110. Chương 110: Ngoại truyện: Mẹ cũng đánh ba như vậy mà

Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai

Chương 110: Ngoại truyện: Mẹ cũng đánh ba như vậy mà

Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 110 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dù gia đình có bảo mẫu và tài xế đưa đón Đường Đậu đi học, và cậu bé cũng không hề quấy khóc khi đến lớp như những đứa trẻ khác, nhưng Thẩm Hạo Bác và Phó Tư Dư vẫn luôn tin rằng sự đồng hành của cha mẹ là vô cùng quan trọng trong quá trình trưởng thành của con cái. Vì vậy, cả hai đều cố gắng tự mình đưa đón Đường Đậu đến trường.
Tiết học đầu tiên ở trường mẫu giáo bắt đầu sớm hơn cả giờ làm việc. Phó Tư Dư phải thức dậy, rồi còn cần trang điểm, nên nếu muốn đưa Đường Đậu đi học, cô phải dậy sớm hơn nữa. Cô không thể duy trì việc dậy sớm mỗi ngày như vậy, đặc biệt là vào mùa đông. Bởi thế, hầu hết các buổi sáng đều do Thẩm Hạo Bác đưa Đường Đậu đến trường.
Từ khi có Đường Đậu, Thẩm Hạo Bác đã dành ít thời gian cho công việc hơn hẳn. Anh cố gắng giao những dự án yêu cầu đi khảo sát ở nơi khác cho Thẩm Hạo Dục để có thể dành nhiều thời gian hơn cho vợ con.
Thẩm Hạo Bác không hề ngạc nhiên khi Đường Đậu pha trà kỷ tử. Hơn nữa, anh còn tự giác cho kỷ tử vào cốc nước của Đường Đậu dù cậu bé chưa nói gì, điều đó cho thấy anh rất hiểu rõ thói quen này của con trai.
Phó Tư Dư giật mình nhận ra dường như cô không dành nhiều công sức để dạy dỗ con trai bằng Thẩm Hạo Bác.
Có lẽ đây cũng là một trong những lý do khiến Đường Đậu chững chạc như vậy.
Cách giáo dục của cha và mẹ quả thực không giống nhau.
Dĩ nhiên, trầm tĩnh như Thẩm Hạo Bác cũng tốt, nhưng Phó Tư Dư vẫn hy vọng Đường Đậu có thể giống cô một chút, cười nhiều hơn. Hiện tại cậu bé mới bốn tuổi đã uống trà kỷ tử dưỡng sinh, Phó Tư Dư lo sợ chẳng bao lâu nữa, cậu bé sẽ ra công viên tập Thái Cực Quyền cùng các ông bà mất thôi.
Để Đường Đậu có thể hoạt bát hơn, Phó Tư Dư quyết định từ nay về sau sẽ đích thân đưa đón cậu bé đi học, không để Thẩm Hạo Bác làm nữa.
Sáng thứ hai, cô cố nén cơn buồn ngủ, thức dậy thật sớm, vào phòng tắm rửa mặt, trang điểm nhẹ rồi bước xuống nhà.
Hai “người đàn ông” một lớn một nhỏ trong nhà đã rửa mặt xong xuôi, giờ đang ngồi trên ghế sofa ở phòng khách, chờ cô xuống ăn sáng.
Thẩm Hạo Bác cầm một quyển tạp chí kinh tế tài chính, còn Đường Đậu thì cầm khối rubik, cúi đầu nghiên cứu cách xoay để sáu mặt có cùng màu.
Hôm qua, Phó Tư Dư dẫn Đường Đậu đi dạo phố, cô muốn mua cho cậu bé một món đồ chơi. Chiếc rubik này chính là món đồ chơi do cậu bé tự chọn.
Chỉ là hôm qua ăn tối xong, về đến nhà đã muộn. Bé Đường Đậu luôn rất tự giác ngủ sớm dậy sớm, vừa tắm rửa xong là đi ngủ ngay, nên sáng nay cậu bé mới bắt đầu chơi rubik.
Hai ba con đều hơi cúi đầu, biểu cảm giống nhau như đúc. Trên bàn trà trước mặt họ còn có hai cốc sữa bò.
