Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Sự Thật Về Bạn Gái Diệp Húc
Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 125 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngoại truyện: Hứa An An và Diệp Húc (8)
Hứa An An đang nói chuyện trước quầy lễ tân thì Diệp Húc và Ngụy Vĩ Thành cùng đi tới.
Cô quay đầu, ngạc nhiên khi thấy Ngụy Vĩ Thành, nhận ra đó chính là người đàn ông hôm nọ cô thấy đứng trước cửa sổ văn phòng của Diệp Húc nhìn xuống. Thì ra cô đã không đoán sai, lần đó không phải do cô nhìn lầm mà là đã nhầm người này với Diệp Húc.
Thấy Hứa An An nhìn mình chằm chằm, Ngụy Vĩ Thành cũng nhận ra cô là cô gái đứng trang điểm dưới văn phòng của Diệp Húc, sau đó nán lại mãi không chịu rời đi hôm trước. Ngụy Vĩ Thành tặc lưỡi, huých tay Diệp Húc, cười hỏi đầy tò mò: “Này huynh đệ, cô nàng này là sao thế hả?”
Diệp Húc không quan tâm đến Ngụy Vĩ Thành, bước đến cạnh Hứa An An rồi cúi đầu nhìn cổ chân của cô.
Hôm nay cô vẫn mặc một chiếc quần dài ống rộng che khuất mắt cá chân nên không thể thấy vết thương đã đỡ được chừng nào.
Văn phòng của Diệp Húc ở tầng hai, không có thang máy nên chỉ có thể đi cầu thang.
“Cô tự lên lầu được không?”
Hứa An An nhấc chân bước thử một bước, đáp: “Được.”
Diệp Húc nhẹ nhàng gật đầu, để cô đi trước.
Ngụy Vĩ Thành cũng đi theo đến văn phòng của Diệp Húc.
Lần đầu thì còn bỡ ngỡ, nhưng lần thứ hai đã quen. Lần này không cần Diệp Húc nhắc nhở, Hứa An An đã chủ động ngồi xuống ghế.
Diệp Húc đi vào phòng trong thay quần áo, để lại Hứa An An và Ngụy Vĩ Thành ở phòng ngoài.
Ngụy Vĩ Thành thân thiện bắt chuyện với Hứa An An: “Người đẹp, cô và Húc Tử có quan hệ gì vậy?”
“Húc Tử? Ý anh nói là nha sĩ Diệp hả? Quan hệ giữa chúng ta là bác sĩ và bệnh nhân, ta tìm huynh ấy để chữa răng thôi à.”
Ngụy Vĩ Thành không tin: “Chắc chắn quan hệ giữa hai người không đơn thuần là bác sĩ và bệnh nhân. Thứ tư tuần nào Húc Tử cũng nghỉ nhưng hai tuần trở lại đây, Húc Tử cố ý đến bệnh viện khám răng cho cô đấy.”
Hứa An An cười hỏi: “Huynh nghĩ ngoài quan hệ bác sĩ và bệnh nhân, chúng ta còn có thể là quan hệ gì?”
Ngụy Vĩ Thành đáp: “Gần đây ta nghe nói Húc Tử có bạn gái nhưng bình thường ta không thấy huynh ấy qua lại với cô gái nào khác, vậy mà hôm nay lại thấy huynh ấy dẫn cô đến bệnh viện.”
“Huynh cũng nghe nói nha sĩ Diệp có bạn gái ư?” Hứa An An hỏi: “Thật trùng hợp, vừa nãy ta cũng nghe nhân viên trong bệnh viện các huynh nói nha sĩ Diệp đã có bạn gái rồi.”
Ngụy Vĩ Thành kéo ghế lại gần ngồi xuống, nghi ngờ hỏi: “Cô không phải bạn gái của Húc Tử sao?”
Hứa An An lắc đầu: “Không phải, ta cũng vừa nghe nói nha sĩ Diệp có bạn gái hôm nay thôi. Ta thấy huynh rất thân với huynh ấy, sao huynh không hỏi huynh ấy xem bạn gái của huynh ấy là ai?”
Ngụy Vĩ Thành thở dài: “Ta có hỏi nhưng huynh ấy không trả lời.”
“Vậy lát nữa đợi nha sĩ Diệp ra ngoài, ta sẽ hỏi xem sao. Ơ, nha sĩ Diệp ra rồi kìa!” Hứa An An thò đầu nhìn Diệp Húc đang bước ra.
