Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Cái Chân Đau, Mẹ Hối Thúc Và Tin Đồn Về 'Bạn Gái'
Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 124 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngoại truyện: Hứa An An và Diệp Húc (7)
Hứa An An về đến nhà, bà Hứa vẫn đang nấu cơm trong bếp, mùi thức ăn thơm lừng khắp phòng khách. Cô tháo túi xách, tiện tay ném lên ghế sofa rồi gọi vọng vào bếp: “Mẹ ơi, con về rồi nè.”
Bà Hứa quay đầu nhìn cô, thấy cô bước đi khập khiễng thì vội vã bước ra khỏi bếp, hỏi: “Chân con bị gì vậy?”
Hứa An An cẩn thận ngồi xuống ghế sofa, cười hì hì trả lời: “Không có gì đâu ạ, chỉ bị bong gân thôi. Ba con đâu rồi ạ? Ba vẫn chưa về sao ạ?”
“Vẫn chưa, học sinh vừa thi xong, xảy ra nhiều vụ tụ tập gây gổ đánh nhau nên chắc là giờ này ba con đang 'giáo dục tư tưởng' cho mấy đứa học sinh đó, phải khuya lắm mới về được. Con đói chưa? Mẹ dọn cơm cho con ăn trước nhé, không cần đợi ba đâu.”
Hứa An An đáp: “Không được đâu mẹ, ba con đang cứu vớt những mầm non tương lai của đất nước, là con gái của ba, con nên tự hào vì ba, hơn nữa phải hết lòng ủng hộ công việc của ba. Ba là người hùng của nhà chúng ta, làm sao có thể để người hùng về nhà một mình thui thủi ăn cơm nguội canh lạnh chứ? Mẹ con mình phải để ba cảm nhận được sự ấm áp của gia đình.”
“Không biết khi nào ba con mới về, lỡ phải đợi tới mười một, mười hai giờ đêm thì sao? Ngày mai con không đi làm à? Con cứ ăn trước đi, ăn xong rồi đi ngủ sớm, mẹ đợi ba được rồi.”
Hứa An An cúi đầu xem điện thoại: “Thế con đợi thêm nửa tiếng nữa, nếu nửa tiếng nữa mà ba chưa về thì con sẽ ăn cơm trước.”
Bà Hứa ngồi xuống cạnh cô, thấy cô cứ cười tủm tỉm nhìn chằm chằm vào điện thoại thì còn tưởng cô đang mải mê với chuyện tình yêu của người khác, bèn vỗ nhẹ vào đầu con gái: “Con cứ cắm mặt vào điện thoại mà cười ngây ngô kìa, chỉ biết quan tâm chuyện tình cảm của người ta, người ta yêu nhau thì liên quan gì tới con chứ, chỉ xem người khác yêu nhau thì được ích gì, chừng nào con mới dắt con rể về cho mẹ?”
Kể từ khi Hứa An An tốt nghiệp đại học, bà Hứa thường xuyên cằn nhằn hối thúc con gái quen bạn trai.
Hứa An An cười đáp: “Mẹ à, con mới tốt nghiệp đại học mà mẹ sốt ruột làm gì chứ. Chị Giai Giai hàng xóm đã ba mươi tuổi rồi mà có thấy ba mẹ của chị ấy sốt ruột đâu chứ.”
“Ai nói với con ba mẹ của con bé không sốt ruột? Ba mẹ của con bé đó lo sốt vó cả lên kia kìa, chỉ là không nói trước mặt các con thôi. Hơn nữa tuy Giai Giai chưa kết hôn nhưng con bé đã bắt đầu hẹn hò khi vừa lên đại học, mặc dù đã chia tay nhưng ít ra người ta cũng biết cách tìm bạn trai. Còn con thì sao? Tới bây giờ con còn chưa từng hẹn hò lần nào, trong phòng treo toàn ảnh mấy minh tinh gì đó, cứ được nghỉ lễ là lại ở lì trong nhà, không chịu ra đường, suốt ngày chỉ biết cười hí hố với mấy cuốn tạp chí và video của các idol. Nếu con cứ giữ lối sống như vậy thì bảo đảm tới tám mươi tuổi cũng không tìm được bạn trai đâu.”
“Không có bạn trai thì thôi, ba con đã nói rồi, con không kết hôn thì ba sẽ nuôi con cả đời.”
Bà Hứa hừ một tiếng lạnh lùng: “Được, ngày mai mẹ xin nghỉ đi du lịch, bảo ba con ở nhà nấu cơm cho con, để ba con nuôi con.”
