Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Ngoại truyện: Thật trùng hợp, em sợ người như anh (Ký ức thời niên thiếu)
Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 101 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Gia đình họ Thẩm và họ Phó có mối quan hệ thâm giao nhiều đời, ông cụ Thẩm và ông cụ Phó thân thiết như huynh đệ. Thẩm Hạo Bác và Phó Tư Nghiên lại sinh cùng năm, chưa đầy mấy tháng tuổi đã được các bà mẹ bế đi chơi cùng nhau. Tình bạn của hai người thực sự bắt đầu từ thuở còn mặc quần thủng đít.
Thẩm Hạo Bác luôn biết Phó Tư Nghiên có một cô em họ đứng thứ năm trong nhà, cả nhà gọi là Tiểu Ngũ.
Nhà họ Phó mấy đời mới có được một cô con gái, nên cô bé được cưng chiều hết mực. Năm cô sinh ra, Thẩm Hạo Bác còn đi theo người lớn trong nhà đến dự tiệc đầy tháng của cô.
Tuy nhiên, nội bộ ba chi của nhà họ Phó luôn bất hòa. Phó Tư Nghiên là cháu đích tôn của chi trưởng, còn Phó Tư Dư là con của chi ba. Bọn họ đều biết trong nhà họ Phó, ngoài ông Phó ra thì chẳng ai quan tâm đến Phó Tư Nghiên. Họ chẳng những không quan tâm đến anh mà thậm chí, các chú thím ở chi hai và chi ba còn xem anh như cái gai trong mắt, chỉ mong anh gặp điều không may.
Vì thế, Phó Tư Nghiên hiếm khi mời đám bạn đến nhà tụ tập, và họ cũng tự giác đứng sau lưng anh. Họ không bao giờ nhắc đến người của chi hai, chi ba nhà họ Phó trước mặt anh.
Đương nhiên, những người thuộc chi hai, chi ba này bao gồm cả Phó Tư Dư.
Từ nhỏ Thẩm Hạo Bác đã không thích náo nhiệt. Biết người chi hai, chi ba nhà họ Phó không thân thiện với Phó Tư Nghiên, nên anh cũng không tham gia các buổi tiệc do chi hai, chi ba tổ chức nữa. Trong khi đó, Tần Cảnh Diệu và Hàn Nhậm Bân lại thích nơi náo nhiệt. Mỗi khi nhà họ Phó có việc, hai người họ lại hăng hái chạy đến. Họ nói là sợ Phó Tư Nghiên bị các chú thím độc ác bắt nạt, muốn đến đó để làm chỗ dựa cho anh.
Thời niên thiếu, họ luôn nhiệt huyết, coi trọng tình nghĩa anh em, dùng cách riêng của mình để bảo vệ bạn bè.
Mỗi lần về, họ không tránh khỏi việc chê bai các chú thím của Phó Tư Nghiên xấu tính, mấy đứa em họ trông ngốc nghếch, nhưng lại chẳng nhắc gì đến Phó Tư Dư.
Một đám thiếu niên choai choai đối mặt với người mình không thích thì chỉ biết nói vài câu không hay để trút giận.
Trong lòng bọn họ, nhà họ Phó chỉ có Phó Tư Nghiên và ông Phó là người tốt, còn lại đều là kẻ xấu.
Chú thím của Phó Tư Nghiên là những kẻ độc ác lớn, mấy đứa con họ sinh ra là những kẻ độc ác nhỏ.
Thẩm Hạo Bác không giống như Tần Cảnh Diệu và Hàn Nhậm Bân, chuyện gì cũng thể hiện ra mặt. Mỗi lần bọn họ chửi chi hai, chi ba nhà họ Phó thì phải chửi đến mức văng cả nước bọt mới hả dạ. Anh không bộc lộ ra ngoài, nhưng trong lòng cũng rất ghét người chi hai, chi ba.
Không chỉ vì nghe Tần Cảnh Diệu và Hàn Nhậm Bân kể về sự giả dối của họ, anh còn từng thấy thím hai của Phó Tư Nghiên kéo một đám phụ nữ tụ tập nói xấu người khác trong một bữa tiệc.
