Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Chương 14
Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau khi gửi tin nhắn, Phó Tư Dư nhìn chằm chằm khung chat hơn mười phút mà vẫn không thấy phản hồi.
Cô đặt điện thoại xuống, chuẩn bị vào phòng tắm rửa mặt thì điện thoại đột nhiên rung mấy tiếng. Cô cứ nghĩ là Thẩm Hạo Bác nhắn lại, nhưng khi cầm lên kiểm tra thì không phải anh mà là Kiều Viện đang nhắn tin dồn dập trên WeChat.
Kiều Viện: [Á a a a a a a!]
Phó Tư Dư: [?]
Kiều Viện: [Em xem chưa? Từ Gia Dịch và Mục Phù cùng quay một chương trình giải trí đấy, trời ơi, vợ chồng Gia Mộc là thật, ra khơi thôi!]
Phó Tư Dư: [Chị đừng tin mấy tin đồn nhảm của blogger.]
Dù Phó Tư Dư là fan couple của hai người họ, nhưng cô biết rõ rằng ekip của Từ Gia Dịch và Mục Phù luôn cố gắng hết sức để tránh việc cả hai cùng xuất hiện trước ống kính trong một chương trình, huống hồ là cùng đi quay show giải trí. Cứ một thời gian, blogger lại tung tin kiểu này một lần để đánh bóng tên tuổi, chẳng lần nào đúng cả.
Kiều Viện: [Lần này là thật đấy! Không phải blogger tung tin đồn nhảm đâu, hôm nay chương trình đã bắt đầu quay rồi, có fan cứng đã đăng ảnh cả hai người trong nhóm siêu thoại của vợ chồng Gia Mộc rồi, em mau vào xem đi, xem nhanh lên.]
Phó Tư Dư thấy Kiều Viện nói có vẻ thật, liền vội vàng thoát WeChat, chuyển sang Weibo.
Vừa vào Weibo, cô lập tức thấy từ khóa hotsearch đầu tiên là:
#Từ Gia Dịch Mục Phù Đồng hành cùng nhau#
Cuối chủ đề này còn đính kèm chữ “Hot”.
Phó Tư Dư nhìn thấy hotsearch này, còn chưa nhấp vào mà tâm trạng đã bắt đầu kích động.
Cô mở hotsearch, bài đăng trên cùng là ảnh chụp Từ Gia Dịch và Mục Phù. Tổng cộng bốn bức, lần lượt là ảnh sóng vai đi trên đường phố, cột chân vào nhau chơi trò chơi, nắm tay nhau đi qua cầu gỗ và đút hoa quả cho nhau ăn.
Mỗi tấm ảnh đều đủ sức khiến fan CP "ngọt" đến mức bị tiểu đường.
Hôm nay nhất định là ngày fan CP của vợ chồng Gia Mộc ăn mừng, và là địa ngục của fan only của Từ Gia Dịch và Mục Phù.
Rất nhiều fan CP đã “rời bỏ” vì ba năm ròng Từ Gia Dịch và Mục Phù không gặp gỡ, không tương tác với nhau, nay lại quay về nhóm siêu thoại của vợ chồng Gia Mộc, điên cuồng phấn khích.
Phó Tư Dư lướt trong nhóm siêu thoại hơn một tiếng đồng hồ, xem đến mỏi cả mắt mới thoát ra, nhắn tin cho Kiều Viện.
Phó Tư Dư: [Xem rồi, xem rồi nè, hai anh chị cột chân lại với nhau luôn.]
Kiều Viện: [Ôi chao, chị mê quá trời, sao lại ngọt như vậy chứ, chẳng lẽ hai anh chị không sợ bọn mình hít đường nhiều quá bị tăng đường huyết hay sao? Sao lại rải đường tích cực vậy chứ!]
Phó Tư Dư: [“Đồng hành cùng nhau” đúng là chương trình thần tiên mà, biên kịch nào nghĩ ra những trò chơi này vậy chứ, chẳng khác nào Bồ Tát giáng trần phổ độ chúng sinh.]
Kiều Viện: [Phải cảm ơn cả nhà đầu tư của “Đồng hành cùng nhau” nữa, cát-sê của hai anh chị đều rất cao, nghe nói nhà đầu tư phải chi một khoản tiền lớn mới mời được họ đấy.]
Phó Tư Dư: [Nhà đầu tư nào thế?]
