Chương 1: Kẻ Độc Nhất Vô Nhị

Sa Vào Dung Mạo Người - Nhị Lưỡng Nhục

Chương 1: Kẻ Độc Nhất Vô Nhị

Sa Vào Dung Mạo Người - Nhị Lưỡng Nhục thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thành Bình Dương, vào thu.
Gió lướt qua khiến lá bạch quả đung đưa, những chiếc lá vàng úa rụng đầy mặt đất. Tiếng còi ô tô kéo dài phá vỡ sự tĩnh lặng, âm thanh chưa kịp tan đã bị cuốn theo làn gió lạnh, khiến lá vàng hai bên hàng cây rơi lả tả xuống đất.
Khi cánh cổng uy nghiêm của Tam Cảnh Viên từ từ mở ra, chiếc ô tô màu đen tuyền chậm rãi lăn bánh vào bên trong.
Chiếc xe dừng dưới bóng cây hòe ngay cổng. Đường Dật rút chìa khóa, cầm hộp bánh ngọt đặt trên ghế phụ lái, anh áng chừng một lúc rồi bước nhanh lên mấy bậc cầu thang.
Phòng khách tầng hai tối mờ, vài tia sáng lọt qua khe cửa chớp gỗ, chiếu lên tấm khăn trải bàn lụa tơ tằm, tấm bình phong thêu nhã nhặn, bộ đồ sứ Thanh Hoa và mấy đóa mẫu đơn trắng cắm trong bình tráng men.
Thỉnh thoảng, có thể nghe thấy tiếng lật trang sách xột xoạt.
Sau đó, anh thấy một người đàn ông đang lười biếng tựa mình trên chiếc ghế sofa gỗ lim. Hắn có khuôn mặt sáng sủa, tuấn tú, bộ vest trắng cắt may vừa vặn, chiếc quần tây hơi nhăn dưới đôi chân bắt chéo khiến đôi chân càng trông thẳng tắp và cân đối.
Bìa sách người đàn ông đang cầm khuất trong bóng tối, Đường Dật vừa bước vào chỉ thoáng thấy hai chữ "Phong lưu”.
“Gia.” Đường Dật gọi lớn, vừa nhìn chằm chằm hai chữ "Phong lưu" vừa sải bước tới. Anh đặt hộp bánh ngọt cùng chiếc chìa khóa xe quý giá lên bàn trước mặt Phó Nhị gia.
Phó Vinh Khanh lật một trang sách, không ngẩng đầu lên: “Sao vui vẻ thế, nhặt được tiền à?”
“Nhặt được tiền cũng chẳng vui đến mức này đâu.” Đường Dật hớn hở nói, như dâng lên một vật báu: “Trước đây chúng ta tìm sai người rồi, ông chủ Thương của Tường Nhạc Hối thú vị hơn Hồng Cẩm Văn nhiều.”
Phó Vinh Khanh lại lật thêm một trang nữa, toàn bộ sự chú ý đều đặt vào quyển sách, hắn lạnh nhạt hỏi: “Có gì thú vị?”
Đường Dật rót cho Phó Nhị gia một chén trà, sau đó mới rót cho mình một chén giải khát. Anh uống hai ngụm, cầm chén trên tay rồi nói: “Chẳng phải mấy hôm nay ngài bảo tôi theo dõi Hồng Cẩm Văn sao? Tôi phát hiện ông già đó cứ ru rú trong nhà cả ngày, mọi chuyện lớn nhỏ đều giao hết cho ông chủ Thương này, thế là tôi bèn theo dõi y.”
Phó Vinh Khanh hỏi: “Thương gì cơ?”
“Thương Vân Tú.”
Phó Vinh Khanh hơi cau mày, cái tên này nghe không quá xa lạ nhưng nhất thời hắn không nhớ ra mình đã nghe ở đâu.
Đường Dật: “Thương Vân Tú chịu trách nhiệm quản lý một khách sạn ngoại quốc, mọi người đều gọi y là ông chủ Thương, chính là khách sạn lớn Tường Nhạc Hối nổi tiếng đó.”
