Chương 17

Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ăn trưa xong, Thẩm Hạo Bác lái xe đưa Phó Tư Dư về nhà cô để dọn đồ.
Trong bữa ăn, Phó Tư Dư vẫn còn bận cãi cọ xem rốt cuộc là Thẩm Hạo Bác chủ động muốn kiểm tra eo cô trước, hay là cô muốn anh sờ eo mình.
Bởi vì cô giả đau lừa anh trước, lại đánh anh hai cái nên không tránh khỏi đuối lý, mới cãi được vài câu đã thua cuộc.
Song, Phó Tư Dư vẫn tức giận, cô cảm thấy rõ ràng là mình không hề có ý gì với Thẩm Hạo Bác nhưng chỉ vì trước đây từng cưỡng hôn anh nên đã trở thành người có ý đồ với “sắc đẹp” của anh, thi thoảng anh lại trêu ghẹo cô vài câu, mà cô thì không thể nào giải thích cho rõ ràng được.
Phó Tư Dư vừa lên xe là lập tức nhắm mắt ngủ, không để ý tới Thẩm Hạo Bác. Ban đầu, cô giận dỗi, cố tình phớt lờ anh, không nói cho anh biết nhà mình ở đâu để xem anh định lái xe đến kiểu gì. Ai ngờ, cô bực bội một lát rồi lại thực sự ngủ thiếp đi.
Xe nhẹ nhàng lăn bánh trên đường, Đại học Nam Kinh nằm ở vị trí tựa núi gần sông, phong cảnh xung quanh rất đẹp và yên tĩnh.
Tòa nhà nơi Phó Tư Dư sống nằm ở ngay cạnh đó, chiếc xe rời khỏi khu trung tâm thành phố, càng gần đến nơi, nhịp sống càng trở nên thư thái, cứ như thể đã đến một thành phố khác vậy.
Thẩm Hạo Bác dừng xe dưới tòa nhà của Phó Tư Dư, nghiêng đầu nhìn cô gái đang ngồi trên ghế phụ. Cô vẫn đang ngủ, tựa đầu vào lưng ghế, đôi môi đỏ khẽ hé mở, hơi thở đều đều, có vẻ ngủ rất ngon.
Thẩm Hạo Bác không quấy rầy Phó Tư Dư mà cứ để cô ngủ như vậy. Không biết đã qua bao lâu, một chiếc lá phong bay qua cửa sổ, đậu trên mu bàn tay Phó Tư Dư. Tiếp đó, hàng mi của cô khẽ rung, cô chép miệng, điều chỉnh tư thế, xoay người về phía Thẩm Hạo Bác rồi từ từ mở mắt.
Cô còn chưa tỉnh hẳn, cứ nghĩ đang nằm trên chiếc giường trong nhà nên khi thấy Thẩm Hạo Bác ngồi bên cạnh, cô ngơ ngác hỏi: “Anh Bác, sao anh lại ở đây ạ?”
Thẩm Hạo Bác bình tĩnh hỏi: “Em ngủ đến ngơ ngẩn rồi sao?”
“Dạ?” Phó Tư Dư ngồi dậy, xoa xoa cái cổ đau nhức, ý thức dần dần tỉnh táo, nhớ ra Thẩm Hạo Bác đưa cô tới đây chuyển nhà. Cô liếc nhìn cảnh vật bên ngoài cửa sổ xe, hỏi: “Tới rồi ạ?”
“Ừ.”
“Sao anh biết em sống ở đây?”
Hình như cô chưa từng nói với Thẩm Hạo Bác là mình sống ở đây mà.
Thẩm Hạo Bác mở cửa xuống xe, Phó Tư Dư nhìn anh đi vòng qua đầu xe, dừng lại trước cửa xe bên phải rồi mở cửa cho cô, nói khẽ: “Em xuống xe đi.”
Phó Tư Dư bước một chân xuống rồi cúi đầu, nghiêng người chuẩn bị bước xuống, không ngờ lại bị dây an toàn kéo giật trở lại ghế.
Cô còn chưa tháo dây an toàn.