Ấn tượng của anh về chi hai, chi ba nhà họ Phó càng thêm tồi tệ.
Sau này, anh dần nghe người ta khen cháu gái út nhà họ Phó là Phó Tiểu Ngũ hoạt bát, đáng yêu. Cô bé giống như công chúa Bạch Tuyết, ngoan ngoãn, hiểu chuyện, lại còn khéo ăn nói.
Ngay cả Tần Cảnh Diệu và Hàn Nhậm Bân cũng đổi thái độ, nói em họ của Phó Tư Nghiên đúng là trông đáng yêu. Nhưng mà cô bé còn nhỏ, lớn lên trong môi trường gia đình không mấy tốt đẹp của chi ba, ai biết khi lớn lên cô bé sẽ ra sao.
Người của chi ba nhà họ Phó đáng yêu hay xinh đẹp thì liên quan gì đến họ.
Bọn họ kiên định đứng sau lưng Phó Tư Nghiên, người của chi hai, chi ba là kẻ thù, tuyệt đối không được nhắc đến cô em họ này trước mặt anh. Chắc chắn Phó Tư Nghiên không hề thích cô em họ này.
Cô em gái đó của Phó Tư Nghiên biết nói lời mật ngọt, gặp ai cũng chào. Có lẽ mẹ cô thấy anh trai cô không được ông nội yêu thương bằng Phó Tư Nghiên, nên đã cố ý dạy cô nói những lời êm tai để lấy lòng ông, hòng tranh giành gia sản với Phó Tư Nghiên chăng? Sau này bọn họ gặp cô bé ở nhà họ Phó thì cứ làm ngơ là được.
Bọn họ tuyệt đối không được phản bội anh em của mình.
Giới thượng lưu ở Nam Kinh nhỏ bé như vậy, tại vài bữa tiệc, Thẩm Hạo Bác khó tránh khỏi việc nhìn thấy Phó Tư Dư đi cùng người nhà. Nhưng mà anh lớn hơn cô bé vài tuổi, ở tiệc chẳng có giao thiệp gì, hiểu biết của anh về cô chỉ dừng lại ở việc biết mặt, nên anh cũng không để tâm nhiều.
Lần gặp mặt đúng nghĩa đầu tiên là khi anh mười tám tuổi, vừa thi đại học xong. Khi đó anh cùng Tần Cảnh Diệu và Hàn Nhậm Bân đến nhà Phó Tư Nghiên chơi.
Người nhà gọi điện nói Thẩm Hạo Vĩ lén lấy chìa khóa chiếc xe mới mua của anh, định lái đi chơi, nhưng chưa ra khỏi nhà đã đâm vào bồn hoa, khiến cả nhà một phen hoảng loạn.
May mắn là Thẩm Hạo Vĩ mạng lớn, lại lái xe không nhanh nên chỉ hỏng phần đầu xe chứ người thì không sao.
Thẩm Hạo Bác đang định về nhà dạy cho em trai một bài học. Anh đi từ tầng hai xuống thì thấy Phó Tư Dư đứng ở phòng khách, thò đầu ra nhìn về phía cầu thang. Cô bé mặc váy hồng phấn, mắt cong như vầng trăng khuyết, để lộ hàm răng trắng đều, miệng ngọt ngào gọi anh là anh trai.
Tần Cảnh Diệu và Hàn Nhậm Bân nói không sai.
Cô em họ của Phó Tư Nghiên đúng là rất khéo ăn nói.
Nhà anh có bốn anh em trai, không có em gái. So với Thẩm Hạo Vĩ nghịch ngợm, cô em họ của Phó Tư Nghiên trông dễ chịu hơn nhiều. Nhưng mà dù cô bé có đáng yêu thế nào thì cô vẫn là con chi ba. Cha cô suốt ngày tìm cách chèn ép Phó Tư Nghiên, cả giới thượng lưu đều biết chuyện tranh giành trong chi ba nhà họ Phó.
