128. Màn ra mắt bất ngờ và ký ức 'du côn' của cha Hứa An An

Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai

Màn ra mắt bất ngờ và ký ức 'du côn' của cha Hứa An An

Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 128 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau khi xác nhận mối quan hệ, Hứa An An và Diệp Húc chính thức bước vào giai đoạn hẹn hò.
Giai đoạn đầu của tình yêu thường tràn ngập sự chú trọng đến hình thức. Mỗi lần hẹn hò với Diệp Húc, Hứa An An đều trang điểm rất kỹ lưỡng, sắm sửa vô số quần áo mới, và thời gian về nhà cũng ngày càng muộn hơn. Ngay cả khi đang ăn cơm, điện thoại cô vẫn rung liên hồi; mỗi khi nhận được tin nhắn của Diệp Húc, cô lại không kìm được mà dán mắt vào màn hình, vừa nhắn tin vừa khúc khích cười.
Trạng thái đắm chìm trong tình yêu của cô không thể nào qua mắt được vợ chồng ông Hứa – những người từng trải qua giai đoạn này. Hai vợ chồng nhanh chóng nhận ra con gái mình đang yêu.
Kể từ khi cấm con gái qua lại với Diệp Húc, Hứa An An càng ngày càng tỏ ra bài xích chuyện yêu đương. Trước đây, mỗi khi cha mẹ nhắc nhở cô nên tìm bạn trai, cô thường chỉ đáp qua loa rằng mình đang tìm kiếm. Nhưng bây giờ, khi họ đề cập đến chuyện xem mắt, cô lại cười tủm tỉm hỏi: “Con dẫn nha sĩ Diệp về ra mắt có được không?”
Điều này khiến hai vợ chồng già cảm thấy con gái mình có vẻ... bị kích động.
Hứa An An chưa bao giờ chủ động nói chuyện với cha mẹ về chuyện mình đang hẹn hò. Hai vợ chồng lại sợ đoán sai, lỡ vô tình khơi gợi lại chuyện buồn của con gái.
Một buổi tối, Hứa An An thức dậy đi vệ sinh và tình cờ nghe thấy tiếng trò chuyện vọng ra từ phòng ba mẹ mình.
Cô loáng thoáng nghe thấy tên mình, bèn rón rén đi đến trước cửa phòng, áp tai vào để lén nghe xem ba mẹ đang nói gì.
Trong phòng, ông Hứa thở dài: “Bà nói xem, liệu An An có đang yêu không nhỉ?”
Bà Hứa đáp: “Dạo này ngày nào con bé cũng dậy sớm hơn trước cả một hai tiếng, ngồi loay hoay trang điểm trước bàn phấn, mỗi ngày diện một bộ đồ mới tinh không trùng lặp, vừa về đến nhà là chui tọt vào phòng, không biết nói chuyện với ai mà cứ tủm tỉm cười cả ngày, cũng chẳng buồn theo dõi ngôi sao nào nữa. Ông xem, cái cậu Từ Gia Dịch đó, trước đây ngày nào con bé cũng bắt ông đi lấy giúp mấy món bưu phẩm, toàn là poster hay đồ lưu niệm của cậu ta, còn bây giờ bưu phẩm đã biến thành quần áo và mỹ phẩm. Tôi đoán chắc hẳn con bé đang quen bạn trai.”
Ông Hứa lẩm bẩm: “Con bé này đang hẹn hò mà sao không chịu thông báo gì cho chúng ta cả.”
Bà Hứa đã buồn ngủ, ngáp dài, mất kiên nhẫn nói: “Chỉ cần con bé chịu yêu là được, kể với ông làm gì? Con bé quen bạn trai chứ có phải ông đâu, ông già rồi mà cứ can thiệp vào chuyện của con gái làm chi? Ngày nào cũng nghĩ vẩn vơ.”
“Ơ, tôi nghĩ vẩn vơ là sao?” Ông Hứa không vui: “Bà không lo lắng khi con bé quen bạn trai ư?”
Bà Hứa: “Lo cái gì?”
Ông Hứa đáp: “An An rất vô tư, trước đây mỗi lần ai viết thư tình cho con bé thì về nhà con bé đều kể với vợ chồng mình. Lần này con bé yêu đương đã lâu rồi mà vẫn không nói với vợ chồng mình, tôi nghĩ con gái đang cố tình giấu giếm chúng ta. Bà nói xem, có phải bạn trai nó là cái tên ẻo lả kia không?”
Bà Hứa lập tức tỉnh táo, ngồi bật dậy từ trên giường: “Không thể nào, chúng ta đã nói với con bé là không được qua lại với cái tên du côn kia rồi mà?”
“Con cái đã lớn, làm gì có đứa trẻ nào nghe lời ba mẹ răm rắp. An An rất nặng tình, không có khả năng nhanh chóng quên tên lưu manh kia rồi tìm bạn trai mới được đâu. Hơn nữa, bà chưa từng gặp tên lưu manh đó, gương mặt của cậu ta đúng là kiểu mà An An thích đấy.”