Kiều Viện: [Nghe nói là tập đoàn Quang Trì đầu tư.]
Phó Tư Dư run lên.
Tập đoàn Quang Trì, đó không phải là công ty của Thẩm Hạo Bác sao?
Dự án đầu tư chương trình giải trí kiểu này hẳn là do phòng marketing truyền hình và điện ảnh phụ trách. Nếu như cô đến làm ở tập đoàn Quang Trì thì chẳng phải cô có thể tham gia vào quá trình ghi hình chương trình, được tận mắt chứng kiến những khoảnh khắc ngọt ngào ngay tại hiện trường sao?
Biết đâu cô còn được nhìn thấy nhiều cảnh không phát sóng trên chương trình nữa ấy chứ.
Mắt Phó Tư Dư sáng lên, cô vội vàng xác nhận lại tin này với Thẩm Hạo Bác.
Phó Tư Dư: [Anh Bác, anh có đó không ạ?]
Thẩm Hạo Bác: [Có.]
Phó Tư Dư: [Anh biết chương trình “Đồng hành cùng nhau” không?]
Thẩm Hạo Bác ngồi bên bàn làm việc, cúi đầu nhìn tin nhắn Phó Tư Dư gửi, đoán chắc cô đã xem được ảnh chụp lén Từ Gia Dịch và Mục Phù trên mạng nên mới đến hỏi anh.
Anh vừa mới lên mạng xem. Sau khi ảnh Từ Gia Dịch và Mục Phù cùng ghi hình cho chương trình bị tiết lộ, mặc dù phần lớn fan hâm mộ đều tỏ ra mong đợi nhưng cũng có một số ít fan only đang thi nhau chỉ trích ekip chương trình “Đồng hành cùng nhau”, phản đối Từ Gia Dịch và Mục Phù quay chương trình cùng nhau.
Còn có một bộ phận fan hâm mộ có tư tưởng lý trí hơn một chút thì đề nghị ekip chương trình làm việc đàng hoàng, không được gán ghép cặp đôi Từ Gia Dịch và Mục Phù, chơi game chia đội thì không được xếp họ chung một đội, để họ mỗi người tự tỏa sáng.
Trong tiềm thức, Thẩm Hạo Bác cảm thấy Phó Tư Dư là fan bạn gái của Từ Gia Dịch, hẳn là cô cũng sẽ mắng ekip chương trình giống như những fan hâm mộ trên mạng kia, không muốn Từ Gia Dịch và Mục Phù cùng quay chương trình.
Thẩm Hạo Bác: [Đây là dự án của phòng marketing truyền hình và điện ảnh của công ty.]
Phó Tư Dư: [Á a a a a a!]
Phó Tư Dư thu hồi tin nhắn.
Thẩm Hạo Bác thấy Phó Tư Dư nhắn xong lại thu hồi, đã bắt đầu không được bình thường, xem phản ứng kiểu này thì chắc là cô sắp bỏ fandom rồi.
Thẩm Hạo Bác sắp xếp để Từ Gia Dịch và Mục Phù cùng quay một chương trình giải trí, mục đích chính là hy vọng Phó Tư Dư có thể bỏ fandom, nhưng giờ đây anh lại lo lắng Phó Tư Dư sẽ đau lòng, buồn bã, một mình trốn đi khóc thầm.
Thẩm Hạo Bác cầm điện thoại lên gọi cho Phó Tư Dư, chuông reo hơn mười giây mới có người bắt máy.
Phó Tư Dư bắt máy, lúng túng không muốn nói chuyện.
Cô vừa mới nhìn thấy Thẩm Hạo Bác nhắn lại, xác nhận “Đồng hành cùng nhau” là chương trình do tập đoàn Quang Trì đầu tư nên kích động quá mức, muốn nhắn tin cho Kiều Viện khoe mình quen biết nhà đầu tư của “Đồng hành cùng nhau”, có thể đến làm việc tại phòng marketing truyền hình và điện ảnh.
Kết quả cô lỡ tay gửi nhầm, nhắn liền một dãy “á á á” cho Thẩm Hạo Bác.
Mặc dù cô đã thu hồi nhưng lúc đó Thẩm Hạo Bác đang nhắn tin với cô nên chắc anh đã đọc được rồi.
Chắc chắn Thẩm Hạo Bác sẽ nghĩ cô bị điên.