Phó Tư Nghiên chưa từng nhắc đến em trai em gái trong nhà trước mặt họ, có lẽ cũng chẳng xem những người đó ra gì cả. Là anh em, đương nhiên anh phải nhất quán hành động với Phó Tư Nghiên, đó là làm ngơ những người thuộc chi hai, chi ba nhà họ Phó.
Dù vậy, xuất phát từ phép lịch sự cơ bản, Thẩm Hạo Bác vẫn nhàn nhạt đáp lại: “Phó Tiểu Ngũ.”
Thấy anh biết mình, Phó Tư Dư tưởng anh họ từng nhắc đến cô trước mặt anh, nên cô bé liền chạy tới bên anh. Cô ngẩng đầu, cầm quyển vở bài tập rồi hỏi anh một bài toán tiểu học.
Đó là một bài toán tiểu học.
Cô bé còn chưa làm xong mấy bài phía sau.
Từ nhỏ đến lớn Phó Tư Nghiên đều giỏi môn toán, điểm thi gần như luôn đạt tuyệt đối. Sao em gái Phó Tư Nghiên lại không làm được những bài đơn giản thế này?
Thẩm Hạo Bác nghi ngờ cô bé cố tình chạy tới bắt chuyện nên định không để tâm. Tuy nhiên, khi anh nhìn đôi mắt trong veo của cô, gương mặt trắng trẻo còn chút phúng phính của trẻ con, vẻ ngây thơ vẫn chưa mất đi. Khi cô cười lên thì lộ ra hai lúm đồng tiền trên má, trông như lớn lên trong hũ mật.
Thẩm Hạo Bác lập tức cảm thấy cô bé không giống những người khác ở chi hai, chi ba nhà họ Phó.
Một cô bé nhỏ như vậy thì có thể có tâm tư xấu xa gì được.
Cha mẹ cô là cha mẹ cô, cô là cô, chuyện của người lớn thì chẳng liên quan gì đến trẻ con.
Chẳng qua chỉ là hướng dẫn cô bé làm bài tập thôi, Phó Tư Nghiên thấy cũng sẽ không có vấn đề gì.
Anh nhận lấy quyển vở của cô bé, trong lòng xen lẫn chút cảm giác áy náy vì đã 'phản bội' anh em.
Phó Tư Nghiên, Tần Cảnh Diệu và Hàn Nhậm Bân đang ở trên lầu, bất cứ lúc nào họ cũng có thể xuống đây. Anh muốn nhanh chóng giải quyết chuyện này, tốt nhất là dạy xong mấy bài cô bé không biết trước khi họ xuống, để họ không thấy anh lén lút giấu anh em dạy con chi ba nhà họ Phó làm bài tập.
Bài toán tiểu học quá đơn giản với anh.
Anh liếc qua bài toán, nói ý tưởng giải một lần, rồi bắt đầu giảng bài thứ hai thì thấy Phó Tư Dư tròn xoe đôi mắt đen trắng rõ ràng, ngơ ngác nhìn anh.
Cô bé vẫn chưa hiểu bài đầu tiên.
Trông cô bé thông minh thế này, vậy mà giảng bài đơn giản như thế một lần vẫn không hiểu ư?
Thẩm Hạo Bác lại nghi ngờ cô bé giả vờ không biết, mượn cớ hỏi bài để bắt chuyện.
Anh mím môi, ánh mắt đầy ẩn ý nhìn chằm chằm vào mặt cô bé, như muốn tìm một chút sơ hở.
Là người thừa kế nhà họ Thẩm, từ nhỏ anh đã được ông nội và các chú bác dẫn đi tham gia các hoạt động giao lưu thương mại. Sự giả dối của các doanh nhân trên thương trường không qua nổi mắt anh, thì làm sao một cô bé có thể lừa được anh.
Chỉ qua hai câu, anh đã xác nhận được cô bé thật sự không biết, chứ không phải giả vờ.
Không biết lại còn không tập trung, cứ mải khẩy tay, thảo nào học tập không tốt, không làm được nhiều bài như thế.
