Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Ngoại truyện: Có sao đâu, đằng nào anh cũng không mặc đồ giữ nhiệt
Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 102 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lần đầu gặp Phó Tư Dư là một ngày để lại ấn tượng sâu sắc với Thẩm Hạo Bác. Trước đó, anh chưa từng tiếp xúc với một cô bé vừa hay cười, vừa kiêu ngạo lại nhút nhát đến vậy. Thế mà cô bé ấy lại bị anh dọa cho khóc.
Thế nhưng lúc đó, Thẩm Hạo Vĩ đang trong giai đoạn nổi loạn tuổi dậy thì, suốt ngày trốn học, đánh nhau, ở trường không nghe lời thầy cô, ở nhà thường xuyên cãi lời người lớn. Điều này đối với nhà họ Thẩm là chuyện rất hiếm thấy.
Từ thời ông nội Thẩm Hạo Bác, đàn ông nhà họ Thẩm ngay từ nhỏ đã toát lên vẻ trầm ổn, trưởng thành sớm một cách tự nhiên, tự giác học hành, không để người lớn phải bận tâm chút nào.
Cho đến khi Thẩm Hạo Vĩ ra đời, phá vỡ phong cách nghiêm túc, cứng nhắc của đàn ông nhà họ Thẩm. Cậu ấy trở thành một sự tồn tại độc nhất vô nhị trong gia đình họ Thẩm.
Ban đầu, nhà họ Thẩm cũng không muốn ép buộc Thẩm Hạo Vĩ quá mức, không yêu cầu cậu ấy phải xuất sắc như các anh trai, không kỳ vọng cậu ấy thừa kế sự nghiệp gia đình. Họ chỉ mong cậu ấy vui vẻ, khỏe mạnh, không phạm pháp hay làm điều gì vượt quá giới hạn đạo đức là được.
Có lẽ trẻ con trong giai đoạn nổi loạn luôn muốn thu hút sự chú ý của gia đình. Người lớn càng buông lỏng Thẩm Hạo Vĩ thì cậu ấy càng làm mọi chuyện quá đà, lần này suýt nữa mất mạng.
Gần đây, người lớn trong nhà đều bận công việc. Thẩm Hạo Dục và Thẩm Cố còn đang đi học. Đúng lúc Thẩm Hạo Bác thi đại học xong rảnh rỗi nên mẹ Thẩm Hạo Vĩ giao cậu ấy cho anh quản lý.
Thẩm Hạo Bác bận dạy dỗ Thẩm Hạo Vĩ, không có tâm trí để ý đến cô bé Phó Tiểu Ngũ.
Chỉ là từ hôm đó, cái tên Phó Tiểu Ngũ thường xuyên xuất hiện bên tai Thẩm Hạo Bác qua lời của Tần Cảnh Diệu và Hàn Nhậm Bân.
Lần đầu tiên là vào sinh nhật Tần Cảnh Diệu, anh ấy mời một nhóm người đến câu lạc bộ ăn mừng.
Nhà Tần Cảnh Diệu kinh doanh khách sạn nên có mối quan hệ rộng rãi. Ngoài mấy người bạn thân từ nhỏ, anh ấy còn có rất nhiều bạn bè xã giao.
Ngày sinh nhật anh ấy, gần như tất cả con nhà giàu cùng lứa ở Nam Kinh đều đến.
Hôm đó, Tần Cảnh Diệu đeo một chiếc đồng hồ kim loại màu bạc, tay áo xắn đến khuỷu tay, thỉnh thoảng giơ tay khoe trước đám đông, chỉ thiếu cầm micro hét lên cho mọi người xem chiếc đồng hồ trên tay anh ấy.
Những người này am hiểu về nhãn hiệu và kiểu dáng đồng hồ xa xỉ. Với họ, đeo đồng hồ sang trọng là biểu tượng của thân phận. Lúc đó họ vừa trưởng thành, đang chuyển từ thiếu niên sang đàn ông, lòng hiếu thắng mạnh mẽ nhất.
Khi ấy, giới con nhà giàu Nam Kinh đang rộ lên trào lưu đeo đồng hồ. Thấy chiếc đồng hồ trên tay Tần Cảnh Diệu không nhận ra nhãn hiệu, ai nấy tưởng là hàng đặt làm riêng, phiên bản giới hạn.