Tiếng Thẩm Hạo Bác vang lên trong ống nghe, không biết có phải ảo giác của cô hay không mà cô lại thấy hôm nay giọng anh dịu dàng hơn nhiều: “Tư Dư, nói chuyện.”
“Ồ, em nói đây, nói gì nhỉ?”
Thẩm Hạo Bác: “Em vẫn ổn chứ?”
Phó Tư Dư chẳng hiểu gì cả.
“Em rất ổn mà.”
Ổn đến mức không thể nào ổn hơn được nữa.
Thẩm Hạo Bác nghe giọng cô không có vẻ gì là đau buồn, đã thế còn có phần hơi vui vẻ nữa.
Thế này rồi mà cô vẫn không bỏ fandom à?
Thẩm Hạo Bác nhíu mày, im lặng một lát mới nhẹ nhàng hỏi: “Em không tức giận à?”
Phó Tư Dư: “Tại sao em phải tức giận?”
Thẩm Hạo Bác giả bộ như hững hờ hỏi: “Không phải fan hâm mộ đều rất ghét việc thần tượng mình yêu đương hay sao?”
Phó Tư Dư không ngờ Thẩm Hạo Bác lại hiểu rõ fan hâm mộ đến vậy, xem ra anh cũng không lạc hậu như cô tưởng, có điều hình như anh đã hiểu nhầm về cô rồi.
“Fan hâm mộ mà anh nói đó là fan only thôi, em là fan couple mà, em hy vọng hai người họ mau mau yêu nhau đi ấy chứ, tương tác của họ bùng nổ luôn, quá đẹp đôi, đúng là một đôi trời định, em bằng lòng độc thân mười năm để đổi lại hai người họ kết hôn.”
“...”
“Không được.” Thẩm Hạo Bác nghiêm giọng.
Phó Tư Dư cho rằng anh nói cô không được làm fan couple nên rất bướng bỉnh cãi lại: “Tại sao lại không được, em cứ thích làm fan couple đấy, em muốn ghép đôi hai người họ với nhau, em có thể là giả nhưng thuyền em đẩy nhất định phải là thật.”
“...”
Thẩm Hạo Bác xoa thái dương: “Ý anh là em không được độc thân mười năm.”
Chỉ cần không phải phá thuyền cô đang đẩy là được.
Phó Tư Dư nhớ mình vẫn còn việc quan trọng chưa giải quyết bèn tằng hắng, nói: “Anh Bác, em đã suy nghĩ kỹ rồi, em quyết định sẽ vào làm cho tập đoàn Quang Trì.”
Vừa rồi cô còn nhắn tin tỏ thái độ kiên định không đi làm, vậy mà sau khi biết chương trình mà Từ Gia Dịch và Mục Phù cùng nhau quay là do tập đoàn Quang Trì đầu tư, cô lại lập tức đòi đi làm. Thẩm Hạo Bác chỉ liếc mắt là nhận ra ngay cô nghĩ gì, anh không trả lời thẳng: “Không phải em đã quyết định không đi làm chỗ anh rồi à?”
Phó Tư Dư đỏ mặt, không hề biết giữ vững lập trường là gì, đáp: “Vậy em đổi ý được chứ?”
Thẩm Hạo Bác lạnh nhạt hỏi: “Em nghĩ có được không?”
“Chắc là được, đây chẳng phải chỉ là chuyện một câu nói với anh Bác sao?”
Thẩm Hạo Bác thản nhiên nói: “Một câu của anh là không được.”
“...”
Phó Tư Dư khựng lại, không biết lấy đâu ra sức mạnh mà lại cho rằng chỉ cần mình muốn vào làm tại tập đoàn Quang Trì thì nhất định anh sẽ đồng ý, giọng điệu cô có phần trơ trẽn: “Được.”
Thẩm Hạo Bác cười: “Em quyết định hay anh quyết định?”
“Đương nhiên là anh Bác quyết định rồi.” Phó Tư Dư lựa lời ngọt xớt, điên cuồng tâng bốc: “Anh Bác tốt bụng, anh Bác trượng nghĩa nhất, anh Bác đẹp trai nhất.”
“Phó Tư Dư.”
Thẩm Hạo Bác gọi đầy đủ cả họ lẫn tên của cô khiến cô giật mình: “Dạ.”
