Chương 18: Nhị gia có phúc lớn

Sa Vào Dung Mạo Người - Nhị Lưỡng Nhục

Chương 18: Nhị gia có phúc lớn

Sa Vào Dung Mạo Người - Nhị Lưỡng Nhục thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Phúc Tường ghé về Tường Nhạc Hối, khi quay lại thì vừa lúc thấy Đường Dật lái xe rời đi. Vì cậu ta thường xuyên gặp Phó Vinh Khanh, nên cũng không lạ gì Đường Dật.
Một lát sau, Thương Vân Tú từ Liêu trạch bước ra, bảo cậu ta lái xe đi. Phúc Tường hỏi: "Vừa nãy tôi thấy Đường Dật đi cùng Phó Vinh Khanh, sao anh ta lại đến đây?"
Không hề nghe nói Phó Vinh Khanh và ngài Liêu có quan hệ gì.
"Đường Dật? Chắc anh ta đưa Tiêu Đình Xuyên tới." Thương Vân Tú ngồi vào ghế sau, nhắm mắt nghỉ ngơi một lát: "Vậy ra, Tiêu Đình Xuyên đến từ Tam Cảnh viên..."
"Cảnh sát Tiêu hay lui tới chỗ ngài Liêu, lần này gặp được, sao ngài không nán lại một lát, làm quen một chút cũng tốt." Phúc Tường không lái xe ngay, để y có cơ hội đổi ý: "Ngài muốn đến phủ Đốc quân, vì sao không tìm hiểu về người nhà của họ sao?"
"Hắn ta là bạn của ngài Liêu, dù có muốn tìm hiểu cũng không nên thông qua ngài Liêu, như vậy quá lộ liễu."
Phúc Tường ngẫm lại, thấy đúng là như vậy. Tiêu Đình Xuyên là người không màng danh lợi, dù có xuất thân là cậu ba phủ Đốc quân, nhưng hắn ta vẫn dựa vào thực lực của mình để vào đồn cảnh sát, chỉ trong hai năm đã leo lên vị trí Phó đồn trưởng như hiện giờ.
Người muốn nịnh bợ hắn ta không sao kể xiết, nhưng đến giờ hắn ta vẫn thờ ơ. Khó trách lại làm bạn với ngài Liêu, nhạt nhẽo y hệt nhau.
"Tiêu Đình Xuyên đến từ Tam Cảnh viên, không chừng đã nói chuyện với Phó Vinh Khanh rồi, không biết bọn họ nói chuyện gì..." Thương Vân Tú mở mắt, vẻ mặt khó giấu sự mệt mỏi, y xoa xoa thái dương, nói tiếp: "Không biết vụ trộm ở đồn cảnh sát đã tra tới đâu rồi." Y đặt tay lên tay nắm cửa xe, vẫn chưa mở cửa mà hỏi: "Vừa nãy cậu chắc chắn đã nhìn thấy Đường Dật chứ?"
"Là anh ta, dù có nhận nhầm người thì chiếc xe cũng không thể sai được."
"Vậy đành phải quay lại tìm hiểu thêm chút thông tin thôi." Thương Vân Tú mở cửa xe, gió lạnh thổi qua khiến y khẽ rùng mình. Y hít một hơi sâu, đóng cửa xe rồi nói: "Cậu về khách sạn coi chừng, hôm nay Phó Vinh Khanh muốn mời gánh hát đến. Chắc Hồng Tề Bách sẽ đến khách sạn sớm, đừng để hắn gây chuyện."
"Được!"
Cửa phòng ngủ đã đóng lại, một lát sau Tiêu Đình Xuyên đẩy Liêu Tẫn Khải ra, kết thúc nụ hôn.
Ngài Liêu hỏi: "Đình Xuyên, khi nào em chuyển đến chỗ tôi ở?"
"Chê em nghỉ ngơi quá nhiều à? Đến chỗ anh, chỉ sợ em còn khó nghỉ ngơi hơn nữa."
"Lần này có thể nghỉ mấy ngày?"
Liêu Tẫn Khải đứng thẳng dậy, cầm chiếc áo len màu vàng nhạt lên tay, kiểu cổ thấp, rất hợp với mùa thu, anh ấy vừa hỏi vừa mặc áo len vào cho Tiêu Đình Xuyên.
"Tính cả hôm nay thì được hai ngày rưỡi." Tiêu Đình Xuyên ngước mắt nhìn anh ấy, thấy anh ấy đang vuốt phẳng lại áo len cho mình, qua lớp kính có thể nhìn rõ từng sợi lông mi của anh ấy, liền nói: "Anh đeo kính trông rất đẹp."
