Lời Trách 'Ngốc' Và Sự Cố Bất Ngờ

Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai

Lời Trách 'Ngốc' Và Sự Cố Bất Ngờ

Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Làm... Sính lễ?
Phó Tư Dư ngước mắt nhìn.
Đây là căn hộ anh mua làm sính lễ cho vợ tương lai ư?
“Anh Bác, thôi bỏ đi. Anh còn căn nào khác không, cho em sang đó ở đi. Căn này anh mua làm sính lễ cho chị dâu tương lai, em ở thì không tiện lắm.”
Phó Tư Dư đảo mắt nhìn quanh phòng, vẻ tiếc nuối và lưu luyến hiện rõ trên gương mặt cô. Cô thực sự rất thích căn hộ này, nhưng tiếc thay, đây lại là căn nhà Thẩm Hạo Bác dùng làm sính lễ. Sau này anh ấy tìm được người ưng ý, nếu đem căn này tặng cho vợ thì không những cô phải chuyển nhà, mà quan trọng hơn, chẳng cô gái nào lại không bận tâm chuyện chồng mình tặng một căn hộ từng có người phụ nữ khác ở làm sính lễ cả.
Suy nghĩ của đàn ông và phụ nữ không giống nhau. Dù anh có hào phóng cho cô ở, cô cũng không thể nào yên tâm được.
Đôi mắt sâu thẳm của Thẩm Hạo Bác nhìn Phó Tư Dư. Thấy cô cứ nhìn ngang ngó dọc, vẻ mặt đầy tiếc nuối và biểu cảm phức tạp, anh khẽ cất giọng trầm, có phần bất đắc dĩ: “Phó Tư Dư, sao em ngốc thế nhỉ!”
Phó Tư Dư vốn đã khó chịu vì phải từ bỏ căn hộ mình yêu thích, giờ lại bất ngờ bị anh chê bai. Cô ấm ức cắn môi, chất vấn: “Sao em lại ngốc chứ?”
Thẩm Hạo Bác mặc kệ cô, lặng lẽ thở dài, hờ hững xua tay rồi quay lưng bước ra ngoài.
Phó Tư Dư cảm thấy mình bị khinh thường sâu sắc. Cô ngẩng đầu lên, dáng vẻ hệt như một chú gà con ngạo nghễ, hùng dũng, đầy khí phách. Không phục, cô bám theo anh lý luận: “Này, anh nói đi chứ, em ngốc chỗ nào? Em thông minh như vậy, rõ ràng là anh quá vô tư thì có! Sao có thể cho em mượn căn hộ định tặng chị dâu tương lai được chứ? Sau này chị dâu mà biết chắc chắn sẽ cãi nhau với anh. Em kịp thời phát hiện vấn đề này, tránh cho sau này vợ chồng anh cãi vã vì chuyện này, anh không khen em thì thôi, còn chê em ngốc!”
Thẩm Hạo Bác không nói lời nào. Phó Tư Dư càng mắng càng tức, nhắm mắt theo sát anh, miệng thao thao bất tuyệt: “Sao anh không nói gì vậy? Có phải anh phát hiện ra mình suy nghĩ chưa chu toàn nhưng lại xấu hổ, không chịu thừa nhận nên mới im lặng đúng không? Vậy được, nếu anh không nói gì thì em sẽ ở lại đây. Nếu sau này chị dâu giận anh vì anh tặng chị ấy một căn hộ đã từng cho người phụ nữ khác ở làm sính lễ, cãi nhau với anh thì anh chớ trách em nhé, ối…”
Thẩm Hạo Bác đột ngột dừng lại. Phó Tư Dư đi quá gần, không để ý nên đập thẳng mặt vào tấm lưng rắn chắc của anh. Mũi chân cô đá phải gót giày của anh, mất thăng bằng, ngã bệt xuống sàn nhà.
Sàn nhà bóng loáng không hề có vật gì đệm mông. “Oạch” một tiếng, Phó Tư Dư đau hoa cả mắt, ngửa cổ ngồi dưới sàn nhà, choáng váng mất hai giây.
Thẩm Hạo Bác nghe thấy tiếng động, xoay người lại. Thấy mi mắt cô ầng ậc nước mắt, ánh mắt anh cũng thay đổi. Thẩm Hạo Bác cúi người ngồi xuống, đỡ cánh tay cô, quan sát từ đầu đến chân: “Em ngã à? Đau không? Đứng lên anh xem thử nào.”
