Sa Vào Dung Mạo Người - Nhị Lưỡng Nhục
Chương 61: Y lại đang làm gì?
Sa Vào Dung Mạo Người - Nhị Lưỡng Nhục thuộc thể loại Linh Dị, chương 61 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sáng sớm, mặt đất đã phủ một lớp tuyết mỏng, lấp lánh phản chiếu ánh sáng. Khi gạt lớp tuyết đi, lộ ra một lớp băng dày, cứng và trơn trượt bên dưới.
Trời còn chưa sáng hẳn, các người hầu đã tất bật quét dọn từng chút tuyết đọng trên hoa lá. Bạch Tri Thu đứng trên ban công lầu ba, hít một hơi khí lạnh, quấn chặt mình trong chiếc khăn choàng, nhìn xuống dưới và hỏi: "Linh Tương, tối qua Nhị gia có về không?"
"Thưa phu nhân, Nhị gia có về, nhưng phải đến hừng đông mới ngủ ạ." Người hầu đặt dụng cụ xuống, vén tạp dề lên lau khô tay, rồi hỏi: "Phu nhân, ngài muốn gọi Nhị gia dậy sao?"
"Hừng đông mới ngủ..." Lòng Bạch Tri Thu lại chợt thắt lại. Bà đưa tay trái đè lên mí mắt đang giật liên tục: "Đừng gọi, còn sớm, cứ để nó ngủ thêm một lát."
Bà quay vào, chưa đầy mấy phút đã đi ra lại: "Vinh Thành đâu rồi, nó lại ra ngoài à?"
Đứa con cả này của bà luôn ngủ sớm dậy sớm, cả ngày không biết bận rộn chuyện gì. Nghe nói gần đây huynh ấy rất say mê viết thư, thái độ vô cùng nghiêm túc, sáng sớm đã tự mình đến bưu điện.
"Tôi vẫn chưa thấy Đại thiếu gia, chắc là vẫn đang ngủ."
Bạch Tri Thu đã hiểu, bà trở về phòng, thay một bộ quần áo dày dặn, mộc mạc và giản dị, tháo từng món trang sức trên người xuống. Cô hầu trong phòng muốn búi tóc và cài một cây trâm trang trí, nhưng bà cũng từ chối.
Trong lòng bà chất chứa nỗi lo lắng, bồn chồn không yên, mí mắt cũng giật liên hồi. Bà muốn đến ngôi chùa gần đó bái lạy, cầu mong tai qua nạn khỏi. Dù biết có thể vô ích, nhưng ít ra cũng cảm thấy an lòng.
Phó Vinh Thành thấy mẫu thân chưa ăn sáng đã muốn ra ngoài, huynh ấy liền dặn người gói một ít bánh mì, bánh ngọt rồi vội vàng chạy theo: "Mẫu thân, người đi chùa sao? Con đi cùng người."
"Lại đến bưu điện gửi thư à?" Bạch Tri Thu nhìn hai tay huynh ấy, nghi ngờ hỏi: "Thành Nhi, trời giá rét, để người hầu đi giúp con đi, con ở nhà đọc sách là được rồi."
"Không phải đưa thư, con đi chùa cùng mẫu thân."
Bạch Tri Thu có chút bất ngờ, nhưng có con trai ở bên cạnh thì vẫn tốt hơn là đi một mình. Sau khi lên xe, bà để con trai đút cho mấy miếng đồ ăn sáng.
"Tối qua mẫu thân đã không ăn gì, hôm nay còn không ăn nữa, phụ thân về lại mắng con với đệ đệ không quan tâm mẫu thân." Phó Vinh Thành nhìn ra ngoài cửa sổ thêm vài lần, rồi nói: "Tuyết rơi rồi, đi chùa về mẫu thân hãy gọi mấy vị tỷ muội thân thiết đến chơi đi, trò chuyện, đánh bài hay uống rượu cũng được, nhé?"
Bạch Tri Thu nào có lòng làm mấy chuyện này: "Mẫu thân không muốn chơi, mẫu thân đi xin một tấm bùa bình an. Chờ phụ thân con về sẽ bảo ông ấy đeo lên người. Bình Dương chỉ cần có tuyết rơi là giao thông không an toàn, sau này ngày nào các con đi ra ngoài cũng phải đeo bùa bình an cho mẫu thân."