Nghe vậy, Phó Vinh Khanh cười khẩy, ánh mắt lười biếng lướt qua vài dòng chữ trên sách. Trong lòng hắn không khỏi thầm oán, sao một lão già keo kiệt chính hiệu như Hồng Cẩm Văn lại giao một khách sạn lớn như vậy cho người ngoài quản lý?
Quả thật khá thú vị.
Phó Vinh Khanh “ừm” một tiếng: “Nói tiếp đi.”
“Khoảng thời gian này, Thương Vân Tú gặp hai thương nhân ngoại quốc, đều ở cùng một kỹ viện.” Vừa nói, Đường Dật vừa lấy một phong bì màu vàng từ trong túi quần ra, anh lắc lắc rồi đổ ra hai tấm ảnh trắng đen.
“Ngài xem, tôi ngồi canh suốt cả buổi chiều, bọn họ không gọi cô đào nào, chỉ ngồi nói chuyện, không biết lấy đâu ra lắm chuyện để mà nói thế.”
Phó Vinh Khanh gấp sách lại, đặt dưới cánh tay. Hắn cầm bật lửa trên bàn, châm một điếu thuốc lá rồi kẹp giữa hai ngón tay, sau đó mới nhận tấm ảnh Đường Dật đưa cho.
Tấm đầu tiên là Thương Vân Tú mặc trường sam, y đang nói chuyện với một thương nhân ngoại quốc râu ria xồm xoàm. Tấm ảnh khá mờ, không nhìn rõ khuôn mặt.
Tấm thứ hai được chụp ở khoảng cách gần, là góc nghiêng thon gọn của Thương Vân Tú. Góc chụp rất khéo léo, làm nổi bật đường nét gương mặt góc cạnh và mượt mà, bên môi thoáng nụ cười nhạt, trông như vô tình lộ ra trong lúc lơ đãng.
Rõ ràng là ảnh chụp trắng đen nhưng lại khiến người ta cảm nhận được vài phần quyến rũ.
Phó Nhị gia không tin bên cạnh Hồng Cẩm Văn lại có một người xinh đẹp đến nhường này. Hắn suy nghĩ một hồi rồi không nhịn được thầm mỉa mai.
Tâm không hẳn sẽ sinh tướng.
Phó Vinh Khanh nhả ra một làn khói, tiện tay ném tấm ảnh lên bàn, thong thả nói: “Đã tra ra vàng giả trên thuyền chở hàng của nhà họ Phó là do Hồng Cẩm Văn nhét vào. Có khả năng ông ta đã bắt tay với đám thương nhân ngoại quốc kia. Nếu không thể tìm được chứng cứ hãm hại ở chỗ ông ta thì tìm ở chỗ Thương Vân Tú xem có hay không.”
Đường Dật nhớ lại mấy ngày lén theo dõi Thương Vân Tú, gật đầu lia lịa: “Ban ngày y hẹn gặp thương nhân ngoại quốc, buổi tối sẽ về Tường Nhạc Hối, sau đó ở lại đó!”
Phó Vinh Khanh nhấc tay gạt tàn thuốc, nói: “Vậy bắt đầu từ chỗ Thương Vân Tú. Bọn họ cùng một giuộc với nhau. Là người cùng một nhà, không tránh thoát được đâu.”
“Một nhà…?” Đường Dật không hiểu rõ lắm.
“Cũng không hẳn.” Phó Vinh Khanh cong môi, trên khuôn mặt tuấn tú xuất hiện nụ cười khó hiểu, thậm chí có thể gọi là nụ cười mang ý đồ xấu.
Hắn trời sinh đã có gương mặt đẹp, giữa hàng chân mày và đôi mắt ẩn chứa nét sắc sảo đầy khí thế. Khi mỉm cười, hắn luôn toát ra vẻ quyến rũ mê hoặc lòng người. Đôi mắt ấy khi nhìn người khác luôn mang theo vô vàn tình ý, khiến người ta không nhịn được phải nhìn thêm vài lần.