Nghe thấy tiếng Phó Tư Dư bước xuống cầu thang, hai ba con đồng thời ngẩng đầu nhìn về phía cô.
Phó Tư Dư tươi cười vẫy tay: “Chào buổi sáng ba Đường Đậu. Chào buổi sáng Đường Đậu.”
Khóe môi Thẩm Hạo Bác khẽ cong lên: “Chào buổi sáng, vợ.”
Đường Đậu cũng cong môi giống ba mình: “Chào buổi sáng, mẹ.”
Phó Tư Dư: “...”
Rõ ràng cô cười tươi như vậy, mà sao hai ba con nhà này trông cứ như bị người ta dí dao vào cổ bắt cười thế?
Bé Đường Đậu chào xong liền đứng dậy đi vào phòng bếp. Một lát sau, cậu bé cầm một cốc sữa bò ra cho Phó Tư Dư: “Mẹ ơi, sáng dậy uống một cốc sữa bò có lợi cho sức khỏe.”
Phó Tư Dư cười nhận lấy cốc sữa, thơm một cái lên má cậu bé: “Cảm ơn con yêu, con yêu của mẹ ngoan quá.”
Dì Đàm đứng cạnh đó cũng cười khen: “Đường Đậu vừa xuống đã uống sữa bò, còn tự chuẩn bị cho mỗi người một cốc. Sữa bò hôm nay đều do Đường Đậu rót đấy.”
“Vậy ư? Con trai mẹ ngoan thật đấy, lại đây mẹ thơm cái nữa nào.”
Bé Đường Đậu không khỏi ngượng ngùng vì được mẹ và dì Đàm khen ngợi. Cậu bé liền đánh trống lảng: “Có thể đi ăn sáng rồi mẹ.”
Phó Tư Dư dắt tay cậu bé vào phòng ăn: “Được, chúng ta đi ăn sáng thôi.”
Ăn sáng xong, Đường Đậu mở cặp sách trên ghế sofa, nghiêm túc kiểm tra sách vở và hộp bút bên trong xem có quên mang thứ gì không. Khi đã kiểm tra xong, thấy không thiếu thứ gì, cậu bé lại bỏ bình giữ nhiệt đựng nước kỷ tử và khối rubik vào cặp, sau đó đeo cặp lên, ngẩng đầu nói với Phó Tư Dư: “Mẹ ơi con xong rồi, có thể xuất phát rồi ạ.”
Phó Tư Dư đưa cho cậu bé hai viên kẹo: “Đường Đậu, mẹ thấy con thể hiện rất tốt nên thưởng cho con hai cái kẹo.”
Tiểu Đường Đậu nhìn hai viên kẹo trong tay Phó Tư Dư, nhận lấy: “Cảm ơn mẹ.”
Phó Tư Dư cười nói: “Con có thích ăn kẹo không?”
Đường Đậu nhàn nhạt đáp: “Bình thường ạ.”
“Tại sao thế? Mẹ thấy các bạn khác đều thích ăn kẹo mà.”
Đường Đậu: “Chú Diệp nói trẻ con không được ăn nhiều kẹo, làm vậy không tốt cho răng, sẽ bị sâu răng.”
Phó Tư Dư lại một lần nữa được con trai phổ cập kiến thức khoa học, cô thấy hổ thẹn.
Cô xấu hổ ngẩng đầu nhìn Thẩm Hạo Bác.
Thẩm Hạo Bác an ủi vỗ lưng cô, đồng thời đưa mắt ra hiệu cho Đường Đậu.
Thấy vậy, cậu bé lập tức bóc kẹo bỏ vào miệng, nói như đang dỗ dành: “Thi thoảng ăn một cái cũng không sao, kẹo mẹ cho con ngọt lắm ạ.”
Con trai ngoan ngoãn hiểu chuyện, Phó Tư Dư vừa vui mừng vừa cảm động.
Thẩm Hạo Bác đưa hai mẹ con họ đến bên xe, nhưng anh không lên xe cùng. Bởi vì khi có anh ở cạnh, Đường Đậu sẽ ỷ lại anh hơn, có chuyện gì cũng không nói với Phó Tư Dư. Chính vì vậy, cô cố ý không cho Thẩm Hạo Bác đi theo.