"Đeo chứ, nhất định sẽ đeo mà."
Ở trong chùa đến trưa, Bạch Tri Thu xin thêm một tấm bùa, bỏ vào một túi vải đỏ tinh xảo, dùng chỉ vàng buộc chặt lại. Khi trở về, bà cũng không muốn ăn cơm, cầm quyển sách ngồi ở phòng khách đọc để giết thời gian chờ con út dậy.
Đồ ăn trên bàn hâm nóng rồi lại nguội, nguội rồi lại hâm nóng. Phó Vinh Thành vẫn luôn ở cạnh bà. Bạch Tri Thu thấy huynh ấy có một cái ví tiền rất quý giá luôn mang theo bên mình nên nhét bùa bình an vào trong đó: "Đừng có làm mất, nó sẽ phù hộ con bình an khỏe mạnh."
Hơn hai giờ, Phó Vinh Khanh vừa cười vừa nói xuống lầu cùng huynh trưởng. Bạch Tri Thu đang ngủ gà ngủ gật trên ghế sofa, trong tay cầm một chiếc máy sưởi nhỏ. Nghe thấy âm thanh, bà liền mở mắt ra. Phó Vinh Thành vội vàng nháy mắt với đệ đệ, Phó Vinh Khanh hiểu ý. Hai người nhanh chóng bước xuống lầu, chen chúc ngồi trên chiếc sofa nhỏ cùng mẫu thân.
"Hôm nay mẫu thân làm gì thế? Con còn tưởng hiếm khi tuyết rơi, chắc người sẽ không ở nhà." Phó Vinh Khanh gác cằm lên vai mẫu thân, cánh tay choàng qua tay Bạch Tri Thu, lắc lắc. Người đã lớn tướng mà làm nũng không chút gượng gạo nào: "Người nhớ phụ thân sao?"
"Ai nhớ ông ấy chứ..." Nét mặt Bạch Tri Thu hiện lên vẻ ngại ngùng, vờ đẩy Phó Vinh Khanh ra, hỏi đệ ấy: "Tối qua con bận rộn gì vậy, đêm khuya khoắt còn không ngủ?"
"Làm việc chứ, vì kế thừa gia nghiệp của Phó gia mà con phải vất vả phấn đấu." Phó Vinh Khanh cầm tay Bạch Tri Thu đặt lên mặt mình: "Mẫu thân sờ xem, mặt mũi con có phải đã gầy đến trơ xương rồi không?"
"Ngủ nghỉ không điều độ, ăn uống cũng không đúng bữa, cũng may là gầy chứ chưa đổ bệnh đấy." Bạch Tri Thu rút tay ra, lấy hai cái bùa bình an trong túi đựng bùa ra, một cái bỏ vào lớp vải lót quần áo của con út. Bà cầm cái còn lại và nói: "Nếu gặp Thương Vân Tú thì con đưa cái này cho y. Chuyện lần trước là Phó gia không biết phân biệt tốt xấu, rất có lỗi với y."
"Vâng, con nhất định sẽ đưa tận tay y giúp mẫu thân." Phó Vinh Khanh cất vào túi, có chuyện khác muốn nói, Bạch Tri Thu biết nên chặn trước: "Con không nói mẫu thân cũng biết, lúc đó ông nội con có thái độ không tốt với y, không nghe giải thích đã đưa người tới đồn cảnh sát. Ông ấy sốt ruột thay con, không thể trách. Đứa nhỏ Thương Vân Tú này tâm tư kín đáo, khó trách sẽ suy nghĩ nhiều. Bởi vì chuyện này mà mẫu thân cũng không có mặt mũi gặp y nữa. Con với y lạnh nhạt, có phải vì chuyện này không?"
"Không phải, con với y vẫn êm đẹp, không có chuyện gì cả."
"Mẫu thân biết cả, con không lừa mẫu thân được đâu." Bạch Tri Thu nói: "Qua ít ngày nữa, chờ phụ thân con trở về, hai người chúng ta sẽ đến gặp y."
