121. Kế hoạch cưa cẩm của Hứa An An (4)

Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai

Kế hoạch cưa cẩm của Hứa An An (4)

Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 121 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hứa An An cảm thấy cô tiếp tân nói chuyện thật khó hiểu. Cô đến chữa răng chứ có phải đến rót vốn đâu, cần gì phải biết sếp của họ là ai?
Cô tiếp tân ghé sát tai Hứa An An thì thầm: “Sếp của chúng tôi chính là nha sĩ Diệp chứ ai.”
“Nha sĩ Diệp?”
“Suỵt.” Cô tiếp tân giơ một ngón tay ra hiệu im lặng, đồng thời nháy mắt ra hiệu, ý rằng vẫn còn vài cô gái trẻ đang ngồi ở khu vực chờ, đợi gặp Diệp Húc, đến giờ vẫn chưa chịu về.
Cô tiếp tân thì thầm bằng âm lượng mà chỉ có hai người nghe rõ: “Bệnh viện này là do chính nha sĩ Diệp mở đó. Có lúc chúng tôi gọi anh ấy là nha sĩ Diệp, có lúc gọi là sếp. Bởi vì tôi đã nói với người khác là hôm nay nha sĩ Diệp không trực ban, nên mới gọi anh ấy là sếp. Cô thật sự không biết nha sĩ Diệp là sếp của chúng tôi sao?”
Hôm nay nha sĩ Diệp được nghỉ, nhưng vẫn đến bệnh viện tăng ca chỉ để khám răng cho riêng Hứa An An. Buổi trưa anh vốn đã định rời đi, nhưng vì Hứa An An ngủ trong văn phòng nên đến giờ anh vẫn chưa về. Cô tiếp tân thấy lớp trang điểm trên mặt Hứa An An bị nhòe, son môi cũng đã trôi hết. Giờ mà bảo cô không có quan hệ gì với nha sĩ Diệp thì cô ấy cũng chẳng tin nổi.
Hứa An An: “Tôi không biết thật mà.”
Mà nếu sếp của họ là nha sĩ Diệp, thì lúc nãy cô tiếp tân đã nói gì nhỉ? Hình như là vì cô bị bong gân nên họ sẽ gọi sếp đến đưa cô đi bệnh viện khám?
Hứa An An nói không biết nên cô tiếp tân cũng không nhiều lời nữa. Cô ấy đoán có lẽ là vì nha sĩ Diệp không muốn tiết lộ gia thế nhà mình.
Điện thoại của Hứa An An chợt rung lên, WeChat thông báo nhận được tin nhắn mới. Lúc nãy cô ngã cầu thang, điện thoại lại bị va đập thêm một lần nữa. Chiếc điện thoại đen đủi bị va đập hai lần chỉ trong thời gian ngắn, giờ đây, miếng dán cường lực trên màn hình đã rạn một vết rất dài.
Hứa An An bật điện thoại lên xem, thấy Phó Tư Dư gửi tin nhắn, hỏi cô đã chụp được ảnh của Diệp Húc chưa.
Hứa An An: [Không chụp được, tớ bị anh ấy bắt quả tang, mất hết cả mặt mũi rồi.]
Phó Tư Dư: [Chụp lén ở cự ly gần bằng điện thoại rồi thì chuyện bị bắt quả tang là bình thường mà.]
Hứa An An: [Cậu cố tình trêu tớ phải không?]
Phó Tư Dư: [Theo lẽ thường, cậu phải lập tức nhận ra là tớ cố tình xúi cậu đi chụp lén mới đúng, nhưng cậu chẳng những không phát hiện ra mà còn chạy đi chụp lén thật. Điều đó chứng tỏ cậu đã bị nhan sắc của nha sĩ Diệp làm cho mờ mắt rồi.]
Hứa An An mạnh miệng cãi lại: [Ai bị mờ mắt chứ? Tuy anh ấy rất đẹp, nhưng tớ cũng gặp nhiều người đẹp trai rồi. Bình thường tớ vẫn thường xuyên chia sẻ với cậu những anh chàng đẹp trai mà tớ gặp được bên ngoài đó thôi?]
Phó Tư Dư chỉ đáp lại bằng một biểu tượng cảm xúc đang mỉm cười.
Hứa An An: [Tớ bất cẩn bị bong gân khi xuống cầu thang trong bệnh viện của Diệp Húc. Cô tiếp tân bảo sẽ gọi sếp của họ đưa tớ đến bệnh viện khám, nhưng tớ từ chối. Sau đó mới biết sếp của họ chính là Diệp Húc. Giờ tớ đổi ý, nhờ họ nói với Diệp Húc là tớ bị thương rất nặng để anh ấy đưa tớ đến bệnh viện khám có được không nhỉ?]