Có người không nhịn được hỏi anh ấy đeo đồng hồ gì, mua ở đâu. Anh ấy mới đắc ý nói là em gái tặng.
Nhà họ Tần mấy đời không có con gái, cũng chưa từng nghe anh ấy nhắc có em gái.
Người ngoài không biết anh ấy gọi em gái là ai, nhưng Thẩm Hạo Bác và Hàn Nhậm Bân thân thiết thì biết anh ấy nói về Phó Tư Dư.
Vì Phó Tư Dư còn nhỏ, chưa thành niên nên họ không để cô đến câu lạc bộ.
Hàn Nhậm Bân biết đồng hồ của Tần Cảnh Diệu là Phó Tư Dư tặng bèn lập tức ghen tị.
Anh ấy cầm điện thoại chạy ra ban công gọi cho Phó Tư Dư, tủi thân trách cô thiên vị. Họ đều là anh, tặng quà sinh nhật cho Tần Cảnh Diệu mà không tặng anh ấy.
Một người lớn đã vào đại học, mặt dày xin quà một cô bé mới học cấp hai, đúng là trẻ con.
Vậy mà tính tình Phó Tư Dư lại tốt, cô còn dỗ anh ấy, nói đợi sinh nhật anh ấy sẽ tặng quà.
Hàn Nhậm Bân được cô hứa, lập tức cảm thấy tâm trạng được cân bằng. Hàn Nhậm Bân bảo Tần Cảnh Diệu đừng đắc ý, chẳng qua là sinh nhật anh ấy đến trước nên Tiểu Ngũ tặng quà anh ấy trước. Đợi sinh nhật mình, Tiểu Ngũ cũng sẽ tặng.
Đương nhiên là Tần Cảnh Diệu đắc ý, đâu phải chỉ sinh nhật năm nay anh ấy mới có quà. Anh ấy và Hàn Nhậm Bân quen Phó Tư Dư từ lâu, năm ngoái sinh nhật Hàn Nhậm Bân cũng không thấy Tiểu Ngũ tặng quà. Tóm lại, anh ấy là người đầu tiên được Tiểu Ngũ tặng quà, còn quà của Hàn Nhậm Bân là do anh ta mặt dày xin.
Vòng đấu này, Tần Cảnh Diệu thắng vì đã nhận được quà, còn quà của Hàn Nhậm Bân chỉ là lời hứa miệng.
Hàn Nhậm Bân không phục, ấm ức đến tận sinh nhật mình, cuối cùng cũng hả dạ.
Vì Phó Tư Dư tặng anh ấy một chiếc bút máy trị giá tám trăm tệ, còn đồng hồ của Tần Cảnh Diệu chỉ năm trăm tệ, quà của anh ấy đắt hơn ba trăm tệ.
Hàn Nhậm Bân tự tin tuyên bố ba trăm tệ đắt hơn này chứng tỏ anh ấy quan trọng hơn Tần Cảnh Diệu trong lòng Phó Tư Dư.
Dáng vẻ đắc ý của anh ấy giống như học sinh tiểu học, nhưng chiêu này lại hiệu quả với Tần Cảnh Diệu.
Cả hai đều biết Phó Tư Dư mua quà chỉ chọn đại, không liên quan đến ai quan trọng hơn, nhưng điều đó không ngăn Tần Cảnh Diệu và Hàn Nhậm Bân ganh đua.
Tần Cảnh Diệu gọi điện cho Phó Tư Dư trước mặt Thẩm Hạo Bác và Phó Tư Nghiên. Anh ấy bật loa ngoài, hỏi cô giữa anh ấy và Hàn Nhậm Bân thì cô thấy ai quan trọng hơn.
Anh ấy không nói cho Phó Tư Dư biết Hàn Nhậm Bân ở bên cạnh. Thông thường, trước mặt người hỏi thường phải nói lời dễ nghe.
Tần Cảnh Diệu dùng chiêu này để khiến Phó Tư Dư nói anh ấy quan trọng hơn Hàn Nhậm Bân, hòng đè bẹp khí thế của Hàn Nhậm Bân.
