời xuyên qua rèm cửa sổ chiếu vào trong phòng vô cùng ấm áp, Lâm Trạch vẫn cảm thấy lạnh cả người.
Lâm Trạch cảnh giác nhìn xung quanh và phát hiện ra đây là một nơi cực kỳ quen thuộc - phòng ngủ của anh.
Và bây giờ, anh đang ngồi trên giường ngủ của mình.
Lâm Trạch chợt nhớ ra điều gì đó, anh giơ năm ngón tay phải trước mắt.
Rõ ràng năm ngón tay của anh đã bị chặt đứt, nhưng giờ chúng lại xuất hiện trở lại ở vị trí vốn có.
Lâm Trạch nhìn chằm chằm vào năm ngón tay cong cong của mình, cứ nhìn như vậy một hồi lâu rồi mới đột nhiên dùng tay trái cầm điện thoại đặt bên gối lên.
Thời gian hiển thị trên điện thoại là không lâu sau khi em gái và ba anh rời đi.
“Chuyện gì đây…”
Lâm Trạch chợt cảm thấy tinh thần cực kỳ mệt mỏi, nhưng hai tay lại không tự chủ được bắt đầu đập mạnh xuống giường.
Tấm ván dưới đáy giường phát ra âm thanh khó nghe, dường như có thể bị đứt gãy bất cứ lúc nào. Lâm Trạch vừa điên cuồng đập hai tay xuống giường, vừa gào lên đầy đau đớn.
Chỉ khi Lâm Trạch cảm thấy đã trút hết buồn bực, anh mới vòng hai tay quanh đầu, hai chân và cơ thể cũng cuộn tròn lại.
Sau khi trút hết, Lâm Trạch cảm thấy trong lòng phần nào bình tĩnh hơn.
Thực ra trong lòng Lâm Trạch bây giờ rất rõ ràng, anh đã hiểu được năng lực mà bản thân mới đạt được là gì.
Xem ra năng lực này không phải là ‘Giấc mơ tiên tri’ mà là ‘Quay ngược cái chết’. Sau khi Lâm Trạch chết, thời gian sẽ đảo ngược trở lại một thời điểm ban đầu nào đó.
Nếu năng lực của anh thật sự là ‘Giấc mơ tiên tri’ thì hiện tại anh đã không thể ngồi tự hỏi như thế này.
Cùng lúc đó, Lâm Trạch cũng đang đấu tranh nội tâm, trong lòng xuất hiện một nghi vấn: tại sao anh lại bị Hứa Nghiên Nghiên giết chết.
Rõ ràng một đêm trước, anh vẫn đang cười nói với Hứa Nghiên Nghiên, tại sao chỉ mới qua một ngày…
Cuối cùng đã xảy ra chuyện gì, vì sao Hứa Nghiên Nghiên phải giết hại anh?
Rốt cuộc là tại sao…
Anh đã làm sai điều gì.
Đột nhiên Lâm Trạch nghĩ ra một thứ, anh vội vàng lăn mình xuống giường, đồng thời đưa mắt nhìn về phía bên cạnh giường mình. Cái túi nhỏ của Hứa Nghiên Nghiên vẫn đang tựa vào thành giường.
Anh vội muốn chụp lấy cái túi nhỏ kia, nhưng vì động tác nhanh quá khiến trọng tâm không vững, Lâm Trạch lộn một vòng về phía trước ngã lăn quay trên mặt đất, mà không khéo là ngón cái chân trái lại nặng nề đập xuống mặt đất.
Móng ngón cái của chân trái lập tức lật ngược lên, rách ra tạo thành một vết thương, máu tươi không ngừng trào ra.
Cảm giác đau đớn truyền đến đầu, nhưng anh không hề kêu rên vì loại đau đớn này.
Bởi vì một lý do rất đơn giản, so với những đau khổ anh đã từng chịu đựng trước đây, chút đau đớn này chỉ là chuyện nhỏ.
Lúc này Lâm Trạch thực sự rất muốn cảm ơn vết thương này, bởi vì cảm giác đau đớn khiến anh ngay lập tức cảm thấy bản thân đã bình tĩnh hơn.
Không hề quan tâm đến vết thương, Lâm Trạch điều chỉnh xong tư thế ngồi rồi lộn ngược cái túi của Hứa Nghiên Nghiên, đổ hết mọi thứ bên trong ra. Đủ đồ dùng của con gái rơi xuống sàn.
Lâm Trạch nhặt từng cái lên, nhưng khi thấy những món đồ này không có giá trị gì với mình thì anh sẽ ném từng cái trở lại mặt đất một cách thô bạo.
Khi Lâm Trạch cảm thấy tâm trạng ngày càng kém, cảm giác như sắp nổ tung thì có tiếng chuông cửa truyền vào tai anh.
Nếu trí nhớ không sai thì âm thanh này cho thấy Hứa Nghiên Nghiên đã đến.
Phản ứng đầu tiên của Lâm Trạch lúc này là ngay lập tức bò về phía giường ngủ và vùi cả người vào trong chăn.
Lâm Trạch nấp trong chăn với tâm trạng cực kỳ sợ hãi, anh hoàn toàn không muốn mở cửa cho Hứa Nghiên Nghiên đầy nghi ngờ này.
Tiếng chuông cửa khiến Lâm Trạch hãi hùng khiếp vía không ngừng vang vọng trong tai.
Lâm Trạch cảm giác thính giác đã trở nên cực kỳ nhạy bén. Rõ ràng anh đã nấp trong chăn, không muốn nghe thấy tiếng chuông cửa đáng chết đó. Nhưng hết lần này đến lần khác, tiếng chuông cứ cố tình không ngừng chui vào tai anh.
Lâm Trạch chưa bao giờ nghĩ tới chuông cửa nhà mình sẽ đáng sợ như vậy, khiến tim gan anh phát run.
Đột nhiên tiếng chuông cửa đang reo dừng lại. Ngay khi Lâm Trạch muốn thở phào một hơi, chuông điện thoại bàn trong phòng khách vang lên.
Nhưng sau chuông điện thoại vang lên một hồi dài, căn nhà của Lâm Trạch bắt đầu trở nên im ắng lần nữa.
Không có tiếng chuông cửa, cũng không có tiếng reo của điện thoại.
Không gian yên tĩnh.
Nhờ cảm giác im ắng này, tinh thần của Lâm Trạch rốt cuộc cũng ổn định lại. Sau khi đợi một hồi lâu, Lâm Trạch biết có lẽ Hứa Nghiên Nghiên đã rời đi rồi.
Vậy anh mới mở chăn ra, ló đầu ra ngoài, tham lam hít thở không khí trong lành. Lúc này trên gương mặt anh đã lấm tấm mồ hôi.