Ghi Âm Xóa Nợ Và Nỗi Sợ Hãi

Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai

Ghi Âm Xóa Nợ Và Nỗi Sợ Hãi

Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Họ dùng bữa tối tại một nhà hàng Tây dưới lầu tập đoàn Quang Trì. Bữa ăn diễn ra trong không khí hòa nhã, Thẩm Hạo Bác không đả động đến chuyện cô đã cưỡng hôn anh, cũng không nhắc lại việc bảo Phó Tư Dư đến tập đoàn Quang Trì làm việc.
Ăn uống no nê, Phó Tư Dư gọi nhân viên phục vụ tính tiền, nhưng nhân viên phục vụ lại thông báo Thẩm Hạo Bác đã thanh toán xong.
Phó Tư Dư ngẩng đầu lên hỏi: “Chẳng phải đã nói trước là bữa này em mời anh rồi hay sao?”
Thẩm Hạo Bác thản nhiên đáp: “Anh không quen để phụ nữ trả tiền khi đi ăn.”
Sao lúc nãy anh không nói sớm? Lại còn bảo cô mời anh ăn cơm. Phó Tư Dư cứng họng: “Anh trả tiền thì coi như bữa này anh mời em rồi, vậy bữa cơm em nợ anh tính sao đây?”
Thẩm Hạo Bác đáp: “Vậy lần tới em trả là được.”
Anh nói vậy thì coi như bữa này cô phí công rồi, cuối cùng vẫn nợ anh một bữa, lần sau lại phải mời anh thêm lần nữa.
Phó Tư Dư không muốn có lần sau nữa, cô quay sang nói với nhân viên phục vụ: “Phiền cô trả tiền lại cho anh đây, hãy để tôi trả tiền bữa này.”
Nhân viên phục vụ sửng sốt. Chuyện khách hàng tranh nhau trả tiền thì thường xuyên xảy ra, nhưng đây là lần đầu có người đã thanh toán xong rồi lại yêu cầu trả lại tiền để thanh toán lại. Nhân viên phục vụ quay sang nhìn Thẩm Hạo Bác, muốn hỏi ý kiến anh.
Thẩm Hạo Bác xua tay, ra hiệu cô ấy không cần hoàn tiền.
Nhân viên phục vụ cũng không muốn rắc rối phải hoàn tiền rồi lại thanh toán lại, nên cô tinh ý rời đi, để hai người họ tự giải quyết.
“Này, cô đừng đi chứ, cô mà đi thì lần tới anh ấy bắt tôi mời cơm, tôi sẽ bắt đền cô đấy!” Phó Tư Dư gọi với theo bóng lưng của nhân viên phục vụ, sốt ruột, buột miệng nói ra suy nghĩ trong lòng.
Sau khi nhận ra mình vừa nói gì, mặt Phó Tư Dư đỏ bừng, cô giải thích với Thẩm Hạo Bác: “Chỉ là em không muốn lúc nào cũng mắc nợ anh một bữa cơm.”
Thẩm Hạo Bác mỉm cười: “Chỉ là tiền một bữa ăn thôi mà, em trả hay anh trả cũng như nhau, cứ coi như bữa này là em trả đi.”
Phó Tư Dư nói: “Coi như bữa này em mời, vậy nghĩa là em không cần mời anh thêm bữa nào nữa đúng không?”
Thẩm Hạo Bác gật đầu.
Bởi vì cách nghĩ của Thẩm Hạo Bác lần nào cũng khác mình, Phó Tư Dư sợ lần sau anh lại ăn nói vòng vo, nói mình vẫn còn nợ anh một bữa cơm, nên cô phải xác nhận lại một lần nữa cho chắc chắn: “Ý em là em không còn nợ anh bữa cơm nào nữa, bữa cơm này em mời anh là để xin lỗi chuyện đã cưỡng hôn anh. Anh đã ăn rồi, vậy thì coi như anh đã bỏ qua, xóa bỏ chuyện em cưỡng hôn anh rồi đúng không?”
Thẩm Hạo Bác nghe Phó Tư Dư đường hoàng nói ra hai chữ “cưỡng hôn”, ánh mắt anh càng thêm vui vẻ, anh “ừ” một tiếng.