Hứa An An: [Tớ nghĩ lại thì thấy mình cũng đến tuổi nên hẹn hò rồi. Bao nhiêu năm qua, khó lắm mới gặp được một người đàn ông sở hữu nhan sắc hợp gu tớ như nha sĩ Diệp. Hay là tớ thử xem sao nhỉ?]
Hứa An An: [Cậu nghĩ nếu là nữ chủ động cưa cẩm nam trước thì tỉ lệ thành công có cao không?]
Hứa An An: [Cậu thấy tớ có xinh đẹp không?]
Không biết Phó Tư Dư đi làm việc khác nên chưa đọc tin nhắn của cô, hay là không biết phải trả lời như thế nào. Cô chờ mấy phút mà vẫn không thấy cô ấy hồi âm. Tuy nhiên, Hứa An An đã tự thuyết phục bản thân sau hàng loạt câu hỏi vừa đặt ra.
Cô nghĩ, thử một lần thì có mất mát gì đâu? Lỡ thành công thì sao? Vậy là mình được nếm thử thịt thiên nga rồi!
Cô tiếp tân vẫn ngồi bên cạnh, quan tâm đến nhu cầu của Hứa An An. Hứa An An ngẫm nghĩ một lát rồi đứng dậy, vừa đỡ eo vừa kêu “ui cha” một cách khoa trương. Cô tiếp tân vội hỏi: “Cô sao vậy? Cô thấy khó chịu ở đâu à? Cứ ngồi xuống đã.”
Hứa An An bèn ngồi xuống dưới sự giúp đỡ của cô ấy. Cô nhăn mặt đau đớn, nói: “Eo đau, cổ chân đau, hình như bị thương đến xương cốt mất rồi.”
Cô tiếp tân lo lắng nói: “Vẫn nên đến bệnh viện khám thì hơn. Để tôi gọi điện cho sếp.”
Hứa An An giả vờ từ chối: “Làm vậy có quấy rầy sếp của các cô không?”
“Không quấy rầy đâu, sếp của chúng tôi tốt lắm, rất có trách nhiệm. Cô bị thương trong bệnh viện của chúng tôi, bệnh viện quy định nếu bệnh nhân xảy ra sự cố ngoài ý muốn ngay trong bệnh viện thì bệnh viện sẽ chịu trách nhiệm.” Cô tiếp tân dò hỏi: “Hơn nữa, với quan hệ giữa cô và sếp, sếp không thể nào không quan tâm đến cô được, đúng không?”
Hứa An An cố gắng thể hiện bản thân không phải là kẻ ăn vạ, gật đầu nói: “Vâng, vậy làm phiền cô quá.”
Cô tiếp tân: “Không phiền chút nào, cô chờ một lát.”
Hứa An An ngồi xuống ghế sofa nhìn cô ấy quay về quầy lễ tân gọi điện. Khoảng cách khá xa nên cô không nghe rõ cô ấy nói những gì, chỉ thấy cô tiếp tân nói vài câu rồi gật đầu, sau đó cúp điện thoại và đi về phía cô.
Cùng lúc đó, Hứa An An nhận được tin nhắn của Diệp Húc trên WeChat.
Diệp Húc: [Cô bị bong gân à?]
Hứa An An chột dạ, khẽ lắc lắc cổ chân.
Ôi, đau quá. Tuyệt vời, đúng là bị bong gân thật rồi.
Thế là cô trả lời với thái độ hợp tình hợp lý: [Lúc xuống lầu tôi chạy nhanh quá nên bất cẩn bị bong gân. Phiền anh đưa tôi đến bệnh viện khám nhé.]
Cùng lúc đó, cô tiếp tân đi tới và nói: “Cô Hứa, sếp của chúng tôi bảo tôi đi cùng cô đến bệnh viện khám, mọi chi phí sẽ do bệnh viện chúng tôi chi trả.”
Hứa An An ngây người: “Cô đi cùng tôi ư?”
Cô tiếp tân đáp: “Vâng, tôi đi cùng cô.”
“Không phải nói là Diệp… Sếp của các cô sẽ đi cùng tôi sao?”
Cô tiếp tân mỉm cười nhưng trông có vẻ hơi lúng túng: “Trùng hợp là sếp của chúng tôi có việc đột xuất. Hơn nữa, xe của anh ấy bị nha sĩ Ngụy lái đi mất rồi nên không tiện đưa cô đi khám. Cứ để tôi đi cùng cô vậy.”
Hứa An An: “…”
Nhưng cô đã lỡ nói cảm ơn Diệp Húc rồi.
Cô lập tức xóa tin nhắn vừa gửi, rồi soạn lại một tin nhắn khác.
[Ừm, tôi bị bong gân nhưng may mà không nặng lắm. Các cụ bảo là bị thương xương cốt phải tĩnh dưỡng trăm ngày, cùng lắm chỉ là nằm trên giường một trăm ngày thôi.]
