109. Ngoại truyện: Bé con

Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai

Ngoại truyện: Bé con

Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 109 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ba năm sau ngày cưới, Thẩm Hạo Bác và Phó Tư Dư đón con trai đầu lòng.
Suốt hai tuần trước ngày dự sinh, Thẩm Hạo Bác luôn ở bên Phó Tư Dư. Quá trình sinh nở của cô diễn ra khá thuận lợi, chỉ hơn hai tiếng sau khi vào phòng sinh, cô đã được đưa ra ngoài. Bác sĩ cho biết hiếm có sản phụ nào sinh con đầu lòng nhanh đến vậy, và việc sinh nhanh cũng giúp người mẹ đỡ mệt mỏi hơn.
Chính vì những lời đó, Thẩm Hạo Bác – người vốn định sẽ nghiêm khắc dạy dỗ nếu sinh con trai – lập tức biến thành một người cha hiền lành, tình thương dâng trào trong lòng. Về nhà, mỗi tối anh đều tự tay ru con ngủ. Thẩm Hạo Bác cực kỳ nhạy cảm với tiếng khóc của bé Đường Đậu. Đôi khi, cả nhà đang ăn cơm trong phòng ăn, những người khác còn chưa nghe thấy tiếng con khóc trên lầu thì anh đã buông đũa, phóng lên cầu thang nhanh như chớp.
Bé con được đặt tên là Thẩm Hành, do Phó Tư Dư đặt.
Còn tên ở nhà là Đường Đậu thì do Thẩm Hạo Bác đặt.
Phó Tư Dư không khỏi dở khóc dở cười với cái tên ở nhà mà Thẩm Hạo Bác đặt cho con trai. Cô không thể hiểu nổi tại sao một người đàn ông ba mươi tuổi như anh lại thích đặt một cái tên ngọt ngào đến thế cho con mình.
Vì cái tên Đường Đậu quá đáng yêu nên ai cũng nghĩ là do Phó Tư Dư đặt.
Nếu Phó Tư Dư không cảm thấy tên Đường Quả quá giống con gái, thì Thẩm Hạo Bác đã định đặt tên ở nhà cho con trai là Đường Quả rồi. Lý do là vì Phó Tư Dư rất ngọt ngào, Thẩm Hạo Bác muốn sau này con trai sẽ giống cô.
Vậy nên, dù đã nhượng bộ, anh vẫn nhất quyết muốn tên ở nhà của bé con phải có chữ "Đường".
Thế nhưng, có lẽ vì gen nhà họ Thẩm quá trội, nên dù đã mang một cái tên rất ngọt ngào, bé con vẫn không thể thắng được cái gen "mặt lạnh như băng" đã di truyền suốt mấy thế hệ của gia đình họ Thẩm.
Hơn nữa, bé Đường Đậu càng lớn lại càng giống Thẩm Hạo Bác như đúc.
Năm Đường Đậu lên bốn tuổi, ngũ quan của cậu bé đã như một bản sao hoàn hảo của Thẩm Hạo Bác. Khi đứng cạnh anh, cậu bé trông chẳng khác gì Thẩm Hạo Bác phiên bản tí hon, lại còn trầm tĩnh ít nói, giống hệt tính cách đặc trưng của những người đàn ông nhà họ Thẩm.
May mắn là Đường Đậu còn nhỏ, trên khuôn mặt mũm mĩm với hai bầu má phúng phính nên thoạt nhìn không lạnh lùng như Thẩm Hạo Bác khi không cười. Mỗi khi nghiêm mặt như ông cụ non, cậu bé trông còn rất đáng yêu.
Đôi khi Phó Tư Dư không khỏi bực mình, tại sao con trai cô sinh ra không có nét nào giống cô mà chỉ giống Thẩm Hạo Bác thôi vậy?
Dù gen nhà họ Thẩm rất trội, nhưng gen mắt đào hoa của nhà họ Phó cũng đã di truyền suốt ba thế hệ. Hơn nữa, ngũ quan của Phó Tư Dư và anh họ Phó Tư Nghiên của cô còn có nét giống nhau, chứng tỏ gen nhà họ cũng rất trội, vậy mà bé Đường Đậu lại không được di truyền đôi mắt đào hoa của cô.
Khi nghe Phó Tư Dư nói vậy, Thẩm Hạo Bác bắt đầu âm thầm ghen tuông, anh nói mắt con trai được di truyền từ anh cũng rất tốt mà? Mắt Đường Đậu giống mắt anh, đều rất đẹp đấy thôi.
