Sự thật ẩn giấu sau cơn bệnh

Rượu Nhạt Pha Trà

Sự thật ẩn giấu sau cơn bệnh

Rượu Nhạt Pha Trà thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nhà họ Phương vốn là gia tộc lớn, hương khói trong từ đường lẽ ra phải không ngừng nghi ngút, ngày nào cũng có người quét dọn. Thế nhưng nay cửa lớn đóng im lìm, cả sân phủ một vẻ tiêu điều buồn bã. Chỉ có mấy khóm trúc do Phương Xương Nho trồng khi còn sống vẫn thẳng tắp kiên cường, khẽ xào xạc theo từng bước chân và tiếng người hiếm hoi, phá vỡ sự tĩnh lặng kéo dài.
Trong sân từ đường lâu ngày không người chăm sóc, bên trong đại sảnh bụi bám càng dày đặc. Tấm hoành phi tổ tiên Phương gia truyền lại từ trăm năm trước phủ một lớp tro dày, che lấp bốn chữ dát vàng rực rỡ: "Đức hậu lưu quang". Phương gia làm nghề bán trà, nhưng các đời trước đều coi trọng trà đạo rồi mới đến buôn bán, phẩm cách thanh cao. Phó Thượng Nghị xuất thân nông dân, vốn chẳng có mấy phong thái cao sang. Thuở trẻ ông theo học Trình tiên sinh, rong ruổi chốn thị thành, trong lòng ngưỡng mộ nhất chính là bậc trà sư uyên bác và trầm tĩnh như Phương Xương Nho. Mỗi lần mặt dày đến tìm Xương Nho huynh để hỏi han, đều thu được không ít kiến thức bổ ích.
"Haiz..." Phó Thượng Nghị thở dài, đưa tay lau chiếc lư hương ngọc trên bàn thờ. Lư hương đã lâu không ai chăm sóc, ba nén hương cháy dở cắm trong tro tàn, như đang kể lại một dòng chảy trăm năm của Phương gia, nay dường như đã bị đứt đoạn tại đây.
Vương Tú Hòa lấy khăn tay che mặt khóc nức nở, Lưu Như Yên đỡ lấy bà, khẽ giọng an ủi, khuyên bà hãy nghĩ thoáng hơn một chút. Phó Cảnh Nghiệp ít khi thấy mẹ mình quan tâm người khác đến vậy, còn tưởng bà thật sự có tình nghĩa tỷ muội với Vương Tú Hòa. Hắn ta vừa định bước lên nói vài lời an ủi thì đúng lúc thấy Lưu nhị nương vỗ nhẹ mu bàn tay Vương Tú Hòa, nhân lúc bà đang cúi đầu sầu khổ, ánh mắt liền thoáng hiện vẻ chán ghét.
Quả nhiên, những lời "Tú nương, Tú nương" chẳng qua chỉ là khách sáo đầu môi.
Ách thúc vượt lên trước mọi người, đẩy Phương Trạch Sinh đến trước bàn thờ. Thấy trên bàn thờ có vài miếng trầm đã hỏng không thể đốt, ông ra dấu xin đi tìm hương mới. Phương Trạch Sinh gật đầu, nhìn hàng linh vị tổ tiên bày trước mặt, hồi lâu vẫn không thốt nên lời.
Bụi phủ khắp nơi, không thể ngồi, tất cả đành đứng lặng im trong sảnh chờ làm lễ.
Bỗng nhiên "Rầm!"
Chiếc xe lăn của Phương Trạch Sinh không biết vì sao bỗng lùi lại mấy vòng, đập mạnh vào cột nhà. Người ngồi trên xe cũng ngã nhào xuống đất, ôm chặt một bài vị phủ đầy bụi.
"Thế điệt!"
"Trạch Sinh?!"
Phó Thượng Nghị đứng gần nhất, lập tức lao đến xem xét. Những người khác cũng vội vàng chạy lại hỏi han. Phó Thượng Nghị nói: "Bài vị của Xương Nho huynh bám bụi, thế điệt chắc muốn lau giúp nên mới ngã khỏi xe. Mau, mau đỡ nó dậy."
