Rượu Nhạt Pha Trà
Chương 3: Động cơ của Phó nhị thiếu gia
Rượu Nhạt Pha Trà thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chẳng biết miệng Phó nhị thiếu gia linh nghiệm đến mức nào, vừa mới nói xong, nửa tháng sau chuyện hôn sự của Phó Song Nhi đã được định đoạt.
Nhà thông gia bên kia quả nhiên không tầm thường, chính là Phương gia ở Sở Châu, một dòng họ danh giá thực sự.
Trong thế gian này, mọi thứ đều có thứ bậc cao thấp. Về cây cảnh có Thất Hiền nổi tiếng, về trà lại có Tứ Đại Thế Gia. Đứng đầu là Phương gia ở Sở Châu, tiếp đến là Đào gia ở Ích Châu, Hồ gia ở Minh Châu, và Phó gia ở Kinh Châu. Trong đó, Phương gia ở Sở Châu được xếp hàng đầu trong Tứ Đại Thế Gia, loại trà mà các vương công quý tộc thường dùng đều có nguồn gốc từ đây.
Liễu thị ngược xuôi bận rộn, cuối cùng cũng giành được mối hôn sự này. Bà ta ra vẻ khoe khoang, nói là vì chọn cho Phó Song Nhi một người chồng tốt, không chỉ gả nàng vào Phương gia, mà còn gả cho Phương Trạch Sinh, đại đương gia của Phương gia! Nhưng người sáng suốt đều nhìn ra rằng, vị gia chủ Phương gia này hiện tại là một người tàn phế, đã ngồi xe lăn hơn mười năm.
Thế nên, sau khi thành thân liệu có thể động phòng hay không, thật khó mà nói.
Đêm hôm đó, trước hiên cửa treo một hàng đèn lồng đan bằng tre, ánh lửa hắt lên bụng đèn, soi rõ từng hoa văn. Trong ấm sứ tỏa ra hương trà thơm ngát, đặt trên một bộ bàn tre, bên cạnh còn có một chiếc cối xay trà vẫn còn vương ít vụn trà.
Cả ngày hôm ấy Phó Cảnh Hiên không ra ngoài. Sau khi dùng bữa trưa, y cứ ngồi lì trong sân tự chơi cờ một mình, tay trái đi quân trắng, tay phải cầm quân đen, tự mình đấu với mình. Đã chơi mấy canh giờ mà vẫn chưa phân thắng bại, y chỉnh lại vạt áo mỏng trên vai, cảm thấy hơi lạnh.
Tam Bảo mang một chén trà nóng đến, nói: "Thiếu gia, nên nghỉ ngơi thôi ạ?"
Phó Cảnh Hiên cân nhắc hồi lâu, vẫn không chịu đứng dậy, "Chờ một chút đã."
Chốc lát vẫn chưa phân được thắng bại, thật đành chịu. Cứ thế này e rằng đến năm sau cũng chưa về phòng được. Tam Bảo suy nghĩ nửa ngày, ngồi xuống đối diện: "Tiểu nhân nghe người ở nhà bếp nói rằng Đại phu nhân đã đồng ý hôn sự của Ngũ tiểu thư, chuyện này là thật sao ạ? Rõ ràng là Liễu nhị nương muốn đẩy Ngũ tiểu thư vào chỗ chết, sao Đại phu nhân có thể trơ mắt đứng nhìn mà không quản ạ?"
Tiểu Tam Bảo vốn định ngăn dòng suy nghĩ của nhị thiếu gia, khuyên y nên về nghỉ sớm, nào ngờ càng nói càng thao thao bất tuyệt, càng nói càng hăng: "Liễu nhị nương thật sự là tâm địa rắn rết. Tiểu nhân nghe nói Phương đại đương gia tính tình cổ quái, vui giận thất thường, lúc thì điên điên khùng khùng, lúc thì ngây ngây dại dại. Mấy năm qua việc làm ăn của Phương gia cũng xuống dốc không phanh, đã sớm không còn được như trước nữa. Nếu bây giờ gả Ngũ tiểu thư qua đó chẳng phải là đời này coi như xong rồi hay sao..."
Lời này cũng không phải tin đồn, quả thật Phương gia đã không còn được như trước.