Nhắc đến Phó Hãn Lâm, nỗi chua xót của Bạch Tri Thu lại dâng lên: "Khanh Nhi à, phụ thân con nói khoảng một tuần là sẽ trở về. Những năm qua dù có muộn thế nào cũng chỉ thêm nửa tuần, sao lần này lại kéo dài mãi như vậy?"
"Vấn đề này đáng để suy nghĩ đấy." Phó Vinh Khanh như có điều suy nghĩ, bầu không khí nặng nề vài giây. Đệ ấy hơi tức giận, suy đoán nói: "Mẫu thân, người nói xem có phải phụ thân có con riêng ở nước ngoài không?"
"Nói cái gì đó! Cái gì mà con riêng ở nước ngoài?"
Phó Vinh Khanh chân thành nói: "Nếu không thì sao lại chưa trở về?"
Bạch Tri Thu nhíu mày, đánh một cái vào tay Phó Vinh Khanh: "Nếu chưa về chắc chắn là còn việc làm ăn đang đàm phán, phụ thân con đâu phải loại người như thế."
Ngày thường bọn họ cãi nhau mãi nhưng toàn là những lời nói đùa, chưa bao giờ nghiêm túc. Lúc còn trẻ Bạch Tri Thu vô cùng ỷ lại vào Phó Hãn Lâm, bây giờ lớn tuổi lại càng như vậy. Hai người hiếm khi xa nhau, ông ấy đã đi ra ngoài hơn một tháng, chỉ gọi vài cuộc điện thoại, vẫn mãi chưa thấy về...
Phó Vinh Khanh: "Nếu là làm ăn đứng đắn, sao còn khiến mẫu thân khó chịu như vậy, chắc chắn là có con riêng rồi!"
"Nói bậy." Con trai út vừa thốt ra lời này, bà đã muốn giơ tay lên đánh, nhưng lại nghĩ đến trên người đệ ấy còn vết thương do đạn bắn, đành nhịn xuống.
"Nào có nói bậy chứ, tia máu trong mắt mẫu thân đâu có lừa được ai."
Phó Vinh Thành từ bên ngoài đi vào, đúng lúc nghe được câu này, huynh ấy cũng muốn chen lên sofa. Phó Vinh Thành ôm cánh tay khác của Bạch Tri Thu: "Phụ thân về con sẽ nói ngay với phụ thân, mẫu thân nhớ phụ thân đến mức muốn khóc."
"Mẫu thân không có..." lúc Bạch Tri Thu nói mấy chữ này đã không kiềm được cảm xúc.
Bà là con gái một trong nhà, từ nhỏ đã thích khóc, được cả nhà chiều chuộng. Sau khi gả cho Phó Hãn Lâm rồi sinh hai đứa con trai, lại được cả ba người đàn ông này dỗ dành. Gặp chuyện không thể làm gì, bà chỉ biết lau nước mắt.
"Sao phụ thân các con vẫn chưa trở về chứ?" Bạch Tri Thu hít sâu một hơi, tiếng khóc nghẹn trong cổ họng, mặt đỏ lên.
"Huynh, huynh chọc mẫu thân khóc rồi kìa, phụ thân về sẽ đánh huynh đầu tiên." Phó Vinh Khanh dỗ dành liên tục, nhân cơ hội dặn phòng bếp mang đồ ăn Bạch Tri Thu thích lên. Bất kể nói thế nào, khóc được là tốt rồi, dù sao cũng hơn việc một mình kìm nén đến đêm mới lén lau nước mắt.
Bạch Tri Thu nói: "Chẳng lẽ ông ấy có con riêng bên ngoài thật?"
"Hay lắm, Vinh Khanh, đệ làm mẫu thân tưởng thật rồi đấy, vô duyên vô cớ lại nhắc con riêng làm gì?"
Phó Vinh Khanh: "..."
Bạch Tri Thu sụp đổ: "Con riêng ở nước ngoài..."
Hai huynh đệ thay nhau dỗ dành, nói làm gì có con riêng, dù phụ thân họ có một trăm lá gan ông cũng không dám.
Cuối cùng Bạch Tri Thu cũng bình tĩnh lại, hai người ăn cơm với bà rồi đưa bà về phòng nghỉ ngơi.
Phó Vinh Khanh có việc muốn ra ngoài. Phó Vinh Thành chờ Đường Dật lái xe tới mới hỏi: "Vinh Khanh, có phải bên phụ thân đàm phán không thuận lợi lắm không?"
