Rượu Nhạt Pha Trà
Sự thay đổi bất ngờ của Phùng thái thú
Rượu Nhạt Pha Trà thuộc thể loại Linh Dị, chương 49 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tiết Đoàn viên vừa qua, cái lạnh đầu đông cũng bắt đầu ùa về.
Ách thúc dẫn Chu Tề và Tam Bảo ra phố may liền hai chiếc áo bông mới, tiện thể đặt thêm cho mỗi thợ thủ công và gia nhân trong Phương gia một bộ. Chỉ trong một ngày, toàn bộ Phương trạch như thay da đổi thịt: cổng lớn được sơn mới, từ đường bấy lâu phủ bụi mạng nhện giờ cũng thắp lên hương đèn nghi ngút.
Tính toán thời gian, đoàn sứ thần phiên bang đã mang lễ vật trở về triều, Liễu nhị nương từ kinh thành quay lại Sở Châu chắc cũng phải mất hơn mười ngày nữa. Phùng thái thú có bằng hữu làm quan trong kinh đô, nên tin tức ông ta nhận được sớm hơn Phương gia. Nếu không có gì thay đổi, trong vòng ba đến năm ngày tới, vị đại nhân kia sẽ đích thân đến tận cửa để “bàn chuyện”.
Hôm đó trời rét buốt, Phó Cảnh Hiên cứ ru rú trong chăn không chịu dậy. Sáng không ăn, trưa cũng chẳng động đũa, lăn qua lộn lại mãi vẫn không chợp mắt nổi. Cuối cùng, y đành đội mái tóc rối bù, quấn chăn ngồi dậy, trừng mắt nhìn Phương Trạch Sinh đang ngồi bên giường.
Phương Trạch Sinh đang gảy bàn tính, một chồng sổ sách dày do Ách thúc mang đến đặt trên chiếc bàn nhỏ. Tiếng hạt bàn tính va vào nhau kêu lách cách không ngừng, khiến Phó Cảnh Hiên hoàn toàn không thể chợp mắt.
“Ngươi rốt cuộc muốn làm gì vậy?” Y bực bội hỏi.
Phương Trạch Sinh liếc y một cái, đáp: “Ăn cơm.”
Phó Cảnh Hiên lại chui tọt vào chăn: “Không ăn đâu, lạnh lắm.”
Từ nhỏ y đã sợ lạnh, cứ đến mùa đông là ôm lò sưởi, chẳng muốn bước chân ra khỏi cửa. Dù hiện tại chưa rét buốt đến mức ấy, Phương Trạch Sinh vẫn dặn Ách thúc đốt sẵn một chậu than nhỏ ngoài phòng ngủ, chỉ sợ y lười biếng bỏ cả ba bữa.
Chỉ là Phó Cảnh Hiên đã quen với sự lười nhác. Sinh ra trong Phó gia, chẳng ai thật sự để tâm y ăn no hay mặc ấm. Mùa đông muốn ngủ bao lâu thì ngủ, nhiều khi đói đến mức đau dạ dày mới bò dậy tìm đồ ăn. Mỗi mùa đông y đều gầy đi vài cân, lần nào Phương Trạch Sinh thấy cũng xót xa.
Hôm nay cũng không ngoại lệ. Chỉ mới có một đợt gió lạnh làm nhiệt độ giảm xuống đôi chút, Phó nhị gia đã sớm tiến vào trạng thái “ngủ đông”. Tam Bảo gọi vào gọi ra mấy lần đều vô dụng, đành chạy đi cầu cứu Phương Trạch Sinh. Không ngờ, người bình thường nói không lại Phó Cảnh Hiên, nhưng trong chuyện này hắn lại khá có cách.
Phó Cảnh Hiên nghe tiếng bàn tính lách cách liền xoay qua xoay lại trên giường, đang định tìm thứ gì đó nhét tai thì thấy Phương Trạch Sinh đặt sổ sách xuống, chẳng biết từ đâu biến ra một xiên táo đỏ bọc đường giòn tan, đưa về phía y.
Kèm theo đó là vẻ mặt nghiêm túc kiểu “Dậy hay không dậy? Dậy thì ta cho ăn.”
Phó Cảnh Hiên bật cười, thấy chiêu uy hiếp đó thất bại, liền cắn răng chịu lạnh, hất chăn đứng dậy xuống giường. Rửa mặt xong, y cầm xiên táo đỏ, hôn nhẹ lên khóe môi Phương Trạch Sinh một cái rồi chạy vào bếp tìm đồ ăn.
Cơm trong bếp luôn được giữ ấm. Ách thúc thấy y đến liền bận rộn bày mâm, rót thêm một chén trà xanh.
Phó Cảnh Hiên tiện tay đặt xiên táo đỏ lên bàn, chưa kịp ăn mấy miếng thì Chu Tề đã hớt hải chạy vào báo tin: Phùng thái thú đã đến.
Phùng thái thú đến rất đúng lúc, không sớm không muộn, vừa vặn là ngày thứ năm sau khi sứ thần phiên bang rời kinh đô.
Tại ngoại trạch, trong phòng khách.
Phùng thái thú mặc thường phục cổ giao, đang ngồi ghế bên uống trà. Thấy Phó Cảnh Hiên đẩy Phương Trạch Sinh vào, ông ta vội đặt chén trà xuống, tươi cười bước đến:
“Đại đương gia, lâu ngày không gặp, thân thể vẫn an khang chứ?”