Nhưng mà anh ấy và Hàn Nhậm Bân thường xuyên tranh sủng trước mặt Phó Tư Dư nên cô rất cẩn thận hỏi: “Anh Diệu, anh Bân có ở đó với anh không ạ?”
Hàn Nhậm Bân lập tức lên tiếng: “Có đây, Tiểu Ngũ. Còn anh cả của em và anh Bác, bọn anh đều ở đây.”
Phó Tư Dư ngọt ngào nói: “Chúc anh Bân sinh nhật vui vẻ, ngày nào cũng vui, sự nghiệp thăng hoa!”
Lúc này Hàn Nhậm Bân đã debut, ca hát và đóng phim. Theo lời anh ấy, trong đám chỉ mình anh ấy là “người của xã hội”, còn lại đều còn đi học.
Hàn Nhậm Bân kề đầu vào điện thoại, đẩy Tần Cảnh Diệu sang một bên: “Tiểu Ngũ, em đang làm gì thế? Em qua ăn bánh sinh nhật không?”
Phó Tư Dư trả lời: “Em đang làm bài tập, không qua ăn bánh được. Anh cả dặn em chưa đủ tuổi nên không được đến câu lạc bộ. Anh với anh Diệu và mọi người ăn đi.”
Hàn Nhậm Bân định nói thêm thì Tần Cảnh Diệu giật lại điện thoại, mách: “Tiểu Ngũ, anh Bân của em nói quà em tặng cậu ấy đắt hơn quà tặng anh ba trăm tệ. Cậu ấy bảo trong lòng em thì cậu ấy quan trọng hơn anh.”
Phó Tư Dư: “…”
Cô im lặng một lát, thở dài, giọng hơi nũng nịu: “Trời ơi, anh Bân, anh Diệu, hai anh trẻ con quá. Chẳng phải là em đã nói bao lần rồi sao? Hai anh đều là anh, trong lòng em quan trọng như nhau, không phân biệt hơn kém.”
Tần Cảnh Diệu không phục, còn đổ lỗi cho Hàn Nhậm Bân: “Nhưng mà anh Bân của em nói quà của cậu ấy đắt hơn.”
Phó Tư Dư không ngờ chỉ vì món quà chênh lệch ba trăm tệ mà các anh lại tranh cãi. Cô giải thích: “Lúc mua quà em chỉ thấy thích thì mua, không để ý giá cả. Lần sau em sẽ chú ý giữ công bằng.”
Cô đã nói đến mức này, Tần Cảnh Diệu cũng không tiện nhắc mãi chuyện ba trăm tệ.
Phó Tư Nghiên đá nhẹ vào ống quần Tần Cảnh Diệu: “Thôi, đừng làm phiền Tiểu Ngũ làm bài tập.”
Tần Cảnh Diệu cúp máy, điện thoại hiện lên thông báo WeChat.
Phó Tư Dư chuyển khoản cho anh ấy ba trăm tệ.
Để bù cho khoản chênh lệch giữa quà của anh ấy và Hàn Nhậm Bân.
Tần Cảnh Diệu vui như mở cờ, cầm điện thoại khoe tin nhắn chuyển khoản của Phó Tư Dư với mấy người kia: “Thấy chưa, thấy chưa, tôi bảo mà, trong lòng Tiểu Ngũ tôi không thể kém Nhậm Bân được.”
Hàn Nhậm Bân khinh bỉ: “Đó là cậu mặt dày, gọi điện cho Tiểu Ngũ rồi. Tiểu Ngũ ngại, không tiện từ chối chuyển khoản cho cậu. Cậu đúng là mặt dày hơn tường thành, đến cả tiền của Tiểu Ngũ cũng nhận, cậu thiếu 300 tệ đó à?”
Tần Cảnh Diệu không chịu thua: “Cậu thì biết xấu hổ hả? Hồi sinh nhật tôi, ai là người thấy Tiểu Ngũ tặng quà tôi rồi chạy đi xin quà Tiểu Ngũ hả?”
Hai người lại cãi nhau.
Thẩm Hạo Bác ngồi trên sofa, nhìn lướt qua chiếc bút máy và đồng hồ Tần Cảnh Diệu cố ý mang đến trên bàn trà, lạnh lùng hừ: “Trẻ con.”