"Sáng nay đọc báo, nhìn chữ thấy hơi mờ, không đeo thì không thấy rõ." Anh nói: "Có lẽ tôi già rồi."
Tiêu Đình Xuyên không đồng ý: "35, già chỗ nào?"
"So với em?"
"Em không so với anh."
Tiêu Đình Xuyên 28, nhỏ hơn anh ấy tròn 7 tuổi. Hắn kéo kéo tay áo len, nói: "Không biết trời có mưa không. Nếu như trời mưa, ngồi thuyền dạo hồ thì thật quá lãng mạn, rất hợp để trò chuyện phiếm."
"Mấy ngày nay Bình Dương đều mưa, nhưng dù không có mưa, tôi với em đều có chuyện để nói cùng nhau." Liêu Tẫn Khải tháo chiếc kính gọng bạc xuống, kéo hắn lại gần ôm chặt: "Tôi đến đồn lặng lẽ nhìn em vài lần, em ngủ quá muộn, điểm này cần phải chú ý."
"Có mấy vụ án mà." Tiêu Đình Xuyên dựa vào người anh ấy: "Đến rồi mà chỉ lặng lẽ nhìn, sợ làm phiền em à?"
"Là sợ không nỡ đi."
"Ngài Liêu à, em thích anh nói những lời này, nhân dịp này anh nói thêm nhiều một chút cho em nghe đi."
Liêu Tẫn Khải cười nói: "Nói nhiều lại thành ra qua loa, em đã nói với tôi như vậy mà."
"Không giống, chúng ta đã rất lâu không ở cạnh nhau rồi. Nửa tháng, em rất nhớ anh." Tiêu Đình Xuyên cụp mắt, lộ vẻ đáng thương. Hắn giơ tay vòng qua cổ Liêu Tẫn Khải, hỏi: "Những người yêu nhau lâu ngày gặp lại, lúc này họ sẽ làm gì?"
"Hẹn hò, sau đó dính lấy nhau, giống như chúng ta bây giờ vậy."
Tiêu Đình Xuyên cười mấy tiếng: "Anh thật không lãng mạn."
"Em dạy tôi chút nhé?" Trong chuyện yêu đương, quả thật Liêu Tẫn Khải không hề lãng mạn, anh ấy luôn cho rằng chăm sóc chu đáo là lãng mạn, nhưng Tiêu Đình Xuyên lại nói đó chẳng khác nào có thêm một người cha.
"Có thể tự nhiên một chút..." Tiêu Đình Xuyên nhìn khuôn mặt nghiêm túc của Liêu Tẫn Khải, lắc đầu: "Thôi vậy, anh cũng chẳng làm được mấy chuyện khác người đâu."
"Tôi hiểu đại khái rồi." Liêu Tẫn Khải gật đầu.
"Em muốn tôi chủ động một chút, là ý này đúng không?"
"Chủ động, không hỏi trước, làm tất cả những gì anh muốn làm, là ý này."
"Tiên sinh, ông chủ Thương ở phòng khách." Quản gia gõ cửa phòng ngủ một cái, đứng bên ngoài đợi một lát, khi nghe thấy tiếng đáp lại từ bên trong mới rời đi.
Nghe thấy là ông chủ Thương, lúc này phản ứng của Tiêu Đình Xuyên liền tốt hơn nhiều, hắn hôn Liêu Tẫn Khải một cái rồi rụt tay về, đứng dậy chỉnh lại quần áo.
Sau khi Liêu Tẫn Khải cất chiếc áo sơ mi vừa thay vào tủ, hai người cùng nhau đi ra phòng khách.
Thương Vân Tú ngồi ở vị trí cũ, nhìn chằm chằm bàn cờ trên bàn trà, tự mình di chuyển một quân cờ đen. Chờ hai người đến, y áy náy bảo: "Xe hỏng, có lẽ tôi phải làm phiền ngài Liêu thêm một lát nữa."
"Đúng lúc lắm, cùng nhau ăn cơm trưa đi." Liêu Tẫn Khải sai người dọn cơm trưa: "Cậu có kiêng thứ gì không? Tôi nhớ cậu không ăn các sản phẩm từ đậu nành, còn kiêng gì nữa không?"
Thương Vân Tú lắc đầu: "Hết rồi, những thứ khác tôi đều ăn được." Y chủ động hỏi Tiêu Đình Xuyên đang ngồi đối diện: "Còn cảnh sát Tiêu?"
"Tôi không kiêng gì cả."
