Sa Vào Dung Mạo Người - Nhị Lưỡng Nhục
Chương 52: Tôi chính là như vậy
Sa Vào Dung Mạo Người - Nhị Lưỡng Nhục thuộc thể loại Linh Dị, chương 52 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Phó Vinh Khanh thở dốc, cứ thế bỏ đi, không hề ngoảnh đầu lại. Thương Vân Tú đã quyết định, hắn có giận hay bực bội cũng được, cứ tạm thời tách nhau ra một thời gian. Đợi khi y tĩnh tâm chữa lành vết thương, rồi sẽ tìm cách xoa dịu hắn sau.
Nhưng chỉ nhìn bóng lưng người kia, trong lòng y lại chua xót không yên, y cũng đứng dậy đi ra ngoài cửa. Nhị gia rời đi rất dứt khoát, chiếc xe vừa đỗ ở cổng đã không còn thấy đâu.
Thương Vân Tú đứng một lúc rồi lên văn phòng trên lầu, lấy sổ sách trong khách sạn ra, kiểm tra từng trang một. Đến tối, Phúc Tường đến nhắc y ăn cơm, bệnh viện cũng đang chờ y quay lại thay thuốc.
"Cậu chủ Hồng đã về rồi." Phúc Tường nói: "Gã đang làm việc bên ngoài, đã sai người đến báo lát nữa sẽ tới gặp ngài."
Thương Vân Tú đặt bút xuống: "Gã về rồi, còn cha gã đâu?"
Phúc Tường: "Không thấy ông chủ Hồng, chắc phải đợi hội nghị thương nghiệp kết thúc mới về."
"Tôi không gặp Hồng Tề Bách."
Thương Vân Tú thản nhiên từ chối, tiếp tục viết sổ sách, cũng không mảy may đáp lại chuyện ăn cơm hay thay thuốc của Phúc Tường.
Mười mấy phút sau, Phúc Tường lại đến nhắc nhở, cậu ta phát hiện y đã xử lý xong sổ sách, đang tìm chuyện khác để làm.
Thương Vân Tú lấp kín mọi khoảng thời gian rảnh rỗi của mình, biểu cảm không hề có chút bất thường, lúc làm việc vẫn rất chăm chú và nghiêm túc.
Phúc Tường rót nước cho y, nói chuyện vòng vo với y. Ví dụ như thời tiết lạnh thế nào, dạo gần đây mưa mấy lần, còn nói mấy ngày nay Nguyên Anh không đến trường, bị ngài Liêu bắt học thuộc lòng, học không xong là không được ngủ.
"Cậu muốn hỏi gì nữa không?" Thương Vân Tú đặt bút xuống uống nước, ngẩng mắt nhìn cậu ta.
Phúc Tường đang chờ y nói câu này: "Tôi thấy ngài có tâm sự."
Thương Vân Tú lắc đầu không nói, lật mở sổ sách năm ngoái. Y nhớ bên trong có vài chỗ được thay đổi, Hồng Cẩm Văn đã bắt đầu nghi ngờ y rồi, y cần phải cẩn thận sửa lại những chỗ đã động tay động chân.
Phúc Tường trực tiếp hỏi: "Ngài đang đau lòng vì chuyện hôm nay sao?"
Lời vừa dứt, tất cả động tác của Thương Vân Tú đều dừng lại, ngòi bút trượt đi, viết sai chỗ. Biểu cảm vốn lạnh nhạt của Thương Vân Tú chợt trầm xuống, bị cậu ta nhắc nhở như vậy, trong lòng y dường như càng thêm khó chịu.
Y hỏi: "Phúc Tường, có phải những lời hôm nay tôi nói quá nặng nề, hơi... đổ lỗi cho người khác, vô lý không?"
"Không." Phúc Tường lo lắng y suy nghĩ nhiều, nói: "Nhị gia thương ngài, mấy lời hắn nói đều là nói nhảm, nói cho qua chuyện. Lưng ngài giờ đang đầy băng gạc, quan trọng nhất là chăm sóc bản thân mình. Đợi khi ngài ra khỏi thành dự hội nghị thương nghiệp kia về, tôi nghĩ vết thương cũng lành rồi. Đến lúc đó ngài nói rõ với hắn, Nhị gia sẽ hiểu cho ngài thôi."
"Vinh Khanh biết chuyện hội nghị, tôi lại gây mâu thuẫn với hắn đúng lúc này, hắn sẽ nghĩ thế nào?" Đôi lông mày thanh tú của Thương Vân Tú nhíu chặt, trong lòng y nghĩ mình không muốn hắn lo lắng, lại quên mất vẫn còn chuyện nhạy cảm này.