“Ôi mẹ ơi, sao mẹ phải làm thế? Cái nhà này mà không có mẹ thì ba con và con sống nổi sao chứ?” Hứa An An ôm lấy cổ bà Hứa: “Con cũng không nói cả đời này không kết hôn mà, vả lại tìm bạn trai không phải như lựa cải thảo ngoài chợ, ra đường muốn chọn cây nào cũng được đâu, cái này phải từ từ tìm hiểu chứ?”
“Vậy con tìm chưa?”
Hứa An An gật đầu: “Vâng, con đang tìm đây ạ.”
Bà Hứa đẩy tay cô khỏi cổ mình, tức giận nói: “Con chỉ biết dỗ mẹ thôi.”
“Con nào có dỗ mẹ đâu, con đang tìm thật mà. Dạo này con và Tư Dư còn nói chuyện muốn tìm bạn trai nữa đấy, mẹ không tin thì cứ hỏi cậu ấy đi.”
Hứa An An thường nhắc tới Phó Tư Dư trước mặt bà Hứa nên bà ấy biết Phó Tư Dư là ai.
Bà Hứa lập tức mỉm cười, kéo tay con gái nói: “Chỉ cần con chịu tìm là được. Vừa hay dạo này dì Tưởng của con cũng đang nhờ người giới thiệu bạn gái cho con trai mình. Con cũng biết con trai dì Tưởng mà, trông rất nho nhã, lịch sự, cao hơn 1 mét 80, hơn nữa còn là tiến sĩ nữa đấy.”
Hứa An An hiểu ý của mẹ, vội vàng ngắt lời mẹ: “Dì Tưởng nào, con trai dì Tưởng là ai, con không quen.”
“Là dì đồng nghiệp cùng cơ quan của mẹ, thường đánh mạt chược với mẹ. Hồi con còn nhỏ, mẹ thường dẫn con đến nhà bà ấy chơi mạt chược, lần nào cũng là con trai bà ấy chơi cùng con, con quên rồi sao? Cậu ấy lớn hơn con năm tuổi, thường xuyên dẫn con đi siêu thị mua đồ ăn vặt cho con. Hồi nhỏ con rất tham ăn, cứ dụ người ta mua rất nhiều đồ ăn vặt cho con đấy chứ.”
Hứa An An: “Con không nhớ thật mà.”
Bà Hứa: “… Sao con không có lương tâm gì cả vậy, ăn xong rồi quên béng đi là sao.”
Hứa An An: “Lúc đó con khoảng mấy tuổi vậy ạ?”
Bà Hứa: “Ai mà biết, chắc khoảng hai tuổi gì đó.”
Hứa An An cạn lời: “Mẹ à, mẹ nghĩ một đứa trẻ hai tuổi có thể nhớ được gì? Hơn nữa mẹ bận đánh mạt chược nên vứt con cho người ta trông hộ, lẽ ra mẹ nên trả lại tiền người ta đã mua đồ ăn vặt cho con mới đúng chứ?”
“Con quên cũng không sao, bởi vì mấy hôm trước mẹ đã gặp cậu ấy rồi, mẹ cảm thấy nhân phẩm và mọi mặt khác của cậu ấy đều rất tốt, cuối tuần con đi gặp người ta đi.”
Hứa An An lập tức từ chối: “Con không đi.”
Bà Hứa thở dài, nói với giọng buồn bã: “Mẹ biết ngay mà, con bảo con tìm bạn trai chỉ là đối phó với mẹ thôi. Con và ba con giống hệt nhau, chỉ biết nói ngon dỗ ngọt mẹ mà thôi.”
“…” Hứa An An dở khóc dở cười: “Mẹ à, mẹ đang đóng phim của Quỳnh Dao đấy hả?”
Bà Hứa lườm con gái một cái: “Mẹ bảo con tìm bạn trai, con nói là con không tìm thấy, giờ mẹ giới thiệu cho con thì con không chịu đi gặp người ta.”
Nghe bà Hứa bắt đầu lải nhải rồi, Hứa An An vội chuyển chủ đề: “Mẹ à, không phải con không muốn đi xem mắt mà là cuối tuần này con không đi được thật. Con bị bong gân, bác sĩ bảo con phải ở nhà tĩnh dưỡng, không được đi lại nhiều.”
“Nghiêm trọng vậy ư?” Bà Hứa kéo ống quần cô lên, vừa thấy mắt cá chân sưng to của con bé thì biến sắc: “Sao nó sưng thành thế này? Con bị ngã ở đâu?”
Hứa An An đáp: “Lúc đi cầu thang con vô tình bước hụt chân, may mà chỉ bị sưng nhiều chứ không tổn thương gân cốt gì cả.”