Xe không thể chạy thẳng vào trường mẫu giáo, hơn nữa trước cổng trường có rất nhiều trẻ con, việc lái xe vào đó không an toàn. Vì vậy, tài xế dừng xe ở bên trái giao lộ phía trước, sau đó Phó Tư Dư dắt Đường Đậu xuống xe đi bộ đến trường.
Hầu hết các em nhỏ đều được cha mẹ đưa đến trường vào giờ này. Trước cổng trường có rất nhiều trẻ con kéo tay cha mẹ, khóc lóc không muốn vào. Thậm chí có bé đã vào rồi lại chạy ra lưu luyến ôm lấy cha mẹ.
Phó Tư Dư cúi đầu nhìn con trai. Đúng lúc Đường Đậu ngẩng đầu lên, ánh mắt đối diện với cô: “Mẹ ơi, con nhìn thấy bạn ngồi cùng bàn của con.”
Phó Tư Dư nhìn quanh sân trường: “Mẹ chưa nhìn thấy Khang Khang đâu hết.”
“Khang Khang là bạn cùng bàn của con lúc trước, nhưng cô giáo đã đổi chỗ ngồi rồi. Bạn cùng bàn của con bây giờ là Đại Long.”
Bé Đường Đậu duỗi tay chỉ vào một đứa trẻ đang ăn vạ với mẹ, khóc vang trời, không muốn vào trường.
“Bạn ấy chính là Đại Long.”
Đại Long đang nhắm tịt hai mắt, vừa khóc vừa gào: “Con không đi, con không muốn đi học! Con không vào đâu, con muốn về nhà cơ!”
Xung quanh có mấy đứa trẻ vốn không hề khóc, nhưng lại bị cảm xúc của Đại Long ảnh hưởng nên đồng loạt bật khóc to.
Mẹ Đại Long nhìn thấy Đường Đậu, nhận ra Đường Đậu là bạn cùng bàn của con trai mình, liền kiên nhẫn dỗ dành: “Đại Long, mau nín đi con, con xem ai tới kìa.”
Đại Long vẫn tiếp tục khóc.
Mẹ Đại Long nói: “Là Đường Đậu đấy, Đường Đậu đang nhìn con. Mau nín đi, không khóc nữa là Đường Đậu cười cho bây giờ.”
Trẻ con cũng biết sĩ diện.
Khi ở trước mặt mẹ, các bé đều là bảo bối, có thể thoải mái khóc nhè. Nhưng khi gặp bạn thân cùng lứa tuổi, các bé sẽ vô thức trở nên chững chạc hơn rất nhiều.
Đại Long nghe mẹ nói Đường Đậu tới, lập tức mở đôi mắt đỏ hoe vì khóc để nhìn về phía Đường Đậu. Cậu bé thấy mẹ không lừa mình, Đường Đậu thật sự đã đến, bèn thẹn thùng trốn sau lưng mẹ, giơ tay lau nước mắt, kìm nén tiếng khóc trong cổ họng.
Phó Tư Dư cười chào mẹ Đại Long: “Chào cô, tôi là mẹ của Đường Đậu.”
Đường Đậu cũng chào theo: “Cháu chào cô.”
“Đường Đậu ngoan quá.” Mẹ Đại Long khen một câu rồi lại nhìn về phía Phó Tư Dư, nói: “Cô chính là mẹ của Đường Đậu à? Trông cô trẻ quá.”
Nói xong, cô ấy lại đẩy Đại Long – người vẫn đang chìm đắm trong nỗi khổ sở: “Con chào cô và Đường Đậu đi chứ.”
Đại Long nghẹn ngào: “Cháu chào cô, chào Đường Đậu.”
Mẹ Đại Long nói: “Chúng ta vào trước thôi, sắp đến giờ học rồi.”
Phó Tư Dư gật đầu.
Có Đường Đậu ở cạnh, Đại Long không muốn mất mặt với bạn nên ngoan ngoãn nắm tay mẹ đi vào trường mẫu giáo.
Phó Tư Dư và mẹ Đại Long cùng nhau đưa con đến phòng học, nhìn hai đứa trẻ ngồi vào chỗ rồi mới xoay người đi ra ngoài.