Mục đích của thương nhân nước ngoài mời một số thương nhân của Bình Dương tới tham dự hội nghị, nói dễ nghe thì là hội họp kinh doanh, nói khó nghe một chút thì là âm mưu bí mật lũng đoạn kinh tế.
Chuyện này sẽ khiến Phó Vinh Khanh nghĩ như thế nào? Giấu giếm chuyện này chẳng khác nào cố ý đẩy hắn ra, thảo nào hôm nay hắn lại tức giận đến thế.
Phúc Tường: "Dù là thế nào, ngài cũng có ý tốt."
"Tôi cũng coi đây là ý tốt." Thương Vân Tú đột nhiên cảm thấy vết thương sau lưng không đau nữa, đầu y căng ra đến phát hoảng, có cảm giác khó chịu, đứng ngồi không yên. Y nói: "Nhưng đây là ý tốt gì chứ!"
Thương Vân Tú nắm chặt tay, hít một hơi thật sâu, muốn đẩy cảm giác uất nghẹn trong ngực ra ngoài nhưng có làm cách nào cũng vô dụng.
"Tôi đã quen một mình, chuyện gì cũng chỉ lấy mình làm trung tâm, tốt hay không tốt đều dựa vào phán đoán của bản thân. Đây không phải ý tốt, là ích kỷ, là tự cho là đúng. Làm gì có chuyện tốt cho Phó Vinh Khanh, rõ ràng là cố ý gây sự khiến hắn khó chịu!"
"Ngài đừng nghĩ như vậy." Phúc Tường bị bộ dạng này của y làm cho giật mình.
"Bị thương thì bị thương, có gì ghê gớm đâu. Viết giấy gì mà phải giấu giếm làm gì? Lúc nào tôi cũng lo trước lo sau như thế, trông thật kệch cỡm..." Không hiểu sao Thương Vân Tú lại thấy lo lắng, tất cả những cảm xúc không tốt trào ra mãnh liệt: "Tự phụ, vì lợi ích cá nhân, tôi chính là như thế."
"Không phải!" Phúc Tường lập tức ngăn y tự coi nhẹ bản thân: "Ngài vốn là người rất mạnh mẽ. Dù đều có lý do nhưng ngài bị bệnh, bị thương hết lần này đến lần khác, ngài cảm thấy mình vô dụng, không có tương lai. Ngài chán ghét bản thân, càng không muốn Nhị gia nhìn thấy một mặt mềm yếu này của mình, vậy nên ngài mới muốn giấu đi điều đó. Điều này không sai..."
"Sai chứ." Thương Vân Tú cụp mắt xuống, nhìn chữ viết trên sổ sách, trong lòng dâng lên cảm giác hoang mang không biết phải làm sao. Y cũng không hiểu rốt cuộc mình muốn làm gì, điểm duy nhất y biết rõ là y không nên viết tờ giấy kia, không nên đưa nó đi, cũng không nên nói những lời hôm nay.
"Thế này đi, nếu ngài không muốn phụ lòng quan tâm của Nhị gia thì đi gặp hắn một lần, nói rõ ràng chuyện hôm nay." Phúc Tường nói: "Tôi đưa ngài đi. Tôi biết, buổi chiều Nhị gia đã trở về biệt thự Dương Lâm rồi."
Phúc Tường đưa ra đề nghị, Thương Vân Tú đang bối rối chợt có được phương hướng, y suy nghĩ vài phút.
Có lẽ Hồng Tề Bách sẽ đến nơi này, y không cần Phúc Tường đi cùng, dặn cậu ta giúp mình đối phó với Hồng Tề Bách, còn bản thân y thì đến Dương Lâm.
Trời dần tối, trong sân đã tối đen, ánh đèn trong biệt thự đã thắp sáng. Thương Vân Tú bước xuống xe, đứng trước thềm đá ngoài cổng biệt thự Dương Lâm.
Gió đêm cuối thu lạnh đến mức có thể xuyên thấu qua quần áo y, cái lạnh không phải chuyện xấu, nó khiến cơn đau trên lưng y giảm đi nhiều.
Y đứng đó rất lâu mới đưa tay ấn chuông cửa trên cột. Người hầu nghe thấy tiếng chuông liền nhanh chân chạy tới, trời tối không nhận ra người, thản nhiên đánh giá một lúc: "Chuyện gì?"
"Tôi tìm Phó Nhị gia."