Bà Hứa đau lòng khi thấy mắt cá chân của con gái sưng tấy nghiêm trọng như vậy: “Ngày mai con đừng đi làm.”
“Con vừa xin cấp trên nghỉ hai ngày, ngày mai và ngày mốt con không đi làm, ngày kia là thứ bảy rồi.”
Bà Hứa nói: “Mẹ mang thức ăn ra cho con ăn trước, lát nữa mẹ xuống siêu thị dưới nhà mua ít sườn về hầm canh xương cho con bồi bổ.”
“Không cần đâu mẹ, con không bị thương gân cốt.”
Bà Hứa không quan tâm đến lời cô nói, đi vào bếp dọn thức ăn ra bàn, khoác vội chiếc áo khoác rồi hối hả đi xuống lầu mua sườn.
Hứa An An rửa tay, ngồi vào bàn ăn, đúng lúc này Diệp Húc gửi tin nhắn WeChat cho cô.
Diệp Húc: [Tôi đã về tới nhà.]
Hứa An An nhìn thời gian tin nhắn trước đó của anh thì thấy mới bảy phút trôi qua thôi, xem ra nhà anh cách nhà cô không xa lắm, thật là trùng hợp.
Hứa An An: [Nhanh thật, hai nhà chúng ta cách nhau khá gần nhỉ.]
Diệp Húc: [Nếu tính theo đường chim bay thì nhà chúng ta cách nhau khoảng 1.53km.]
Hứa An An: [Nha sĩ Diệp, ngày xưa anh học ban xã hội hay ban tự nhiên thế?]
Diệp Húc: [Ban tự nhiên.]
Hứa An An: [Ban tự nhiên các anh đều nghiêm túc với con số đến vậy sao? Tính khoảng cách cũng phải chính xác đến hai chữ số thập phân mới được.]
Diệp Húc: [Cô học ban xã hội à?]
Hứa An An: [Không, tôi cũng học ban tự nhiên giống anh.]
Diệp Húc: […]
Hứa An An: [Anh về nhà an toàn là được rồi. Không nói chuyện nữa, tôi ăn cơm đây.]
Diệp Húc: [Ừ.]
Hứa An An: [À phải rồi, hồi chiều tôi cảm thấy hơi chóng mặt, anh nói gì tôi không nhớ rõ lắm, có phải cái răng sâu cuối cùng của tôi phải nhổ vào thứ tư tuần sau không?]
Diệp Húc: [Chiếc răng đó không cần nhổ gấp, đợi chân cô khỏi hẳn rồi nhổ vẫn được.]
Hứa An An: [Chắc một tuần nữa chân tôi sẽ khỏi thôi, chúng ta cứ tạm thời quyết định là thứ tư tuần sau nhé, nếu lúc đó không nhổ được thì chúng ta tiếp tục lùi lịch, được không?]
Diệp Húc: [Ừ.]
Hứa An An: [Nha sĩ Diệp, hẹn tuần sau gặp lại.]
Một tuần sau đó, Hứa An An ở nhà, vừa tĩnh dưỡng vừa làm việc. Bình thường phần lớn thời gian, chuyên ngành của cô thường làm việc theo dự án bên ngoài nên không có mấy người phải đến công ty chấm công, do đó yêu cầu chấm công của công ty cũng không quá nghiêm khắc. Trong trường hợp đặc biệt, làm việc tại nhà không bị tính là xin nghỉ.
Cô cũng không cố tình chủ động bắt chuyện với Diệp Húc.
Suốt tuần đó, cô liên lạc với Diệp Húc tới tận ba lần, lần nào cũng hỏi vấn đề về răng, mỗi lần trò chuyện chưa tới mười câu thì cô đã chủ động cảm ơn rồi chấm dứt cuộc trò chuyện, không để Diệp Húc phát hiện ý đồ nho nhỏ của mình đối với anh.
Hứa An An: [Nha sĩ Diệp, chân của tôi vẫn chưa khỏi hẳn, đi lại vẫn còn đau.]
Diệp Húc: [Ừ, vậy đợi chân cô khỏi hẳn rồi hãy đến nhổ răng.]
Hứa An An: [Nhưng tôi muốn nhổ cái răng đó càng sớm càng tốt.]
Một lát sau, Diệp Húc trả lời: [Tôi đến nhà đón cô nhé.]
Hứa An An cười tít mắt.
Cũng được đó, coi như anh hiểu được ý ngầm trong lời nói của cô, không phải là loại đàn ông khờ khạo.
Hứa An An: [Anh đến đón tôi có tiện không?]
Diệp Húc: [1.53km.]
Ý là anh rất tiện đường đón cô.
