Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Ngoại truyện: Hứa An An và Diệp Húc (5): Màn kịch cưa cẩm
Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 122 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hứa An An cười tủm tỉm nhìn Diệp Húc. Cô ỷ mình đang đeo khẩu trang nên anh không nhìn thấy biểu cảm của mình, vậy là cô cứ thế cười toe toét.
Diệp Húc nghiêng đầu nhìn cô, khẽ nhướng mày, giọng điệu có chút hứng thú: “Cô không leo lên được thật hay là giả vờ nói thế?”
Hứa An An không ngờ anh lại hỏi thẳng thừng như vậy. Cô đã bảo mình không tự leo lên được, anh hỏi vậy chẳng khác nào nghi ngờ cô nói dối. Tuy cô có suy nghĩ đó thật nhưng anh lại nói mà chẳng nể nang gì cả.
Nụ cười trên môi Hứa An An cứng đờ, cô trả lại mũ bảo hiểm cho anh: “Nha sĩ Diệp, tôi tự đến bệnh viện một mình cũng được. Chân và eo của tôi đang không tiện lên xuống xe, nhưng đằng trước có một bệnh viện, khoảng cách không xa. Anh đã bận rộn cả ngày rồi nên tôi không muốn làm mất thời gian của anh thêm nữa. Tôi đi bộ một lát là đến nơi thôi, cảm ơn ý tốt của anh, anh thật tốt bụng.”
Giọng điệu cô nghe có vẻ rất săn sóc, nhưng ẩn chứa một sự áp đặt đạo đức vô hình.
Tôi chẳng những không giận vì bị anh nghi ngờ, mà còn khen anh là người tốt. Để xem anh có đủ mặt dày để bỏ mặc tôi ở đây một mình hay không.
Hứa An An vẫn mỉm cười nhìn Diệp Húc. Anh ngước mắt nhìn cô, mỉm cười rồi nhận lấy mũ bảo hiểm.
Hứa An An tròn mắt, chẳng lẽ anh định bỏ mặc cô ở đây thật ư? Cô luống cuống, lập tức bước tới một bước, đặt tay lên xe máy: “Này, khoan đã, nha sĩ Diệp, anh đừng vội đi ngay.”
Diệp Húc mím môi, thản nhiên chờ cô nói.
“Chân của tôi chắc phải đi khám ở khoa chấn thương chỉnh hình nhỉ? Bệnh viện đằng trước có đông người không? Khoa chấn thương chỉnh hình có ở tầng trệt không? Nếu cần lên cầu thang thì chắc chỉ có mình tôi hơi bất tiện, anh xem thử…”
Hứa An An dừng lại không nói nữa, chỉ nhìn Diệp Húc bằng ánh mắt tha thiết, chờ anh tiếp lời.
Cô đã nói đến nước này rồi, nếu anh vẫn giả vờ không hiểu ý cô, không đến bệnh viện với cô thì người đàn ông này quá máu lạnh. Cô sẽ không cần thiết lãng phí thời gian với anh nữa. Kiểu người này không thích hợp để phát triển mối quan hệ yêu đương lâu dài.
Diệp Húc: “Trong giờ hành chính, bệnh viện không đông người đâu. Cô có thể nhờ điều dưỡng giúp đỡ hoặc ngồi xe lăn đi thang máy.”
Hứa An An: “…”
Vì sao người này có ngoại hình như thiên thần mà tính cách lại máu lạnh đến thế?
Có thể nhờ điều dưỡng giúp đỡ hoặc ngồi xe lăn đi thang máy, có ai lại thốt ra những lời này được không?
Hứa An An hít sâu một hơi, nói: “Vâng, lát nữa tôi sẽ nhờ điều dưỡng ở bệnh viện giúp đỡ.”
Cô buông tay ra khỏi yên xe máy rồi nghiêng người, làm điệu bộ mời: “Anh đi trước đi.”
Diệp Húc cười nói: “Tháo khẩu trang ra.”
“Cái gì?” Hứa An An không hiểu ý anh.
Diệp Húc cầm mũ bảo hiểm bằng một tay, nói: “Tháo khẩu trang ra, đội mũ bảo hiểm vào.”
Anh bảo cô đội mũ bảo hiểm nghĩa là bảo cô ngồi lên xe máy của anh.
