Nỗi nhớ phương xa

Rượu Nhạt Pha Trà

Nỗi nhớ phương xa

Rượu Nhạt Pha Trà thuộc thể loại Linh Dị, chương 53 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Con đường đến Lâm Hoàng Phủ xa xôi, hiểm trở. Đoàn người đi ròng rã nửa năm trời, mãi đến khi đông về tuyết phủ, mặt sông đóng băng, họ mới chính thức đặt chân lên lãnh thổ phiên bang.
Đào Tiên Tri lần đầu đặt chân đến nơi này, hớn hở khoác áo bông, vừa dừng xe ngựa đã vội vàng nhảy xuống. Cậu thở ra hơi trắng, xoa xoa đôi tay lạnh cóng cho ấm.
Thành trì của tiểu quốc phiên bang không lớn, xung quanh không núi cao, bốn bề chỉ toàn thảo nguyên mênh mông. Phó Cảnh Hiên không muốn xuống xe, y quấn chặt áo choàng cổ lông cáo, tựa nghiêng người trong xe nhìn ra ngoài. Cỏ khô trải dài mút tầm mắt, nhưng lòng y lại nghĩ đến mấy chậu lan phỉ thúy trồng trong sân Phương gia, và cả người mà trước khi đi y đã cố ý dặn dò chăm sóc hoa giúp mình.
Người kia hẳn đang rất bận rộn. Đúng dịp mùa hái mầm xuân, chỉ vài ngày nữa thôi, những quán trà từng đóng cửa sẽ đồng loạt khai trương trở lại. Chỉ cần nghĩ tới cảnh tượng tấp nập, nhộn nhịp ấy, lòng Phó Cảnh Hiên đã xao động, chỉ muốn lập tức quay đầu trở về. Về đến nơi, việc đầu tiên là ôm người kia hôn một cái, rồi cùng hắn nhâm nhi vài chén nhỏ, chúc mừng một phen.
Bồ Lăng ngồi đối diện Phó nhị gia, thấy y cong khóe miệng cười, liền bưng bình rượu ấm rót cho y một chén, hỏi: "Nhị thiếu gia đang nghĩ chuyện gì vui thế?"
Phó Cảnh Hiên nhận lấy chén rượu nhưng không uống. Rượu này do đám hộ vệ mang theo, quá nặng, y không thể uống. Hồ Vân Sam khoanh tay trước ngực, dựa vào góc xe ngựa, thay Phó Cảnh Hiên đáp: "Đương nhiên là đang nhớ sư phụ ta rồi."
Mặc dù Phương Trạch Sinh không nhận hắn làm đệ tử, hắn vẫn giữ phép tắc. Những ngày học trà ở Phương gia, hai người mỗi người gọi một kiểu, không ai bận tâm đến ai.
Bồ Lăng còn nhỏ, năm nay mới tròn mười lăm, vô cùng hiếu kỳ về Phương Trạch Sinh. Vốn dĩ thằng bé là đồ đệ thân cận của Trình phu nhân, thường xuyên ở trong phòng bà, nghe bà cùng sư phụ bàn chuyện trà, cũng hay nghe nhắc đến Phương Trạch Sinh. Trong lời kể của nó, Phương Trạch Sinh không phải là kẻ tàn phế ngồi xe lăn như bây giờ, mà nghe nói thời niên thiếu tài năng xuất chúng, phong thái ngời ngời.
Bồ Lăng tò mò, hỏi Phó Cảnh Hiên: "Ta nghe Trình phu nhân nói, có lần Đại đương gia tới thăm nhà, suýt nữa bắt nạt sư phụ đến mức muốn quy ẩn sơn lâm. Chuyện đó có thật không?"
Phó Cảnh Hiên còn chưa kịp đáp, Hồ Vân Sam đã giật nảy mình, hỏi: "Bắt nạt ai?"
"Sư phụ ta đó." Bồ Lăng nói.
"Sư phụ ngươi không phải Chu tiên sinh sao?" Hồ Vân Sam hỏi.
Bồ Lăng gật đầu: "Chính là Chu tiên sinh."
Hồ Vân Sam trợn mắt: "Chu tiên sinh là bậc thánh trong giới Trà thị! Sao lại để một tiểu bối bắt nạt được?"
Phó Cảnh Hiên cầm chén sứ trắng lắc lắc, khóe miệng khẽ nhếch lên đầy đắc ý.
Chuyện Bồ Lăng nói xảy ra năm y và Phương Trạch Sinh mười bốn tuổi.