Ban đầu, Phó Tư Dư vẫn chưa nhận ra sự ghen tuông trong lời nói của Thẩm Hạo Bác, cô còn cố ý trêu chọc, bắt bẻ anh: “Ý anh là nếu mắt Đường Đậu giống em thì sẽ không đẹp bằng giống anh à?”
Thẩm Hạo Bác rời mắt khỏi cô, cúi đầu nhìn máy tính bảng, tiếp tục làm việc.
Phó Tư Dư đi qua chọc vai anh: “Anh im lặng là có ý gì? Có phải anh thấy mắt em xấu, thấy em xấu xí không?”
Phó Tư Dư bắt đầu kiếm chuyện, cố ý xuyên tạc lời anh nói.
Thẩm Hạo Bác im lặng một lát rồi buồn bã nói: “Sao em không muốn Đường Đậu giống em ở chỗ khác mà nhất định phải là đôi mắt?”
Phó Tư Dư: “Bởi vì gen di truyền hình dạng mắt của nhà em trội hơn. Anh nhìn mọi người trong nhà em xem, bà nội em có mắt đào hoa, ba và bác cả của em cũng có mắt đào hoa, đến thế hệ em thì cả em và anh cả của em đều được di truyền đôi mắt đào hoa.”
Thẩm Hạo Bác: “Vậy nên em thấy đàn ông có mắt đào hoa đẹp trai hơn? Còn dáng mắt giống anh thì không đẹp sao?”
Phó Tư Dư nghẹn lời, cuối cùng cũng hiểu ra vấn đề nằm ở đâu.
Thẩm Hạo Bác cho rằng việc cô cảm thán con trai không có đôi mắt đào hoa như mình là vì cô nghĩ đàn ông có mắt đào hoa trông đẹp hơn mắt anh. Tóm lại, anh cho rằng cô thấy mắt của anh cả đẹp hơn mắt anh.
Cơn ghen này đúng là quanh co như đường núi vậy.
Phó Tư Dư mặc kệ Thẩm Hạo Bác, xoay người đi đến phòng của bé Đường Đậu.
Bé Đường Đậu đang ngồi làm bài tập bên chiếc bàn cạnh đầu giường, Phó Tư Dư hỏi: “Đường Đậu ơi, con có bài nào không biết làm không? Để mẹ dạy con nhé?”
Bé Đường Đậu quay sang nhìn Phó Tư Dư, lắc đầu nói: “Không cần đâu ạ, con tự làm được.”
Từ khi giáo viên mầm non của Đường Đậu bắt đầu giao bài tập, ngày nào cô giáo cũng nhắc phụ huynh hướng dẫn các con làm bài trong nhóm chat của lớp. Các phụ huynh khác cũng than thở rằng việc dạy con học khó đến nhường nào và học hỏi biện pháp của người khác.
Phó Tư Dư chưa từng hướng dẫn bé Đường Đậu làm bài tập, bởi vì cậu bé có thể tự làm mà không cần cô dạy.
Điều này khiến cô thiếu đi rất nhiều cảm giác thành tựu khi làm mẹ.
Cô ngồi trên giường của Đường Đậu, nhìn cậu bé ngồi thẳng lưng, cầm bút chì làm bài tập, cảm thấy Đường Đậu còn bé như vậy mà cứ làm bài tập mãi thì không ổn, trẻ con phải chơi đùa nhiều hơn mới tốt.
“Đường Đậu này, mai là thứ bảy, con không cần đi học. Cô giáo giao bài tập cho hai ngày cuối tuần, hôm nay chưa cần làm vội, có thể đợi ngày mai, ngày kia làm sau cũng được. Anh Thông Thông và chị Oánh Oánh đều ở nhà, con muốn tìm anh Thông Thông chơi hay muốn tìm chị Oánh Oánh chơi? Mẹ dẫn con lên chơi với anh chị một lúc nhé?”
Thông Thông là con trai của Phó Tư Nghiên và Nguyễn Hân, lớn hơn Đường Đậu hai tuổi.
Oánh Oánh là con gái của Thẩm Cố và Tần Xu, lớn hơn Đường Đậu một tuổi.
Ba gia đình cùng sống trong một tòa nhà. Ở tầng trên nhà Phó Tư Dư là nhà Phó Tư Nghiên và Nguyễn Hân, trên nữa là nhà Thẩm Cố và Tần Xu. Thường ngày, ba gia đình muốn đến nhà nhau chơi, nói chuyện phiếm đều rất thuận tiện.