Diệp Húc vừa ra ngoài đã thấy Hứa An An và Ngụy Vĩ Thành chụm đầu ghé tai, không biết đang nói gì đó. Anh nhíu mày nhìn Ngụy Vĩ Thành, đuổi khách với giọng điệu bất mãn: “Huynh ra ngoài.”
Ngụy Vĩ Thành không đi: “Ta muốn ở đây một lát, xem huynh nhổ răng thế nào, ta muốn học hỏi thêm.”
Anh ấy nháy mắt với Hứa An An, ý bảo “chẳng phải cô muốn hỏi Diệp Húc xem bạn gái của huynh ấy là ai sao, mau hỏi đi chứ”.
Hứa An An mỉm cười hỏi: “Nha sĩ Diệp, ta nghe nói huynh có bạn gái rồi à?”
Diệp Húc liếc nhìn Ngụy Vĩ Thành, huynh ấy xua tay giải thích: “Tin đồn này không phải do ta loan truyền lung tung đâu nhé, huynh không tin thì hỏi…”
Ngụy Vĩ Thành khựng lại, bỗng nhớ ra mình vẫn chưa biết tên Hứa An An nên quay đầu hỏi: “Người đẹp, cô tên gì?”
Hứa An An đáp: “Ta tên Hứa An An, Hứa trong hứa hẹn, An An trong bình an.”
“Hứa An An, cái tên này nghe hay thế, cũng rất có ý nghĩa. Ai đặt tên cho cô vậy? Người này thật có tài đặt tên.”
“Cảm ơn huynh, còn huynh tên gì?”
Ngụy Vĩ Thành đáp: “Ta tên Ngụy Vĩ Thành.”
“Ồ, nha sĩ Ngụy, tên của huynh cũng rất hay.”
Diệp Húc thấy hai người vẫn tiếp tục nói chuyện với nhau thì nhíu mày, nhìn chằm chằm Ngụy Vĩ Thành với vẻ không vui.
Thấy vậy, Ngụy Vĩ Thành tiếp tục chủ đề vừa rồi: “Huynh không tin thì hỏi An An đi, cô ấy nghe người khác nói huynh có bạn gái rồi đó.”
Hứa An An hùa theo: “Nha sĩ Diệp, ta thấy những cô gái đến bệnh viện theo đuổi huynh hồi tuần trước đều rất đẹp. Huynh đẹp trai nhường này thì chắc chắn bạn gái của huynh cũng rất đẹp nhỉ. Huynh có thể cho ta xem ảnh của bạn gái huynh được không?”
Diệp Húc liếc nhìn cô rồi nói: “Nằm xuống đi.”
Hứa An An cười bảo: “Ta chưa muốn nằm vội, huynh để ta nói hết những gì muốn nói đã, bằng không lát nữa tiêm thuốc tê để nhổ răng, ta tạm thời không nói chuyện được nữa. Nha sĩ Diệp, ta rất tò mò, tuần trước huynh bảo huynh vẫn chưa có bạn gái cơ mà? Mới đó huynh đã hẹn hò rồi sao?”
“Đúng, đúng, Húc Tử, huynh nói xem chúng ta quen biết đã nhiều năm, nếu huynh đã có bạn gái thì ít ra cũng phải dắt cô ấy đi ăn cơm cùng ta chứ.”
Diệp Húc lườm huynh ấy sắc lẹm, mím môi không nói một chữ.
Thấy huynh ấy nguýt mình như vậy, Ngụy Vĩ Thành chợt nổi da gà, quay sang nhìn Hứa An An rồi nói: “À ừm, ta ra ngoài trước đây.”
Hứa An An dõi theo bóng lưng vội vã của Ngụy Vĩ Thành, mỉm cười nói với Diệp Húc: “Nha sĩ Ngụy trông có vẻ sợ huynh lắm.”
Diệp Húc đáp: “Bởi vì huynh ấy đã làm chuyện thẹn với lòng.”
Hứa An An hứng thú hỏi: “Chuyện thẹn với lòng gì vậy?”
“Cô tò mò về huynh ấy lắm hả?”
Hứa An An khựng lại, giả ngu: “Nha sĩ Ngụy cũng thú vị mà, rất hài hước.”
Diệp Húc im lặng giây lát rồi nói: “Huynh ấy có bạn gái rồi.”
“Ồ, bình thường thôi.”
Diệp Húc hỏi ngay: “Cái gì bình thường?”