Diệp Húc: [Tôi đón cô ở đâu? Trước cửa đồn cảnh sát hay sao?]
Hứa An An: [Vâng.]
Một tiếng sau, Hứa An An trang điểm kỹ càng, thấy Diệp Húc đang tựa vào xe máy đợi cô. Anh cúi đầu nhìn điện thoại, ngón tay gõ chữ trên màn hình điện thoại, không biết đang trò chuyện với ai.
Diệp Húc cảm nhận được ánh mắt của cô bèn rời mắt khỏi màn hình điện thoại, nhìn về phía cô.
Hứa An An giơ điện thoại, vén tóc, giả vờ như đang soi gương qua camera điện thoại.
Diệp Húc lái xe máy đến trước mặt cô rồi dừng lại, nhìn cô và nói: “Hôm nay cô tự lên xe được không?”
Hứa An An cười đáp: “Được.”
Cô không ngồi một bên như lần trước mà nhấc một chân vòng qua yên xe, ngồi sau lưng anh rồi nói: “Tôi ngồi xong rồi.”
Hôm nay, khu vực chờ của phòng khám vắng khách hơn lần trước rất nhiều, chỉ có hai cô gái trẻ đang ngồi ở đó. Diệp Húc dẫn Hứa An An bước vào từ cửa chính, cô lập tức cảm nhận được những ánh mắt dò xét xung quanh đồng loạt đổ dồn vào mình.
Hai cô gái ở quầy lễ tân đều biết cô, đặc biệt là Trương Nhạc Lôi, cô ấy cười tủm tỉm vẫy tay chào cô.
Diệp Húc có việc cần xử lý nên bảo Hứa An An ngồi chờ anh ở trong khu vực chờ một lát.
Hứa An An không đến khu vực chờ mà tới chỗ quầy lễ tân, trò chuyện với Trương Nhạc Lôi: “Này, sao hôm nay phòng khám của các cô vắng thế?”
Trương Nhạc Lôi đáp: “Không phải vắng mà ngày thường không đông khách đến khám bệnh như cuối tuần, hơn nữa hôm nay khách đến khám răng xong là đi luôn, không ở lại khu vực chờ.”
Hứa An An: “Xem ra sức hút của sếp của các cô trong tuần này đã giảm đi rất nhiều, rõ ràng tuần trước còn có rất nhiều khách hàng đợi anh ấy ở khu vực chờ mà.”
Trương Nhạc Lôi nói: “Người đàn ông đã có chủ thì tất nhiên không thể sánh bằng một anh chàng độc thân "vàng mười" được.”
Hứa An An sững sờ: “Ông chủ của các cô có bạn gái rồi à?”
Trái tim cô thoáng chốc lạnh buốt, cô vốn định từ từ theo đuổi Diệp Húc, ai ngờ anh ấy đã có bạn gái rồi.
Trương Nhạc Lôi chớp mắt, vẻ mặt đầy vẻ hóng chuyện: “Cô không phải là bạn gái của sếp của bọn tôi hả?”
Hứa An An: “… Ai tung tin đồn này thế?”
Trương Nhạc Lôi thẳng thắn đáp: “Tất nhiên là tôi.”
Một cô gái khác ở quầy lễ tân cũng giơ tay: “Cả tôi nữa.”
Trương Nhạc Lôi: “Cô Hứa, cô không phải bạn gái của sếp của bọn tôi à?”
Hứa An An lắc đầu: “Hiện tại thì chưa phải.”
Trương Nhạc Lôi: “Nhưng lúc bọn tôi lan truyền tin đồn này thì đâu thấy sếp nói gì cả. Hơn nữa có một nữ khách hàng nghe nói sếp của bọn tôi đã có bạn gái thì đau lòng đến mức chặn sếp Diệp ngay giữa đại sảnh rồi chất vấn, sếp không phủ nhận nên bây giờ phòng khám của chúng tôi đều mặc định sếp đã có bạn gái rồi.”
Trái tim vừa mới thả lỏng của Hứa An An lại trở nên căng thẳng. Không lẽ Diệp Húc đã có bạn gái rồi sao?
Chắc không đâu, tuần trước anh vẫn chưa có bạn gái cơ mà. Cũng không phải anh tự nhận mình có bạn gái trước mà là Trương Nhạc Lôi và cô lễ tân còn lại tự tung tin đồn thôi mà.
Nhìn lượng khách ở khu vực chờ giảm rất nhiều so với tuần trước, Hứa An An thầm nghĩ có lẽ Diệp Húc không phủ nhận tin đồn là vì anh muốn kéo cô ra làm lá chắn.