Mặt Thẩm Hạo Bác khi lạnh lùng, không cười trông rất nghiêm túc. Anh làm việc luôn nghiêm túc và hiệu quả, không thích lãng phí thời gian. Thấy Phó Tư Dư mất tập trung, khẩy bàn, anh nhàn nhạt nhắc cô bé phải chú ý.
Từ nhỏ đến lớn, ngoài anh cả ra thì mọi người xung quanh Phó Tư Dư đều nói chuyện nhẹ nhàng với cô bé. Vì thế nên cô bé luôn sợ anh cả, thấy anh là căng thẳng, mà căng thẳng thì lại thích cúi đầu khẩy tay. Giờ gặp Thẩm Hạo Bác nghiêm túc không kém anh cả, cô bé càng căng thẳng hơn.
Hơn nữa, tuy anh cả rất nghiêm túc nhưng chưa bao giờ nhìn cô bé bằng ánh mắt khó nói thành lời như thế.
Người anh này cứ nhìn cô bé với vẻ không kiên nhẫn, cứ như chê cô ngu ngốc vậy.
Cô bé không kìm được, mắt đỏ hoe, khẽ biện minh cho mình.
Thẩm Hạo Bác thấy mắt cô bé long lanh nước, đáng thương như bị anh bắt nạt. Anh nghĩ lại, vừa rồi anh đúng là đã cho rằng bài đơn giản thế này người bình thường phải làm được, nên đã nghi ngờ cô bé giả vờ không biết.
Nhưng mà anh thấy cô bé trông lanh lợi, hẳn rất thông minh, chứ không phải nghĩ cô không thông minh.
Thẩm Hạo Bác chưa từng dỗ con gái, anh cứng nhắc giải thích: “Không phải là anh nghĩ em không thông minh, mà là em không tập trung.”
Phó Tư Dư vốn đã căng thẳng sắp khóc, nghe anh nói mình không tập trung, lòng càng bất an, nước mắt sắp không kìm được nữa.
“Em… Em căng thẳng.”
Thẩm Hạo Bác không hiểu sao cô bé lại căng thẳng.
“Căng thẳng vì chuyện gì?”
Phó Tư Dư cắn môi không nói gì, dĩ nhiên là cô bé không dám nói rằng anh trông hung dữ.
Thẩm Hạo Bác gõ ngón tay lên bàn: “Tiếp tục đi.”
Phó Tư Dư dụi mắt, ôm quyển vở vào lòng, nói nhỏ: “Thôi, không cần nữa ạ.”
Bây giờ cô bé căng thẳng đến mức không nghe nổi chữ nào, không muốn Thẩm Hạo Bác dạy nữa.
Không cần nữa?
Thẩm Hạo Bác nhàn nhạt hỏi: “Em biết hết rồi sao?”
Phó Tư Dư lắc đầu: “Chưa ạ.”
Thẩm Hạo Bác: “Chưa thì sao không học tiếp đi?”
Cô bé không muốn anh dạy nữa thì không được sao?
Phó Tư Dư cúi đầu, cảm giác như bị thầy cô phê bình trong lớp, không dám thở mạnh.
Thẩm Hạo Bác: “Sao em không nói gì cả?”
“Em… Em…”
Bỗng bên cạnh vang lên giọng Hàn Nhậm Bân.
“Hạo Bác, cậu làm gì thế? Sao Tiểu Ngũ khóc rồi?”
Hàn Nhậm Bân chạy xuống từ cầu thang, đến bên hai người. Anh nhìn thấy mắt Phó Tư Dư đỏ hoe, lập tức kết tội Thẩm Hạo Bác.
“Hạo Bác, có phải cậu bắt nạt Tiểu Ngũ không?”
Phó Tư Dư lau mặt, hít sâu một hơi, cố nặn ra nụ cười rồi bước ra sau lưng Hàn Nhậm Bân, giải thích thay Thẩm Hạo Bác: “Anh Bân, anh ấy không bắt nạt em.”