Cơ hội không thể vuột mất. Hứa An An lập tức quên béng những bất mãn lúc nãy đối với anh, cũng như gương mặt bị vỡ nền loang lổ dưới lớp khẩu trang của mình. Cô nhanh chóng tháo khẩu trang ra rồi vươn tay nhận mũ bảo hiểm. Nhưng Diệp Húc lại lướt qua tay cô, tự tay đội mũ bảo hiểm vào cho cô.
Hứa An An sờ lên mũ bảo hiểm theo phản xạ, trùng hợp chạm vào bàn tay vẫn chưa rụt về của anh. Cô điếng người, cuống quýt rụt tay lại, trống ngực đập thình thịch, ngước lên nhìn anh.
Cô chạm vào tay anh rồi.
Hứa An An đã chừng này tuổi nhưng chưa từng chạm vào tay người khác phái nào, trừ ba và ông nội.
Diệp Húc bỏ tay xuống, nhìn xuống mặt cô rồi bình tĩnh nói: “Cài quai mũ bảo hiểm vào.”
“Vâng.” Hứa An An ngoan ngoãn cài quai mũ rồi nói: “Xong rồi.”
Diệp Húc khẽ “ừ”, rồi vươn tay về phía cô: “Tôi ôm cô ngồi lên xe được không?”
Sau mấy câu trả lời kinh điển đậm mùi "trai thẳng" của anh lúc trước, giờ đây Hứa An An không còn vòng vo tam quốc nữa mà thẳng thắn đáp: “Làm phiền nha sĩ Diệp.”
Cô vừa dứt lời đã cảm thấy chân mình rời khỏi mặt đất, một cánh tay vòng qua eo cô, ôm cô lên. Đến khi cô hoàn hồn thì đã ngồi nghiêng một bên trên xe máy. Diệp Húc bỏ tay ra khỏi eo cô, xoay người quay lưng với cô và nói: “Đỡ cẩn thận.”
Hứa An An nhìn xuống eo mình, dường như nơi đó vẫn còn chút hơi ấm khi được cánh tay anh ôm chặt.
Người này trông gầy gò nhưng lại rất khỏe.
“Hứa An An.”
“Vâng, nha sĩ Diệp, anh gọi tôi làm gì?”
Diệp Húc khởi động xe máy, đồng thời nhắc lại: “Đỡ cẩn thận.”
Hứa An An nhìn yên sau xe: “Yên sau xe máy của anh không có cốp xe, không có chỗ nào vịn hết. Nha sĩ Diệp, trước kia anh chở người khác trên xe máy thì người ta vịn chỗ nào?”
Diệp Húc: “Tôi chưa bao giờ chở người khác trên xe máy.”
Không chở người khác, vậy là cô là người đầu tiên chứ gì?
“Thật không? Anh cũng không chở bạn gái luôn à?”
Diệp Húc: “Thật.”
Hứa An An thừa biết mà vẫn hỏi: “Chẳng lẽ anh chưa có bạn gái?”
Diệp Húc thản nhiên cảnh cáo: “Tôi chuẩn bị lái xe, cô không vịn cẩn thận kẻo ngã.”
Hứa An An than thở: “Nhưng tôi phải vịn chỗ nào đây?”
Diệp Húc: “Không vịn thì ngồi cho vững.”
Xe máy thong thả chạy trên đường. Hứa An An nhìn từng chiếc xe điện vượt qua xe của họ, cô ngồi vững vàng sau lưng anh.
Điện thoại trong túi xách rung lên, cô liền lấy điện thoại ra xem.
Phó Tư Dư: [Lúc nãy mẹ tớ tự nhiên gọi điện, tớ nói chuyện với bà ấy một lát. Vậy nên cậu định theo đuổi nha sĩ Diệp rồi hả? Tớ thấy được đấy, cậu rất xinh đẹp mà, khó mà đoán trước tỷ lệ thành công là bao nhiêu, còn phải xem đối tượng là ai, nha sĩ Diệp có dễ cưa cẩm hay không.]
Hứa An An: [Chắc anh ấy khó cưa lắm. Tớ thấy có rất nhiều cô gái trẻ đặc biệt đến bệnh viện lấy số của anh ấy chỉ để theo đuổi anh ấy, họ ngồi trong khu vực nghỉ ngơi của bệnh viện cả ngày chỉ để chờ được gặp anh ấy nhưng anh ấy chẳng buồn liếc nhìn họ. Mấy cô gái ấy cô nào cũng đẹp như tiên.]