“Nha sĩ Ngụy có bạn gái là chuyện quá đỗi bình thường mà. Nha sĩ Ngụy trông rất tốt tính, khéo ăn khéo nói, lại biết dỗ dành con gái vui vẻ, chắc chắn đã có bạn gái từ lâu rồi. Hơn nữa các nha sĩ vốn rất dễ tìm người yêu, huynh cũng có bạn gái rồi đấy thôi.”
Diệp Húc hỏi ngược lại: “Con gái các cô đều thích kiểu đàn ông khéo ăn nói như huynh ấy hả?”
Hứa An An nhìn Diệp Húc chằm chằm, cười đáp: “Tất nhiên là không, con gái bọn ta thích mấy anh chàng đẹp trai cơ. Nếu đẹp trai mà còn khéo ăn nói, biết dỗ dành con gái thì càng được lòng.”
Diệp Húc xoay lưng về phía cô.
“Nha sĩ Diệp, huynh cũng đang yêu đương còn gì? Huynh có nói lời ngon tiếng ngọt dỗ bạn gái mình không?”
Diệp Húc: “Ta không có bạn gái.”
“Rất nhiều người đều nói huynh có bạn gái rồi.”
Diệp Húc thản nhiên nói: “Cô nghĩ người khác biết rõ tình trạng yêu đương của ta hơn ta à?”
“Tất nhiên là không, ta chỉ nghe kể có một nữ bệnh nhân hỏi huynh có phải huynh đã có người yêu ở trước mặt mọi người hay không, huynh ngầm thừa nhận điều đó.”
“Cô còn nghe nói gì nữa?”
“Ta còn nghe nói, nghe nói…” Hứa An An ấp úng một lát, hít thở thật sâu, cố gắng khiến bản thân trông bình tĩnh nhất có thể: “Ta còn nghe họ nói bạn gái của nha sĩ Diệp là ta.”
Diệp Húc im lặng giây lát rồi quay lại, nhìn thẳng vào cô: “Xin lỗi.”
Hứa An An nhướng mày: “Tại sao huynh lại xin lỗi ta?”
Diệp Húc: “Mỗi ngày có rất nhiều người đến bệnh viện lấy số khám bệnh của ta với nhiều lý do khác nhau, ảnh hưởng đến những bệnh nhân thật sự cần khám chữa răng miệng. Sau khi họ hiểu lầm ta đã có người yêu thì ít tới đây hẳn, vì vậy ta không phủ nhận điều đó. Nếu cô cảm thấy chuyện bệnh viện đồn rằng cô là bạn gái của ta sẽ gây rắc rối cho cô, ta sẽ giải thích rõ ràng với họ.”
“Ồ, hóa ra là thế.” Hứa An An cúi đầu, thoáng nở nụ cười sung sướng. Cô hắng giọng rồi nói: “Thật ra không có rắc rối gì đâu, ta đang lo không biết nên cảm ơn vì nha sĩ Diệp đã điều trị răng cho ta bằng cách nào, lại còn đưa ta đến bệnh viện khám chân nữa. Chủ yếu là nha sĩ Diệp là người ngay thẳng, lại hào hoa, phong nhã, đang ở độ tuổi thích hợp tìm người yêu nhất, huynh không sợ để người ta hiểu lầm chuyện huynh có bạn gái sẽ ảnh hưởng đến duyên phận của huynh ư?”
Diệp Húc: “Không.”
Hứa An An: “…”
Cô nói cả tràng dài mà huynh ấy chỉ đáp lại đúng một chữ, sao huynh ấy lại kiệm lời thế nhỉ.
Hứa An An hỏi tiếp: “Nha sĩ Diệp, huynh nói xem mỗi ngày có biết bao cô nàng xinh đẹp đến gặp huynh, sao họ lại hiểu lầm ta là bạn gái của huynh được nhỉ?”
“Cô nghĩ sao?”
Giọng nói trầm ấm của người đàn ông vang lên trên đỉnh đầu, không biết Diệp Húc đã tới bên cạnh cô từ bao giờ, huynh ấy cụp mắt, nhìn cô từ trên cao.
Tim Hứa An An thoáng đập nhanh hơn, cô đảo mắt rồi đáp: “Ta nghĩ tuần trước ta trang điểm không đẹp, trông hơi xấu, điều đó có ảnh hưởng đến hình tượng của huynh không?”
Diệp Húc nhướng mày.
Hứa An An nói tiếp: “Họ sẽ truyền tai nhau rằng nha sĩ Diệp đẹp trai nhường này mà sao gu thẩm mỹ kém thế, lại hẹn hò với một cô gái xấu xí.”