Phó Tư Dư vui mừng quá đỗi, cuối cùng tảng đá đè nặng trong lòng cô bấy lâu nay cũng biến mất. Tuy vậy, nhờ kinh nghiệm lần này, cô cũng đã khôn ngoan hơn rất nhiều. Cô cảnh giác cầm điện thoại lên, bật chức năng ghi âm, nở nụ cười lấy lòng Thẩm Hạo Bác.
“Anh Bác, anh nói lại lần nữa đi, nói vào máy ghi âm này.”
“Nói gì?” Thẩm Hạo Bác hỏi.
“Anh nói kể từ hôm nay, anh sẽ không truy cứu chuyện em cưỡng hôn anh nữa.”
Thẩm Hạo Bác nói: “Em cưỡng hôn anh hôm nào nhỉ?”
Phó Tư Dư nói: “Hôm sinh nhật hai mươi mốt tuổi của em đó, Anh Bác, anh không bị mất trí nhớ đấy chứ?”
Thẩm Hạo Bác cười.
Phó Tư Dư thúc giục: “Anh Bác, anh mau nói đi mà!”
Phó Tư Dư được gia đình cưng chiều từ nhỏ nên thỉnh thoảng lại vô thức làm nũng khi nói chuyện.
Khóe môi Thẩm Hạo Bác nở nụ cười cưng chiều, anh hơi nghiêng đầu về phía trước, kề sát vào loa điện thoại của Phó Tư Dư, nói theo ý cô muốn: “Tôi là Thẩm Hạo Bác, tôi xin hứa không để bụng chuyện Phó Tư Dư cưỡng hôn tôi vào ngày sinh nhật hai mươi mốt tuổi của cô ấy, sẽ không tiếp tục truy cứu bất kỳ trách nhiệm nào của cô.”
Phó Tư Dư nhận được lời hứa của Thẩm Hạo Bác bèn lấy điện thoại về, mở file ghi âm ra nghe lại một lượt, sau đó phấn khích reo lên như một đứa trẻ: “Hì.”
Thẩm Hạo Bác chăm chú ngắm nhìn cô gái trẻ tràn đầy sức sống trước mặt, trái tim anh cũng ngọt ngào khôn tả.
Phó Tư Dư cất điện thoại vào trong túi, vỗ nhẹ chiếc túi như thể vừa cất giữ một thứ vô cùng quý báu, ngẩng đầu nói với Thẩm Hạo Bác: “Anh Bác, chúng ta đã ăn xong rồi, giờ cũng muộn rồi, vậy chúng ta về thôi.”
Thẩm Hạo Bác nói: “Về gì vội, ngồi thêm một lát nữa đi.”
Phó Tư Dư gật đầu: “Được thôi, vậy anh cứ ngồi thêm một lát nữa đi, nhà em xa, em về trước đây. Tạm biệt anh Bác.”
Phó Tư Dư không đợi Thẩm Hạo Bác trả lời đã lập tức đứng dậy khỏi ghế, vô tư xoay người bỏ về, để Thẩm Hạo Bác ngồi một mình, nụ cười trên khuôn mặt anh dần tan biến.
...
Phó Tư Dư vừa về tới nhà là nhắn tin ngay cho Tần Xu.
[Giải quyết êm xuôi rồi.]
Tần Xu: [Giải quyết êm xuôi cái gì cơ?]
Phó Tư Dư gửi đoạn ghi âm ở nhà hàng cho Tần Xu nghe.
Một lát sau, Tần Xu gửi lại một bức ảnh động hình liếc mắt.
Phó Tư Dư: [Thái độ đấy là sao hả?]
Tần Xu: [Chẳng phải trước đây vì áy náy chuyện cưỡng hôn Thẩm Hạo Bác, cậu đã đồng ý làm lá chắn cho anh ấy, nói trước mặt người nhà anh ấy là hai người đang yêu nhau hay sao? Vậy chẳng phải anh ấy đã xóa bỏ chuyện này từ lâu rồi sao? Sao hôm nay cậu còn nhắc lại? Có phải cậu lại đồng ý điều kiện gì với Thẩm Hạo Bác nên anh ấy mới chịu ghi âm cái này không? Cậu bị lỗ rồi đó.]
Phó Tư Dư đọc tin nhắn Tần Xu gửi, đột nhiên nhận ra cô ấy nói quá có lý.
Cô đã hết nợ Thẩm Hạo Bác từ lâu rồi.
Có điều nghĩ kỹ lại thì tiền bữa tối nay của cô và Thẩm Hạo Bác do anh trả, thực ra cô cũng chẳng thiệt thòi gì.