"Sao huynh cũng giống mẫu thân thế?" Phó Vinh Khanh lấy một điếu thuốc kẹp giữa đầu ngón tay, sai người hầu mang một cái bật lửa tới, nói tiếp: "Không có gì đâu."
"Mẫu thân cũng cảm thấy không ổn rồi. Trước kia, trước khi phụ thân bị bệnh nằm viện, mẫu thân đã có linh cảm rằng ông ấy không khỏe. Lần này..."
"Suỵt..." Phó Vinh Khanh không cho huynh ấy nói mấy câu không tốt: "Phụ thân mà xảy ra chuyện, huynh nghĩ đệ còn thảnh thơi như vậy chắc?"
"Vinh Khanh, huynh là huynh trưởng của đệ. Có một số việc đệ cho là huynh không nhìn ra, cũng đừng có giấu giếm huynh. Việc trong nhà không thể để một mình đệ gánh hết được."
"Mau ngậm cái miệng quạ đen của huynh lại đi. Đệ là người bao che khuyết điểm như thế, nếu có chuyện đệ cũng không ngồi yên được." Phó Vinh Khanh ngáp một cái. Ngủ không ngon khiến cả người đệ ấy nhức mỏi, đệ ấy duỗi lưng: "Tối nay đệ không về đâu, huynh nhớ phải ở cạnh mẫu thân, mấy lời không nên nói thì đừng có nói."
"Đêm nay không về? Đệ muốn ngủ ở đâu?"
"Để xem đã, vẫn chưa xác định."
Đường Dật nhắc nhở: "Nhị gia, đã sắp đến giờ rồi."
"Thôi không nói nữa, có chuyện gì huynh hãy sai người đến biệt thự Dương Lâm tìm đệ." Phó Vinh Khanh ngồi lên xe, khoát tay với huynh trưởng, chờ bật lửa được đưa tới mới đi.
Buổi sáng tuyết mới tan xong giờ lại rơi nữa, nước đông lại thành một tầng băng dày. Bánh xe đi trên đó bị trơn trượt nghiêm trọng, lộ trình ngày trước chỉ mất mười phút giờ phải đi hơn nửa tiếng. Phó Vinh Khanh không nóng vội, chỉ cầm điếu thuốc đưa lên mũi ngửi: "Thương Vân Tú không thấy được bài báo kia sao?"
"Hẳn là đã thấy rồi, số lượng in ra đủ để nông dân ở nông thôn còn mua được mà." Đường Dật nói thẳng: "Chỉ sợ Thương gia thấy rồi lại vờ như không thấy, không thèm để ý."
"Đường Dật à, lời này của cậu khó nghe quá." Cuối cùng Phó Vinh Khanh vẫn không châm điếu thuốc trong tay. Nói đến đây, đệ ấy cầm tờ báo lên xem, nổi bật thế này sao y có thể không thấy được?
Phó Vinh Khanh: "Tôi cảm thấy vẫn chưa đủ, cậu nên hẹn mấy phóng viên của tòa soạn đến nói chuyện cho đàng hoàng. Tôi muốn mỗi bản thảo đều phải viết thật hay, ngày nào cũng phát hành mà không lặp lại. Tôi không tin Thương Vân Tú sẽ không nhìn thấy."
"Vâng."
Suốt đường đều nói đến Thương Vân Tú nhưng khi đi ngang qua phố Đông Hưng, Nhị gia lại không ngẩng đầu lên chút nào, thật sự có hơi không bình thường. Đường Dật nhớ đêm hôm ấy lúc Nhị gia đi ra, đệ ấy đâu có cãi nhau với Thương Vân Tú, sao mới hai ngày không gặp đã chẳng quan tâm nữa rồi?
Đường Dật không yên lòng, liếc nhìn Nhị gia qua kính chiếu hậu: "Gia, sao hôm nay ngài không vào thăm Thương gia một lát?"
"Hỏi gì đó? Y lại làm cái gì à?"