Khi đó Phó Cảnh Hiên ở Phó gia, tuy không được Phó Thượng Nghị và Liễu nhị nương coi trọng, nhưng lại có một vị đại nương hiền hòa thương yêu y. Dù không chu đáo như mẹ ruột, nhưng bà chưa từng coi y là người ngoài. Còn Liễu nhị nương thì dốc hết tâm sức cho ba đứa con ruột, vừa dạy học trà, vừa dạy quản sổ sách, hận không thể để Phó Cảnh Hiên dốt nát, vô dụng, lớn lên thành kẻ bỏ đi, không tranh giành được gia sản Phó gia. May mà Trình phu nhân vẫn muốn dạy dỗ y, thỉnh thoảng cho y theo Chu tiên sinh học trà, không để y thua Phó Cảnh Nghiệp quá xa.
Phó Cảnh Hiên từ nhỏ thông minh, thiên phú thưởng trà trời sinh. Chỉ là tính tình không chịu ngồi yên, chuyện gì cũng thích đối nghịch Phó Thượng Nghị. Lại thêm tuổi trẻ bồng bột, cả ngày không muốn học trà, chỉ thích chạy nhảy khắp nơi.
Trình Tích Thu không quản nổi y, bèn nghĩ ra một cách: lấy Phương Trạch Sinh ra để khích lệ y. Bà thường nhẹ nhàng khen Phương Trạch Sinh thế này thế nọ bên tai y, nhắc y rằng nếu sau này còn muốn làm bạn với Phương thiếu gia, thì phải cố gắng đuổi kịp bước chân người ta. Nếu không, sau này hai người đứng cạnh nhau, một là đại công tử hơn người, một là tên lưu manh vô học đầu đường xó chợ, nhìn sao mà xứng?
Ban đầu Phó Cảnh Hiên nghe mà lơ đãng, nhưng hai chữ "xứng" cuối cùng lại đánh trúng tâm tư y. Khi ấy y vừa nhận ra mình có tâm tư đặc biệt với Phương Trạch Sinh, sợ sau này thật sự lớn lên thành kẻ vô dụng, đứng cạnh hắn không xứng chút nào. Thế nhưng thiên phú của Phó Cảnh Hiên lại dồn cả lên đầu lưỡi. Học thưởng trà với Chu tiên sinh thì thuận buồm xuôi gió, nhưng đến khâu pha trà lại thảm bại, ngay cả một chén trà hạng thấp cũng không pha nổi.
Chu tiên sinh mặt mũi trẻ trung tuấn tú, nhưng bụng dạ lại hẹp hòi. Bị một thiếu niên như Phó Cảnh Hiên làm khó trong buổi thưởng trà, ông ta liền muốn gỡ gạc ở phần pha trà, cố ý ra đề khó, bắt y một mình luyện trà trong vườn trúc Phó gia suốt hai ngày hai đêm.
Ngày đó Phương Trạch Sinh đến tìm y, vừa nhìn đã thấy y mắt thâm quầng ngồi trong vườn trúc pha trà. Chưa kịp nói gì, đã thấy từ cách đun nước, đốt than đều sai bét nhè. Hỏi rõ nguyên do xong, Phương Trạch Sinh tức giận lôi y vào sân Trình phu nhân tìm Chu tiên sinh hỏi tội.
Chu tiên sinh còn chưa biết tai họa ập tới, đang đứng trong sân giẫm đạp hoa cỏ Trình phu nhân trồng. Bỗng một giọng thiếu niên trong trẻo vang lên phía sau, Phương Trạch Sinh kéo tay Phó Cảnh Hiên, trực tiếp khiêu chiến. Trận đó có thể nói là cực kỳ đặc sắc. Phó Cảnh Hiên lần đầu thấy Phương Trạch Sinh trước mặt trưởng bối lại sắc bén đến vậy, khí thế ngút trời, kiên quyết áp đảo Chu tiên sinh một đầu, khiến ông ta nếm đủ lợi hại, từ đó không dám ỷ lớn hiếp nhỏ, lừa Phó Cảnh Hiên hai ngày hai đêm không ngủ.
Nghĩ tới đây, khóe miệng Phó nhị gia lại cong lên thêm mấy phần.