Tần Cảnh Diệu và Hàn Nhậm Bân nghe anh đánh giá bèn liếc nhau, tạm ngừng chiến.
Tần Cảnh Diệu đeo đồng hồ lên tay, đắc ý: “Tôi thấy cậu ghen tị thì có, ăn không được nho bảo nho chua. Bọn tôi đều có quà, chỉ cậu không có. Tiểu Ngũ vừa nói tôi với Nhậm Bân quan trọng như nhau, cũng chẳng nhắc đến cậu.”
Thẩm Hạo Bác lười để ý anh ấy.
Tần Cảnh Diệu và Hàn Nhậm Bân lại lôi chuyện Thẩm Hạo Bác dạy Phó Tư Dư làm bài khiến cô khóc ra để nói.
Bọn họ bảo anh quá lạnh lùng, lúc nào cũng không cười, chắc chắn con gái thấy là sợ.
Tần Cảnh Diệu khoác vai anh trêu: “Hạo Bác, cậu thế này không được đâu, nghiêm túc quá, con gái thấy cậu là sợ. Sau này làm sao tìm vợ, cậu định ở vậy cả đời à?”
Thẩm Hạo Bác lườm Tần Cảnh Diệu, gạt tay anh ấy ra, nhàn nhạt nói: “Nhà tôi đều thế, không ai ở vậy cả.”
Dù hiện tại Thẩm Hạo Bác chưa nghĩ đến chuyện yêu đương nhưng cũng không nghĩ mình sẽ ở vậy cả đời. Chính xác thì kế hoạch cuộc đời anh hiện chỉ có sự nghiệp, chưa từng cân nhắc chuyện bạn đời.
Người khác có tiêu chuẩn chọn bạn đời từ sớm nhưng anh không nghĩ bạn đời phải đáp ứng một tiêu chuẩn cụ thể nào.
Anh cảm thấy chuyện này nên cứ để thuận theo tự nhiên.
Tần Cảnh Diệu nói con gái sợ người như anh, sau này không tìm được vợ, anh không đồng ý.
Ông nội, ba và hai chú của anh trong mắt người ngoài đều lạnh lùng, khó gần.
Thế nhưng tất cả họ đều gặp được người phụ nữ mình yêu và chẳng có người phụ nữ nào trong gia đình họ Thẩm sợ đàn ông nhà mình.
Trong nhà họ Thẩm, phụ nữ có quyền lên tiếng hơn, khi phụ nữ nói chuyện thì đàn ông không thể chen vào.
Không phải đàn ông nhà họ Thẩm lạnh lùng, chẳng qua là bình thường chẳng có gì đáng cười. Nét mặt sắc sảo, không cười thì trông nghiêm túc.
Đó là do gen nhà họ Thẩm, không thay đổi được. Chẳng lẽ vì người khác sợ mà cố gượng cười để lấy lòng? Chuyện đó anh không thèm làm, cũng không làm được.
Sau này, anh sẽ gặp một người phụ nữ như mẹ và các thím của anh, không sợ đàn ông nhà họ Thẩm, cùng anh nắm tay đi hết đời.
Còn cô bé Phó Tiểu Ngũ sợ anh thì cứ sợ, đằng nào anh cũng chẳng cưới cô.
Mười tám năm qua chỉ nói chuyện một lần, có lẽ sau này cũng chẳng gặp mấy. Hai người cách biệt tuổi tác, không cùng vòng tròn, vốn chẳng có nhiều giao thiệp.
Vậy nên khi lần đầu nhận được quà sinh nhật từ Phó Tư Dư, Thẩm Hạo Bác rất bất ngờ.
Phó Tư Dư không đến buổi sinh nhật mà nhờ Phó Tư Nghiên mang quà cho anh. Đó là một cây bút mực màu đen, khác màu và kiểu so với cây bút tặng Hàn Nhậm Bân, trên thân bút còn tinh tế khắc chữ “Bác”.
Thẩm Hạo Bác chưa thấy cây bút của Hàn Nhậm Bân. Anh không biết bút của anh ấy có khắc tên không, nhưng với tính cách của Hàn Nhậm Bân thì nếu bút có khắc tên, chắc chắn anh ấy đã khoe ầm ĩ, không đời nào anh ấy lại im lặng.