Ánh mắt của người hầu chợt dừng trên mặt y, nhìn một lúc, nghe ra giọng y, cô bật ngọn đèn trước cửa sắt, mới thấy rõ người tới là ai.
Cô do dự, không mở cửa ra: "Ông chủ Thương, ngài chờ một lát, Nhị gia đang bận, tôi lên hỏi một chút."
Chờ Thương Vân Tú gật đầu cô mới lễ phép quay người rời đi, chưa đến mấy phút đã chạy ngược xuống: "Thật xin lỗi ông chủ Thương, Nhị gia có khách, đêm nay không rảnh, xin ngài trở về đi."
Thương Vân Tú hơi thất vọng một chút, lời này hẳn người hầu đã nói giảm nói tránh đi, lời Phó Vinh Khanh nói chắc chắn đáng giận hơn nhiều. Y kiên trì nói: "Cô nói với hắn, tôi sẽ chờ hắn xong việc."
Người hầu đi lên rồi lại đi xuống. Thái độ của Phó Vinh Khanh vẫn là không muốn gặp y, Thương Vân Tú đành hết cách, lại nói: "Nói tôi bệnh rồi, đứng lâu một chút không chừng sẽ ngất xỉu ở cổng, truyền ra ngoài lại khó nghe."
"Vâng."
Mấy phút sau, người hầu đi xuống, trên tay cầm thêm một cái áo choàng dày: "Nhị gia nói bệnh thì đến bệnh viện, biệt thự Dương Lâm không trị được bệnh của ngài..."
Người hầu nói rất nhẹ nhàng, Thương Vân Tú vẫn đoán được giọng điệu và biểu cảm của Phó Vinh Khanh khi nói câu này. Bị chặn bên ngoài khiến y thấy thật đau lòng và ấm ức, phần ấm ức này cũng thật ngang ngược, còn có mặt mũi mà ấm ức, đều là tự y chuốc lấy.
Thương Vân Tú không hề tức giận, nhận lấy áo: "Làm phiền cô phải chạy mấy chuyến."
Y đưa tiền và nói cảm ơn, người hầu nhận lấy, liên tục cảm ơn: "Ông chủ Thương, ngài trở về sớm đi, ban đêm gió lạnh."
Đứng ở cổng lâu như vậy, Thương Vân Tú không chịu nổi, sợ thật sự sẽ ngất xỉu ở đây nên quay người vào xe.
Y nằm xuống ghế sau, im lặng một lát để làm dịu cơn buồn nôn đang dâng lên trong ngực. Trong xe ấm áp, cảm giác đau đớn trong người càng trở nên rõ ràng, y hít thở cũng phải cẩn thận từng li từng tí, không lâu sau, trán y đã lấm tấm mồ hôi.
"Ông chủ Thương, có muốn trở về không?" Lão Kim không đợi được lệnh của y, chủ động hỏi.
"Lái xe tới dưới gốc cây kia, đừng mở đèn, tôi đợi thêm một lúc, lát nữa rồi đi." Thương Vân Tú nghiêng đầu, thò tay vào túi sau ghế phía trước lấy ra lọ nhựa đựng thuốc giảm đau. Y vặn nắp ra, run tay làm rơi vài viên xuống tấm đệm lót.
Thương Vân Tú lòng đầy tâm sự, nhặt từng viên bỏ vào lọ, cuối cùng ngậm viên thuốc đắng trong lòng bàn tay vào miệng, không có nước để nuốt, chỉ có thể chờ viên thuốc tan ra trong miệng.
"Ông chủ Thương, tôi cảm thấy lần này Hồng Cẩm Văn ra tay có ý đồ khác." Lão Kim tắt đèn, mượn ánh trăng mờ mờ nhìn y qua kính chiếu hậu: "Chẳng lẽ ngài không cảm nhận được sao?"
"Ừ. Tôi có thể có cơ hội tham dự hội nghị là nhờ ngài Colin, Hồng Cẩm Văn không có ý định cho tôi đi, cũng quyết tâm không để tôi đi. Nhưng ông ta không thể không nể mặt ngài Colin, trận đòn này ông ta sẽ có lý do để tôi ở lại."
Lão Kim nhíu mày: "Ngài muốn đi nhưng không được, mọi khổ cực đều uổng phí."
"Sao có thể chứ, Hồng Tề Bách đã trở về, gã cũng phải đi." Thương Vân Tú vẫn nằm sấp, cong cánh tay lên tựa đầu, nhắm mắt dặn dò: "Chờ biệt thự tắt đèn rồi đi."