Thời điểm Tứ Đại Thế Gia còn giao thiệp với nhau, hằng năm Phương gia đều chủ trì tổ chức hội thưởng trà, tụ họp bằng hữu bốn phương, quan hệ khá rộng rãi. Nhưng từ khi vị đại đương gia hiện tại kế nhiệm, Phương gia liền đóng cửa không tiếp khách, cũng không còn giao du với người bên ngoài.
Dẫu sao, trên đời này không có người què nào thích đi lại bên ngoài.
"Thiếu gia." Tam Bảo hỏi: "Ngài đã từng gặp Phương đại đương gia sao ạ?"
Phó Cảnh Hiên nói: "Lúc nhỏ có gặp qua vài lần."
"Vậy người đó có giống như trong lời đồn không ạ?"
Phó Cảnh Hiên nhấc một quân cờ đen lên, dùng ngón tay sờ sờ nửa ngày, tựa như đang giận dỗi điều gì, hừ một tiếng: "Ta làm sao biết được? Huống chi ngươi cũng nói đó chỉ là tin đồn, cần gì phải xem là thật?"
Tam Bảo nói: "Nếu là người khác gả đi, tiểu nhân khẳng định sẽ không quan tâm hắn có phải là què thật hay không, là người tốt hay xấu.
Nhưng mà đây là Ngũ tiểu thư nhà chúng ta gả đi, huống hồ Ngũ tiểu thư trong lòng đã có người trong mộng! Ép gả nàng cho một kẻ không ra gì, để nàng phải chịu khổ, thiếu gia không lo lắng sao ạ?" Đang nói, từ cửa sau vang lên vài âm thanh khẽ khàng. Vừa qua giờ Hợi, cũng đã đến giờ nghỉ ngơi, Tam Bảo không hỏi là ai, nhấc đèn lồng đi qua xem.
Người biết cửa sau của Phó gia không nhiều, người có thể lén lút tìm đến vào giờ này cũng chẳng có mấy ai. Có lẽ là biết tin Phó Song Nhi bị ép thành thân nên Khang Lâm đến đây xin giúp đỡ.
"Cót két" một tiếng, quả nhiên ngoài cửa có một hán tử cao ráo mặc y phục màu xám đã cũ đang đứng, người này không ai khác chính là Khang Lâm.
Hắn gật đầu với Tam Bảo rồi vội vã đi đến trước mặt Phó Cảnh Hiên.
Phó nhị thiếu gia nhấp một ngụm trà, đợi Khang Lâm ngồi xuống rồi hỏi: "Sao giờ này lại đến đây?"
Khang Lâm nói: "Nhị gia, ta...ta vẫn có chút lo lắng."
Cho tới bây giờ ván cờ này vẫn chưa phân được thắng bại, Phó Cảnh Hiên tự mình tức giận hồi lâu, bỏ quân cờ trong tay xuống: "Lo lắng chuyện gì?"
Khang Lâm thành thật, lắp bắp nói: "Cha ta rõ ràng không hề tìm mối hôn sự nào cho ta, nhưng nhị gia lại nói dối với Song Nhi như vậy. Nếu nàng thật sự tức giận, không đi cùng ta, thật sự đồng ý gả cho cái tên què họ Phương kia thì làm sao bây giờ..."
Phó Cảnh Hiên nói: "Ngươi không tin tâm ý của Song Nhi đối với ngươi?"
"Không phải không phải." Khang Lâm nói: "Cho là ta cùng Song Nhi tình... tình..."
"Tình bỉ kim kiên*"
* Tình bỉ kim kiên: tình cảm bền chặt như vàng.
"Đúng đúng đúng, chính là câu này. Nhưng ta còn sợ, nếu Song Nhi không trốn ra được, vẫn bị ép phải thành thân, thì ta phải làm sao bây giờ!"
Khang Lâm gấp đến nỗi hai mắt đỏ hoe, một nam nhân thô kệch vậy mà suýt rơi lệ ngay tại đó.
Phó Cảnh Hiên tiện tay đưa cho hắn một chiếc khăn để lau mặt, đứng dậy nói: "Trở về đi, không quá mấy ngày nữa, Song Nhi nhất định sẽ đến tìm ngươi. Sau này ngươi nhớ phải chăm sóc tốt cho nàng, cũng bảo nàng hãy chăm sóc tốt cho chậu tước mai của ta."