Hơn nữa tính cô cũng thoải mái, chỉ cần vấn đề được giải quyết thì quá trình thế nào cũng không quan trọng.
Phó Tư Dư: [Ồ, chẳng quan trọng đâu, tớ hợp tác với anh ấy nói dối trước mặt người nhà không chỉ là giúp anh ấy mà tớ cũng được lợi, mẹ tớ sẽ không thúc giục tớ nữa.]
Tần Xu: [Cậu không thấy thiệt là được.]
Phó Tư Dư: [Ừ, không thiệt gì hết.]
Phó Tư Dư: [Ôi, tớ hạnh phúc quá đi, vui thật đó!]
Tần Xu: [Mai đi mua sắm không?]
Phó Tư Dư: [Được, có điều cậu bao tớ nha, dạo này tớ không được chu cấp tiền sinh hoạt phí nên đang phải tiết kiệm.]
Tần Xu: [Cách cậu tiết kiệm tiền chính là cà thẻ của tớ đó hả?]
Phó Tư Dư: [Yêu cậu nhiều hihi]
Phó Tư Dư: [Bắn tim chíu chíu]
Phó Tư Dư: [Cà thẻ bao tớ nhéeeeee]
Tần Xu: [Ừ, cà luôn.]
Phó Tư Dư: [Vâng lệnh, nhất định tớ sẽ cà mạnh tay.]
Tần Xu: [...]
...
Từ khi Thẩm Hạo Bác đích thân hứa sẽ không truy cứu chuyện Phó Tư Dư cưỡng hôn mình nữa, Phó Tư Dư lại trở về với cuộc sống vui vẻ, vô ưu vô lo, hằng ngày chỉ biết ăn no rồi nằm. Thế nhưng những lời Thẩm Hạo Bác nói ở tập đoàn Quang Trì hôm đó cũng khơi dậy trong Phó Tư Dư một chút tâm huyết với sự nghiệp, tần suất cô lên mạng tìm việc cao hơn trước rất nhiều.
Có lẽ vì từng được quan sát phòng marketing truyền hình và điện ảnh của tập đoàn Quang Trì nên cô thấy các công ty khác đều không vừa mắt. Thỉnh thoảng cô cũng cân nhắc việc vào làm cho tập đoàn Quang Trì, có điều mỗi lần nghĩ đến Thẩm Hạo Bác là cô lại lập tức gạt bỏ ý nghĩ này.
Cô sợ nếu mình vào làm tại tập đoàn Quang Trì thì Thẩm Hạo Bác sẽ chú ý mình quá mức, như vậy nếu mình làm việc không tốt, chắc chắn anh sẽ biết, thậm chí sẽ gọi mình tới văn phòng nói chuyện. Cảm giác ấy quá đáng sợ, Phó Tư Dư chỉ mới tưởng tượng thôi đã thấy da đầu tê dại.
Đến giờ cô vẫn còn nhớ như in có một lần hồi tiểu học, cô làm bài tập về nhà, đề bài rất khó, có nhiều bài cô không biết làm mà hôm sau lại phải nộp. Trong khi đó, ở nhà cô ngoài anh cả Phó Tư Nghiên ra, các anh khác đều học dốt. Mặc dù cô hơi sợ Phó Tư Nghiên một chút nhưng cũng không còn cách nào khác, đành phải gom góp can đảm cầm vở bài tập tới nhờ Phó Tư Nghiên chỉ bài cho mình.
Hôm đó nắng vàng rực rỡ, mùa xuân về muôn hoa khoe sắc.
Phó Tư Dư đi vào phòng khách tại biệt thự của Phó Tư Nghiên, nhìn thấy một thiếu niên dáng vóc tương đồng với anh cả cô, mặc sơ mi trắng, cắt tóc húi cua gọn gàng.
Đó là lần đầu tiên Phó Tư Dư gặp Thẩm Hạo Bác, còn chưa biết gì về anh, chỉ dựa vào kinh nghiệm sống chẳng lấy gì làm dày dạn của mình để phán đoán: con trai cắt tóc húi cua chắc hẳn đều là người có tính cách sáng sủa, dù sao cũng sẽ dễ tính hơn anh cả của cô. Cô chưa từng gặp ai nghiêm túc hơn anh cả cô hết.