Hắn nói: “Hồng Cẩm Văn có hai đứa con trai, nhưng trong số tất cả các mảng kinh doanh của nhà họ Hồng, Tường Nhạc Hối kiếm được nhiều tiền nhất lại được giao cho người ngoài quản lý. Cậu nói xem là vì sao?”
Hai mắt Đường Dật ngây thơ: “Vì sao?”
Phó Vinh Khanh “chậc” một tiếng, nói: “Bởi vì đủ tin tưởng, ông ta hoàn toàn yên tâm về người này.”
“Ồ! Hồng Cẩm Văn không ra mặt, không chừng số vàng giả kia đều là do ông chủ Thương tự tay…” Đường Dật không nói tiếp nữa, thầm mắng vài câu rồi lên tiếng: “Mọi người sống hòa bình tốt biết bao, cớ gì lại phải xem nhà họ Phó như cái gai trong mắt! Nịnh bợ đám thương nhân ngoại quốc, thật khiến các cụ mất mặt!”
“Cậu cho rằng hai chữ "nịnh bợ" dễ viết lắm sao?” Phó Vinh Khanh liếc anh ta một cái, nghiêm mặt nói: “Thôi vậy, cái gai trong mắt cũng được. Một chiếc thuyền chở hàng thì chẳng tính là gì, đống vàng giả trên thuyền mới khó giải quyết, phải tìm ra tên thủy thủ đã bỏ trốn kia.”
“Đang tìm, gã còn chưa nhận được tiền, không thể rời khỏi Bình Dương được đâu.”
Bình Dương là một thành phố cảng, có giao thông đường thủy và đường bộ thuận tiện. Ban đầu, chỉ có vận tải đường thủy là phát triển, sau dần dần kinh tế và văn hóa cũng đi lên. Đánh hơi được cơ hội làm ăn, những gia tộc lớn có máu mặt nhao nhao kéo tới đây cắm rễ.
Nhà họ Phó làm kinh doanh qua nhiều thế hệ, đã có nền tảng trăm năm với nhiều mảng khác nhau, giờ đây đang đứng đầu trong giới kinh doanh Bình Dương.
Miếng bánh thơm ngon như vậy, ai nhìn vào mà không thấy thèm muốn? Gia tộc có thể kiêu ngạo tiếp theo là nhà họ Hồng, mới chỉ phất lên hai năm nay.
Bề ngoài hai nhà có vẻ hòa thuận nhưng thực chất lại không ưa gì nhau.
Cái chốn thị phi này mãi không gây ra chút sóng gió gì là bởi vì bọn họ nghĩ nhà họ Phó chỉ sinh được hai thằng con vô dụng. Thế mà trăm năm sau khi ông cụ Phó qua đời, nhà họ Phó vẫn đứng vững trên đỉnh vinh quang.
Mấy người còn chờ xem trò cười gì?
Phó Vinh Khanh biết rõ người ngoài nhìn nhận mình như thế nào. Hắn không quan tâm, thậm chí còn rất vui lòng khi được nghe mấy chuyện nhỏ về bản thân như một món ăn kèm trong bữa cơm.
“Gia, có thể ở khách sạn của Thương Vân Tú có chứng cứ hối lộ thương nhân ngoại quốc, y đã gặp họ nhiều lần như vậy rồi mà.” Đường Dật đột nhiên khựng lại, nói: “Điều kỳ lạ là ai ai cũng nói rằng Tường Nhạc Hối được huy hoàng như ngày hôm nay tuyệt đối không thể bỏ qua công lao của Thương Vân Tú. Nhưng y mới vừa tròn hai mươi tuổi, còn nhỏ hơn ngài tám tuổi lận.”
Phó Vinh Khanh đi du học hai năm, mới về nước không lâu, có rất nhiều chuyện hắn chỉ nghe người ta kể lại. Không nói những điều khác, hắn chưa từng đánh giá cao bất kỳ ai có liên quan đến Hồng Cẩm Văn.