Phương Trạch Sinh thoáng sững lại vì thái độ ấy, rồi gật đầu: “Xin đại nhân ngồi. Tiểu dân mọi sự đều ổn, đa tạ đại nhân quan tâm.”
Phùng thái thú gật đầu, hỏi han thêm vài câu rồi quay lại ghế bên ngồi xuống.
Lần này, quả thật mọi chuyện không hợp lễ nghi chút nào.
Phó Cảnh Hiên trầm ngâm một lát, đẩy Phương Trạch Sinh đến ngồi cạnh Phùng thái thú, cùng ông ta ngồi ở vị trí ghế bên.
Phùng thái thú năm nay bốn mươi ba tuổi, vóc người thấp gầy, đôi mắt ưng tinh ranh sắc sảo, hai chòm râu cá trê lại khiến ông trông có vẻ ngờ nghệch, dễ gần.
Ông ta quả thật đến vì chuyện đất thuê của Phương gia. Vừa mở miệng đã nghiêm khắc trách mắng đám thân thích của mình, đau lòng nói: “Những thửa ruộng đó, xin Đại đương gia sớm ngày thu hồi. Đám con cháu tông tộc của bản quan chẳng đứa nào có tư chất trồng trọt quản lý, nhỡ làm hỏng trà điền của Đại đương gia thì lỡ dở sinh ý mất.”
Nói xong liền sai hạ nhân mang lên một hộp vuông lớn bằng gỗ tử đàn, khóa chặt. Mở ra, bên trong là một xấp dày các khế ước thuê ruộng, giao cho Phương Trạch Sinh.
Phó Cảnh Hiên liếc qua một cái. Tiền thuê trên mỗi khế ước đều rất thấp, thời hạn lại dài đến đáng sợ: mười năm, tám năm còn chưa là gì, có tờ ký đến bảy tám chục năm, chẳng biết đời này có trồng cho hết nổi hay không.
Trước khi Phùng thái thú đến, y đã cùng Phương Trạch Sinh bàn xong đối sách. Xưa nay dân không đấu với quan, dù Phương gia làm ăn lớn đến đâu, đối diện quan phủ vẫn phải cúi đầu một bậc. Thương nhân thời nay có chút địa vị, chứ đặt vào thời tiền triều thì vạn lần không dám đứng ngang hàng với quan gia.
Vốn dĩ, số đất cho Phùng thái thú thuê, Phương Trạch Sinh đã tính nhường ông ta một nửa. Dù xử lý thế nào, cũng phải cắt bỏ một phần, bởi sau này việc kinh doanh trà điền còn phải dựa vào quan phủ nhiều chỗ, không thể làm quan hệ quá cứng nhắc.
Thế nhưng lần này, Phùng thái thú chẳng những chủ động trả lại toàn bộ ruộng đất, không lấy một xu nào, mà lúc nói chuyện còn cố ý hạ thấp tư thế. Dù Phương gia có nắm trong tay sổ sách kinh doanh của ông ta và Vương Tú Hòa, thì ông ta cũng nên mang quan uy đến “thương lượng”, chứ không thể khách khí đến mức như đang giúp người khác vuốt lại mũ quan.
Phó Cảnh Hiên và Phương Trạch Sinh liếc nhìn nhau, trong lòng đồng thời hiện lên một ý nghĩ:
Thánh thượng ban thưởng.
Không chỉ ban thưởng, e rằng còn có ân điển khác.
Tiễn Phùng đại nhân xong, hai người cầm xấp khế ước quay lại thư phòng bàn chuyện.
“Thiên gia không thể chỉ thưởng bạc đơn giản như vậy. Nếu chỉ là tiền, tư thế của Phùng thái thú hôm nay đã thấp quá rồi. Một quan viên sao có thể không giữ thể diện trước dân thường? Không những ngồi ghế bên, còn trả lại toàn bộ ruộng đất thuê, không lấy một đồng nào. Trên đời làm gì có chuyện tốt tự nhiên rơi xuống thế này?”
Phó Cảnh Hiên vừa nói, vừa lấy một que trúc mảnh chọc vào chậu nước trên bàn, nơi có hai con cá yến đang bơi lượn. Hai con cá hơi lớn, đang thong thả song hành. Que trúc rơi xuống, chen thẳng vào giữa, ép chúng tách ra hai hướng. Đến khi mặt nước yên lại, chúng mới chầm chậm bơi về cạnh nhau.
Phương Trạch Sinh ngồi yên bên cạnh: “Nếu ta không đoán sai, hẳn chuyện này có liên quan đến quốc sự.”
“Quốc sự ư?” Phó Cảnh Hiên đặt que trúc xuống, tựa bàn đối diện hắn, “Quốc sự thì liên quan gì tới dân thường như chúng ta?”
“Nếu không phải vậy,” Phương Trạch Sinh nói, “Sao Phùng thái thú lại khách khí đến mức đó? Ông ta là quan mà quan sợ thiên tử, ắt là thánh thượng đã hạ chỉ dụ gì đó, mới khiến ông ta phải giữ tư thế này.”
Nghe cũng có lý.
Phó Cảnh Hiên nghĩ một lúc rồi hỏi: “Vậy sẽ là chỉ dụ gì nhỉ?”
Phương Trạch Sinh trầm tư hồi lâu, bỗng nhíu chặt mày, nắm lấy cổ tay Phó Cảnh Hiên.
Rồi nắm chặt hơn nữa.