Phó Tư Dư: [Nghe ý cậu thì định bỏ cuộc rồi à?]
Hứa An An gõ chữ: [Không phải bỏ cuộc, mà là…]
Cô chưa soạn tin nhắn xong thì Diệp Húc đã thấy cô cúi đầu nghịch điện thoại qua gương chiếu hậu, bèn nhắc nhở: “Lát nữa hẵng chơi điện thoại.”
Hứa An An không ngẩng đầu lên, chỉ đáp: “Đã biết.”
Hứa An An: [Tạm thời không trò chuyện nữa, giờ tớ đang ngồi trên yên sau xe máy của Diệp Húc đến bệnh viện, không tiện gõ chữ.]
Phó Tư Dư: [Ừ, tình cảm đều cần vun vén, nếu cậu muốn hẹn hò với anh ấy thật thì hãy tìm một đề tài chung mà cả hai đều hứng thú, trò chuyện cùng anh ấy nhiều hơn.]
Hứa An An: [OK.]
Hứa An An nhắn tin xong rồi cất điện thoại vào túi xách.
Mấy phút sau, xe máy đỗ trước cổng bệnh viện. Diệp Húc xoay người, lại ôm Hứa An An xuống xe như lúc nãy.
“Cần tôi dìu cô không?”
“Không cần, tôi tự đi được.”
Lúc nãy cô tự rời khỏi bệnh viện của anh, nếu bây giờ lại bắt anh dìu đi đường thì quá giả trân.
Cô vừa đỡ eo vừa tập tễnh bước đi.
Bệnh viện khá vắng người, trước mấy cửa sổ đăng ký chỉ có lác đác hai, ba người.
Diệp Húc lấy căn cước công dân của Hứa An An rồi để cô ngồi trên ghế chờ, còn anh cầm căn cước công dân của cô đi xếp hàng đăng ký khám bệnh.
Hứa An An ngồi trên ghế, một tay chống cằm, nhìn Diệp Húc đang đứng xếp hàng trước cửa sổ đăng ký khám chữa bệnh, trong lòng dâng lên cảm giác ấm áp và yên ổn.
Hứa An An càng nhìn Diệp Húc càng rung động. Độc thân bao nhiêu năm trời, chưa bao giờ cô lại muốn hẹn hò như lúc này. Quả nhiên người đàn ông này thỏa mãn mọi yêu cầu của cô. Có điều Diệp Húc được bao nhiêu cô gái theo đuổi mà vẫn độc thân, xem ra anh thuộc kiểu người rất khó cưa đổ. Cô nên làm gì để cưa đổ anh đây nhỉ?
Nếu cô tỏ tình trong khi hai người mới gặp nhau lần đầu thì dễ dãi và mất phẩm giá quá. Hơn nữa, Diệp Húc được bao nhiêu cô nàng theo đuổi mà vẫn vững như bàn thạch. Nghe Trương Nhạc Lôi nói, có vẻ mấy cô gái đó kiếm đủ mọi lý do để đến bệnh viện lấy số khám bệnh của anh, ăn vận xinh đẹp xuất hiện trước mặt anh, không biết có bày tỏ nỗi lòng với anh trong lúc khám hay không.
Nếu cô muốn cưa đổ anh thì phải tìm cách khác, không thể chơi trò giống mấy cô gái kia được.
Hứa An An gõ tay lên cằm, mải nghĩ cách cưa đổ Diệp Húc nên hơi nhập tâm.
“Hứa An An.”
Diệp Húc đã quay về bên cạnh cô tự lúc nào, còn đẩy theo một chiếc xe lăn của bệnh viện. Hứa An An nghe giọng anh thì lập tức hoàn hồn, ngẩng đầu nhìn anh, nghĩ rằng mình nên tỏ ra thoải mái một chút. Đầu tiên là kết bạn với anh rồi từ từ vun vén tình cảm, không thể mới gặp mặt đã vồ vập khiến anh sợ hãi bỏ chạy.
“Anh lấy số xong rồi à?”
“Ừ, ngồi lên đây.”
Hứa An An: “Tôi bị thương nhẹ nên không cần ngồi xe lăn đâu. Khoa chấn thương chỉnh hình ở tầng mấy?”
Diệp Húc: “Tầng ba.”
“Vậy thì lên lầu luôn thôi.”