Để tránh Tần Cảnh Diệu và Hàn Nhậm Bân biết bút của anh có khắc chữ mà ghen tị, làm phiền Phó Tư Dư, anh che chữ “Bác” bằng ngón cái để không cho họ thấy.
Hàn Nhậm Bân lập tức tra giá cây bút trên mạng, cũng tám trăm tệ.
Thẩm Hạo Bác nhớ sinh nhật Hàn Nhậm Bân, Tần Cảnh Diệu vì quà của Hàn Nhậm Bân đắt hơn quà của mình ba trăm tệ mà gọi điện cho Phó Tư Dư. Khi đó cô nói lần sau sẽ chú ý giữ công bằng, còn bù ba trăm tệ cho Tần Cảnh Diệu.
Vậy nên lần này tặng quà cho anh, chắc vì anh cũng là người anh thân thiết của cô, như Tần Cảnh Diệu và Hàn Nhậm Bân, phải giữ công bằng.
Đều là quà tám trăm tệ, cô bé này giữ sự cân bằng rất tốt.
Ngày nào Tần Cảnh Diệu và Hàn Nhậm Bân cũng tranh nhau làm anh trai quan trọng nhất trong lòng cô. Thẩm Hạo Bác chẳng làm gì vẫn nhận được quà như họ, chứng tỏ trong lòng cô, anh cũng là anh trai.
Nhận quà của Phó Tư Dư, Thẩm Hạo Bác tự thấy mình mang trách nhiệm của một người anh.
Dịp lễ tết hay sinh nhật cô, anh đều gửi quà nhỏ đến nhà họ Phó. Thỉnh thoảng thấy món đồ con gái thích, anh cũng tiện tay mua gửi đến.
Lên đại học, bài vở ít hơn thời cấp ba, nhưng anh và Phó Tư Nghiên bắt đầu thực tập ở công ty nhà, chuẩn bị tiếp quản công ty. Hàn Nhậm Bân thì đi khắp nơi đóng phim, dự sự kiện thương mại. Trừ Tần Cảnh Diệu ra thì ai cũng bận rộn, không còn tụ tập thường xuyên như trước, một năm chỉ cố gắng sắp xếp gặp nhau vào dịp sinh nhật.
Thời gian anh gặp Phó Tư Nghiên đã ít, gặp Phó Tư Dư lại càng hiếm.
Thỉnh thoảng anh gặp cô ở tiệc tùng, cô vẫn sợ anh, luôn né ánh mắt anh.
Thẩm Hạo Bác tốt nghiệp, chính thức vào tập đoàn Quang Trì, ngày nào cũng bận rộn với các buổi tiệc tùng. Phó Tư Dư thì bận học, dồn sức ôn thi đại học, thời gian rảnh chỉ muốn nằm nhà, không muốn theo gia đình đi dự tiệc.
Số lần Thẩm Hạo Bác gặp cô càng ít hơn.
Khoảng hai năm, anh không gặp Phó Tư Dư.
Lần anh gặp lại cô là tại một buổi tiệc từ thiện.
Phó Tư Dư mười tám tuổi, khoác tay Tần Cảnh Diệu bước vào, mặc váy haute couture, đôi chân thon dài, nét mặt rạng rỡ tinh tế. So với tính cách hoạt bát, vẻ ngoài của cô lại rất cuốn hút.
Dù đã không còn nét bầu bĩnh trên khuôn mặt và đã có trang điểm nhẹ, nhưng Thẩm Hạo Bác vẫn nhận ra cô ngay.
Cô luôn nở nụ cười rạng rỡ, mắt cong cong như đóa hướng dương tràn đầy sức sống.
Tần Cảnh Diệu dẫn cô đến bên Thẩm Hạo Bác, cười tươi hỏi: “Hạo Bác, cậu nhìn xem đây là ai?”
Thẩm Hạo Bác nhìn thẳng cô, nhàn nhạt nói: “Phó Tiểu Ngũ.”
Phó Tư Dư mỉm cười chào anh, giọng nói trong trẻo: “Chào anh Bác.”
Trông cô gan dạ hơn trước nhiều.
Thẩm Hạo Bác ừ một tiếng đáp lại: “Chào.”
