Chương 4: Kế hoạch thay thế

Rượu Nhạt Pha Trà

Chương 4: Kế hoạch thay thế

Rượu Nhạt Pha Trà thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Năm ngày sau, tiền viện báo tin Phó Song Nhi để lại một bức thư, căn lầu trống trơn, nàng đã bỏ đi.
Phó Thượng Nghị mặt ủ mày chau, chắp tay sau lưng đi đi lại lại trong sảnh; Trình Tích Thu ngồi ở ghế chủ vị đọc thư; còn Liễu thị uống trà kế bên.
Ngoài miệng, bà ta sốt ruột ra mặt, nhưng thực chất vẻ mặt lại đầy đắc ý, "Vậy phải làm sao bây giờ? Lễ vật hỏi cưới của Phương gia đã sắp tới nơi rồi.
Việc làm ăn của nhà đó tuy không còn phát đạt như trước, nhưng lạc đà gầy vẫn hơn ngựa béo, chúng ta không đắc tội được đâu."
Trong lòng Phó Thượng Nghị nóng ruột như lửa đốt.
Liễu thị thường ngày được ông cưng chiều cũng không tránh khỏi bị ông trách mắng: "Đều là do nàng gây ra cớ sự ngày hôm nay! Ta sớm đã nói Song Nhi còn nhỏ, cứ giữ con bé thêm vài năm nữa.
Thế mà nàng thì sao? Nàng cứ một mực muốn tìm hôn sự cho con bé!"
Liễu thị bất mãn ra mặt, vừa định vỗ bàn cãi lại, nhưng nghĩ đến Trình Tích Thu vẫn đang ở đây, liền tủi thân nói: "Không có sự đồng ý của lão gia, thiếp làm sao lại phí nhiều tâm tư và sức lực tìm người kết giao với Phương gia như vậy? Nói cho cùng, còn không phải là vì để tiểu thư cành vàng lá ngọc của chàng về sau có được cuộc sống tốt hơn hay sao? Bây giờ chàng còn quay ra trách thiếp?"
Phó Thượng Nghị á khẩu.
Việc này đúng là do ông đồng ý, nhưng chính ông cũng không ngờ đến nữ nhi ngoan ngoãn, vâng lời của mình lại dám bỏ trốn theo người khác.
Nghĩ cũng lạ, thường ngày ông vẫn luôn để ý nhưng lại hoàn toàn không phát hiện con gái cùng tên tiểu tử hái trà kia có quan hệ gì với nhau.
"Vậy nàng có biết con gái đã có người trong lòng rồi không?"
Liễu thị nói: "Thiếp có biết."
"Có biết? Nếu đã biết sao lại còn tìm mối hôn sự khác cho con bé? Đây không phải là nàng đang ép nó bỏ đi sao?"
Liễu thị hai mắt rưng rưng: "Coi như thiếp biết thì sao? Lão gia sẽ nguyện ý đem nữ nhi gả cho kẻ vô lại đó à? Thiếp một lòng suy nghĩ cho Song Nhi, chàng lại trách thiếp có lỗi?"
"Ta... ta cũng không phải là có ý đó." Phó Thượng Nghị là người như vậy, gặp chuyện gì cũng luôn đổ lỗi cho người khác.
Phó Cảnh Hiên là ca ca nên cũng bị gọi đến để nghĩ cách giải quyết từ sáng sớm.
Y lúc thì quay sang trái ngửi cây sơn trà, lúc thì quay sang phải ngắm tranh, trông có vẻ lười biếng, bất cần.
Phó Thượng Nghị ghét nhất cái vẻ này của y.
Ông tức giận đến mức râu mép dựng ngược cả lên, vỗ bàn nói: "Em gái ruột chạy mất rồi.
Người làm ca ca như con còn có tâm trạng xem tranh ư?"
Phó Cảnh Hiên ngồi thẳng lại, liếc nhìn Liễu thị, nói: "Vậy không thì để con tự mình đi tìm nàng?"
"Không cần." Liễu thị vội vàng nói: "Ta đã sớm phái người hầu đi tìm, Cảnh Hiên cứ ở nhà chờ tin tức là được." Bà ta ngẫm nghĩ một lát rồi đảo mắt nhìn quanh: "Tìm Song Nhi là việc cấp bách bây giờ, phòng khi có chuyện chẳng lành xảy ra.
