Rượu Nhạt Pha Trà
Khách Đến Thăm Phương Gia
Rượu Nhạt Pha Trà thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Vương Tú Hòa giờ đã lôi kéo được Phó Cảnh Hiên về phe mình, nhưng với Phương Trạch Sinh thì bà ta hoàn toàn không nương tay chút nào. Ngay khi biết bốn người hầu vốn được cắt cử theo Đào thiếu gia đã ra ngoài vui chơi cả ngày, bà ta lập tức mắng Tiểu Thúy một trận vì tội sơ suất, sau đó lại điều thêm vài người, lấy cớ dọn dẹp để túc trực trong nội viện suốt ngày.
Hai ngày nghỉ vì "cảm hàn" mà Phó Cảnh Hiên giành được, lại đổi lấy sự giám sát chặt chẽ hơn. Tuy nói Vương Tú Hòa tới hơi sớm, nhưng điều này cũng nằm trong dự liệu của cả hai. Biết tính bà ta, cho dù Phương Trạch Sinh có thành xác chết thật, bà ta cũng phải đào lên lật qua lật lại, xem rốt cuộc hắn chết thật chưa.
Những ngày tiếp theo, Phó Cảnh Hiên ngủ lại chính phòng, Phương Trạch Sinh ở thư phòng, cả hai chẳng nói với nhau lời nào, cứ như thể thật sự đang giận dỗi. Một người cố chấp mãi không tỉnh, một người thì thu lại hết nhiệt tình.
Vương Tú Hòa dắt theo Trần Phúc đến vài lần để châm cứu cho Phương Trạch Sinh. Bà ta khuyên hắn nên nhìn thoáng mọi chuyện. Khi thấy chân hắn đúng là không hề có phản ứng, lúc này bà ta mới hoàn toàn an tâm.
Buổi tối, Vương Tú Hòa ở ngoại viện. Tiểu Thúy mang đến mấy chiếc váy mới may, thêu hoa sen, đặt bên giường để bà ta chọn. Những bộ quần áo lần này đều giản dị, mang ra ngoài gặp khách thì không quá nổi bật, nhưng lại phù hợp với thân phận "gia chủ tạm thời" của bà ta. Mặc cho người ngoài nghĩ gì, bản thân Vương Tú Hòa vẫn chỉ là người thay mặt cai quản Phương gia. Vàng bạc châu báu bà ta có thể dùng, nhưng suy cho cùng cũng đều là tiền của Phương gia. Phương Xương Như đã mất, bà ta tuyệt đối không thể ăn mặc quá phô trương.
Ngày thường dù bà ta có mặc đẹp đến đâu, người thấy cũng chỉ là dân buôn trong địa phận Sở Châu mà thôi. Nhưng nay là Đại hội thưởng trà, khách khứa bốn phương đổ về, bà ta phải tự biết đặt mình vào đúng vị trí, tránh bị chỉ trỏ sau lưng.
Thúy Nhi giúp bà ta thay thử hai bộ váy, rồi mở hộp trang điểm gỗ lê, bày ra vài đôi trâm ngọc cho bà ta chọn.
Vương Tú Hòa thay xong váy mới, cầm lên một chiếc trâm bạch ngọc chạm đôi chim, thử lên tóc trước gương. Thúy Nhi hỏi: "Phu nhân thật sự muốn mang Nhị công tử đi dự đại hội thưởng trà sao?"
Vương Tú Hòa thong thả đáp: "Có gì không ổn?"
Thúy Nhi ngạc nhiên: "Phu nhân đã nhờ một bậc thầy pha trà hỗ trợ rồi, đưa Nhị công tử theo có ích gì đâu?"
Vương Tú Hòa khẽ cong môi, nhìn vào gương như đang xem trò hay: "Không có tác dụng gì lớn, chỉ là muốn y xuất hiện chọc tức Liễu Như Yên một phen. Tốt nhất là làm cho Liễu thị tức đến bệnh liệt giường, tức đến bảy lỗ bốc khói thì càng hay."
Có vài người, càng bị nhắc đến, lại càng không kìm được mà xuất hiện ngay sau đó.
Hôm sau, Phó Thượng Nghị dẫn theo Liễu Như Yên và Phó Cảnh Nghiệp cùng đến bái phỏng Phương gia.