Bé Đường Đậu cất giọng trẻ con, đáp: “Mẹ, làm chuyện gì cũng không được trì hoãn. Nếu có thể làm xong bài tập trong hôm nay thì không được trì hoãn tới ngày mai, nếu không sẽ tạo thành thói quen xấu.”
Phó Tư Dư không ngờ bé Đường Đậu lại nói như vậy, nghe cứ như người làm mẹ là cô có thói quen rất xấu vậy.
Cô xấu hổ nói: “Thế hôm nay con làm xong bài tập rồi mai định làm gì?”
Đường Đậu: “Ngày mai có việc phải làm trong ngày mai.”
Phó Tư Dư: “Nhưng mai con phải làm việc gì?”
Đường Đậu mím môi ngẫm nghĩ một lát rồi đáp: “Có lẽ mai ông bà nội sẽ gọi chúng ta về nhà ăn cơm.”
Họ chỉ cần lái xe một tiếng là về đến nhà cũ, rất thuận tiện. Nên đôi khi mẹ Thẩm Hạo Bác sẽ bất chợt nổi hứng làm bánh kem với mẹ Thẩm Cố, sau đó gọi Phó Tư Dư, Thẩm Hạo Bác, Thẩm Cố và Tần Xu cùng đưa mấy đứa trẻ về nhà cũ.
Vì thời gian không cố định, cũng không chắc bao giờ bà ấy sẽ gọi họ về nên Đường Đậu cẩn thận dùng hai chữ "có lẽ".
Phó Tư Dư: “Vậy con không muốn đi chơi với anh Thông Thông và chị Oánh Oánh à? Bây giờ mẹ lên lầu tìm thím hai và bác của con chơi đây.”
Đường Đậu tủi thân nói: “Mẹ, chẳng lẽ mẹ không nhận ra sao?”
Cậu bé còn nhỏ, sẽ không giấu những chuyện buồn lòng như người lớn.
Phó Tư Dư vỗ lưng cậu bé, hỏi: “Sao thế con yêu?”
Đường Đậu trả lời: “Anh Thông Thông thích chị Oánh Oánh, chị Oánh Oánh cũng thích anh Thông Thông. Hai anh chị chơi với nhau rất vui, nếu con đến thì sẽ quấy rầy thế giới riêng của hai anh chị.”
Phó Tư Dư: “...”
Đường Đậu càng nói càng đau lòng, cậu bé nhún vai: “Mẹ đi chơi đi ạ, để con ngồi một mình một lát.”
“...”
Phó Tư Dư an ủi: “Mẹ thấy chị Oánh Oánh rất thích con, anh Thông Thông cũng rất thích con mà.”
Đường Đậu: “Con là em trai nên chị Oánh Oánh và anh Thông Thông đều quan tâm con. Nhưng anh Thông Thông và chị Oánh Oánh thì khác. Anh Thông Thông là hoàng tử của chị Oánh Oánh, chị Oánh Oánh là công chúa của Thông Thông, bọn họ là một cặp.”
Phó Tư Dư trợn tròn mắt, há hốc mồm.
Trời ạ!
Hiện tại học sinh mẫu giáo đã phân chia tình cảm rõ ràng đến vậy rồi sao?
Phó Tư Dư giật mình vì con trai trưởng thành sớm, bắt đầu tò mò về chuyện tình cảm của cậu bé.
Cô suy nghĩ một lát rồi hỏi khéo: “Vậy ở mẫu giáo có bạn nào làm công chúa của con không?”
Bé Đường Đậu há miệng rồi lại im lặng.
Phó Tư Dư nhìn dáng vẻ này của con trai là biết có điều gì đó, cô duỗi tay chọc khuôn mặt nhỏ của cậu bé: “Bé ngoan phải nói thật với mẹ, không được nói dối đâu nhé.”
Bé Đường Đậu nói: “Không có ạ.”
Phó Tư Dư: “Không có ư?”
Có lẽ vì cảm thấy nói không có bạn nữ nào làm công chúa của mình rất mất mặt nên bé Đường Đậu lại bổ sung: “Trong lớp có rất nhiều bạn muốn làm công chúa của con, ở lớp khác cũng có. Nhưng con không muốn làm hoàng tử của bọn họ.”
“Tại sao thế?”