“Nếu như em quyết định đi làm thì phải cam đoan hằng ngày đi làm đúng giờ, không được đến muộn về sớm.”
Phó Tư Dư đồng ý nhanh gọn lẹ: “Được ạ, em cam đoan không đến muộn về sớm.”
Thẩm Hạo Bác ừ một tiếng, nói: “Nhớ đấy nhé, giờ làm việc không được đến muộn về sớm, sáng mai đúng chín giờ đến công ty làm thủ tục.”
Phó Tư Dư đáp vang dội: “Dạ.”
...
Bởi vì chuyện Từ Gia Dịch và Mục Phù cùng ghi hình chương trình, nhóm siêu thoại vợ chồng Gia Mộc lập tức hot lại như ba năm trước chỉ sau một buổi, fan couple hừng hực khí thế đăng bài, để lại bình luận. Buổi tối, Phó Tư Dư đắm chìm trong nhóm siêu thoại, lúc nào không hay đã lướt một lúc lâu, đến khi nhớ ra ngày mai còn phải dậy sớm đi làm thì đã hơn hai giờ sáng.
Chỗ ở của cô cách khá xa chỗ làm, lái xe mất một tiếng, rời giường rửa mặt ăn sáng mất khoảng bốn mươi phút, cô tính giờ rồi đặt báo thức lúc bảy giờ.
Hôm sau, lúc đồng hồ báo thức đổ chuông, Phó Tư Dư buồn ngủ không mở nổi mắt, cô trở mình, mặc kệ đồng hồ báo thức, định bụng sẽ bỏ bữa sáng để nằm thêm một lát, đợi báo thức kêu lại lần nữa.
Phó Tư Dư nằm trên giường thêm được mười phút rồi cũng không dám nằm thêm nữa, bò dậy, chạy vội vào phòng tắm rửa mặt cấp tốc, sửa soạn xong xuôi lập tức xách túi chạy ra xe đi làm.
Hôm qua cô tra lộ trình trên bản đồ ước tính khoảng một tiếng lái xe mà không tính đến chuyện giờ cao điểm đi làm buổi sáng đường tắc nghẽn, thành ra lộ trình một tiếng trở thành hơn hai tiếng.
Lúc Phó Tư Dư đến dưới công ty thì đã hơn mười giờ, hôm qua cô còn mới cam đoan với Thẩm Hạo Bác mình sẽ không đi làm muộn, vậy mà mới ngày đầu tiên đã đến muộn hơn một tiếng đồng hồ. Cô vừa chạy hớt hải vào trong công ty vừa cầu nguyện không bị Thẩm Hạo Bác phát hiện cô đến muộn.
Cô chạy đến trước thang máy đúng lúc một thang máy đang đóng cửa lại, cô chẳng nghĩ ngợi gì đã xông thẳng tới, thò tay ra chặn cửa thang máy lại.
Cửa thang máy mở ra, Phó Tư Dư đi vào, vừa ngẩng lên đã thấy ngay Thẩm Hạo Bác đứng trong thang máy.
Phó Tư Dư cứng người, đưa tay che trán, không dám nhìn anh, ngượng ngùng nói: “Anh Bác, buổi sáng tốt lành.”
Thẩm Hạo Bác lạnh nhạt đáp: “Còn sáng gì nữa, hơn mười giờ rồi.”
“...”
Thẩm Hạo Bác cầm điện thoại lên, không biết bấm gì trên màn hình mà ngay sau đó trong thang máy kín mít vang lên một âm thanh lanh lảnh.
“Được, em cam đoan sẽ không đến muộn về sớm.”
Đây chính là câu hôm qua Phó Tư Dư hứa với Thẩm Hạo Bác sẽ không đến muộn về sớm, bị anh ghi âm lại.
Câu ghi âm này phát lặp đi lặp lại trong thang máy, tát tới tấp vào mặt Phó Tư Dư.
Phó Tư Dư đưa lưng về phía anh, quẫn bách núp trong góc thang máy, cuối cùng cũng chịu đựng được đến khi thang máy lên đến tầng của phòng nhân sự, cô đang định chuồn đi thì trên đỉnh đầu lại vang lên giọng nói lạnh nhạt của Thẩm Hạo Bác: “Em đi với anh lên văn phòng một chuyến.”
Phó Tư Dư: “...”
Anh là quỷ sứ ư?