Liêu Tẫn Khải giải thích: "Em ấy cũng giống tôi, không kiêng gì cả." Nói rồi anh đứng dậy: "Hai người cứ trò chuyện một chút đi, tôi đi gọi điện thoại."
Anh vừa đi, Thương Vân Tú đã hỏi: "Dạo này báo toàn đưa tin về đồn cảnh sát, cảnh sát Tiêu bận rộn lắm sao?"
"Cậu gọi tên tôi đi, hoặc gọi Đình Xuyên như ngài Liêu là được rồi." Hắn sửa lời xong rồi nói: "Cậu nói vụ mất trộm à? Mấy ngày nay không bận rộn về chuyện này, có án mạng khá khó giải quyết, nhưng cũng không quá bận rộn. Nên nghỉ thì vẫn nghỉ thôi."
Án mạng?
Có án mạng khó giải quyết, lại còn là án mạng gần đây... Chỉ có thể là vụ Triệu Lục kia.
Được gọi là khó giải quyết, hơn nửa là vì gã chết ở đồn cảnh sát.
Trong đồn có gián điệp, đương nhiên khó giải quyết.
Thương Vân Tú: "Vậy anh nghỉ rồi à?"
"Nghỉ một ngày, tôi tự xin nghỉ, định ngồi thuyền dạo hồ để thả lỏng một chút. Ông chủ Thương có rảnh không? Chúng ta có thể cùng đi."
Thương Vân Tú cười từ chối: "Nếu như là buổi tối có lẽ tôi không rảnh."
"Không phải buổi tối, ăn cơm trưa xong sẽ đi."
Liêu Tẫn Khải quay về, vỗ vai Tiêu Đình Xuyên, bảo hắn ngồi xuống, nhắc nhở: "Đến giờ em uống thuốc rồi nhưng vẫn chưa có cơm, lùi lại một giờ nhé, được không?"
Tiêu Đình Xuyên nói: "Không uống cũng không sao."
Ý của hắn hơn nửa là hắn đã ngừng uống thuốc ở đồn cảnh sát. Liêu Tẫn Khải chỉ lắc đầu.
Thương Vân Tú hỏi: "Bệnh gì vậy?"
"Bệnh dạ dày, do ăn uống không điều độ mà ra." Lần này Tiêu Đình Xuyên cũng đã nhìn thấy thế cờ trên bàn, hắn cầm quân trắng lên và tiếp tục đánh, hắn và Thương Vân Tú ngang tài ngang sức. Tiêu Đình Xuyên nhìn ván cờ khó, hỏi: "Có phải ngài Liêu dạy cậu không? Rất biết cản người đấy."
"Đúng vậy." Thương Vân Tú đặt một quân cờ đen xuống, nói: "Trước kia trong đại viện không có việc gì làm, ngày nào cũng đánh cờ giải sầu."
"Có phải Thím Giang không? Khi nào ngài Liêu dẫn em đi thăm đại viện vậy?" Tiêu Đình Xuyên quay đầu lại hỏi.
"Hai ngày này đều được."
Ăn cơm trưa xong, quả nhiên trời đổ mưa. Tiêu Đình Xuyên đứng dưới hiên nhà đưa tay ra hứng nước mưa, hắn có thể đứng đây ngắm mưa rất lâu.
Hắn nói: "Ông chủ Thương thật sự không đi thuyền sao? Mưa bụi mờ ảo, trời xanh biếc, cảnh này có thể gặp chứ không thể cầu."
"Vẫn chưa đến hai giờ, trong khách sạn không có việc gì cần cậu làm." Liêu Tẫn Khải chuẩn bị hai cây dù, anh đưa một cây cho Thương Vân Tú, nói: "Đi cùng đi, Đình Xuyên sợ nhàm chán, nói tôi là một kẻ mọt sách."
Thương Vân Tú cười mỉm: "Tôi chỉ là kẻ tầm thường, chẳng có phẩm chất gì để thưởng thức cảnh thơ ý họa mưa bụi mờ ảo. Nếu có đi thật thì cũng chỉ đơn giản là để hít thở không khí trong lành thôi."
"Vậy cũng tốt, cậu kể cho tôi nghe một vài chuyện ở đại viện đi, trước giờ ngài Liêu chẳng bao giờ nhắc đến, anh ấy cảm thấy mất mặt." Tiêu Đình Xuyên cảm thấy Thương Vân Tú rất thú vị, suốt dọc đường đều trò chuyện cùng y.
Một tay khác hắn nắm lấy tay ngài Liêu, hai người đều rất tự nhiên. Thương Vân Tú thấy nhưng chỉ thầm kinh ngạc trong lòng, rất nhanh đã chấp nhận chuyện đó.