Đại hội thưởng trà chỉ còn hai ngày, Phó Thượng Nghị đến trễ, liền lập tức mang lễ vật hậu hĩnh đến để xin lỗi.
Vương Tú Hòa từ sớm đã đứng trước cổng Phương phủ, cười tiếp đón, chuyện trò vài câu.
Tính từ lúc Phó Cảnh Hiên gả vào Phương gia mới chừng một tháng. Phó Cảnh Nghiệp trước đó vừa tiễn đệ đệ đi, lên thuyền xuống thuyền, vừa đặt chân đến Giang Lăng còn chưa kịp ngồi ấm chỗ đã bị Liễu nhị nương lôi quay trở lại. Đường xa mệt mỏi, gầy sụt gần chục cân, mặt vàng mắt thâm. Vừa nghe nói Phó Cảnh Hiên nắng lên ba sào vẫn còn nằm trong chăn chưa dậy, hắn ta lập tức nổi điên. Nếu không bị Phó Thượng Nghị trừng mắt cảnh cáo, hắn ta đã xông vào viện đạp tung cửa mắng cho thằng em nghịch ngợm.
Vương Tú Hòa nhìn dáng vẻ bực bội của Phó Cảnh Nghiệp liền che miệng cười, mời cả ba người vào hoa sảnh, rồi sai người dâng trà.
Hôm nay Liễu Như Yên ăn mặc vô cùng xa hoa, từ đầu đến chân đều dát châu ngọc. Một chiếc áo khoác màu cam rực rỡ, ban đêm cũng đủ chói lóa mắt người. Cả buổi bà ta ríu rít gọi Vương Tú Hòa là "Tú nương", thân mật như chị em thất lạc lâu ngày.
Sau khi ngồi xuống, Vương Tú Hòa sai người đi mời Phó Cảnh Hiên. Phó Thượng Nghị nhìn thời gian, hơi bất mãn, nhưng trước mặt người ngoài lại không tiện nổi nóng, chỉ cố giữ nụ cười ôn hòa: "Bao năm không gặp Thế điệt nhà Phương gia, giờ thành thông gia rồi, không biết nó có chịu ra gặp ta không?"
Vương Tú Hòa suy nghĩ một chút, bảo Thúy Nhi đi mời, rồi vẫn dùng giọng điệu quen thuộc: "Dạo này Trạch Sinh tính tình khép kín, ít chịu gặp người ngoài. Vả lại khi ấy chúng ta nói là cưới tiểu thư nhà ngài... không ngờ lại cưới về thiếu gia... cái này..."
Bà ta giả vờ khó xử, bỏ dở câu.
Phó Thượng Nghị tự biết mình sai, chỉ đành cười gượng, liếc Liễu Như Yên đầy trách móc. Liễu Như Yên tức đến trợn trắng mắt, uống một ngụm trà rồi hừ lạnh.
Cả nhà này tranh đấu ngầm ra sao, Vương Tú Hòa đều nhìn rõ, chỉ che miệng cười nhạt. Mãi đến khi Phó Cảnh Hiên bước vào, trong chiếc áo đen thêu hạc, dáng đi lười nhác, bà ta mới đổi giọng:
"Nhị thiếu gia tới rồi, mau dâng trà."
Phó Cảnh Hiên lười biếng hành lễ với cha, rồi lại với "nhị nương". Đi ngang qua Phó Cảnh Nghiệp, thấy cằm hắn ta lún phún râu, y nhướng mày, nghiêng người hỏi:
"Đại ca trông tiều tụy thế? Chắc một tháng nay ngồi thuyền đi tới đi lui mệt quá rồi?"
"Ngươi!" Phó Cảnh Nghiệp đập bàn bật dậy, chỉ vào mặt y định chửi, may mà nghe Phó Thượng Nghị quát một tiếng, hắn ta mới sượng sùng ngồi xuống.
Tam Bảo theo sau Phó Cảnh Hiên cười đến suýt ngã. Mắt hí nhìn chằm chằm Phó Cảnh Nghiệp. Hắn ta bị chửi liền cúi đầu, nghĩ thầm: Đúng là bắt nạt Đại thiếu gia sướng thật.