Phó Cảnh Hiên nhíu chặt mày, cùng Phó Cảnh Nghiệp đỡ Phương Trạch Sinh đang hôn mê lên xe.
"Đi mời đại phu ngay, đứa nhỏ này sốt nặng rồi, e là bệnh nặng." Phó Thượng Nghị nhìn sang Vương Tú Hòa. Bà ta tuy có vẻ mặt sốt sắng, nhưng trong mắt lại nhàn nhạt, chẳng thật sự để tâm. Vừa định gọi Thúy Nhi đi tìm Trần đại phu thì Phó Cảnh Nghiệp bỗng hét lớn. Phó Thượng Nghị nghe không rõ, lúc này cũng không rảnh mắng, chỉ quát: "Còn đứng đó làm gì? Mau đi tìm đại phu!"
Phó Cảnh Nghiệp một tay ôm cái mông vừa bị đá, một tay chỉ vào mình: "Con... con biết đi đâu mà tìm..."
"Ta biết." Phó Cảnh Hiên kéo tay Phó Cảnh Nghiệp, đi đến trước mặt Vương Tú Hòa: "Là mời Trần đại phu phải không?"
Vương Tú Hòa nhìn thấy trong mắt y một tia lo lắng, giống hệt sự hoảng hốt vô thức của Phó Thượng Nghị. Dù sao lòng người cũng bằng xương bằng thịt, lúc này mà tỏ ra thờ ơ thì mới thật sự đáng ngờ. Bà ta gật đầu, nói vị trí y quán của Trần Phú cho hai huynh đệ.
Y quán không xa, ra khỏi Phương phủ, rẽ qua hai con phố là tới.
Phó Cảnh Nghiệp vốn chẳng nên làm mấy việc chạy vặt này. Phương gia có đầy gia nhân, sao lại bắt hắn, một khách quý từ xa tới, đi tìm đại phu? Nếu không phải vừa rồi Phó Cảnh Hiên đá cho một cú khiến hắn kêu lên, thì giờ đã không bị giao việc này. Đợi đến khi ra khỏi cửa lớn, hắn định tóm cổ Phó Cảnh Hiên chửi một trận, thì y đã bước lên trước, bảo hắn đứng lại.
Phó Cảnh Nghiệp chưa nghe rõ, vừa quay người nhìn vào mắt y liền rùng mình, lạnh sống lưng.
Từ trước đến nay, hắn chưa từng thấy Phó Cảnh Hiên có dáng vẻ này. Đôi mắt đào hoa lúc nào cũng cười tủm tỉm, dù có tranh cãi cũng chỉ trêu chọc qua loa, phần gào thét đều do hắn gánh chịu. Nhưng giờ đây nụ cười biến mất, thay vào đó là vẻ âm trầm đen kịt. Y nghiến giọng: "Ta bảo người đứng đây."
Phó Cảnh Nghiệp bị dọa lùi nửa bước: "Đ-được, đứng thì đứng... ta... ta đâu có sợ người!"
Phó Cảnh Hiên không rảnh trêu chọc, nhắm mắt ổn định tâm tình, rồi quay người bước nhanh vào y quán của Trần Phú, bảo ông thu dọn hòm thuốc cùng đi Phương phủ.
Nghe rõ chuyện, Trần Phú thở dài liên tục: "Ta đã nói từ trước là sẽ xảy ra chuyện mà phu nhân không nghe. Dù đại đương gia đôi chân tàn tật, cũng không thể châm cứu ba lần một ngày. Thật quá đáng!"
Phó Cảnh Hiên vốn đến đây để hỏi rõ ngọn ngành. Trần Phú không phải tay sai của Vương Tú Hòa. Ông chỉ là một thầy thuốc bình thường, nhiều năm nay vẫn thật tâm muốn chữa khỏi chân cho Phương Trạch Sinh. Nhưng dạo này Vương Tú Hòa liên tục ép ông châm cứu, khuyên thế nào bà cũng không nghe. Dù sao khi mở y quán, bà ta cũng từng giúp ông kéo khách, ông đành làm theo.