Người được anh cả mời về nhà chắc chắn là bạn thân thiết, bạn của anh cả cô thì hẳn là cô cũng gọi bằng anh.
Cô nở nụ cười ngọt ngào, chào Thẩm Hạo Bác: “Em chào anh.”
Thẩm Hạo Bác đang xuống lầu chuẩn bị về nhà. Thấy trong phòng khách đột nhiên xuất hiện một cô bé chào mình là anh, anh dừng bước, nhận ra cô là em họ nội của Phó Tư Nghiên, anh nhẹ nhàng gọi tên ở nhà của cô: “Phó Tiểu Ngũ.”
“Vâng, là em đây.” Phó Tư Dư gật đầu: “Em chính là Phó Tiểu Ngũ, anh biết em à?”
Thẩm Hạo Bác “ừ” một tiếng.
Nếu anh quen cô thì chuyện này dễ rồi. Phó Tư Dư chạy đến trước mặt anh, giơ cuốn vở bài tập lên cho anh xem: “Anh ơi, em có mấy đề toán không biết làm, anh có thể xem giúp em được không?”
Thẩm Hạo Bác liếc nhìn cuốn vở bài tập của cô từ trên xuống dưới, mấy câu hỏi khó phía dưới cô đều chưa làm.
Anh nhận lấy cuốn vở bài tập, Phó Tư Dư chỉ vào chiếc sô pha gần đó, nói: “Anh tốt bụng ghê, anh qua kia ngồi đọc đề nhé.”
Thế nhưng chỉ vài phút sau, Phó Tư Dư đã phải hối hận vì trót nhờ Thẩm Hạo Bác dạy cô giải bài tập.
“Vẽ đoạn thẳng thôi mà cũng không biết à?”
Giọng Thẩm Hạo Bác rất lạnh lùng, nét mặt cũng lạnh tanh. Bàn tay Phó Tư Dư cầm bút bi run lên, cô xấu hổ, lén nhìn trộm Thẩm Hạo Bác rồi lí nhí đáp: “Em biết.”
Thẩm Hạo Bác gõ lên tờ giấy nháp, yêu cầu cô vẽ đoạn thẳng ra nháp.
Phó Tư Dư yếu ớt nói: “Câu này khó, em không biết vẽ.”
Thẩm Hạo Bác thản nhiên bảo: “Câu này cũng giống câu trên, anh đã dạy em làm câu trên rồi còn gì.”
“Vẫn không biết làm à?”
“Dỏng tai lên nghe cho thủng đây này, đừng có phân tâm!”
“Đừng xoắn ngón tay nữa!”
“Không được cào bàn!”
“Ngồi đàng hoàng, không được ngủ gật!”
Phó Tư Dư dụi mắt.
Cuối cùng Thẩm Hạo Bác cũng phát hiện tình hình không ổn, anh hỏi: “Em sao thế?”
Bờ mi Phó Tư Dư đỏ hoe, cô phồng má, ấm ức nén nước mắt nhưng cuối cùng vẫn không nhịn được, lí nhí giải thích: “Anh đừng nhìn em bằng ánh mắt như nhìn đứa thiểu năng trí tuệ vậy, thực ra em thông minh lắm, chỉ là em… em… căng thẳng quá thôi.”
Hễ căng thẳng là Phó Tư Dư chẳng suy nghĩ được gì nữa, cô vừa rầu rĩ vừa thấy mất mặt.
Người anh này quá hung dữ, còn hung dữ hơn cả anh cả cô nữa.
Thẩm Hạo Bác: “...”
Từ đó về sau, Phó Tư Dư có ám ảnh tâm lý về Thẩm Hạo Bác, mỗi lần bị anh nhìn chằm chằm khi làm gì đó là cô lại không phát huy được năng lực vốn có của bản thân.
Cô không nên làm việc dưới sự giám sát của anh thì hơn.
Mấy hôm trước, Thẩm Hạo Bác lại nới lỏng thời hạn, cho cô thêm một tuần để cân nhắc xem có muốn vào làm tại tập đoàn Quang Trì hay không. Hôm nay là hạn chót.
Phó Tư Dư chủ động nhắn tin cho Thẩm Hạo Bác.
Phó Tư Dư: [Anh Bác ơi, em quyết định rồi, em vẫn không tới làm tại tập đoàn Quang Trì đâu.]
Sở dĩ cô gõ thêm chữ “vẫn” là vì cô đã từ chối lời mời này rất nhiều lần.