Thẩm Hạo Bác dìu Phó Tư Dư đứng dậy. Phó Tư Dư vừa nhúc nhích, xương cụt lập tức đau nhức. Cô xuýt xoa rên rỉ, một tay sờ sau lưng, tay kia đột nhiên đập mạnh vào ngực Thẩm Hạo Bác, lẩm bẩm trách: “Phiền chết đi được, tất cả là tại anh cả đấy!”
Thẩm Hạo Bác bị cô đánh rung người. Đối diện với ánh mắt ngang ngược của cô, khóe môi anh khẽ cong lên.
Lúc này, Phó Tư Dư đang bận tâm chuyện anh hại mình bị ngã nên hoàn toàn không để ý rằng đối phương chính là Thẩm Hạo Bác mà cô vẫn luôn kiêng dè. Cô dữ dằn trừng mắt lườm anh, tay nhanh hơn não, đánh thêm một cái nữa: “Anh còn cười à? Em ngã đau chết đi được mà anh còn cười được.”
Cô ra tay không hề nể nang, đập sượt qua xương quai xanh của anh. Năm dấu ngón tay đỏ hồng lập tức hằn lên làn da trắng lạnh của anh.
Tay Phó Tư Dư tê rần. Đánh anh xong, cô mới dần dần hoàn hồn, nhận ra mình vừa đánh Thẩm Hạo Bác chứ không phải mấy ông anh hay đùa giỡn với mình.
Phó Tư Dư nuốt nước bọt, lúc này mới biết sợ. Cô cúi đầu xoa lưng, giả bộ đau không chịu nổi, chật vật nhích lại phía sô pha.
Thẩm Hạo Bác thấy cô đau đến nhăn mặt nhíu mày, không khỏi lo lắng, bế bổng cô lên.
Cơ thể đột nhiên bay lên, Phó Tư Dư giật nảy mình. Cô nắm chặt cổ áo sơ mi của Thẩm Hạo Bác, vừa căng thẳng vừa thẹn thùng, ấp úng nói: “Anh… Anh Bác, anh làm gì thế?”
Thẩm Hạo Bác mím môi, vẻ mặt nghiêm túc: “Đi bệnh viện.”
Anh nói xong thì cũng đã bế cô ra đến cửa. Phó Tư Dư bám vào khung cửa, không chịu đi: “Em chỉ ngã thôi mà, nghỉ một lát là khỏi, không cần đi bệnh viện đâu.”
Đi bệnh viện thì đúng là chuyện bé xé ra to.
Thẩm Hạo Bác nói: “Thấy em đau lắm, có khi bị rạn xương rồi cũng nên, phải đi bệnh viện chụp phim xem thế nào.”
Đó là em diễn thôi anh ơi!
Mặc dù bị ngã hơi đau thật, nhưng Phó Tư Dư đã khuếch đại lên. Đau có ba thì cô diễn lố thành mười.
Hai người giằng co cạnh cửa chừng hai, ba phút. Một người kiên quyết phải đi bệnh viện kiểm tra, một người lại kiên quyết từ chối, thái độ còn dứt khoát hơn người kia.
Cuối cùng, Thẩm Hạo Bác phải nhượng bộ, bế cô đặt nhẹ xuống sô pha.
Cổ áo của anh bị cô túm nhàu nhĩ, xộc xệch. Hai dấu bàn tay chồng lên nhau lộ rõ trước mắt Phó Tư Dư.
Phó Tư Dư nhìn chằm chằm dấu bàn tay trên ngực anh, chột dạ. Thẩm Hạo Bác cúi người nói gì cô cũng không nghe thấy.
Thẩm Hạo Bác hỏi: “Được chứ?”
Phó Tư Dư không biết anh vừa hỏi gì nhưng vẫn gật đầu không suy nghĩ: “Được.”
Thẩm Hạo Bác nói: “Vậy em nằm sấp xuống đi.”
Cô bị ngã dập mông, nằm sấp sẽ đỡ đau hơn.
Phó Tư Dư trở mình trên sô pha. Thẩm Hạo Bác còn chu đáo cho cô một chiếc gối để kê cằm.
Nằm sấp thế này đúng là không chạm vào xương cụt, dễ chịu hơn nhiều. Chỉ có điều, việc “phơi mông” ra trước mặt một người đàn ông thực sự vẫn rất xấu hổ.
Song, hiện giờ đầu óc Phó Tư Dư chỉ mải nghĩ tới hai dấu bàn tay trên xương quai xanh của Thẩm Hạo Bác. Cô lo lắng vì nó mãi không biến mất, sợ Thẩm Hạo Bác nhận ra sẽ tính sổ với cô.
Cô đánh anh mạnh đến vậy ư? Tại sao da đàn ông mà lại dễ đỏ như vậy chứ?