Thẩm Hạo Bác cau mày nhìn cô với ánh mắt bất đắc dĩ.
Phó Tư Dư ngượng ngùng che trán, cởi dây an toàn và bước xuống xe.
Thẩm Hạo Bác không đáp tại sao lại biết cô ở đây, Phó Tư Dư cũng không gặng hỏi thêm. Cô chạy vượt qua anh, vào thang máy và bấm số tầng.
Sau khi vào nhà, Thẩm Hạo Bác ngồi trên sô pha, Phó Tư Dư thì vào phòng ngủ để thu dọn đồ đạc.
Dù nói là chuyển nhà nhưng vì không cần chuyển nội thất nên cũng không có nhiều đồ đạc phải dọn dẹp, cô chỉ cần lấy vài bộ quần áo để tắm rửa hằng ngày và đồ dùng vệ sinh cá nhân cần thiết, còn những thứ khác thì có thể mua sắm vào cuối tuần này.
Nhưng vẫn còn một bức tường gần như đã bị lấp đầy bởi đủ loại túi xách mà cô và Thẩm Hạo Bác không thể mang hết đi được.
Túi xách là sở thích bẩm sinh của phụ nữ.
Quần áo, giày dép đều dễ mua, không cần mang sang chỗ ở mới, còn trong số những chiếc túi xách cô đã sở hữu từ khi trưởng thành tới nay, có rất nhiều chiếc là hàng phiên bản giới hạn, không còn được bán ra nữa, cũng không thể mua lại ở trung tâm thương mại nên cô nhất định phải mang chúng theo.
Phó Tư Dư xếp đầy bảy, tám cái vali trong nhà nhưng vẫn không đủ để đựng hết. Cuối cùng, cô mệt đến mức ngồi phịch xuống ghế trong phòng thay đồ.
Thẩm Hạo Bác thấy cô ở trong đó quá lâu, mãi vẫn chưa ra ngoài nên đứng dậy đi đến bên cửa, nhìn những chiếc vali nằm ngổn ngang trên sàn nhà, hỏi: “Có cần anh giúp gì không?”
Phó Tư Dư quay đầu nhìn anh, đáp: “Em không có đủ vali.”
Thẩm Hạo Bác nói: “Còn gì chưa đựng hết được thế?”
Phó Tư Dư chỉ mấy cái túi trên tường.
“Em cứ mang đồ dùng sinh hoạt cá nhân đi là được, mấy thứ đó đợi lần sau dọn cũng không muộn. Xe anh cũng không thể chứa được nhiều vali như vậy.”
Thẩm Hạo Bác cúi người kéo hai chiếc vali lớn, nói với cô: “Em ngồi đây một lúc nhé, đợi anh cất vali vào xe đã.”
Vì không gian trong xe có hạn, hai người không mang hết vali xuống mà chỉ mang được sáu chiếc, trong đó ba chiếc để trong cốp xe, ba chiếc để ở hàng ghế sau.
Trên đường về, Phó Tư Dư không ngủ nữa mà cúi đầu nghịch điện thoại. Cô bấm vào siêu nhóm của cặp đôi Gia Mộc, thấy hôm nay lại có ảnh rò rỉ mới của hai người họ. Trong ảnh, bọn họ vẫn luôn ở cạnh và tương tác với đối phương. Phó Tư Dư xem ảnh, thi thoảng lại bật cười thích thú.
Khi cười rộ lên, đôi mắt cô cong cong, tiếng cười trong trẻo, rất có sức hút, khiến người nghe vô thức cảm thấy vui vẻ theo cô.
Đến giao lộ có đèn tín hiệu giao thông, Thẩm Hạo Bác dừng xe chờ đèn xanh, nghe thấy tiếng Phó Tư Dư cười to hơn, anh bèn hỏi: “Em cười gì thế?”
Phó Tư Dư hào phóng chia sẻ niềm vui với anh.