Phải công nhận rằng ông Hứa rất hiểu con gái mình. Hơn nữa, với tư cách là một cảnh sát, trực giác của ông ấy rất nhạy bén.
Hứa An An biết một khi ba cô đã nghi ngờ thì chắc chắn không bao lâu nữa sẽ điều tra cô. Cô phải thành thật khai báo trước khi ba cô kịp xác nhận cô và Diệp Húc đang hẹn hò.
Kể từ lúc Hứa An An và Diệp Húc chính thức hẹn hò, hai người không hề giấu giếm mối quan hệ, vì vậy bạn bè xung quanh đều biết họ đang yêu nhau.
Hứa An An không có nhiều bạn, nhưng Diệp Húc lại có bạn bè khắp nơi.
Cô thường được anh đưa đi tham gia các buổi tụ tập bạn bè, có lần còn gặp cả Thẩm Hạo Bác và Phó Tư Dư.
Hứa An An nghe Phó Tư Dư nói rằng, khi một người đàn ông muốn cả thế giới biết bạn gái mình là ai, đó là dấu hiệu cho thấy anh ấy đang muốn tiến tới hôn nhân.
Tính cách của Hứa An An rất thẳng thắn, khi đã qua giai đoạn đầu ngượng ngùng và mập mờ, cô luôn nghĩ gì nói nấy.
Cô không giấu chuyện ba cô không hài lòng về Diệp Húc, vì vậy khi Diệp Húc đề nghị đến thăm ba mẹ cô, cô nói thẳng: “Ba em vẫn còn nhớ chuyện anh đánh nhau hồi đi học nên có định kiến về anh, nghĩ anh không hợp làm con rể của ông ấy. Chuyện này anh phải tự mình giải quyết, nghĩ cách thay đổi cái nhìn của ba vợ tương lai về anh mới được.”
Diệp Húc mỉm cười xoa đầu cô, nói: “Được, anh sẽ tự giải quyết.”
Hứa An An không biết anh sẽ giải quyết thế nào, cô chỉ làm theo yêu cầu của anh, về nhà nói với ông Hứa, bà Hứa rằng cô đang yêu đương, và cuối tuần này sẽ dẫn bạn trai về ra mắt họ. Cô không vẽ rắn thêm chân, cũng không nói với ba mẹ bạn trai mình là ai, chỉ chờ đến cuối tuần Diệp Húc đến tận nhà để tạo cho ba mẹ cô một “bất ngờ”.
Ngụy Vĩ Thành nghe Diệp Húc nói cuối tuần này sẽ đi gặp ông Hứa, bà Hứa thì rất ngạc nhiên: “Hai người tiến triển nhanh vậy ư? Chưa gì đã gặp ba mẹ rồi? Không sợ bị giục cưới hả?”
Diệp Húc nói: “Tôi sẽ kết hôn với cô ấy, chúng tôi yêu đương nghiêm túc.”
Ngụy Vĩ Thành cảm thấy mình bị cà khịa.
“Ai yêu đương mà không nghiêm túc chứ, chẳng qua yêu đương và kết hôn là hai phạm trù khác nhau. Cậu không cần suy nghĩ thêm sao? Khi yêu nhau, đôi bên cảm thấy không hợp thì có thể chia tay bất cứ lúc nào, nhưng nếu kết hôn rồi thì không dễ ly hôn đâu.”
Diệp Húc nhíu mày, không vui nhìn Ngụy Vĩ Thành.
Ngụy Vĩ Thành cười khà khà, khoác vai anh rồi nói: “Được rồi, được rồi, tôi biết cậu là người chính trực, không giống kiểu người sống không có mục tiêu như tôi. Cậu gặp được cô gái mình thích, bước vào lễ đường, người huynh đệ tôi đây thật lòng mừng cho cậu. Chừng nào hai người kết hôn, tôi sẽ mừng hai người một phong bì thật dày.”
Diệp Húc gạt tay Ngụy Vĩ Thành ra, nói: “Cuối tuần này cậu theo tôi đến nhà An An.”
Ngụy Vĩ Thành khó hiểu tặc lưỡi: “Cậu đi gặp ba mẹ vợ tương lai của cậu mà gọi tôi theo làm gì?”
Diệp Húc kể rằng ba của Hứa An An chính là vị cảnh sát ngày xưa thường xuyên “giáo dục tư tưởng” cho hai người họ, bao gồm cả chuyện ông ấy hiểu lầm Diệp Húc là người tranh giành bạn gái với người khác. Ngụy Vĩ Thành trợn tròn mắt vì quá ngạc nhiên: “Gì, sao trùng hợp vậy? Cảnh sát Hứa ngày xưa có thể nói một tràng dài mấy tiếng đồng hồ không cần uống nước ấy, lại chính là ba của Hứa An An ư?”
Diệp Húc: “Ừ.”
Ngụy Vĩ Thành phì cười, vỗ vai Diệp Húc, hả hê nói: “Người huynh đệ, cậu thật có phúc.”