Nghe cô bé gọi Hàn Nhậm Bân thân mật và vẻ ỷ lại vào anh, Thẩm Hạo Bác hơi nhíu mày.
Chẳng phải Hàn Nhậm Bân nói bình thường gặp Phó Tiểu Ngũ thì cứ làm ngơ, không được để Phó Tư Nghiên thấy bọn họ nói chuyện với người chi ba nhà họ Phó hay sao?
Sao trông Phó Tiểu Ngũ lại thân thiết với anh ấy thế?
Hàn Nhậm Bân hiểu ánh mắt nghi ngờ của Thẩm Hạo Bác, chột dạ khoác vai anh kéo sang một bên, thì thầm: “Hạo Bác, cậu sai rồi. Dù có muốn bênh vực Tư Nghiên thì cũng không cần bắt nạt một cô bé chứ. Người ta còn nhỏ, tính cách cũng tốt, sao cậu nỡ lòng làm thế?”
Nhìn kiểu này, rõ ràng Hàn Nhậm Bân lén lút thân thiết với Phó Tiểu Ngũ sau lưng Phó Tư Nghiên.
Thẩm Hạo Bác lười giải thích, huých khuỷu tay đẩy anh ra.
Giọng Hàn Nhậm Bân to, vừa hét lên đã bị Phó Tư Nghiên và Tần Cảnh Diệu trên lầu nghe thấy, hai người liền lần lượt đi xuống.
Tần Cảnh Diệu thấy Phó Tư Dư đứng cùng Thẩm Hạo Bác và Hàn Nhậm Bân thì ngẩn người ra. Anh bước nhanh đến trước mặt Thẩm Hạo Bác, quay lưng về phía Phó Tư Nghiên, ra hiệu bằng miệng hỏi chuyện gì, sao Phó Tiểu Ngũ lại ở đây.
Vẻ chột dạ của Tần Cảnh Diệu cho thấy anh cũng lén qua lại với Phó Tư Dư sau lưng Phó Tư Nghiên không ít lần.
Cũng chẳng còn cách nào khác, mấy gia đình họ đều toàn con trai, không có nổi một cô gái. Gặp một cô bé hoạt bát đáng yêu gọi mình là anh, khó mà không mềm lòng.
Đương nhiên còn một lý do khác.
Phó Tư Dư khá giống Phó Tư Nghiên, nhất là đôi mắt đào hoa, vừa nhìn là đã biết hai người có quan hệ huyết thống.
Tuy nhiên, tính cách cô bé lại trái ngược hoàn toàn với Phó Tư Nghiên. Anh lạnh lùng, còn cô bé rực rỡ như hoa hướng dương, lúc nào cũng vui vẻ.
Được cô bé gọi là anh, Hàn Nhậm Bân và Tần Cảnh Diệu cảm thấy mình như chiếm được của hời từ Phó Tư Nghiên.
Thẩm Hạo Bác không để ý Tần Cảnh Diệu mà nhìn sang Phó Tư Dư.
Phó Tư Dư rụt rè né ánh mắt anh, cô bé thấy Phó Tư Nghiên đến thì chạy tới bên anh. Trông cô bé giống như đứa trẻ bị bắt nạt ngoài đường thấy phụ huynh đến chống lưng: “Anh cả.”
Phó Tư Nghiên đáp ừ, anh nhận ra mắt cô bé đỏ hoe từ sớm nên bèn hỏi: “Khóc à?”
Phó Tư Dư lắc đầu: “Không khóc ạ.”
Phó Tư Nghiên vỗ vai cô bé, ngẩng đầu nhìn người xuống đầu tiên là Thẩm Hạo Bác rồi hỏi: “Sao em gái tôi khóc vậy?”
Phó Tư Dư kéo tay áo Phó Tư Nghiên lắc nhẹ: “Anh cả, em thật sự không khóc, anh ấy không bắt nạt em.”
Thẩm Hạo Bác, Tần Cảnh Diệu và Hàn Nhậm Bân thấy cảnh anh em tình thâm ấm áp này đều rất ngạc nhiên.
