Gần đây, cả Bình Dương bỗng chốc dậy sóng trước một tin tức chấn động: Thiếu gia hào hoa Phó Vinh Khanh, vừa du học trở về, bất ngờ nhận phải cú sốc bị từ hôn. Lý do không gì khác, vị hôn thê của hắn đã theo tiếng gọi tình yêu với ông chủ quyền lực Thương Vân Tú của Tường Nhạc Hối.
Điều trớ trêu là, trong khi miệng thề không tha, thì trái tim Phó Vinh Khanh lại thầm reo hò: "Giành hay lắm, cảm ơn cậu nhé!"
Thế nhưng, ngoài mặt, hắn lại tỏ vẻ bất mãn tột độ: "Ông đây không để yên cho cậu đâu!"
Ngày nào hắn cũng kéo người đến gây rối, làm phiền đến tận cửa. Nhưng ông chủ Thương lại giống như một đóa bạch liên tao nhã, tưởng chừng mềm mại dễ vỡ mà bên trong lại ẩn chứa một tảng băng giá lạnh. Không còn cách nào khác, Phó Vinh Khanh quyết định chơi lớn. Ngày hôm sau, tiêu đề của Nhật báo Bình Dương giật tít: "Công tử Phó theo đuổi ông chủ lớn Tường Nhạc Hối, gây chấn động khắp thành!"
Thương Vân Tú khẽ nhếch môi, ánh mắt băng lãnh lướt qua vẻ mặt bất cần của đối phương: "Cậu hai Phó chỉ có chút bản lĩnh này thôi sao?"
Người đàn ông nghiêng đầu, châm điếu thuốc, làn khói mờ ảo che đi nửa gương mặt hắn, giọng nói hờ hững nhưng đầy ẩn ý: "Tôi còn có bản lĩnh ở chuyện khác nữa, em có muốn mở mang kiến thức không?"
Trái tim lạnh lùng của ông chủ Thương bỗng lỡ mất một nhịp. Gió đêm hòa vào màn đêm u tối, ai đã gieo tương tư vào lòng ai trước?
Thế nhưng, khi Thương Vân Tú nhận ra mối tình sâu đậm này chỉ là ảo ảnh một chiều, y quyết đoạn tuyệt, dồn hết tâm sức vào sự nghiệp, không còn muốn dây dưa với kẻ phong lưu kia nữa.
Tên công tử phong lưu, vốn chỉ định trêu ghẹo cho vui, nào ngờ lại tự mua dây buộc mình, trái tim không thể kìm nén mà sa vào dung nhan ấy. Nỗi tương tư dằng dặc thiêu đốt, không tài nào xoa dịu, khiến hắn quyết tâm phải đoạt lại người ấy bằng mọi giá.
Trong căn phòng nhuốm màu ái muội, ánh đèn mờ ảo chỉ đủ soi rõ nửa khuôn mặt chìm trong bóng tối của Phó Vinh Khanh. Giọng nói trầm khàn vang lên trong không gian tĩnh lặng: "Anh sai rồi, Tú Tú."
Thương Vân Tú khẽ nheo mắt, ngón tay lướt nhẹ qua cổ hắn, nở nụ cười đầy ẩn ý: "Thì ra Phó Nhị gia cũng là người biết nói xin lỗi sao?"
Truyện Đề Cử