“Đường Dật à, cái thứ như bản lĩnh không liên quan đến tuổi tác, mà dựa vào đây.” Hắn chỉ vào đầu mình: “Nếu không có người đứng sau chống lưng, y có thể làm nên trò trống gì cơ chứ?”
“Nhị gia, ngài không tận mắt thấy đấy thôi, Thương Vân Tú không cần làm gì cầu kỳ, bình thường trông y đã như một đóa hoa rồi…” Anh ta vừa miêu tả, vừa khoa tay múa chân: “Cái khí chất ấy, cái cử chỉ ấy, ở Bình Dương này có ai mà không biết? Tôi còn nghe nói tính tình y vô cùng tốt, y đối xử với ai cũng ấm áp, ôn hòa, y…”
Phó Vinh Khanh nhíu mày, thuận tay rút quyển sách đang đặt dưới cánh tay ra đập lên đầu Đường Dật.
Đường Dật nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy, sau đó đọc được tiêu đề quyển sách.
[Phong lưu tuổi 60]
“...”
Sáu mươi tuổi… Sợ là không còn phong lưu nổi nữa.
Anh ta nói: “Nhị gia, không nói quá đâu, tôi thấy tận mắt rồi, Thương Vân Tú đích thị xứng với câu độc nhất vô nhị!”
Đường Dật cười hì hì trả sách lại, không dám nói thêm câu nào nữa. Anh ta nịnh bợ châm điếu thuốc thứ hai cho Phó Vinh Khanh, lúc châm lửa lại chợt nhớ ra chuyện khác.
“Nhị gia, ngài quên rồi sao? Cậu cả vẫn còn ở trong trại giam.”
Trong lúc hai người trò chuyện, có tiếng động phát ra trên cầu thang. Phó Vinh Khanh im lặng, tập trung suy nghĩ, sau đó ngước mắt nhìn về phía góc cầu thang xoắn ốc.
Cha hắn, Phó Hãn Lâm, đang ung dung đi tới, vừa đi vừa cúi đầu lau chiếc đồng hồ bỏ túi trên tay. Chiếc khăn tay bằng nhung đen cũng bóng loáng, trong miệng ông ngâm nga một điệu dân ca, trông vô cùng nhàn nhã.
Ông vô tình vấp phải bậc thang, không ngã nhưng Đường Dật thấy thế vẫn lo lắng chạy tới đỡ lấy ông.
“Ồ, Đường Dật cũng ở đây à?” Phó Hãn Lâm cất chiếc đồng hồ bỏ túi đi, vỗ vai anh ta hai cái rồi hỏi: “Dạo này cha cháu rảnh chưa? Gọi ông ấy tới chỗ ta uống trà chơi cờ.”
“Còn bận rộn thêm một đợt nữa ạ, thu đến gió lạnh, nhiều người bị cảm lắm, tiệm thuốc bận túi bụi.” Đường Dật dìu ông ngồi xuống, sau đó ngồi xổm trước mặt ông: “Lão gia, ngài chơi cờ năm quân không? Cháu chơi với ngài.”
Phó Hãn Lâm: “Cờ tám quân cũng không chơi, thắng lại thành ra bắt nạt trẻ con.”
“Cha.” Phó Vinh Khanh rót chén trà rồi đặt trước mặt ông.
Phó Hãn Lâm ngước mắt nhìn hắn: “Anh của con bị bắt hai ngày rồi, mẹ con sợ anh con đói đến mức không còn sức mà đi ra ngoài.”
Cuộc trò chuyện vừa nãy đúng lúc dừng lại ở đoạn này.
“Anh cả… Lúc này anh ấy lại gây ra họa gì rồi?” Nhìn biểu cảm, Phó Vinh Khanh thật sự không nhớ rõ.
Anh trai Phó Vinh Thành của hắn là một tên mọt sách, kẻ thô lỗ đọc sách nhiều đến đần cả người, gặp chuyện là muốn xông vào, không nhúng một tay sẽ thấy cả người khó chịu. Anh ta hay gây chuyện, hắn nhìn mãi đã thành quen.