Bao năm nay, bọn họ luôn nghĩ Phó Tư Nghiên không hòa thuận với các anh em họ trong nhà, nên không dám nhắc đến Phó Tư Dư trước mặt anh.
Thẩm Hạo Bác chưa từng tiếp xúc với Phó Tư Dư, còn Tần Cảnh Diệu và Hàn Nhậm Bân lén lút tặng cô bé không ít quà con gái thích. Thậm chí họ còn ganh đua để tranh sủng.
Bọn họ luôn giả vờ không thân với Phó Tư Dư, chính vì để Phó Tư Nghiên không nghĩ họ dễ dàng bị người chi ba nhà họ Phó lôi kéo.
Không ngờ chuyện anh em trong nhà không hòa thuận, Phó Tư Dư là con bài lớn nhất của chi ba để tranh gia sản với Phó Tư Nghiên, và việc nghe tên cô là anh ấy sẽ không vui đều là do họ tự tưởng tượng.
Bản thân Phó Tư Nghiên không hề ghét cô em họ Phó Tiểu Ngũ.
Ngược lại, trông anh rất cưng chiều cô em gái này.
Phó Tiểu Ngũ chỉ mới đỏ mắt, Phó Tư Nghiên đã hỏi nguyên nhân như muốn bênh vực em gái.
Nhận ra Phó Tư Nghiên không bài xích Phó Tư Dư, Tần Cảnh Diệu và Hàn Nhậm Bân lập tức không kìm nén nữa. Hai người vây quanh cô bé dỗ dành, bảo cô đừng khóc, muốn gì các anh cũng mua cho.
Hàn Nhậm Bân chỉ vào Thẩm Hạo Bác, mách với Phó Tư Nghiên: “Tư Nghiên, chính cậu ấy bắt nạt em gái Tiểu Ngũ của chúng ta. Tôi vừa xuống đã thấy cậu ấy lạnh lùng dạy dỗ Tiểu Ngũ, làm em ấy khóc.”
Phó Tư Dư: “Không phải…”
Tần Cảnh Diệu: “Gì cơ? Hạo Bác dám bắt nạt Tiểu Ngũ ư, đúng là đồ tồi. Đàn ông con trai mà đi bắt nạt con gái, còn biết xấu hổ hay không?”
Hàn Nhậm Bân và Tần Cảnh Diệu kẻ một câu người một câu chỉ trích Thẩm Hạo Bác, khiến Phó Tư Dư chẳng có cơ hội chen vào.
Bốn người đứng chung, một mình Thẩm Hạo Bác đứng đối diện bị lên án, cứ như đã làm chuyện gì tày đình vậy.
Trong mắt Thẩm Hạo Bác lóe qua tia hoang đường, anh nhìn sang Phó Tư Dư rồi hỏi: “Anh bắt nạt em sao?”
Phó Tư Dư: “Không có ạ.”
Thẩm Hạo Bác lườm Tần Cảnh Diệu và Hàn Nhậm Bân, lạnh lùng hừ: “Nghe thấy chưa? Em ấy nói không có.”
Giọng anh lạnh tanh, Phó Tư Dư cảm thấy chắc chắn anh đã giận rồi.
Anh tốt bụng dạy cô bé làm bài, kết quả còn bị hiểu lầm, cô bé vội lắc tay Phó Tư Nghiên, giải thích: “Em có vài bài toán không làm được, định tìm anh cả dạy nhưng đúng lúc gặp anh này nên nhờ anh ấy dạy. Chẳng qua là em quá dốt, anh ấy giảng mấy lần em vẫn không hiểu.”
Tần Cảnh Diệu xen vào: “Thế nên cậu ấy mắng em.”
Tần Cảnh Diệu thấy suy đoán của mình hợp lý, liền xắn tay áo định lao vào đánh nhau với Thẩm Hạo Bác.
Phó Tư Dư: “Anh ấy không mắng em, là em chẳng biết gì nên mới cảm thấy xấu hổ.”