Phó Vinh Khanh hờ hững lật tờ báo, không biết đang xem gì mà ngẩn ngơ suy nghĩ. Hành động của Phó Hãn Lâm không quá bình thường, đương nhiên người làm con trai là đệ ấy ngồi không yên, đến lúc đó dù có phiền phức cũng phải lặng lẽ đi ra ngoài một chuyến.
Lần trước đệ ấy bày tỏ ý định sẽ theo đuổi Thương Vân Tú trên báo, hai ngày nay không thấy có động thái gì. Ngược lại còn vô duyên vô cớ bị mấy tòa soạn đi theo dõi mấy ngày. Có người dám bám theo đệ ấy thì sẽ có người bám theo Thương Vân Tú, có người theo dõi cũng xem như một loại bảo vệ.
Phó Vinh Khanh hỏi: "Hai ngày nay y có ở cửa hàng không?"
"Thương gia ư? Hình như có, tôi tới đó hai lần và gặp cả hai lần, nhưng mà hình như y bị bệnh, giọng hơi khàn, thỉnh thoảng còn ho khan." Đường Dật nói: "Lần trước ngài nói, nếu y không muốn ở bên ngài thì trực tiếp trói người mang về. Tôi cảm thấy ý định này không tệ lắm, hay là ngài cứ bắt y về đi. Không thì ngài vừa bận chuyện của mình, vừa phải lo cho an toàn của Thương gia, làm cả hai thật sự quá mệt mỏi."
"Bắt luôn? Y hận tôi thì phải làm sao bây giờ?" Phó Vinh Khanh gấp tờ báo lại để y như cũ xuống tấm đệm lót. Điếu thuốc còn chưa châm lửa bị đệ ấy bóp vụn ra, rơi vãi trên đất: "Tôi sợ, nếu không phải bất đắc dĩ tôi không muốn làm khó y."
"Nhưng mấy chuyện ngài làm trước đó đã đủ để Thương gia ghi hận rồi. Nếu y ghi hận ngài thì sẽ chẳng muốn gặp ngài đâu. Nhưng hai ngày nay khi tôi chạm mặt y ở Tường Nhạc Hối, ánh mắt của y rõ ràng là chờ mong được gặp ngài. Chỉ là y không nói ra mà thôi."
Đường Dật chưa yêu đương bao giờ, đương nhiên chưa từng bị chuyện tình cảm ràng buộc. Khi nhìn thấu người khác trục trặc trong chuyện tình cảm, cậu ta chỉ lo lắng suông.
"Mẫu thân tôi đã bắt đầu lo lắng cho phụ thân tôi rồi. Bà ấy nghĩ nhiều, không dễ che giấu, có thể phải đẩy nhanh kế hoạch. Chuyến này Colin về nước không biết để làm gì, phải chuẩn bị tâm lý, nhất định phải nghĩ tới trường hợp xấu nhất. Nhưng mà nếu như hắn ta muốn đàm phán với tôi thì sẽ không làm tổn thương phụ thân tôi, chỉ là lúc đàm phán chúng ta sẽ khá bị động."
"Colin đã chuẩn bị lâu như vậy, chẳng phải vì hôm nay sao? Đến lúc này rồi mà hắn ta còn kiên nhẫn không nói lời nào, cũng không biết đang âm mưu gì. Gia, dù gì hắn ta cũng là người ngoài, không làm nên trò trống gì ở Bình Dương. Hắn ta không hành động nói không chừng là muốn dụ ngài bước ra. Theo ý của tôi, chúng ta đừng manh động, chờ ít lâu đi."
"Tôi biết." Phó Vinh Khanh cảm thấy khó xử chính vì chỗ này. Mặc dù đệ ấy khẳng định Colin sẽ không làm gì phụ thân mình nhưng không thể đảm bảo ông không bị đau đớn về thể xác. Ở độ tuổi của Phó Hãn Lâm sao có thể chịu được nỗi khổ này...
"Cho dù tôi không rời Bình Dương cũng không thể cứ ngồi chờ chết. Lỡ có việc gì còn phải nhờ cậu đi một chuyến giúp tôi, người khác tôi không yên tâm."
Đường Dật: "Gia khách sáo với tôi làm gì, ngài tốt với tôi như vậy, giúp được ngài là tôi vui rồi."