Mẹ Đại Long nhiệt tình nắm tay Phó Tư Dư, nói: “Hôm nay thật sự cảm ơn cô, may mà tôi gặp được cô và Đường Đậu ngoài cổng trường, không thì không biết Đại Long nhà tôi còn định quấy khóc đến bao giờ.”
Phó Tư Dư cười đáp: “Không có gì đâu ạ.”
Mẹ Đại Long: “Đường Đậu nhà cô ngoan thật đấy! Thường ngày cô dạy thằng bé thế nào vậy? Tôi vẫn luôn muốn xin kinh nghiệm của cô, tiếc là trước kia chưa gặp cô lần nào.”
Phó Tư Dư: “Chồng tôi dạy con tương đối nhiều, thường ngày hầu như đều là anh ấy đưa thằng bé tới trường.”
Mẹ Đại Long: “Tôi thường xuyên nhìn thấy chồng cô đưa đón Đường Đậu, nhưng không tiện hỏi kinh nghiệm. Đường Đậu được nuôi dạy tốt như vậy, chắc chắn là cả cô và chồng đều dạy rất tốt. Đại Long nhà tôi quá nghịch ngợm, về nhà cũng không làm bài tập. Hai người có phải thường giục Đường Đậu làm bài tập không?”
Trong mắt người lạ, khuôn mặt của Thẩm Hạo Bác toát lên vẻ khó gần.
Phó Tư Dư đáp: “Thằng bé không cần người khác phải thúc giục, vừa về nhà đã tự giác làm bài tập cô giáo giao rồi.”
Đối phương ngưỡng mộ nói: “Con trai cô thật là quá ngoan ngoãn, giáo viên cũng hay khen Đường Đậu rất ngoan.”
Phó Tư Dư cũng muốn khoe Đường Đậu rất ngoan ngoãn, nhưng cô phải giữ thái độ khiêm tốn khi nói chuyện với những phụ huynh khác.
“Đại Long nhà cô cũng rất ngoan mà.”
Mẹ Đại Long thở dài: “Đại Long không thích đi học, lần nào chúng tôi đưa thằng bé đi học cũng phải dỗ dành một lúc lâu thì nó mới chịu ra khỏi nhà. Ban nãy cô cũng thấy đó, Đại Long vừa đến cổng trường lại đổi ý, khóc lóc không muốn vào.”
Phó Tư Dư thật sự không có bí quyết dạy con gì cả, đành nhắc lại lời của Thẩm Hạo Bác: “Lúc nói chuyện với thằng bé, cô đừng coi thằng bé là trẻ con. Thật ra trẻ con hiểu rất nhiều điều, cô có thể nói chuyện với Đại Long như nói chuyện với người lớn. Như vậy, thằng bé sẽ không nghĩ mình còn nhỏ, có thể không nghe lời người lớn nữa. Cô xem, vừa rồi cô nói Đường Đậu tới là Đại Long nín khóc ngay, bởi vì thằng bé biết Đường Đậu là bạn cùng lứa tuổi với mình, khóc nhè trước mặt bạn cùng lứa tuổi thì rất mất mặt.”
Phó Tư Dư càng nói càng cảm thấy bản thân hiểu rõ suy nghĩ trong lòng trẻ con hơn.
Mẹ Đại Long cũng hiểu ra đôi điều, lập tức chân thành cảm ơn: “Thảo nào Đường Đậu nhà cô ngoan như vậy, quả nhiên là vì cô và chồng cô biết cách dạy con.”
Là một người mẹ lý trí, phản ứng đầu tiên khi con cái không nghe lời chính là tìm nguyên nhân từ bản thân mình, bởi không ai nghĩ con mình vừa sinh ra đã kém hơn con nhà người ta cả.
Mẹ Đại Long là nội trợ, cảm thấy Phó Tư Dư đã giúp mình nên nhiệt tình mời cô uống cà phê để nói lời cảm ơn, nhưng Phó Tư Dư khéo léo từ chối với lý do còn bận công việc.
Đưa Đường Đậu đi học xong, cô đi thẳng từ trường mẫu giáo tới công ty.