Thẩm Hạo Bác đứng cạnh sô pha, nhìn Phó Tư Dư nằm bò trên đó, trong lòng do dự.
Phó Tư Dư không muốn đi bệnh viện, anh lo cô ngã làm xương ở thắt lưng bị thương. Anh bảo cô cho mình kiểm tra, cô đã đồng ý rồi.
Thẩm Hạo Bác hơi bất ngờ vì cô lại đồng ý để anh kiểm tra giúp. Hôm nay cô mặc chân váy, sơ mi đóng thùng. Nếu kiểm tra eo thì phải kéo áo ra ngoài.
Hai người đều mang tâm sự riêng. Thẩm Hạo Bác đề nghị lại một lần nữa: “Đi bệnh viện kiểm tra nhé?”
Phó Tư Dư hơi ngái ngủ. Tối qua cô ngủ chưa đầy năm tiếng, lại giày vò cả nửa ngày như thế. Giờ nằm sấp trên sô pha, cơ thể được thả lỏng, mí mắt lập tức díp lại.
Cô lắc đầu nói: “Không đi đâu.”
Cô nhắm mắt lại. Bên tai vang lên giọng nói thật khẽ của Thẩm Hạo Bác: “Đây là tự em nói đấy nhé.”
Ngay sau đó, cô nhận thấy anh ngồi xuống sô pha, vươn tay kéo vạt áo cô ra khỏi váy.
Phó Tư Dư giật mình, mở mắt ra, hoảng sợ hỏi: “Ôi, anh kéo áo em ra làm gì vậy?”
Cô giãy giụa cố đứng dậy nhưng Thẩm Hạo Bác lại nhấn vai cô xuống, trầm giọng: “Đừng nhúc nhích, để anh kiểm tra xem eo có bị bầm không.”
“Không... Không cần đâu, em không sao, anh không cần kiểm tra giúp em đâu, ôi chao…”
Cô xoay người, chuyển động eo. Cảm giác đau vừa dịu lại lập tức dội lên.
Giọng Thẩm Hạo Bác nghiêm khắc hơn: “Còn bảo là không sao? Đừng động đậy, còn nhúc nhích nữa là phải đi bệnh viện đấy.”
Đã đến nước này rồi, chắc chắn Thẩm Hạo Bác phải xem thử mới yên tâm được.
“Chỉ xem thắt lưng thôi đúng không?”
Vừa rồi cô ngã dập mông nhưng vì mông dày nên thường ít khi bị sao.
Thẩm Hạo Bác lạnh nhạt hỏi: “Em còn muốn anh xem chỗ nào nữa?”
“Không, không chỗ nào nữa hết, Anh Bác xem nhanh lên đi.” Chính Phó Tư Dư cũng sợ thắt lưng mình bị thương thật nên đành quay lại, úp mặt xuống gối cho anh kiểm tra. Dù sao ngoài đường có nhiều phụ nữ mặc quần áo hở eo như vậy, anh có nhìn eo cô cũng chẳng sao.
Thẩm Hạo Bác kéo áo cô lên, lộ ra một khúc eo thon thả, da dẻ mềm mại, trắng hơn tuyết, không có vết bầm xấu xí nào. Thẩm Hạo Bác thở phào nhẹ nhõm, sau đó đôi mắt anh dần sâu thẳm.
Anh nhìn chằm chằm eo cô không nói lời nào. Phó Tư Dư mất tự nhiên, khẽ ngẩng đầu hỏi: “Anh Bác, xong chưa? Có bị bầm không?”
Thẩm Hạo Bác “ừ” một tiếng, kéo áo cô xuống, nói nhỏ: “Không.”
“Em đã bảo là không sao rồi mà, anh…”
Phó Tư Dư còn chưa nói xong, đột nhiên bàn tay Thẩm Hạo Bác nắm lấy eo cô. Qua lớp vải áo, cô vẫn cảm nhận được bàn tay nóng hầm hập của anh. Cảm giác ngứa ngáy, tê dại lan dần từ eo ra khắp toàn thân.
Tim Phó Tư Dư đập loạn nhịp, người căng cứng. Cô hỏi: “Anh làm gì vậy? D* x*m, anh đừng…” Vốn cô định mắng Thẩm Hạo Bác vô liêm sỉ nhưng khi xoay người lại, đối diện với ánh mắt nghiêm chỉnh, lạnh nhạt của anh, giọng cô yếu xuống, không dám khẳng định, đành phải hỏi lại: “Anh đang giở trò… d* x*m đấy à?”
Thẩm Hạo Bác bình tĩnh liếc nhìn cô, đáp: “Anh đang kiểm tra eo của em. Vừa rồi anh ấn vậy em có thấy đau không?”