Hàn Nhậm Bân: “Không biết thì không biết, xấu hổ gì chứ. Chắc chắn đề quá khó, em mới học tiểu học, không cần áp lực học hành lớn thế đâu. Lát nữa đi dạo với anh nhé.”
Thẩm Hạo Bác nhìn đôi mắt lanh lợi của Phó Tư Dư, cuối cùng anh cũng hiểu tại sao cô bé không học giỏi bằng Phó Tư Nghiên.
Học hành không nghiêm túc, bên cạnh lại có người như Hàn Nhậm Bân nuông chiều, sớm muộn gì cũng hỏng bét.
Hàn Nhậm Bân cúi người, để mặt mình ngang tầm cô bé: “Em có muốn đi đâu không?”
“Cảm ơn anh Bân.” Phó Tư Dư cảm ơn rồi lắc đầu: “Hôm khác em đi chơi với anh Bân. Ngày mai em phải nộp bài tập cho cô rồi, nên hôm nay phải làm xong.”
Coi như cũng chăm chỉ.
Sau khi Phó Tư Nghiên hiểu rõ nguyên nhân và hậu quả, anh nói với Phó Tư Dư: “Em vào phòng làm việc đi.”
Ý là anh sẽ đích thân dạy cô bé.
Phó Tư Dư ồ lên, cầm vở chạy lên cầu thang. Khi cô bé đến cầu thang thì quay lại vẫy tay với mấy người trong phòng khách: “Anh Diệu, anh Bân…”
Cô bé nhìn Thẩm Hạo Bác, ngập ngừng, không biết gọi anh thế nào.
Tần Cảnh Diệu thay anh giới thiệu: “Cậu ấy là Thẩm Hạo…”
“Anh là Thẩm Hạo Bác.” Thẩm Hạo Bác ngắt lời Tần Cảnh Diệu, nhìn thẳng Phó Tư Dư.
Phó Tư Dư lập tức gọi: “Anh Bác.”
Lúc này tâm trạng cô bé đã dịu đi nhiều, gọi Thẩm Hạo Bác xong, cô bé quay sang Tần Cảnh Diệu và Hàn Nhậm Bân rồi lại cười rạng rỡ: “Em lên làm bài tập đây. Hôm khác các anh đến em sẽ tiếp các anh, tạm biệt các anh.”
Cô bé mang đôi sandal, chạy lạch cạch lạch cạch lên lầu.
Bốn thiếu niên còn lại đứng trong phòng khách, Phó Tư Nghiên quay lại nói với ba người: “Đó là em gái tôi, sau này các cậu không được bắt nạt em ấy.”
Hàn Nhậm Bân: “Tiểu Ngũ đáng yêu thế, ai nỡ lòng bắt nạt em ấy chứ.”
Nói rồi anh nhìn sang Thẩm Hạo Bác.
Tần Cảnh Diệu phụ họa: “Đúng thế, cậu chưa từng nhắc đến Tiểu Ngũ, bọn tôi còn tưởng cậu không thích em ấy. Từ giờ Tiểu Ngũ là em gái tôi, ai bắt nạt em ấy là không xong với tôi đâu.”
Tần Cảnh Diệu cũng nhìn sang Thẩm Hạo Bác.
Thẩm Hạo Bác lười để ý họ, nói với Phó Tư Nghiên: “Em gái cậu nhát gan quá.”
Đó không phải câu hỏi mà là một câu khẳng định.
Phó Tư Nghiên nhìn anh: “Không phải em ấy nhát gan mà là trùng hợp sợ người như cậu. Sau này cậu nói chuyện với em ấy nhẹ nhàng chút, đừng làm em ấy sợ, hoặc tốt nhất là đừng nói chuyện, tránh xa em ấy ra.”
Thẩm Hạo Bác: “…”
Anh thế nào chứ?
Sao lại sợ người như anh?
Điện thoại trong túi Thẩm Hạo Bác reo nên anh lấy ra xem. Anh thấy là thím ba gọi, liền xoay người nói: “Tôi đi đây.”