Tần Cảnh Diệu hất cằm, tự hào: “Thế nào, có phải em gái Tiểu Ngũ của chúng ta càng ngày càng xinh không?”
Phó Tư Dư hơi ngại, mím môi, mỉm cười làm lộ lúm đồng tiền. Đôi mắt cô khẽ cong lên, tập trung nhìn anh, chờ đợi lời khen ngợi.
Cũng là cô gái chẳng khiêm tốn.
Thẩm Hạo Bác vốn không giỏi khen người khác nên không biết trả lời thế nào.
Cảm thấy chỉ nói “xinh đẹp” thì quá nông cạn.
Anh cân nhắc cách diễn tả cô.
Phó Tư Dư lại nghĩ anh cho rằng cô không xinh, cũng không muốn nói lời khen xã giao nên bèn cúi đầu bĩu môi. Cô chợt thấy Tần Xu được mọi người vây quanh bước vào thì mắt cô bỗng sáng rực. Phó Tư Dư lập tức quên đi chút không vui thoáng qua, buông tay Tần Cảnh Diệu, nói: “Xu Xu đến rồi, anh Diệu, anh nói chuyện với anh Bác đi, em đi tìm Xu Xu.”
Cô vui vẻ chạy về phía Tần Xu, lời khen Thẩm Hạo Bác chưa kịp nói đành nuốt lại.
Tần Cảnh Diệu vô tư khoác tay lên vai anh, ánh mắt lộ vẻ bất mãn: “Cậu làm sao thế? Lần đầu cô nhóc ăn mặc long trọng thế này, cậu không nói lấy một lời khen. Em gái Tiểu Ngũ nhà tôi xinh thế mà, cậu làm thế cô nhóc buồn lắm.”
Thẩm Hạo Bác nhìn Phó Tư Dư đang khoác tay Tần Xu, tựa đầu lên vai cô ấy, nụ cười rạng rỡ, chẳng thấy chút buồn bã nào trên mặt cô.
Tần Cảnh Diệu nhìn sang đó theo anh, cố ý chọc ghẹo: “Chắc cậu không quan trọng với em gái Tiểu Ngũ nên ý kiến của cậu cũng chẳng quan trọng. Nếu tôi không nói em ấy xinh, chắc em ấy ôm gối khóc cả đêm.”
Thẩm Hạo Bác khẽ nhíu mày.
Tần Cảnh Diệu: “Đừng có không tin, tôi cho cậu xem cái này.”
Anh ấy vốn tùy tiện, chẳng để ý xung quanh có đông người mà cúi xuống kéo ống quần tây, để lộ chiếc quần giữ nhiệt màu đỏ bên trong.
“Thấy chưa, Tiểu Ngũ tặng tôi đấy. Năm tuổi thì phải mặc đồ đỏ, trừ tà, tránh xui xẻo, chặn vận rủi. Cậu không có đâu nhỉ.”
“…”
Thẩm Hạo Bác nhìn anh ấy khoe khoang, nhàn nhạt nói: “Tôi không mặc đồ giữ nhiệt.”
Tần Cảnh Diệu: “Cậu muốn mặc cũng không có đâu. Đây là phong tục Nam Kinh, năm tuổi hạn phải mặc đồ giữ nhiệt do chị em gái trong nhà tặng. Năm nay của cậu cũng là năm tuổi hạn, nhà không có con gái, cậu có muốn tôi bảo Tiểu Ngũ tặng cậu một bộ không?”
Thẩm Hạo Bác: “Không cần, tôi không mặc.”
Tần Cảnh Diệu hừ một tiếng: “Vậy thì tốt, Tiểu Ngũ cũng chẳng tặng cậu.”
Tần Cảnh Diệu cầm ly rượu và đi tìm người khác khoe quần giữ nhiệt màu đỏ như con công xòe đuôi.
Thẩm Hạo Bác bị anh ấy làm phiền bèn bỗng nghĩ, sao Phó Tiểu Ngũ tặng Tần Cảnh Diệu quần áo đỏ mà không tặng anh.
Trước đây, mỗi năm quà Phó Tiểu Ngũ tặng anh đều giống quà Tần Cảnh Diệu.
Anh mím môi, tự an ủi: không sao cả, đằng nào anh cũng không mặc đồ giữ nhiệt.