Mười giờ sáng nay cô có buổi họp bàn về một dự án phim ảnh.
Sau khi lên xe, Phó Tư Dư lập tức gửi tin nhắn cho Thẩm Hạo Bác.
Phó Tư Dư: [Trước cổng trường có rất nhiều trẻ con khóc lóc không muốn đi học, Đường Đậu thì không khóc chút nào.]
Thẩm Hạo Bác: [Em muốn con khóc à?]
Phó Tư Dư: [Tất nhiên là không rồi, em đâu phải người mẹ tệ bạc muốn con mình khóc. Ý em là em thấy Đường Đậu nhà chúng ta vượt qua thử thách.]
Hóa ra là cô muốn khen con trai.
Thẩm Hạo Bác: [Do em sinh khéo.]
Phó Tư Dư: [Ban nãy em còn gặp mẹ thằng bé ngồi cùng bàn với Đường Đậu, cô ấy khen con mình không ngớt lời, còn nói giáo viên cũng thường xuyên khen Đường Đậu trước mặt họ nữa.]
Cô vẫn luôn khen Đường Đậu, khiến Thẩm Hạo Bác thấy hơi ghen.
Thẩm Hạo Bác: [Em đừng khen con nữa.]
Phó Tư Dư: [Ừm, không nói nữa, vừa ngồi trên xe vừa xem điện thoại làm em chóng mặt quá.]
Thẩm Hạo Bác: […].
Có lẽ không nên khen trẻ con quá nhiều. Buổi sáng Phó Tư Dư vừa khen Đường Đậu xong, vậy mà hơn một giờ trưa hôm đó, giáo viên của Đường Đậu đã gọi cho Thẩm Hạo Bác, nói cậu bé đánh nhau với bạn ở trường, đến mức mắt bạn đó xanh tím, yêu cầu phụ huynh đến trường một chuyến.
Đúng lúc hôm nay Thẩm Hạo Bác đi công tác ở thành phố kế bên, muốn về cũng mất hơn bốn tiếng đi xe. Anh không tới kịp nên đành gọi điện cho Phó Tư Dư để nhờ cô đến trường.
Nghe tin Đường Đậu đánh nhau ở trường, Phó Tư Dư cuống quýt đến trường mẫu giáo.
Cô vừa xuống xe đã thấy Tần Xu hấp tấp chạy tới trên đôi giày cao gót. Khi biết cô ấy cũng bị giáo viên gọi tới vì Oánh Oánh đánh nhau, Phó Tư Dư không khỏi hoảng sợ, cho rằng Đường Đậu đánh nhau với Oánh Oánh.
Oánh Oánh cũng học ở trường mẫu giáo này, chỉ khác với Đường Đậu là một đứa học lớp lá, một đứa học lớp chồi.
Phó Tư Dư và Tần Xu không đứng ngoài nói chuyện lâu, mà đi vào xem tình hình của con trước.
Trong văn phòng giáo viên, Oánh Oánh và Đường Đậu cúi đầu đứng cạnh nhau, mặc cho cô giáo có gặng hỏi kiểu gì cũng không đáp lời.
Đối diện có một đứa trẻ đang che mắt khóc hu hu, cũng không chịu nói điều gì. Mẹ đứa trẻ đó tức giận trách mắng Oánh Oánh và Đường Đậu.
“Không biết nhà hai đứa nhỏ này dạy dỗ kiểu gì, thật là quá kỳ cục, còn nhỏ như vậy đã biết đánh bạn. Nhà trường phải xử lý chuyện này thật nghiêm túc, không thể để dạy hư những đứa trẻ khác.”
Trước mặt phụ huynh, trẻ con luôn rơi vào thế yếu. Bà mẹ kia hùng hổ như vậy khiến Oánh Oánh và Đường Đậu trông vô cùng đáng thương.
Lúc Phó Tư Dư và Tần Xu nhìn thấy cảnh này, cả hai đều vô cùng đau lòng.
Hai giáo viên không chỉ trích Oánh Oánh và Đường Đậu mà giảng hòa: “Mẹ Dương Dương, chị bình tĩnh một chút. Hiện tại vẫn chưa biết lý do các bạn đánh nhau, nên đợi hỏi rõ rồi hãy tính tiếp.”