Hứa An An chỉ vào thang máy rồi đứng dậy, thất tha thất thểu bước đi đằng trước, dùng hành động chứng minh cái gọi là “thân tàn chí kiên” chân chính.
Không ít người đang ngồi ở khu vực chờ vào khám trong khoa chấn thương chỉnh hình. Hứa An An hỏi Diệp Húc mình lấy số mấy, đằng trước vẫn còn mười mấy người xếp hàng.
“Nha sĩ Diệp, hay là anh về trước đi, một mình tôi ở đây chờ là được rồi.”
Diệp Húc nhướng mày: “Cô có chắc là một mình cô vẫn ổn không?”
Diệp Húc nhìn mặt cô, nghĩ rằng có lẽ cô sẽ tiếp tục kể khổ khiến anh ngại không dám rời đi.
Hứa An An ngồi vào ghế, lạnh nhạt đáp: “Tôi làm được.”
Hứa An An cầm điện thoại xem giờ: “Gần 4 giờ rồi, chờ đến lượt tôi vào khám thì chắc đã trễ. Anh là nha sĩ chứ không phải bác sĩ chấn thương chỉnh hình, ở lại đây cũng không giúp gì được. Anh về đi.”
Hứa An An tùy ý xua tay, sau đó cúi đầu xem điện thoại. Đây là thái độ thường ngày của cô khi đối mặt với người khác phái.
Đúng như Phó Tư Dư đã nói, một cô gái xinh đẹp như Hứa An An mà đến giờ vẫn chưa có mảnh tình vắt vai đều là có nguyên nhân hết.
Bởi vì cô rất kiên cường. Chuyện gì cô tự giải quyết được thì sẽ không bao giờ nhờ con trai làm giúp, thường xuyên kết thúc cuộc trò chuyện nhanh đến bất ngờ, không cho đàn ông có cơ hội lấn lướt.
Nghe cô nói vậy, Diệp Húc vừa bực mình vừa buồn cười: “Tôi ở lại đây cũng không giúp gì được ư?”
Anh đi đến, ngồi xuống ghế bên cạnh cô rồi vắt chéo chân, hơi ngả người ra sau, nghiêng đầu nhìn cô.
Hứa An An cười thầm trong lòng, quả nhiên lòng tự trọng của đàn ông rất lớn, con gái mặt dày đeo bám thì không làm nên trò trống gì đâu, phải tỏ thái độ như gần như xa mới được.
Mình đúng là thiên tài! Chưa hẹn hò lần nào mà vẫn nắm rõ tâm lý đàn ông.
Hứa An An thầm khen bản thân, sau đó nhún vai, giải thích: “Xin lỗi, tôi không có ý gì khác. Ý tôi là thời gian của nha sĩ Diệp rất quý giá, nếu lãng phí thời gian của anh chỉ vì ngồi chờ tới lượt khám bệnh với tôi thì không đáng chút nào.”
“Đây là trách nhiệm của tôi.” Diệp Húc liếc nhìn cổ chân cô: “Dù gì cô cũng bị thương trong bệnh viện của tôi.”
Hứa An An gật đầu: “Quả nhiên nha sĩ Diệp là một bác sĩ có lương tâm. Nếu vậy thì làm phiền anh.”
Cô lấy tai nghe từ túi xách ra đeo vào tai, sau đó mở ứng dụng video ngắn để xem video của Từ Gia Dịch và Mục Phù.
“Nha sĩ Diệp, tôi chơi điện thoại một lát, khi nào gọi tới số của tôi thì anh nhắc tôi một tiếng nhé.”
Diệp Húc liếc nhìn cô rồi đáp bằng giọng điệu không cảm xúc.
Hứa An An cúi đầu, tiếp tục xem điện thoại. Bởi vì không thể làm ồn trong bệnh viện nên thi thoảng cô lại che miệng cười khúc khích. Diệp Húc bị cô phớt lờ, vô tình liếc nhìn màn hình điện thoại của cô. Trên màn hình là một người đàn ông, có lẽ là ngôi sao mà cô hâm mộ, cô cứ nhìn chằm chằm người này và cười ngớ ngẩn.
Diệp Húc bắt đầu nghi ngờ phán đoán ban đầu của bản thân rằng Hứa An An muốn cưa cẩm mình.
Không phải cô muốn cưa cẩm tôi ư? Sao cô không để ý tới tôi? Chẳng lẽ cô không có ý đó?