"Thêm vào đó, với tính tình của Thương Vân Tú, y không thể thông đồng làm bậy với loại người này được, nhất định là có nhược điểm hoặc lý do bất đắc dĩ nào đó. Có thể là nguyên nhân gì chứ?" Phó Vinh Khanh dứt lời, mệt mỏi thở dài. Loại mỏi mệt này trước nay chưa từng xuất hiện. Từ đó Đường Dật nhận ra Nhị gia nhà họ không thể làm gì.
Hôm nay Lê viên có mấy suất diễn, nghe nói là lễ hội gì đó, các danh linh từ khắp nơi đổ về đây tranh tài. Phó Vinh Khanh đi vào, vô thức nhìn lên sân khấu, không thấy gương mặt quen thuộc thì đi thẳng lên tầng hai.
Đi lên sân thượng tầng hai rồi lại xuống tầng một, rẽ đông quẹo tây đến một sương phòng bí mật. Tống Linh Duật nhìn đồng hồ, thấy người đi vào bèn mỉa mai: "Phó thiếu gia kiêu ngạo thật, đến trễ mười lăm phút. Đây đều là tiền, nhớ trả tôi đấy."
"Nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của à?" Phó Vinh Khanh hừ một tiếng, ngồi xuống trước mặt y. Dọc đường đi bị gió lạnh tạt vào người, bây giờ uống một ngụm trà nóng khiến người đệ ấy ấm lên một chút: "Hai ngày nay Triệu Nguyên Tự có tìm huynh không? Đừng nói dối, tôi thông minh lắm, nói không chừng tôi đang thử thăm dò huynh đấy."
"Rõ ràng huynh thấy hắn ta tới tìm tôi nên mới đến đây, giả vờ gì chứ?" Tống Linh Duật nhìn ra ngoài cửa sổ, bên ngoài có một cây hoa mai, tuyết đã rơi nhưng vẫn không nở, chỉ có nụ hoa phớt đỏ. Y thu tầm mắt lại, xa cách nói: "Chuyện của Triệu Nguyên Tự tôi không quản được, cũng không có tư cách quản. Ngày đó tôi cố ý lừa hắn ta nói với tôi, không chỉ không lừa được, còn bị hắn ta phát hiện, suýt nữa còn bị đánh một trận. Hắn ta khóc lóc nói tôi không có tim, chắc tức đến chập mạch rồi. Người không có tim sao mà sống được. Tôi đoán chắc hắn ta không tới tìm tôi nữa đâu. Huynh muốn dò hỏi tin tức của hắn ta thì tìm phụ nữ xinh đẹp đến lừa hắn ta đi."
"Phụ nữ?"
"Phụ nữ, vẻ ngoài lẫn dáng người đều tốt hơn, hắn ta thích."
"Không không không, người khác không được, chỉ có thể là huynh." Phó Vinh Khanh không thèm để ý đến đàn ông phụ nữ gì đó, lại rót đầy một chén trà nóng cho mình: "Tống tiên sinh à, huynh nhìn không ra nhưng người ngoài cuộc như tôi lại rất rõ. Ít nhất Triệu Nguyên Tự có bảy phần quan tâm huynh, ba phần khác chỉ là giả vờ thôi. Huynh cảm thấy huynh không quản được hắn ta, thật ra huynh có tác dụng hơn bất kỳ ai khác."
"Hắn ta cũng không coi tôi là thầy, tôi cũng không gánh nổi xưng hô này."
"Huynh đừng nghĩ bậy, tôi cũng đâu nói hắn ta xem huynh là thầy." Phó Vinh Khanh cảm thấy rất buồn cười, ngoài trừ hí khúc, Tống tiên sinh không hiểu gì cả: "Tôi cảm thấy hắn ta thích huynh, loại thích này có lẽ bị giấu rất sâu, hay huynh tự hỏi hắn ta xem?"
"Thôi, tôi không muốn nghe những lời này." Tống Linh Duật thật sự không muốn nghe. Phụ nữ từng qua lại Triệu Nguyên Tự đến hai bàn tay cũng không đếm hết. Hắn ta có thể lăn lộn tới vị trí như ngày hôm nay, nói là giẫm lên phụ nữ để đi lên cũng không ngoa.