Phó Cảnh Hiên hỏi: "Hôm nay hắn ngất, là do mấy ngày qua châm cứu quá độ?"
Trần Phú xách hòm thuốc, ôm thêm gói thuốc bắc, vừa bước đi vừa nói: "Tất nhiên. May mà đại đương gia không cảm thấy đau, nếu biết đau thì chẳng chống đỡ nổi đến hôm nay."
Phó Cảnh Hiên sững lại, nhớ đến đôi mắt vô thần của Phương Trạch Sinh. Y chậm rãi mở lòng bàn tay đang siết chặt, máu đã chảy ướt cả. Khẽ thầm thì: "Thật sự... hắn không biết đau sao?"
Khi Trần Phú đến nơi, Phương Trạch Sinh đã được đưa lên giường chính. Trong phòng vây đầy người: Phó Thượng Nghị, Lưu Như Yên, còn có Đào Tiên Tri vừa chơi về cầm theo bình rượu hoa quả. Vương Tú Hòa ngồi cạnh giường, lau mồ hôi cho Trạch Sinh. Thấy Trần Phú đến liền vội tránh sang bên: "Trạch Sinh rốt cuộc sao rồi?"
Trần Phú sớm đã nói trước hậu quả, giờ chỉ lặp lại trước mặt mọi người: "Phu nhân, mọi sự đều phải có chừng mực. Đôi chân đại đương gia chủ yếu phải chữa bằng tâm dược, kinh mạch tuy tắc nhưng không phải mấu chốt. Châm cứu liên tục thế này chẳng khác nào biến một đôi chân lành thành tàn phế. Sau này còn chữa thế nào được?"
Vương Tú Hòa lập tức rơi lệ, tỏ vẻ oan ức: "Ta chỉ muốn nó mau khỏi thôi..."
Trần Phú tin bà ta có lòng tốt nên càng thêm áy náy. Phó Thượng Nghị cũng thấy bà đáng thương, nhẫn nại an ủi vài câu. Chỉ có Lưu nhị nương diễn trò cả ngày mệt lử, giờ được nghỉ một lát, không buồn chen vào.
Khám xong, xác định không còn nguy hiểm gì. Trần Phú giao thuốc cho lão Ách thúc dặn dò đôi câu rồi rời đi.
Trời đã tối. Phó Thượng Nghị ngồi lại một lúc rồi chuẩn bị đi về. Mấy hôm nay họ đều ở tạm Vân Hạc lâu. Vương Tú Hòa liếc về phía Phương Trạch Sinh nằm bất động trên giường, nói với Phó Cảnh Hiên: "Nhị thiếu gia lâu rồi không gặp người nhà, chi bằng hai hôm nay cũng đến Vân Hạc lâu ở, bầu bạn cùng tiên sinh?"
Phó Cảnh Hiên hỏi: "Vậy Đào Tiên Tri thì sao?"
"Tình cờ mấy hôm nay Đào gia đã xong việc, gọi thiếu gia tối nay về để thương lượng chuyện đại hội thưởng trà."
Phó Cảnh Hiên không có lý do từ chối, gật đầu đồng ý. Y chờ Tam Bảo thu xếp vài món đồ rồi mới đi. Đại hội thưởng trà kéo dài nửa tháng, thời gian đó e rằng y không thể quay lại.
Phương Trạch Sinh vẫn chưa tỉnh, nằm yên bất động.
Phó Cảnh Hiên đứng cạnh giường một lúc rồi đi ra sân. Ách thúc bưng thuốc vào, lát sau cũng bước ra.
Ông không nói được, chỉ đỏ mắt ra vài động tác, rồi đưa cho y một chiếc bình bạc.
Phó Cảnh Hiên nhận lấy, sống mũi cay xè. Khẽ đáp:
"Được rồi..."
"Hắn... diễn còn giỏi hơn ta.