“Một video từ ba năm trước của Từ Gia Dịch và Mục Phù được đào lại trong siêu nhóm. Lúc đó bọn họ cùng đi quay chương trình tuyên truyền, trời rất nóng, các khách mời khác đều tránh trong bóng râm, chỉ có Từ Gia Dịch chạy ra ngoài nắng, mặt toát đầy mồ hôi. Thế nhưng anh ấy lại không nhận khăn giấy do nhân viên đưa mà chạy đến trước mặt Mục Phù, sau đó Mục Phù mới đưa giấy cho Từ Gia Dịch. Ngọt ngào quá đi mất!”
Nói xong, thấy Thẩm Hạo Bác không có phản ứng gì, cô hỏi: “Anh không thấy ngọt ngào à?”
Đèn xanh bật, Thẩm Hạo Bác tiếp tục lái xe. Đến khi đi qua giao lộ, anh mới thờ ơ hỏi: “Ngọt chỗ nào vậy?”
“Vậy mà anh còn không thấy chỗ nào ngọt ngào sao?!” Phó Tư Dư không thể tin nổi mà trợn tròn mắt, phân tích cho anh nghe: “Từ Gia Dịch cố ý muốn Mục Phù đưa giấy, lau mồ hôi cho mình. Mục đích của anh ấy rõ như ban ngày mà anh còn không thấy ngọt ngào sao? Anh Bác, EQ của anh hơi thấp đấy.”
Thẩm Hạo Bác: “Em hiểu rõ quá nhỉ.”
Phó Tư Dư không hề khiêm tốn: “Tất nhiên rồi, em rất giỏi nắm bắt chi tiết. Ba năm trước lúc em “đẩy thuyền” cặp đôi vợ chồng Gia Mộc, em đã soi ra được rất nhiều đường, sau đó tổng hợp lại và đăng lên siêu nhóm. Các fans khác đều gọi em là “tay chèo thuyền tiêu biểu” đấy.”
Thẩm Hạo Bác đưa mắt nhìn cô, không có biểu cảm gì.
Phó Tư Dư hỏi: “Anh không tin à?”
Thẩm Hạo Bác nói đầy ẩn ý: “Nếu em có EQ, thì hãy dùng EQ cho chính bản thân mình đi.”
“Ý anh là sao?”
Thẩm Hạo Bác không trả lời.
Phó Tư Dư bĩu môi, nói: “Anh đừng coi thường em, EQ của em thật sự rất cao đấy.”
“EQ cao mà không có người yêu à?”
Phó Tư Dư á khẩu: “Em không có người yêu vì em không muốn kiếm người yêu, không hề liên quan gì đến EQ cả. Nếu như không có người yêu mà bị coi là EQ thấp, thì ít nhất EQ của em cũng cao hơn anh. Em mới độc thân 21 năm, còn anh thì đã độc thân 27 năm rồi.”
“26 năm.”
“...”
“26 năm hay 27 năm thì đều giống nhau cả. Dù gì anh cũng lớn hơn em, không cần để ý mấy chi tiết này.”
Thẩm Hạo Bác bật cười: “Ai vừa nói bản thân rất giỏi nắm bắt chi tiết vậy?”
Phó Tư Dư nói: “Ý em là chú ý chi tiết lúc “đẩy thuyền” cặp đôi, còn ngoài đời thì không nên để ý tiểu tiết.”
Thẩm Hạo Bác không nói nữa.
Phó Tư Dư cảm thấy có lẽ vấn đề tuổi tác đã chọc trúng nỗi đau của anh nên cô biết điều không bàn tiếp về chuyện này nữa, lại xem điện thoại, tiếp tục “gặm đường”.
Một tiếng sau.
Chiếc xe lăn bánh vào hầm để xe trong khu chung cư, Thẩm Hạo Bác đỗ xe vào vị trí rồi nhắc Phó Tư Dư tháo dây an toàn.
Phó Tư Dư nghĩ, chắc hẳn cô hơi hẹp hòi nên mới cảm thấy lời nhắc của anh là đang chê cười cô, vì trước đó cô đã quên không tháo dây an toàn.
Sau khi xuống xe, Thẩm Hạo Bác mở cửa ghế sau, xách vali xuống.
Phó Tư Dư đứng cạnh đó, muốn hỗ trợ một tay nhưng anh lại chê cô vướng víu, bảo cô đứng gọn sang một bên.