Diệp Húc: [… Nghiêm trọng lắm sao?]
Hứa An An: [Không hề.]
Diệp Húc: [Tôi sẽ chờ cô ở cửa sau. Để Trương Nhạc Lôi đưa cô đến cửa sau tìm tôi.]
Chờ cô ở cửa sau ư? Nghĩa là anh ấy sẽ đích thân đưa cô đến bệnh viện phải không?
Hứa An An không nhịn được cong môi. Sau đó cô ngẩng đầu hỏi cô tiếp tân nãy giờ vẫn trò chuyện với mình: “Trương Nhạc Lôi là ai vậy?”
Cô tiếp tân đáp: “Tôi là Trương Nhạc Lôi đây.”
“Cô là Trương Nhạc Lôi à.” Giọng Hứa An An hơi cất cao. Nhưng khi thấy có người nhìn về phía này, cô lập tức che miệng. Cô tiếp tân tự giác khom lưng, ghé tai lại gần miệng cô.
“Sếp của các cô bảo là sẽ chờ tôi ở cửa sau, dặn cô dẫn tôi ra đó tìm anh ấy.” Hứa An An đắc ý lắc lắc điện thoại.
Trương Nhạc Lôi buồn cười trước phản ứng của cô, cũng không biết cô nói thật hay đùa nữa. Cô ấy săn sóc hỏi: “Cô có muốn dặm lại phấn không?”
Hứa An An: “Hả? Phấn gì cơ?”
Trương Nhạc Lôi chỉ lên mặt, nói: “Lớp trang điểm của cô hơi nhòe, để tôi dặm lại giúp cô nhé.”
Hứa An An vội lấy gương ra khỏi túi xách để soi. Cô thấy trên mặt mình có chỗ đã bị trôi phấn nền, hay nói đúng hơn là bị Diệp Húc lau mất, có chỗ thì vẫn nguyên vẹn. Cô nhớ lại cảnh tượng mình bị tiêm thuốc gây tê, nước mắt cứ tuôn rơi nên Diệp Húc đã lau nước mắt cho mình. Sau đó cô chợt nhận ra mình vẫn trò chuyện với anh bằng gương mặt như chúa hề này, chẳng trách Diệp Húc cứ cười mãi, chắc chắn là do thấy mình xấu xí quá.
Con người đều là sinh vật thị giác, ấn tượng đầu tiên rất quan trọng. Cô cứ nhảy nhót trước mặt Diệp Húc với dáng vẻ xấu xí này nên nhất định là đã để lại ấn tượng cố định trong mắt anh rồi.
Thế thì còn theo đuổi gì nữa? Chắc chắn là không còn cơ hội nữa đâu.
Trương Nhạc Lôi hỏi: “Cô Hứa, cô có mang đồ trang điểm theo không?”
Hứa An An lấy một chiếc khẩu trang khác trong túi xách đeo lên mặt, sau đó xua tay, nói: “Không cần đâu, làm phiền sếp của các cô quá. Tôi tự đi được.”
Dứt lời, cô đẩy tay cô ấy ra rồi tập tễnh bước ra ngoài.
Trương Nhạc Lôi đi theo cô, nói: “Cô Hứa, lúc nãy cô bảo sếp của chúng tôi đang chờ cô mà?”
Hứa An An: “Cô cứ nói với anh ấy là tôi không sao.”
“Cô Hứa.”
Hứa An An: “Tôi không sao, thật sự không sao hết. Tôi đi đây.”
Trương Nhạc Lôi vẫn đi theo cô ra cửa. Thấy cô vẫn khăng khăng muốn rời đi thì cô ấy không ngăn cản nữa.
Hứa An An tập tễnh đi đến trạm tàu điện ngầm, càng nghĩ càng thấy mất mặt. Quả nhiên cô vẫn thích hợp với cuộc sống độc thân hơn. Hẹn hò làm gì? Chán độc thân rồi sao?
Bỗng tiếng còi xe mô tô vang lên từ đằng sau. Hứa An An nép sang bên cạnh để nhường đường. Chiếc mô tô dừng lại bên cạnh cô. Cô nhìn lên thì ngẩn người, nói: “Nha sĩ Diệp.”
Diệp Húc đưa chiếc mũ bảo hiểm treo bên xe cho cô, hỏi: “Cô tự lên xe được không?”
Anh ấy định lái xe máy chở cô đến bệnh viện à? Nếu cô không tự leo lên được thì anh ấy có định ôm cô đặt lên xe không? Mới gặp mặt ngày đầu tiên mà đã ôm ấp như vậy thì có vẻ không ổn lắm nhỉ?
Hứa An An nghĩ vậy nhưng miệng lại trả lời hoàn toàn trái ngược với suy nghĩ trong đầu: “Chân tôi đau lắm, chắc không tự leo lên xe được đâu.”