Giọng Thẩm Hạo Bác hết sức đường hoàng, không hề có ý gì ngả ngớn. Ánh mắt lạnh nhạt của anh như thể đang nói “anh dê em hả, em nghĩ hay thật đấy”.
Phó Tư Dư xấu hổ muốn nhảy ra khỏi cửa sổ. Thẩm Hạo Bác hỏi lại: “Em có thấy đau không?”
Phó Tư Dư lắc đầu: “Không biết ạ.”
Vừa rồi cô tưởng anh đang “dê” mình nên nhất thời không để ý xem có đau hay không.
Thẩm Hạo Bác nhíu mày, dường như không thể kiên nhẫn nổi nữa: “Vậy anh phải ấn lại lần nữa.”
Phó Tư Dư chột dạ nói: “Phiền anh.”
Thẩm Hạo Bác lạnh nhạt nói: “Em xoay người lại đi, nằm sấp xuống.”
Phó Tư Dư ngoan ngoãn nằm sấp xuống. Khóe môi Thẩm Hạo Bác cong lên, bàn tay anh ấn vào góc bên phải eo cô.
Eo Phó Tư Dư rất nhạy cảm. Bị anh nhấn một cái, lưng cô lập tức gồng lên.
“Chỗ này có đau không?”
Phó Tư Dư lắc đầu: “Không đau.”
Ngón tay Thẩm Hạo Bác di chuyển sang bên trái, nhấn nhẹ một cái: “Chỗ này thì sao?”
Xương cụt của Phó Tư Dư tê rần, cơ thể cô cảm thấy lạ lùng chưa từng có. Cô bất an đứng bật dậy khỏi sô pha, hét lên: “Anh đừng ấn nữa, để em tự làm!”
Cô đứng trên sô pha, tự ấn một vòng quanh eo ngay trước mắt Thẩm Hạo Bác, nhìn anh đang ngồi bên dưới: “Không sao hết, không đau. Anh xem đi, chỗ này cũng không đau.”
Thẩm Hạo Bác đánh đòn phủ đầu: “Em tự ấn được thì sao ban nãy không nói?”
Phó Tư Dư nghẹn lời.
Anh hỏi vậy là ý gì hả?
Ý anh là cô cố ý lừa anh sờ eo cô hả?
Nghĩ đến chuyện vừa rồi mình đã đánh anh nên mới cố ý giả vờ bị thương nặng, Phó Tư Dư chột dạ trước ánh mắt sâu thăm thẳm của anh. Cô cúi đầu ngồi xuống, ngón tay cào mặt đệm sô pha, ngượng ngùng nói: “Vừa rồi eo em còn đau quá.”
Phó Tư Dư nghe thấy tiếng cười của Thẩm Hạo Bác. Mặc dù anh không vạch trần trò diễn lố của cô, nhưng cô cảm thấy chắc chắn anh đã nhìn ra rồi. Cô lúng túng co quắp ngón chân.
Thẩm Hạo Bác hỏi: “Em có đói bụng không?”
Chút đồ ăn buổi sáng đã được tiêu hóa gần hết. Phó Tư Dư gật đầu: “Hơi hơi.”
Thẩm Hạo Bác nói: “Em ngồi thêm một lát đi, để anh bảo người ta mang cơm lên đây.”
Thẩm Hạo Bác cầm điện thoại đi ra ban công gọi điện. Phó Tư Dư rầu rĩ đập tay vào chiếc gối ôm trên sô pha, nằm sấp xuống đó, tự an ủi mình.
Không sao đâu, vốn cô bị trẹo eo, giờ vẫn còn hơi đau mà, chẳng qua là diễn hơi lố chút thôi.
Cô nhìn tay mình, liếc trộm Thẩm Hạo Bác đang đứng ngoài ban công.
Cô đã đánh Thẩm Hạo Bác kìa.
Hình như đánh anh hai cái cũng không phải chịu hậu quả gì nghiêm trọng, chẳng thấy anh trách móc gì cả.
Trái tim căng thẳng của Phó Tư Dư dần bình tĩnh lại, thậm chí cô còn thoáng thấy phấn khích.
Hồi tưởng chuyện ban nãy, Phó Tư Dư chợt nhận ra có gì đó sai sai.
Thẩm Hạo Bác không ở bên cạnh, lý trí của cô dần sống lại. Bấy giờ cô mới muộn màng nhớ ra, vừa rồi rõ ràng chính Thẩm Hạo Bác đã đề nghị kiểm tra thắt lưng của cô, vậy tại sao sau đó anh lại quay ra chất vấn cô, nghi ngờ cô cố ý lừa anh sờ eo cô?