Cô bèn ngồi trên một chiếc vali, sực nhớ ra nên hỏi: “Anh Bác, em ở đây thật sao? Nếu sau này anh cãi nhau với chị dâu thì đừng trách em đấy nhé.”
Động tác xách vali của Thẩm Hạo Bác dừng lại, anh xoay người nói: “Vậy thì em đừng ở đây nữa.”
Anh cất bước đi về phía cô, vờ như muốn nhét vali trở lại vào trong xe rồi đưa cô về.
Thấy Thẩm Hạo Bác đi tới, Phó Tư Dư nhón mũi chân xuống đất, chiếc vali lập tức di chuyển, cả người lẫn vali trượt về phía cửa thang máy. Cô nói: “Không được, em cứ muốn ở đây cơ.”
Thẩm Hạo Bác mới chạy hai ba bước đã đuổi kịp Phó Tư Dư. Anh giơ tay túm lấy vai cô, nhấc cô xuống khỏi vali, khiến cô sốt ruột đến mức liên tục xin tha: “Ôi, anh Bác, anh Bác tốt bụng, anh cho em ở lại đây đi mà.”
Phó Tư Dư choàng tay qua vai Thẩm Hạo Bác, hai chân cuộn tròn, giở trò không chịu xuống đất, trông cứ như một món phụ kiện treo trên cánh tay anh.
Thẩm Hạo Bác sợ cô ngã, lạnh mặt nói: “Xuống đi.”
“Không! Anh Bác, anh không thể làm thế được, em đã dọn đồ sang đây rồi.”
Giọng Thẩm Hạo Bác có vẻ nén giận: “Em nhìn dáng vẻ của mình hiện tại xem.”
Phó Tư Dư cúi đầu nhìn theo ánh mắt anh, lúc này mới nhận ra Thẩm Hạo Bác đang dùng tay nhấc bổng cả người mình lên. Cô lập tức đỏ mặt, duỗi thẳng chân, thả chân xuống đất. Nhưng còn chưa đứng vững đã bị Thẩm Hạo Bác ôm eo nhấc cô ngồi lên vali. Sau đó, anh nắm lấy tay cầm, không cho vali di chuyển, đôi mắt nhìn cô chăm chú, bất đắc dĩ nói: “Sao em giỏi làm nũng thế hả? Nếu em cứ như vậy thì chắc là khó có chị dâu lắm.”
Phó Tư Dư không khỏi bối rối vì ánh mắt chăm chú của anh, vội cúi đầu né tránh. Cô thầm nghĩ, anh nói khó có chị dâu là vì cô làm nũng với anh khiến chị dâu tương lai ghen sao?
“Vậy không được rồi, nếu em ở đây làm ảnh hưởng đến chuyện cưới xin của anh thì em không ở đây nữa. Anh Bác, hạnh phúc cả đời của anh quan trọng hơn.”
Phó Tư Dư vịn vali để đứng dậy nhưng lại bị Thẩm Hạo Bác ấn trở lại bằng một tay: “Ngồi im nào.”
Một tiếng “tinh” vang lên, cửa thang máy mở ra.
Thẩm Hạo Bác đẩy cả cô và vali vào trong thang máy.
Phó Tư Dư ngẩng đầu nhìn anh, không yên tâm nói: “Anh Bác, anh không cần phải băn khoăn đâu, em có thể nhờ nhóm anh Diệu tìm nhà khác cho em.”
Thẩm Hạo Bác cụp mắt, lạnh nhạt liếc xéo cô: “Trật tự.”
Phó Tư Dư mím môi, đôi mắt long lanh đảo qua đảo lại.
Thẩm Hạo Bác không nhịn được mà vỗ nhẹ đầu cô.
Phó Tư Dư ngang ngược hỏi: “Sao anh lại vỗ đầu em?”
Thẩm Hạo Bác nói nhỏ: “Đúng là bám người.”
Phó Tư Dư: “...”
Cô bám người lúc nào?
Cô định cãi nhưng chợt nhớ ban nãy bản thân thật sự đã bám dính trên cánh tay anh nên lại ngượng ngùng gục đầu xuống, không hé răng.