Tam Bảo nghe hai người nói chuyện, tâm trí như rơi vào sương mù. Chờ Phó Cảnh Hiên quay lưng đi mới kéo Khang Lâm lại hỏi: "Từ lúc nào thiếu gia nói với ngươi chuyện Ngũ tiểu thư bị ép thành thân vậy?"
Vốn dĩ Khang Lâm không hề rơi nước mắt, nhưng vì không muốn phụ ý tốt của Phó Cảnh Hiên, hắn cố nặn ra vài giọt: "Nói từ đầu năm rồi ạ?"
"Đầu năm?!" Tam Bảo kinh ngạc nói "Đầu năm nay chuyện thành thân của Ngũ tiểu thư còn chưa được định ra mà ạ?"
"Ta cũng không rõ." Khang Lâm thấp thỏm, nhưng cũng vui vẻ: "Nhị gia chỉ là nói trước để ta chuẩn bị, đến đúng thời điểm ta sẽ mang Song Nhi cao chạy xa bay."
Tam Bảo vẫn không hiểu được. Lúc tiễn Khang Lâm đi, hắn tiện tay bẻ một nhánh cây rồi ngồi xuống bậc thang. Hắn thông minh lanh lợi, lúc nhỏ trong nhà nghèo khổ, phải trở thành ăn mày. Lúc đói quá phải đi ăn trộm bánh bao thì bị Phó Cảnh Hiên tóm lấy, bắt làm người hầu. Mấy năm nay hầu hạ bên người thiếu gia, đối với thiếu gia cũng coi như thân cận, nhưng không cách nào hiểu được trong đầu thiếu gia nhà mình đang suy nghĩ gì.
Hôn sự của Phó Song Nhi được định đoạt quá vội vàng, rõ ràng là bởi vì hôm đó Phó Cảnh Hiên làm xấu mặt mẹ con Liễu thị ở từ đường, bị Liễu thị ghi hận trong lòng. Bà ta không có cách nào động đến Phó nhị gia, nên mới cố ý trút giận lên người Phó Song Nhi, gả nàng cho một người què.
Lúc nãy Khang Lâm còn nói, Phó Cảnh Hiên đầu năm đã đoán được chuyện này, chẳng lẽ thiếu gia là thần cơ diệu toán?
Hoặc là, việc chọc giận, khiêu khích Liễu thị đều là do thiếu gia cố ý? Mục đích là muốn tác thành cho đôi uyên ương khốn khổ Khang Lâm và Phó Song Nhi? Dù sao hai người bọn họ dù có đôi bên tình nguyện cũng không thể đến với nhau, hôn nhân đại sự của Phó tiểu thư sớm muộn gì cũng sẽ được định đoạt, chỉ là làm cho nó đến nhanh hơn chút! Lần này thiếu gia làm cho việc này đến sớm chút, sau đó nói dối rằng Khang Lâm chuẩn bị thành thân, chính là vì muốn kích thích Ngũ tiểu thư chạy trốn vì tình? Thoát khỏi ràng buộc?
Đúng đúng đúng! Chuyện chính là như vậy!
Tam Bảo đứng dậy đi thẳng đến gian phòng của Phó nhị gia, trong lòng thầm tán thưởng: Thiếu gia quả thật vì nghĩa quên mình, đại nghĩa diệt thân! Vì muội muội ruột mà có thể làm đến mức này quả thật khiến người ta cảm động! Đời này xem như không theo nhầm chủ!
Xông cửa vào định bày tỏ lòng trung thành, Tam Bảo liền bị cảnh tượng trước mắt dọa sợ, lảo đảo mấy bước rồi té xuống đất.
Chiếc bàn gỗ mới vừa được dọn dẹp sạch sẽ vào buổi trưa, lúc này đã có thêm một chiếc gương đồng, bên cạnh bày toàn son phấn má hồng.
Phó nhị thiếu gia cầm cọ vẽ trước gương đồng hì hục vẽ mi, tranh thủ liếc nhìn hắn một cái, ra hiệu hắn giữ yên lặng.
Tam Bảo hoài nghi không thôi, chậm rãi từ dưới đất ngồi dậy, nhỏ giọng hỏi: "Thiếu gia, người đang làm gì vậy ạ?"
Phó Cảnh Hiên nói: "Tập trang điểm."
Tam Bảo lấy làm lạ hỏi: "Vì sao phải tập trang điểm ạ?"
Phó Cảnh Hiên nói: "Tân nương xuất giá, không phải nên trang điểm sao?"