Hồi trước, hai người họ đánh nhau vào đồn cảnh sát thường xuyên như cơm bữa. Lúc đó, họ không sợ vào đồn cảnh sát, chỉ sợ gặp ba của Hứa An An.
Có một khoảng thời gian, Ngụy Vĩ Thành nằm mơ cũng thấy cảnh sát Hứa, với khí chất chính trực, liến thoắng chỉ trích hành vi sai trái của anh ấy.
Quả thực đó là cơn ác mộng thời niên thiếu của họ.
Diệp Húc hờ hững nói: “Vậy nên cậu phải đi giải thích rõ ràng với cảnh sát Hứa, rằng năm đó là cậu giành bạn gái với người khác, còn tôi vì tình nghĩa huynh đệ nên mới bị cậu liên lụy.”
Ngụy Vĩ Thành sợ đến nỗi lắc đầu nguầy nguậy: “Húc Tử, tôi khắc ghi tình nghĩa huynh đệ mà cậu dành cho tôi, tôi thực sự mang ơn cậu, nhưng cậu bảo tôi đi gặp cảnh sát Hứa thì tôi thực sự không làm được.”
Anh ấy quay người định bỏ chạy nhưng bị Diệp Húc nắm lấy cổ áo giữ lại.
Để chào đón con rể tương lai ghé thăm nhà, sáng sớm vợ chồng ông Hứa đã ra chợ mua thịt và rau củ tươi ngon.
Hứa An An vẫn còn nằm nướng trên giường chưa chịu thức dậy, dỏng tai nghe ba mẹ cô ở ngoài đọc một loạt tên món ăn, hỏi cô làm những món này có được không, bạn trai cô có thích ăn không.
Hứa An An ngồi dậy khỏi giường, nhìn đồng hồ, mới hơn chín giờ.
Cô nhắn tin cho Diệp Húc: [Ba mẹ em đã bắt đầu chuẩn bị cơm trưa để đãi anh rồi, khoảng mấy giờ anh đến vậy?]
Diệp Húc: [Anh có thể xuất phát ngay bây giờ, mười phút nữa là đến.]
Hứa An An: [Anh đừng đến sớm vậy, em còn chưa dậy trang điểm nữa. Anh đợi một lát nữa nhé, một tiếng nữa hãy đến.]
Diệp Húc: [Ừ.]
Hứa An An vội vàng rời giường, vào phòng vệ sinh rửa mặt trang điểm.
Mười giờ rưỡi, chuông cửa nhà họ Hứa reo lên. Hứa An An chạy ra mở cửa. Cửa vừa mở ra, cô sững người khi nhìn thấy Ngụy Vĩ Thành xách cả đống quà, sau đó nhìn ra đằng sau anh ấy nhưng không thấy Diệp Húc đâu cả.
Cô hỏi: “Nha sĩ Ngụy, sao lại là anh? Anh ấy đâu rồi?”
Ngụy Vĩ Thành nháy mắt với cô, đáp: “Để tôi vào trước đã, lát nữa nói chuyện với cô sau.”
Hứa An An né sang một bên nhường đường, ông Hứa và bà Hứa vội vàng ra khỏi bếp để xem mặt con rể của mình.
Ông Hứa thoáng thấy đối phương không phải Diệp Húc thì thở phào nhẹ nhõm, sau đó phát hiện người này cũng quen mặt, liền nhíu mày nói: “Cậu là Ngụy Vĩ...”
Ông Hứa dừng lại một chút, nhất thời không nhớ ra cả họ lẫn tên của anh ta.
Ngụy Vĩ Thành cung kính cúi người, cười bổ sung: “Thành, cháu là Ngụy Vĩ Thành. Cháu chào chú Hứa, chú còn nhớ cháu ạ?”
Ông Hứa hừ lạnh một tiếng: “Đương nhiên tôi vẫn nhớ cậu rồi.”
Hứa An An giới thiệu: “Ba, mẹ, đây là bạn của con, nha sĩ Ngụy.”
Ngụy Vĩ Thành chào: “Cháu chào chú, chào dì ạ.”
Ông Hứa xua tay nói: “Đừng, tôi không dám nhận tiếng chú này của cậu đâu, mau đi đi, nhà tôi không chào đón cậu.”
Bà Hứa nhận ra có gì đó không đúng, nhẹ huých vào cánh tay ông Hứa rồi hỏi: “Có chuyện gì vậy?”
Ông Hứa giải thích: “Cậu ta là một tên lưu manh, trước đây thường xuyên đánh nhau và bị đưa vào đồn cảnh sát.”
Bà Hứa hoảng hốt: “À, không phải ông nói cậu Diệp gì đó mới là du côn ư? Tại sao cái cậu Ngụy này cũng là du côn vậy, ở đâu mà lại xuất hiện nhiều du côn du đãng thế?”
Bà Hứa kéo Hứa An An lại gần, cảnh giác nhìn Ngụy Vĩ Thành, cẩn thận đánh giá vẻ mặt của con gái.
Ông Hứa nói: “Cậu ta là tên lưu manh hay cặp kè với Diệp Húc, hai người họ là đồng bọn.”