Vả lại, nếu mấy ngày tới còn không tìm được người, đến lúc Phương gia đem kiệu hoa đến thì khó xử vô cùng.
Chúng ta cũng không thể cứ để bọn họ trở về tay không sao?"
Phó Thượng Nghị nói: "Vậy nàng nói xem phải làm sao bây giờ? Còn ai có thể thay vào chỗ đó được đây?"
Trên mặt Liễu thị hiện rõ vẻ không vui: "Vậy chúng ta liền sinh thêm một đứa con gái nữa, việc đó đâu phải là quá khó khăn.
Chàng thử nghĩ mà xem, nếu như tìm một người ngoài để thay thế, không rõ lai lịch, lỡ có chuyện gì xảy ra thì chúng ta phải gánh vác thế nào?" Bà ta suy nghĩ đắn đo một hồi lâu, dường như linh tính mách bảo: "Đúng rồi! Thiếp nhớ lúc còn nhỏ Cảnh Hiên từng gặp qua Trạch Sinh mấy lần."
Phó Cảnh Hiên ngẩng đầu đáp một tiếng.
“Khi đó quan hệ giữa hai đứa rất tốt, rất thân thiết, ở cùng nhau cũng rất hòa thuận.” Nói đến chữ "hảo" này, bà ta nghiến răng nghiến lợi.
Phương Trạch Sinh đã để lại cho bà ta ấn tượng rất sâu sắc.
Hai tên tiểu tử ranh ma cùng nhau bắt nạt Phó Cảnh Nghiệp, khiến nó ngâm mình dưới sông hai ngày hai đêm, còn giúp Phó Cảnh Hiên nắm được nhược điểm của bà, lộng hành trên đầu bà nhiều năm như vậy! Từng chuyện từng chuyện một, có què cũng đáng đời! Không được tiếp đãi lại càng đáng đời!
Phó Thượng Nghị cũng nhớ lại chuyện trước đây, nói: "Trong buổi thưởng trà cũng đã thấy qua mấy lần rồi, một lũ trêu chó chọc mèo, mang theo Song Nhi cùng trèo tường leo cây, chẳng có chút phép tắc, quy củ gì."
Liễu thị tuy trong lòng hận đến nghiến răng, nhưng ngoài miệng nói: "Suy cho cùng, hồi đó bọn chúng mới mười hai, mười ba tuổi, còn nghịch ngợm." Sau đó liền chuyển sang đề tài khác: "Nếu đã có giao tình từ nhỏ, mà trường hợp xấu nhất là không tìm được Song Nhi thật sự, đến lúc đó thà để Cảnh Hiên lên kiệu hoa thay thế thì sao?"
"Hồ đồ!" Phó Thượng Nghị nói: "Lão nhị là nam nhân, lên kiệu hoa gì chứ!"
Liễu thị giải thích: "Ngoài Hiên Nhi ra, cũng không có lựa chọn nào tốt hơn.
Kiệu hoa nhất định phải có người lên.
Hiên Nhi và Phương Trạch Sinh là người quen biết nhau, đến khi ấy nói rõ mọi chuyện với hắn, cũng tốt hơn là trả lại kiệu hoa trống không cho nhà bên đó.
Chuyện này truyền ra, còn không phải nói Phó gia lợi dụng việc Phương lão gia qua đời để thoái thác hôn sự, không coi nhà đứng đầu trong tứ đại thế gia ra gì sao? Như vậy chúng ta chẳng phải sẽ chịu điều tiếng hay sao?"
Phó Thượng Nghị do dự nói: "Lão nhị đã lên kiệu hoa thì phải bái đường, mà bái đường rồi thì coi như đã gả đến Phương gia, chuyện sau này nên giải quyết thế nào đây?"
Liễu thị cầm lấy chén trà, thổi nguội bớt: "Bảo Trạch Sinh tìm một lý do nào đó để bỏ vợ là xong."
"Không được." Phó Thượng Nghị nói: "Chuyện bỏ vợ cùng việc trả kiệu trống về chẳng khác gì nhau, đều sẽ khiến người đời cười chê Phó gia ta! Mất hết thể diện!"
Liễu thị nhếch mép, nhìn về phía Phó Cảnh Hiên đang quạt quạt, nói: "Vậy chuyện này vẫn nên xem ý của Cảnh Hiên thế nào.
Nhìn y thế kia, nếu đã không đưa ra được biện pháp gì thì chuyện này cũng đành theo ý đó thôi."