Phó Thượng Nghị trước nay không hề tốt với Phó Cảnh Hiên. Nhưng từ sau khi y thay muội muội gả vào Phương gia, lão gia mới nhận ra bản thân đã thiên vị quá rõ ràng. Chăm sóc con trưởng vì sau này nối nghiệp, nuông chiều tiểu thư vì khó khăn lắm mới có con gái. Hai đứa con trai còn lại của Liễu thị thì nàng ta lo liệu đủ. Chỉ duy Phó Cảnh Hiên, mất mẹ, mất em gái, giờ lại vì thể diện nhà họ Phó mà phải gả đi xa, khiến ông ta bắt đầu áy náy.
Cha con ngồi đối diện nhau mà vẫn chẳng biết nói gì.
Muốn nói chuyện thì nói cái gì? Bàn hoa, bàn chim, bàn cá cảnh ư? Nghĩ đến đó, Phó Thượng Nghị lại cau mày.
Thôi! Thằng con thứ chẳng học hành gì, có gì mà nói.
Vương Tú Hòa nhìn gương mặt thay đổi liên tục của Phó Thượng Nghị, biết ông ta nghĩ gì. Bà ta uống trà, tán gẫu với Liễu Như Yên, dáng vẻ như muốn thể hiện mình là người nắm rõ mọi quan hệ trong Phó gia, nhất định phải kéo Phó Cảnh Hiên về phía mình.
Đúng lúc này, tiếng kẹt kẹt của bánh xe lăn vang lên. Thúy Nhi bước vào trước, phía sau là Áp thúc đang đẩy xe lăn của Phương Trạch Sinh.
Phó Thượng Nghị mừng rỡ đứng dậy. Lâu rồi không gặp, ông ta liền bước đến vài bước và gọi:
"Thế điệt."
Giọng chứa đầy tiếc nuối. Ông từng thấy đôi chân khỏe mạnh của thiếu niên Phương gia, nay lại thành ra thế này, sao không đau lòng chứ.
Phương Trạch Sinh khẽ gật đầu:
"Phó bá bá."
Phó Cảnh Hiên tựa vào ghế không đứng dậy, chỉ ngước mắt nhìn hắn. Ánh mắt không gần cũng không xa, giống như vừa lo lắng cho hắn, vừa giận hắn không biết nghe lời.
Vương Tú Hòa đứng ngoài nhìn, cảm thấy cả khung cảnh này đúng là nực cười, chỉ lắc đầu mỉm cười: "Ta đã bảo nhà bếp chuẩn bị cơm trưa rồi, lát nữa chúng ta cùng dùng nhé."
Phương Trạch Sinh ừ nhẹ, rồi nhìn sang Phó Thượng Nghị: "Phó bá bá không đi thăm gia phụ sao?"
"Chuyện này... có thể đi bái kiến một chút được không?"
Phương Trạch Sinh không đáp, liếc sang Vương Tú Hòa. Bà ta lập tức đặt chén trà xuống:
"Đương nhiên là được."
Từ đường của Phương gia nằm sâu nhất trong nội viện. Vương Tú Hòa bảo Thúy Nhi mang chìa khóa đến, rồi dẫn đường.
Trên đường, bà ta và Phó Thượng Nghị đi trước. Liễu Nhị nương khoác tay Phó Cảnh Nghiệp theo sau. Áp thúc đẩy xe Phương Trạch Sinh ở giữa. Phó Cảnh Hiên và Tam Bảo đi cuối. Ánh mắt y rơi trên lưng Áp thúc, thấy ông càng lúc càng còng xuống.
Hai người đã ba ngày không gặp. Dù ở cùng một viện, nhưng sau khi Vương Tú Hòa canh giữ chặt chẽ, cả hai đều âm thầm làm việc của mình.
Hôm nay vừa gặp, y liền thấy có gì đó lạ, nhất là Áp thúc cúi đầu mãi không ngẩng lên, đôi tay cầm xe lăn run run. Phó Cảnh Hiên cau mày, bước nhanh tới, liếc nhìn Phương Trạch Sinh.
Sắc môi hắn trắng bệch, khóe môi còn có vệt sương trắng.
Kỳ lạ. Lúc trong sảnh mặt hắn còn bình thường, sao mới chốc lát đã bệnh đến vậy?
Như cảm nhận được ánh mắt của y, Phương Trạch Sinh quay đầu, đôi mắt đen sâu mở ra một chút. Ánh sáng quen thuộc trở lại.
Phó Cảnh Hiên thở phào nhẹ nhõm, lập tức bước nhanh theo mọi người, cùng tiến vào từ đường.