Mẹ Dương Dương nói: “Có gì mà phải hỏi, hai đứa đánh một, đánh con trai tôi thành ra như vậy. Nếu các cô không xử lý thì tôi sẽ đến sở giáo dục tố cáo các cô.”
“Cô này, mong cô chú ý lời nói của mình. Cái gì mà ‘có gì mà phải hỏi’, là ‘hai đánh một’? Mọi khi con gái và cháu trai tôi đều rất ngoan, chưa bao giờ vô cớ đánh bạn, vậy tại sao giờ hai đứa lại đánh con trai cô?”
Tần Xu vừa thấy khuôn mặt nhỏ đầy vẻ tủi thân của con gái và khuôn mặt lạnh tanh của cháu trai mình thì không nhịn được, nhanh chóng đi vào.
Giáo viên thấy Phó Tư Dư và Tần Xu đã tới bèn thở phào nhẹ nhõm.
Tuy có lẽ phụ huynh hai bên sẽ cãi nhau, nhưng vẫn tốt hơn là phụ huynh trút giận lên trẻ con.
“Con chào mẹ, cháu chào bác.”
Bé Oánh Oánh thấy mẹ và bác tới thì lập tức nở nụ cười, nhào vào lòng Tần Xu.
Phó Tư Dư và Tần Xu kiểm tra người ngợm con mình, thấy chúng không bị thương mới quay sang nhìn đứa trẻ bị hai đứa bé đánh, đang ôm mắt khóc nhè.
Mẹ Dương Dương chỉ vào Tần Xu, nói: “Cô có ý gì hả? Đổ lỗi cho nạn nhân đúng không? Cô xem hai đứa nó đánh Dương Dương nhà tôi thành ra cái dạng gì này.”
Nói đoạn, mẹ Dương Dương kéo bàn tay đang che mắt của Dương Dương xuống.
Trên mi mắt Dương Dương có vết bầm rất rõ, thậm chí còn hơi sưng lên.
Tần Xu và Phó Tư Dư không khỏi chột dạ khi nhìn thấy vết thương trên mắt Dương Dương.
Nhưng trước khi hỏi rõ lý do, hai người họ sẽ không xin lỗi trước mặt bọn trẻ.
Phó Tư Dư hỏi giáo viên: “Cô đã hỏi ra lý do bọn trẻ đánh nhau chưa?”
Giáo viên lắc đầu: “Không bạn nào chịu nói cả.”
Phó Tư Dư bèn ngồi xổm trước mặt Đường Đậu, nắm bàn tay nhỏ bé của cậu bé, dịu dàng dò hỏi: “Đường Đậu, con vẫn luôn là đứa bé ngoan, con có thể nói cho mẹ biết tại sao con lại đánh bạn được không?”
Oánh Oánh nói: “Bác đừng trách em, em bảo vệ cháu nên mới đánh nhau.”
Tần Xu nói: “Thế Oánh Oánh nói mẹ nghe tại sao con và Đường Đậu lại đánh bạn nhé?”
Cô bé đáp: “Bởi vì Dương Dương cứ giật tóc con, em trai nhìn thấy nên mới đánh bạn ấy. Con sợ em còn nhỏ, không đánh lại được nên đã đánh Dương Dương cùng em.”
Vậy thì việc này không thể trách Oánh Oánh và Đường Đậu.
Là do Dương Dương giật tóc Oánh Oánh trước, thế nên Đường Đậu mới bảo vệ chị gái.
Nhưng Phó Tư Dư vẫn phải răn dạy Đường Đậu: “Dù con muốn bảo vệ chị nhưng cũng không thể đánh vào mắt người khác được. Mắt rất yếu ớt, không được đánh chỗ đó, biết không?”
Bé Đường Đậu buồn bã nói: “Nhưng mẹ cũng đánh ba như vậy mà.”
Phó Tư Dư: “...”
Cô có tội rồi. Tất cả ưu điểm của Đường Đậu đều được di truyền từ Thẩm Hạo Bác, vậy mà điểm duy nhất con học theo cô lại là một thói quen xấu.