Phó Thượng Nghị nhất thời khó mở miệng.
Dù ông ta đối với Phó Cảnh Hiên chẳng hề có chút tình cảm, nhưng suy cho cùng cũng là một người cha, việc trọng đại của đời người cũng không thể quyết định qua loa.
Phó Cảnh Hiên nhìn ông, do dự một hồi lâu, đột nhiên hiểu ý liền nói: "Con là người Phó gia, lúc nguy nan nên dũng cảm đứng ra gánh vác.
Gả hay không gả, bỏ vợ hay không bỏ vợ, tất cả đều nghe theo phụ thân cùng Đại phu nhân sắp xếp."
Phó Thượng Nghị không có chủ kiến gì liền quay sang thăm dò ý kiến của Trình Tích Thu.
Trình Tích Thu ngồi nghe suốt nửa ngày, đặt bức thư sang một bên rồi gọi Phó Cảnh Hiên vào trong phòng mình, sai nha hoàn dâng trà.
Lúc chỉ còn hai người, bà chọc chọc lên trán y vài cái, cười nói: "Tinh ranh."
Phó Cảnh Hiên giả ngu: "Đại nương đang nuôi một con khỉ đó sao?"
Trình Tích Thu cười nói: "Còn không phải? Nuôi con mười năm, rốt cuộc vẫn trở thành người nhà của kẻ khác."
"Con không có." Phó Cảnh Hiên im lặng một lát, gục xuống bàn nói: "Chẳng qua chỉ là làm chuyện có lợi cho mình mà thôi."
"Làm chuyện có lợi cho mình chính là đi làm nàng dâu nhà người ta à?"
Phó Cảnh Hiên bĩu môi nói: "Không phải vậy thì còn có thể thế nào? Người kia tính cách lãnh đạm, lạnh lùng, mặt ít khi thay đổi sắc thái, là một người cực kỳ quyết đoán, cực kỳ cứng nhắc."
Tuy ngoài miệng ghét bỏ nhưng ánh mắt Trình Tích Thu lại lóe lên tia sáng tinh ranh, bà ôn nhu nói: “Trạch Sinh cũng là một đứa trẻ đáng thương.
Chỉ là... đã lâu như vậy rồi, không biết đứa nhỏ này có còn nhớ khoảng thời gian các con đã ở bên nhau hay không..."
Phó Cảnh Hiên nói: "Hắn nhớ hay không cũng không sao, chỉ cần con vẫn luôn nhớ rõ là được."
Trình Tích Thu cười bất đắc dĩ: "Lần này con lại hại Liễu thị thêm lần nữa.
Bà ta vốn tưởng rằng đã thuận lợi đẩy con ra khỏi nhà, nhưng không ngờ đến lại nhảy vào cái hố do con đào sẵn.
Bà ta vì để kết nối với Phương gia cũng đã tiêu tốn không ít tiền bạc."
"Liễu nhị nương quả không phụ sự kỳ vọng của con, phải cảm ơn bà ta một chuyến."
Trình Tích Thu hỏi: "Sao con biết bà ta nhất định sẽ làm như vậy?"
Phó Cảnh Hiên nhếch mép cười: "Liễu nhị nương là một người thông minh, bà ta có thể tính toán được rất nhiều chuyện trong đầu.
Trái lại, con trai của bà ta thật chẳng giống mẫu thân chút nào, trông ngu ngơ, đần độn.
Bà ta đã sớm nhìn con không vừa mắt từ lâu, lại không tìm được một lý do danh chính ngôn thuận để đuổi con đi, đoán rằng sớm muộn gì cũng sẽ nhắm vào Song Nhi.
Phương gia vướng phải chuyện này thì phải trách cái số thôi.
Liễu nhị nương tâm địa độc ác thì ai cũng biết, việc hôn nhân của Song Nhi, bà ta nhất định sẽ nhúng tay vào.
Muốn để muội ấy gả cho nhà càng tệ càng tốt thì nhìn quanh một vòng chỉ có Phương gia là vừa ý bà ta.
Song Nhi vì Khang Lâm không chịu nghe theo sự sắp đặt chắc chắn cũng nằm trong dự liệu của bà ta.
Chỉ cần Song Nhi bỏ trốn thì đưa con lên kiệu hoa, việc này tự nhiên sẽ khiến sắp đặt của bà ta thuận lợi thành công."