Nhưng mà, với cái danh con trai trưởng nhà họ Phó, đây là lần đầu anh ta bị đưa vào trại giam.
Đường Dật biết tường tận, đáp: “Gia, là chuyện ở Tường Nhạc Hối.”
“Tường Nhạc Hối?” Phó Vinh Khanh nhíu mày: “Lại là Thương Vân Tú?”
“Cũng không phải.” Đường Dật nhớ lại lời người phục vụ của khách sạn, nói: “Nghe nói có cô gái nào đó bị phú thương động tay động chân, cậu cả thấy chướng mắt nên ra tay giúp đỡ. Hai bên xảy ra tranh chấp, cậu cả đập vỡ đầu người ta.”
Sau khi nghe xong, Phó Hãn Lâm vẫn tức đến mức không nói nên lời.
Đường Dật nói tiếp: “Nhưng trên thực tế, chuyện này thật sự có liên quan đến Thương Vân Tú, dù sao chuyện cũng xảy ra trong khách sạn của y.”
Phó Vinh Khanh thật sự muốn cười, cười vì anh cả mình không khiến người ta bớt lo, cười vì hắn không cần tốn nhiều sức đã có lý do tiếp cận Thương Vân Tú.
“Muốn đưa anh con ra không phải rất dễ sao?” Phó Vinh Khanh không chút hoang mang nghịch bật lửa: “Cha, ý của người thế nào?”
“Nhốt thêm vài ngày cũng không gầy nhom đi được đâu.”
Cha ruột cũng không muốn nhanh chóng đưa kẻ thô lỗ này ra sớm, cứ mãi có người thu dọn đống hỗn độn cho thì không nếm chút đau khổ nào sẽ mãi mãi không nhớ lâu được.
Nghĩ lại, Phó Hãn Lâm còn nói: “Chuyện này tuyệt đối không phải tình cờ. Trước đó, thuyền chở hàng của nhà họ Phó mới bị tra ra vàng giả, tiếp đến anh con đã bị tạm giam. Nhà chúng ta có quan hệ với phủ Đốc quân nên việc đưa người ra rất dễ dàng, nhưng dù có vì quan hệ này mà không tiện cứu người thì cũng không thể để chút chuyện nhỏ làm hỏng việc lớn được. Cứ đi đường chính quy đi, thế này là ổn thỏa nhất.”
Phó Hãn Lâm đã nghĩ đến thì sao Phó Vinh Khanh lại không nghĩ ra? Hắn đưa bánh táo ngọt Đường Dật mang đến cho cha mình, an ủi: “Chuyện này không cần cha quan tâm, con đã có kế hoạch rồi.”
Phó Hãn Lâm nhai hai miếng bánh táo ngọt, hỏi: “Trong tối hay ngoài sáng?”
Đường Dật xen lời: “Trong tối. Nhị gia muốn lợi dụng Thương Vân Tú.”
“Thương Vân Tú?” Nhất thời Phó Hãn Lâm không kịp phản ứng. Lúc ông cầm chén trà lên uống cho đỡ nghẹn thì chợt thấy tấm ảnh trên bàn trà, chụp rất đẹp...
Người này ông đã gặp vài lần trong giới kinh doanh, bề ngoài trông có vẻ vô hại, nhưng bên trong không biết có bao nhiêu thủ đoạn.
Cũng không nói khoác, bình thường có vẻ thú vị lắm.
Con ông có tiếng xấu là một kẻ ăn chơi, không biết ăn chơi là thật hay giả, nhất thời ông không nói rõ được, chỉ nhíu mày hỏi: “Con… Con muốn tên Thương Vân Tú này à?”
Phó Vinh Khanh cau mày.
Câu này đã đánh thức người đang mê muội.
Lúc trước không nghĩ tới, sau khi nghe cha mình hỏi như vậy, hắn lập tức nảy ra ý đồ xấu.