Hôm ấy thắng Chu tiên sinh xong, Phương Trạch Sinh hỏi y vì sao muốn học pha trà. Phó Cảnh Hiên nói thật, rằng y sợ sau này hai người chênh lệch quá xa, càng ngày càng xa cách. Y tưởng Phương Trạch Sinh nghe vậy sẽ thầm đắc ý, nào ngờ người kia lại thu lại vẻ sắc bén, nghiêng đầu, nhỏ giọng nói: cần gì nghe mấy lời dọa dẫm của Trình phu nhân, dù ngươi cả đời vô dụng, ta cũng nguyện nuôi ngươi ăn uống. Khi đó Phó Cảnh Hiên không hiểu ý câu này, lại chỉ chú ý đến hai chữ "cả đời vô dụng", hầm hừ đáp lại một câu nhất định phải thành tài, rồi quay đầu chạy về vườn trúc tiếp tục luyện trà.
Sau này Phương gia xảy ra biến cố gì, nhưng lúc này nhớ lại những chuyện năm xưa, Phó Cảnh Hiên vẫn không nhịn được mà cười.
Bồ Lăng thấy hắn cười càng lúc càng vui, lại hỏi lần nữa: "Nhị gia đang nghĩ gì vậy?"
Phó Cảnh Hiên liếc nó một cái, cười híp mắt, khép nhẹ mi, thong thả khẽ phe phẩy chiếc quạt xương ngọc trong tay, đáp: "Nhớ nhà."
Lúc này trong nhà đã là đầy vườn sắc xuân, vạn vật hồi sinh.
Ách thúc thay áo mỏng, tay bưng một hộp mầm trà xuân còn chưa sao, đứng trong sân. Hộp mầm trà xuân này là thượng phẩm do quản sự ruộng đất vừa đưa tới, từng búp non xanh biếc, ướt át, đầy đặn đều tăm tắp. Vốn định mang ngay vào thư phòng cho Phương Trạch Sinh xem phẩm chất, ai ngờ Phương Trạch Sinh đã ra sân, nách trái kẹp chiếc gậy, tay phải được Trần Phú đỡ, chậm rãi đứng lên.
Hắn đã có thể đứng rất lâu.
Nửa năm trước, Trần Phú xách hòm thuốc chạy tới Phương gia, thử hơn trăm phương pháp, cuối cùng cũng khiến đôi chân tàn phế của Phương Trạch Sinh khôi phục tri giác. Dù hiện tại vẫn chưa thể tự đi lại, nhưng đã có thể nhờ người đỡ mà bước được vài bước.
Mấy ngày trước Trần đại phu còn kích động vô cùng, hai ngày nay lại bắt đầu lo lắng. Vừa cẩn thận đỡ Phương Trạch Sinh, vừa nói: "Đã đi hơn một canh giờ rồi, hay là về nghỉ trước đi? Lão phu biết Đại đương gia nóng lòng hồi phục, nhưng hiện tại mỗi bước của ngài chẳng khác nào giẫm lên đá trải đầy đinh sắt, tuyệt đối không thể nóng vội muốn thành công."
Thái dương Phương Trạch Sinh đổ mồ hôi, môi trắng bệch vì đau đớn tột độ. Hắn nghĩ mỗi ngày đi thêm chút nữa, đến khi Phó Cảnh Hiên trở về, có thể nhìn thấy hắn đứng lên. Nhưng nhiều năm ngồi xe lăn, đột nhiên tập đi, quả thực rất khó chịu. Hắn định nghe lời Trần Phú quay về nghỉ, lại vô tình liếc thấy một đóa hoa nghênh xuân vừa nở trên cành.
Thế là hắn từng bước tiến tới, cầm chiếc kéo đặt cạnh bồn hoa, nhẹ nhàng cắt xuống một nhánh.
Ách thúc vội vàng tiến lên, ra hiệu hỏi có cần cắm nhánh hoa này vào bình không.
Phương Trạch Sinh lắc đầu, theo làn gió nhẹ hôm nay thổi về hướng bắc, nhìn xa xăm.
Trần Phú hiểu tâm tư hắn, thuận theo mà nói: "Cũng không biết Phó nhị thiếu gia bao giờ mới trở về."
Phương Trạch Sinh cũng không rõ thời gian cụ thể, chỉ lặng lẽ nhìn nhánh hoa nghênh xuân trong tay, trong mắt tràn đầy nhớ nhung.
Bẻ một nhành hoa xuân, còn muốn giữ lại vài giọt mưa hạ, đợi thu nhuộm núi non đỏ thắm, nhặt cho y mấy chiếc lá rơi. Đến khi tuyết mới trắng xóa phủ đầy, y sẽ giẫm lên tuyết gấm, trở về bên ta chứ?