Tiếng mưa rơi tí tách hòa cùng chiếc thuyền trôi chầm chậm, ông chủ Thương, người tự xưng là kẻ phàm tục, đang trò chuyện cùng Tiêu Đình Xuyên về một vụ án thú vị nào đó thì chợt thấy buồn ngủ, cộng thêm không được nghỉ ngơi đầy đủ, y quay vào trong thuyền và chợp mắt một lúc.
Tiêu Đình Xuyên tựa vào lan can trên thuyền, nhìn mặt hồ gợn sóng dập dềnh.
"Thương Vân Tú ăn nói tự nhiên và phóng khoáng, ở cùng y khiến người ta rất thoải mái, tuổi của y cũng không lớn, em cũng không được thoải mái như y."
"Tôi đã nói rồi, em sẽ thích y thôi."
"Ừm. Có phải Vinh Khanh đang quấn lấy y không?" Tiêu Đình Xuyên lùi vào trong thuyền, ngồi trên một chiếc ghế tựa cùng ngài Liêu, hắn đắp chăn mỏng, im lặng hồi lâu. Mấy lời đồn thổi không có thật kia thỉnh thoảng hắn cũng nghe được một chút: "Vinh Khanh không phải người như vậy?"
"Là người thế nào?"
Tiêu Đình Xuyên hỏi ngược lại anh ấy: "Hay là anh nói trước đi, anh cho rằng hắn là người thế nào?"
Liêu Tẫn Khải nói: "Kẻ ăn chơi trăng hoa nhưng giàu lòng thương. Khắp thành Bình Dương đều đồn là như vậy."
"Không phải, hắn không phải vậy." Tiêu Đình Xuyên nói: "Hắn chỉ nhỏ hơn em vài tháng. Hắn và ngài Liêu là hai loại người khác nhau, nhưng về bản chất lại là cùng một loại. Hắn có trách nhiệm, có ý thức trách nhiệm, ấm áp, biết quan tâm người khác, những đặc điểm này hắn đều có, chỉ không có cái gọi là lòng thương người hay tính ăn chơi thôi."
"Xem ra tôi đã hiểu lầm hắn." Liêu Tẫn Khải nói: "Nhưng cũng đành chịu thôi, đây là thứ hắn muốn cho chúng ta thấy."
"Người ngoài không hiểu nhưng anh thì không thể không hiểu được, anh không phải người ngoài."
"Bây giờ tôi đã hiểu rồi."
Thương Vân Tú đứng ở cửa, nghe hết những đánh giá của Tiêu Đình Xuyên về Phó Vinh Khanh, tim y không khỏi đập dồn dập.
Y bỗng nhớ đến Phó Vinh Khanh đã ôm y đến bệnh viện và trông nom y cả đêm ở đó... Lúc đó y thật sự cảm nhận được sự ấm áp và quan tâm ấy.
Nói không xúc động là nói dối.
"Dậy rồi à?" Tiêu Đình Xuyên không nhúc nhích, vẫn giữ nguyên tư thế tựa vào ngài Liêu, hắn nói: "Ở đây còn một chiếc ghế tựa, cậu mau ngồi đi."
"Được."
Hắn nhắc nhở: "Lạnh lắm, cậu đắp chăn lên đi, đừng để bị cảm lạnh."
Thương Vân Tú đắp chăn lên đùi, Liêu Tẫn Khải hỏi: "Sau đó Nguyên Anh có đến tìm cậu nữa không?"
"Không, có lẽ cậu ấy sợ bị tôi răn dạy."
"Nguyên Anh còn quá nhỏ, học điều tốt từ người tốt, học điều xấu từ người xấu." Tiêu Đình Xuyên nói: "Hay là đưa tới đồn cảnh sát, ở với tôi hai ngày là sẽ ngoan ngay."
Liêu Tẫn Khải: "Ý kiến hay đấy."
Ba người cùng bật cười thành tiếng. Thuyền đến gần bờ, Thương Vân Tú không yên tâm chuyện khách sạn nên vội vàng muốn đi về.
Tường Nhạc Hối đang mở cửa kinh doanh, người ra vào nhiều gấp hai ba lần ngày thường, tiếng nhạc trong trẻo vang lên.
Thương Vân Tú vừa bước vào đã nhìn thấy Phó Nhị gia ngồi ngay chính giữa dưới sân khấu cùng với hai cậu trai mặt mũi thanh tú mà lúc trước y đã đưa đến Tam Cảnh viên.
Một trái một phải, Nhị gia có phúc lớn.