Sau khi lên lầu, Phó Tư Dư không đi xuống nữa, chỉ có Thẩm Hạo Bác lên xuống hai lần để mang hết vali lên. Nhiệt độ hôm nay rất cao, mấy lần đi đi lại lại khiến anh toát đầy mồ hôi, ngực áo ướt nhẹp. Anh đang mặc áo sơ mi trắng, phần vải bị ướt lập tức trở nên trong suốt, dán sát lồng ngực, cô có thể lờ mờ nhìn thấy cơ bụng rắn rỏi của anh.
Phó Tư Dư liếm môi theo phản xạ, Thẩm Hạo Bác không nhịn được cười: “Em đang nhìn gì vậy?”
“Em không nhìn gì cả.” Mặt Phó Tư Dư nóng bừng, cô nhìn lảng đi chỗ khác, đứng dậy khỏi sô pha: “Anh có khát không? Để em rót cho anh cốc nước nhé.”
Thẩm Hạo Bác nhìn chằm chằm vào mặt cô, nhướng mày: “Tiểu Ngũ, sao em lại nuốt nước miếng?”
Phó Tư Dư hoảng sợ, nhanh chóng che miệng lại. Cô lau rồi mới thấy tay mình sạch sẽ, không hề có nước miếng, rõ ràng là Thẩm Hạo Bác đang trêu cô.
Cô bèn trừng mắt nhìn Thẩm Hạo Bác, ánh mắt lơ đãng lướt qua ngực anh. Sau đó, cô “hừ” một tiếng rồi vào phòng bếp, đi đến trước máy lọc nước để rót cho anh một cốc nước ấm.
Thẩm Hạo Bác nhận lấy, uống một hơi cạn sạch. Phó Tư Dư hỏi: “Anh muốn uống nữa không?”
Thẩm Hạo Bác xua tay. Phó Tư Dư thấy anh mồ hôi nhễ nhại, sợ anh mượn phòng tắm để tắm rửa nên bèn “đuổi” khéo: “Anh Bác, không còn sớm nữa rồi, hôm nay em rất cảm ơn anh, để em tiễn anh về.”
Thẩm Hạo Bác hào hứng hỏi: “Em muốn đưa anh về nhà à?”
Phó Tư Dư: “Em đưa anh xuống dưới lầu.”
“Không ăn tối à?”
Ý của anh là muốn hai người cùng ăn tối.
Nếu ăn tối thì chắc chắn anh sẽ phải tắm rửa trước, nếu không thì người ngợm dính nhớp, sẽ vô cùng khó chịu. Không phải cô “qua cầu rút ván” mà là trời đã tối rồi, anh ở lại đây tắm rửa thì không tiện cho lắm.
Phó Tư Dư lắc đầu: “Không ạ, em không đói. Anh có đói không? Vậy anh mau đi ăn cơm đi.”
Phó Tư Dư đi đến trước cửa, mở cửa rồi quay đầu nhìn Thẩm Hạo Bác, vẻ như sốt ruột muốn “đuổi” anh đi.
Thẩm Hạo Bác cũng không nói gì, chỉ sải bước đi ra ngoài.
Cô bấm thang máy, chẳng mấy chốc mà thang máy đã lên đến nơi. Tiếp đó, cô bước vào thang máy, vẫy tay với Thẩm Hạo Bác: “Anh Bác, mau vào thôi.”
Thẩm Hạo Bác không vào thang máy mà xoay người đi sang một bên.
“Anh Bác, anh đi đâu thế? Thang máy sắp xuống mất rồi.” Phó Tư Dư thò đầu ra nhìn anh.
Thẩm Hạo Bác nói: “Về nhà.”
“Anh muốn về nhà thì phải vào thang máy chứ?” Không vào thì sao về nhà được.
Thẩm Hạo Bác chỉ vào cánh cửa căn nhà bên cạnh, thản nhiên nói: “Anh sống ở đây, ngay cạnh nhà em. Nếu em cần thì cứ gọi anh bất cứ lúc nào cũng được.”
Phó Tư Dư: “...”