Rượu Nhạt Pha Trà
Chương 6: Lễ Thành Hôn
Rượu Nhạt Pha Trà thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tam Bảo lo lắng không phải là không có nguyên do.
Người ta kết hôn thì kèn trống rộn ràng, nhưng ở Phương gia lại lạnh lẽo hiu quạnh. Chỉ cần thay vải đỏ trên đèn lồng thành màu trắng, thêm vài lá cờ phướn gọi hồn là đã thành đám tang.
Người mới đến, vừa trải qua đoạn đường xa chưa kịp nghỉ ngơi, đã vội vàng được đưa xuống kiệu, bước qua chậu than, rồi làm lễ bái đường.
Tam Bảo dìu Phó nhị gia – người đang thay muội muội mình xuất giá – vào phòng khách.
Bước vào đã thấy một vị phong thái cao quý, dáng vẻ ung dung ngồi ở chủ vị, tự xưng là phu nhân họ Vương.
Thân phận của Vương phu nhân này khá đặc biệt.
Bà ta không phải là mẫu thân của Phương Trạch Sinh, cũng không phải là thê tử của Phương lão đương gia Phương Xương Nho, mà chỉ là một người họ hàng xa của Phương gia.
Từ nhỏ, bà ta đã biết xem bói, lại thêm tài tính toán chuẩn xác nên được Phương Xương Nho để mắt, cất nhắc làm chưởng quỹ cho mấy chục quán trà lâu.
Sau này, khi Phương Xương Nho qua đời, các việc trong Phương gia đều do bà ta một tay chăm nom, là đương gia chân chính của nhà này.
"Phó đại thiếu gia từ xa đến, xin thứ lỗi cho Phương gia tiếp đãi chưa được chu đáo." Vương Tú Hòa cười nói: "Theo lý mà nói, ta không có tư cách ngồi ở vị trí trưởng bối này để chứng hôn.
Nhưng nghĩ đến việc song thân của hắn đều đã khuất, ta cũng đã chăm sóc hắn nhiều năm như vậy, coi như một nửa là mẫu thân cũng không quá đáng.
Vậy ta đành mặt dày giúp hắn chứng kiến một chút vậy."
"Vương phu nhân nói gì vậy chứ? Nếu phu nhân không có tư cách thì còn ai có tư cách đây?" Phó Cảnh Nghiệp tuy là người lỗ mãng nhưng vẫn biết vài câu khách sáo.
Vị Vương phu nhân đó bị mấy lời nịnh nọt của hắn chọc cho che miệng cười không ngớt.
Tam Bảo, đang ở bên cạnh dìu Nhị thiếu gia nhà mình, thấy vậy liền bĩu môi vẻ ghét bỏ.
Đột nhiên, tiếng "Kẽo kẹt... kẽo kẹt..." vang lên, nghe như âm thanh của bánh xe gỗ.
Một nam nhân khoác hắc y ngồi xe lăn từ từ tiến vào, không cần đoán cũng biết là ai.
"Phương đại đương gia lớn lên thật anh tuấn..." Tam Bảo lẩm bẩm một mình, nhưng không ngờ Phó Cảnh Hiên lại nhỏ giọng đáp: "Đúng vậy còn gì." Ngữ khí của y ẩn chứa từng tia tự hào nhỏ bé: "Sợ là hắn còn ưa nhìn hơn cả khi còn bé."
"Ôi chao..."
"Làm sao?"
"Hình như hắn đang tìm cái gì?" Tam Bảo từ nãy vẫn luôn chăm chú quan sát Phương Trạch Sinh, thấy ánh mắt hắn từ mong đợi biến thành cô đơn, rồi lại từ cô đơn chuyển sang bình tĩnh.
Phó Cảnh Hiên còn chưa kịp hỏi rõ đã nghe bên tai một tiếng hô to: "Giờ lành đã đến! Mời tân lang tân nương vào bái đường!"
"Cộc cộc cộc" dập đầu ba cái, Phó nhị gia còn chưa kịp nhìn rõ dáng dấp người bên cạnh đã bị đưa vào động phòng.
Lễ cưới tất cả đều được giản lược.
Không có thân bằng hảo hữu, cũng không mời khách, đến một tiếng pháo đốt cũng không nghe thấy, chứ đừng nói đến thức ăn, một cái bánh bao còn chẳng có.
Phó Cảnh Hiên ở trong phòng đợi năm canh giờ, từ hoàng hôn đợi đến lúc trời đầy sao, tận khi đói bụng đến mức tưởng như da bụng sắp dính vào da lưng mới tức giận xốc khăn voan, nói: "Vốn dĩ muốn cho ngươi một bất ngờ lớn, kết quả ngay cả phòng ngươi cũng không thèm vào?"
Dứt lời, y liếc nhìn mớ hạt sen đậu phộng rải trên giường rồi mở cửa đi tới phòng khách.
Một bàn hoan hỉ đoàn quen thuộc đập vào mắt khiến Phó nhị gia cuối cùng cũng vui lên được chút ít.
Y cầm khối bánh lên, cắn một miếng: "Hắn vẫn còn thích ăn thứ này ư?" Lại cắn thêm một miếng nữa, liền nhe răng trợn mắt, nhanh chóng hớp một ngụm trà: "Thứ này ngọt muốn chết người hay sao?" Tuy ngoài miệng y ghét bỏ ra mặt nhưng vẫn ăn đến hai cái.
Y nhớ tới Phương Trạch Sinh thích đồ ngọt, trước đây đều nhẫn nhịn cùng hắn ăn những thứ này.
Ngoài phòng, ánh đèn lay động, gió lạnh mơ hồ nổi lên, có tiếng người khàn khàn từ trong sân truyền đến, tựa hồ như đang thúc giục chủ nhân trở về phòng nghỉ ngơi.
Phó Cảnh Hiên nhíu nhíu mày, cầm một nắm đồ ngọt chưa ăn xong trên tay, vui vẻ đi ra, nhìn thấy dưới gốc cây quế có hai bóng người, một ngồi một đứng, hướng cửa viện mà nhìn.
Y không kịp đợi người kia quay đầu lại, nhẹ nhàng gọi một tiếng: "Phương Trạch Sinh."
Giọng nói lanh lảnh dễ nghe nhưng lại chấn động đến mức khiến người đang ngồi trên ghế gỗ đã lâu không nhúc nhích kia, chỉ trong chốc lát liền kinh ngạc quay đầu lại.
"Ngươi làm sao lại... ở đây?"
Phó nhị gia ngược lại điềm tĩnh, vừa nhai miếng đồ ngọt, vừa cười nói: "Ngươi không muốn gặp ta nên ta đành nghĩ cách đến chỗ ngươi thôi."