Bé Đường Đậu nghiêm mặt, trịnh trọng nói: “Bởi vì con mới bốn tuổi, có công chúa lúc bốn tuổi chính là yêu sớm. Mẹ, con phải cố gắng học tập để thi đại học, yêu sớm sẽ ảnh hưởng đến học tập.”
Phó Tư Dư bị dáng vẻ nghiêm túc của cậu bé chọc cười.
Bé Đường Đậu tiếp tục nói: “Hơn nữa, rất nhiều bạn đều muốn làm công chúa của con, con chọn ai cũng sẽ làm các bạn khác đau lòng. Không hiểu tại sao các bạn ấy đều thích con? Chẳng lẽ không thể thích bạn cùng bàn của con sao?”
Phó Tư Dư: “...”
Con à, con có biết lời này của mình sặc mùi khoe khoang lắm không? Hơn nữa, nếu bạn cùng bàn của con nghe thấy thì sẽ muốn đánh con đó.
Phó Tư Dư rời khỏi phòng của Đường Đậu, thấy Thẩm Hạo Bác vẫn đang ngồi trên sô pha, làm việc với máy tính bảng. Họ đã là vợ chồng lâu như vậy, cô đã biết rõ thói quen của anh: khi anh cầm máy tính bảng, ngồi làm việc trên sô pha, chứng tỏ công việc của anh không nhiều và gấp rút.
Cô ngồi xuống bên cạnh anh, chống cằm nhìn anh một lúc. Thấy vậy, Thẩm Hạo Bác hỏi: “Em muốn nói gì?”
Phó Tư Dư: “Có phải anh đã dạy Đường Đậu về chuyện yêu sớm không?”
Thẩm Hạo Bác: “Không, Đường Đậu yêu sớm à?”
Thái độ của Thẩm Hạo Bác khi nói tới đề tài này trông vô cùng thản nhiên, không hề có vẻ lo lắng con trai sẽ yêu sớm.
Phó Tư Dư: “Nếu Đường Đậu yêu sớm thật thì anh định làm gì?”
Thẩm Hạo Bác: “Đó là tự do của thằng bé.”
Phó Tư Dư: “Nhưng thằng bé mới bốn tuổi.”
Thẩm Hạo Bác thản nhiên nói: “Trong mắt chúng ta, bốn tuổi còn rất nhỏ nhưng thực ra Đường Đậu đã có thể nghe hiểu rất nhiều chuyện. Chúng ta không nên coi thằng bé là trẻ con mãi, thằng bé sẽ cảm thấy ấu trĩ.”
“...”
Phó Tư Dư đã hiểu tại sao Đường Đậu còn nhỏ đã già dặn như vậy. Một phần là vì di truyền, ngoài ra cách giáo dục của Thẩm Hạo Bác cũng chiếm nguyên nhân chủ yếu.
Một lát sau, Đường Đậu ra khỏi phòng ngủ, tay cầm cốc nước nhỏ, nói với Thẩm Hạo Bác: “Ba ơi, con muốn uống nước.”
Khi Thẩm Hạo Bác và Phó Tư Dư đều ở nhà, Tiểu Đường Đậu có việc gì đều sẽ tìm Thẩm Hạo Bác, rất ít khi tìm Phó Tư Dư.
Có lần cô hỏi tại sao cậu bé không tìm mẹ.
Cậu bé đáp rằng vì ba nói mẹ là con gái, con gái phải được yêu chiều, không thể tùy tiện để con gái làm việc.
Thẩm Hạo Bác nhận cốc nước, rót nước ấm cho bé Đường Đậu. Cậu bé hỏi: “Ba cho kỷ tử vào chưa ạ?”
Thẩm Hạo Bác nói: “Ba cho rồi. Nước vẫn còn nóng, con đợi một lát rồi hẵng uống nhé.”
Thẩm Hạo Bác sợ Đường Đậu bị bỏng nên đặt cốc nước trên bàn chứ không đưa cho cậu bé.
Phó Tư Dư hỏi: “Kỷ tử gì cơ?”
Đường Đậu: “Anh Thông Thông tặng cho con để pha nước uống, có thể dưỡng sinh.”
Phó Tư Dư nghẹn lời nhìn cốc nước kỷ tử, trước kia cô thấy Đường Đậu cùng lắm chỉ trầm tĩnh như Thẩm Hạo Bác, giờ mới phát hiện cậu bé "trò giỏi hơn thầy". Thẩm Hạo Bác còn chưa uống trà kỷ tử dưỡng sinh mà Đường Đậu bốn tuổi đã bắt đầu uống rồi.