"Được rồi, không nhắc nữa. Bên phía Triệu Nguyên Tự tôi sẽ tìm người khác. Tôi nói với huynh trước, hiện tại nếu hắn ta vẫn tiếp tục làm chó săn của người phương Tây, nếu có ngày tôi nổ súng bắn hắn ta, huynh đừng có ghi hận tôi."
"Ghi hận huynh làm gì? Huynh nhớ giữ lại mạng cho hắn ta, tôi muốn tự giết."
Phó Vinh Khanh uống hai ba chén trà nóng, bụng cũng no luôn. Chưa nói được mấy câu, đệ ấy đã nhớ ra còn chuyện khác phải làm, thế là lại rẽ trái lượn phải ra khỏi Lê viên.
Trong sương phòng không lớn chỉ còn lại một mình Tống Linh Duật, nét mặt ôn hòa của y lập tức biến mất. Tấm rèm sau lưng y lung lay, một người bước ra từ bên trong. Là Triệu Nguyên Tự mặc vest mang giày da. Hắn ta vốn nên ra nước ngoài cùng Colin, giờ lại về nước trước. Hắn ta mang rất nhiều đồ ăn và đồ dùng đến cho Tống Linh Duật, lại không ngờ Phó Vinh Khanh cũng tới, thế là nét mặt lấy lòng bị sự ghen tuông bao trùm.
"Sao huynh lại gần gũi với hắn thế?" Trong tay Triệu Nguyên Tự còn cầm một chén trà đã nguội lạnh: "Mấy lời mà huynh và hắn vừa nói là có ý gì? Tống tiên sinh cũng ngóng trông tôi chết sao?"
Tống Linh Duật không đáp lại hắn ta, chỉ nói: "Đi đi, thời gian cậu ở lại chỗ tôi đã đủ lâu rồi."
"Không." Triệu Nguyên Tự đi đến bên cửa sổ, giơ tay giật tấm rèm xuống: "Vừa rồi Phó Vinh Khanh nói rất đúng, hắn còn nhìn ra được tôi thích huynh. Huynh thì sao, không biết hay là không muốn biết?"
Tống Linh Duật thờ ơ nhìn hắn ta: "Cậu nói ra mấy lời này mà không thấy ghê tởm sao? Cô Tiền của Tứ Lâm Công quán mang thai rồi, có phải là con của cậu không? Cô ta mang thai con của cậu!" Tống Linh Duật kìm nén cảm xúc, chỉ ra ngoài cửa: "Triệu Nguyên Tự, mời cậu rời khỏi nhà tôi, ngay bây giờ!"
"Huynh biết ư?" Triệu Nguyên Tự lơ đãng, thậm chí còn mỉm cười: "Tôi biết là huynh sẽ biết, nhưng mà Linh Duật à, không có ai có thể sinh ra con của Triệu Nguyên Tự tôi cả, các cô ấy không làm được." Triệu Nguyên Tự khoác tay lên vai của Tống Linh Duật, trượt dần xuống, sau đó siết chặt lấy eo của y: "Huynh có thể, tôi chỉ cần huynh."
"Tên điên!" Tống Linh Duật tức đến thở hổn hển, tát hắn ta một cái: "Tôi bảo cậu cút ra ngoài!"
Triệu Nguyên Tự không muốn, chỉ làm chuyện mà hắn ta muốn làm. Lúc có được Tống Linh Duật, hắn ta mới thấy yên tâm, đến giọng nói cũng dịu dàng hơn rất nhiều: "Linh Duật." Triệu Nguyên Tự chỉ gọi y, gọi xong không nói lời nào, lắng nghe thật kỹ tiếng nức nở của người trong lòng.
Hắn ta áp xuống, không nhúc nhích: "Linh Duật à, cùng chết đi, cho dù chết cũng ở bên cạnh tôi, được không?"
Tống Linh Duật vẫn không trả lời. Triệu Nguyên Tự đoán y không bằng lòng, hắn ta đoán Tống Linh Duật chỉ hận sao hắn ta không chết đi. Thế là Triệu Nguyên Tự lấy cây dao găm Tống Linh Duật đặt dưới gối nhiều năm, tự mình đặt vào tay của y: "Chỉ có một cơ hội này thôi, Linh Duật, huynh có thể giết tôi. Giết đi, tôi chết huynh sẽ tự do."