Tuy Hứa An An ngoài miệng chê mình xấu nhưng trong lòng lại nghĩ “mau khen ta xinh đẹp đi nào”.
Diệp Húc nheo mắt, nhìn Hứa An An không chớp mắt.
Hứa An An đỏ mặt khi thấy huynh ấy cứ nhìn mình mãi bèn tránh tầm mắt của huynh ấy, lẩm bẩm hỏi: “Huynh nhìn ta làm gì?”
Diệp Húc bật cười rồi đáp: “Không đâu.”
“Không đâu cái gì?”
Giọng huynh ấy xen lẫn chút trêu ghẹo: “Cô không hiểu ý ta à, muốn ta nói rõ hơn ư?”
“…”
Hứa An An nhẹ nhàng trả lời: “Ta với huynh đâu thân nhau, huynh chỉ nói hai chữ thì làm sao ta hiểu ý huynh cho được.”
Diệp Húc gật đầu, nhếch môi như thể đồng tình với lời cô nói, sau đó nói tiếp: “Sẽ không ảnh hưởng tới hình tượng của ta đâu.”
Không ảnh hưởng tới hình tượng của huynh nghĩa là cô không xấu xí. Hứa An An vô cùng hài lòng với câu trả lời này, cong môi vì vui sướng.
Diệp Húc hỏi: “Cô nói xong chưa?”
“Nói xong rồi.”
Diệp Húc: “Xong rồi thì nằm xuống.”
“…”
Không biết tại sao mỗi lần Diệp Húc bảo cô nằm xuống, cô lại bất giác suy nghĩ lung tung.
Tất nhiên, chẳng mấy chốc cô đã chẳng còn tâm trí nghĩ đến những chuyện vớ vẩn ấy nữa, bởi nhổ răng quả là một cực hình đối với cô.
Nhất là sau khi nhổ răng, thuốc tê vẫn chưa hết tác dụng, Hứa An An thấy cằm cứ tê tê như thể sắp chảy nước dãi, không cần nhìn cũng biết mình trông thảm hại đến mức nào.
Cô cúi đầu ngồi ở một bên, kéo khẩu trang lên, không cho Diệp Húc nhìn thấy mặt mình.
Diệp Húc thấy cô không còn nhanh mồm nhanh miệng như trước khi nhổ răng mà chỉ ngồi im trên ghế sô pha thì lân la đến gần. Cô bụm mặt vùi mình vào sô pha để trốn, cứ như thể huynh ấy bắt nạt cô vậy.
Diệp Húc đứng bên cạnh nhìn một lúc rồi nói gì đó, Hứa An An không nghe rõ nên ngẩng đầu, nhìn huynh ấy bằng đôi mắt long lanh.
Diệp Húc dặn dò: “Hai ngày tới cô không được ăn đồ cay nóng, chủ yếu nên ăn thức ăn lỏng.”
Hứa An An gật đầu.
Diệp Húc dặn dò xong thì đi cởi áo blouse ra, đợi cô hết thuốc tê rồi đưa cô về nhà.
Xe máy lại dừng trước cửa đồn cảnh sát lần thứ hai, Hứa An An xuống xe, nói với Diệp Húc: “Hôm nay ta không tiện ăn uống, đành phải đổi sang hôm khác mời huynh ăn cơm rồi.”
Diệp Húc hỏi: “Lần sau ta vẫn đến đây đón cô đi ăn à?”
Hứa An An chớp mắt hỏi: “Chẳng lẽ nơi này không ổn?”
Cô chỉ vào biển đồn cảnh sát, ưỡn ngực thẳng lưng, nói với giọng điệu kính sợ: “Ánh sáng của chính nghĩa.”
Diệp Húc phì cười: “Rất tốt.”
“Ta cũng thấy nơi này rất tốt, mang lại cảm giác vô cùng an toàn.”
Nói đoạn, Hứa An An chợt thấy một luồng ánh sáng chính nghĩa chói lọi chiếu thẳng vào Diệp Húc từ phía sau.
Diệp Húc cũng cảm nhận được có tầm mắt đang nhìn mình nên quay đầu lại, thấy cảnh sát Hứa – người huynh quen thuộc nhất thuở còn niên thiếu – đang hùng hổ bước đến chỗ huynh ấy.
Diệp Húc chủ động chào hỏi: “Cháu chào chú Hứa.”
Hứa An An ngạc nhiên nhìn Diệp Húc: “Huynh biết ba ta hả?”
Diệp Húc cũng sững sờ: “Chú ấy là ba của cô ư?”
“Vâng, ba ta đấy.”
“…”