Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Giấy Đăng Ký Là Thật
Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 26 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nghe Phó Tư Dư nói “đồng ý”, Thẩm Hạo Bác không nói thêm lời nào, đạp ga quay đầu xe, đưa cô về nhà tổ Phó gia lấy sổ hộ khẩu rồi lập tức quay lại lấy chứng minh nhân dân của cô. Anh ta không uống một ngụm nước nào, lái xe thẳng đến cục dân chính.
Phó Tư Dư cầm sổ hộ khẩu và chứng minh nhân dân, trên đường đi cứ liếc thấy Thẩm Hạo Bác mỉm cười mãi. Nụ cười của anh khiến cô bối rối, tim đập thình thịch. Cô có cảm giác mình bị lừa, bắt đầu hối hận vì đã quá bốc đồng. Chỉ vì nghe anh nói gia đình cũng đang giục giã chuyện hôn nhân, sợ người nhà sắp xếp cho anh đi xem mắt người khác, cô chẳng suy nghĩ gì mà lập tức đồng ý kết hôn.
Xe đi được nửa đường, Phó Tư Dư đột ngột kêu lên: “Dừng, dừng lại! Dừng một lát!”
Thẩm Hạo Bác dừng xe bên lề đường, nghiêng đầu hỏi cô: “Có chuyện gì vậy?”
Phó Tư Dư căng thẳng mím môi, hỏi: “Anh Bác, em… em tự nhiên thấy hơi hối hận. Chúng ta có thể…”
“Có thể.”
Phó Tư Dư còn chưa kịp nói hết câu “có thể quay về trước được không”, thì Thẩm Hạo Bác đã đáp lời.
Anh bình thản khuyên cô: “Làm chuyện gì cũng phải suy nghĩ kỹ càng. Anh đã nói em phải cân nhắc thật kỹ, em lại bảo không cần nghĩ nữa. Kết hôn là chuyện trọng đại, cẩn thận trước khi nhận giấy chứng nhận là tốt, chứ đợi nhận xong rồi hối hận thì đã muộn.”
Anh quay đầu xe: “Bây giờ chúng ta về nhà, cho nhau thêm thời gian suy nghĩ thật nghiêm túc xem có nên đi đăng ký kết hôn hay không.”
Thấy anh dứt khoát quay đầu xe như vậy, Phó Tư Dư lại sợ. Sợ nếu anh nghĩ thêm một lát nữa thì sẽ không muốn cưới cô nữa. Cô vội vàng lắc đầu: “Không cần, không cần đâu. Em nghĩ kỹ rồi!”
Thẩm Hạo Bác thản nhiên nói: “Vừa nãy em còn nói em hối hận, rõ ràng là em chưa suy nghĩ kỹ.”
“Em suy nghĩ kỹ rồi mà.” Phó Tư Dư kéo cánh tay anh, cố gắng nở một nụ cười thật ngọt ngào: “Đã đến đây rồi thì chúng ta cứ đi thẳng đến cục dân chính đi. Quay về rồi lại phải đi thêm một chuyến nữa, tốn thời gian lắm.”
Thẩm Hạo Bác nói: “Đi thêm một chuyến cũng không sao, quan trọng là phải suy nghĩ cho rõ.”
Anh không ngừng nhấn mạnh cần suy nghĩ cẩn thận, nhưng trong tai Phó Tư Dư lại giống như đang cố gắng khuyên cô từ bỏ việc kết hôn.
Càng như vậy, Phó Tư Dư càng cảm thấy việc cưới anh là có lợi. Cô nghi ngờ có khi chính anh mới là người đang muốn đổi ý.
“Em suy nghĩ rất kỹ rồi! Đi thôi, đi thôi! Làm cho xong sớm đi, còn về báo tin mừng cho người nhà, để các bậc trưởng bối vui lòng nữa.”
Thẩm Hạo Bác trầm mặc một lát, nhìn cô chằm chằm không nói gì.
Tim Phó Tư Dư bắt đầu đập thình thịch.
Chết rồi, chết rồi… Anh Bác sẽ không thấy cô phiền quá mà thực sự không muốn cưới cô nữa chứ?
“Anh Bác, lái xe đi mà!”
“Phó Tư Dư.”
Đột nhiên anh gọi cả họ tên cô, Phó Tư Dư giật mình, ngồi thẳng dậy, nhìn anh bằng ánh mắt cực kỳ chân thành: “Anh Bác, em nghe đây!”
Thẩm Hạo Bác bật cười trước dáng vẻ ngoan ngoãn của cô: “Từ đây đến cục dân chính còn năm phút nữa. Trong năm phút này, nếu em lại do dự thêm lần nào nữa, chúng ta lập tức quay về, được không?”
“Được, được!” Phó Tư Dư gật đầu lia lịa, cam đoan với anh: “Em sẽ không do dự nữa đâu.”
Cô vừa nói dứt lời, xe mới đi được hai phút, cô đã bắt đầu hối hận. Qua cửa kính xe nhìn thấy tòa nhà cục dân chính, lòng bàn tay cô bắt đầu đổ mồ hôi, không kiềm được mà kêu lên: “Anh… anh Bác, dừng lại một chút!”
Giọng Thẩm Hạo Bác lạnh hẳn: “Phó Tư Dư, vừa rồi đã nói thế nào?”
Nếu còn do dự thêm một lần nữa thì sẽ lập tức quay về.
Phó Tư Dư cúi đầu, lí nhí biện bạch: “Không phải em do dự, chỉ là muốn bàn với anh một chuyện.”
Ánh mắt sâu thẳm của Thẩm Hạo Bác dừng lại trên gương mặt cô, giọng bình thản: “Nói đi.”
Phó Tư Dư ngập ngừng: “Thì... mấy câu em hỏi anh lúc nãy ấy, anh có thể… trả lời lại lần nữa không? Em muốn… ghi âm lại một chút…”
Sắc mặt Thẩm Hạo Bác lập tức sa sầm. Anh không trả lời, ánh mắt nặng nề nhìn cô chằm chằm.
Phó Tư Dư chu môi, đôi mắt long lanh sáng rực nhìn anh không chớp mắt, ngón tay gãi gãi trên ghế xe: “Anh Bác!”
Giọng Thẩm Hạo Bác trầm xuống: “Nói cho đàng hoàng, đừng có làm nũng.”
Môi Phó Tư Dư chu lên cao hơn nữa, giọng uất ức: “Em chỉ muốn ghi âm lại thôi mà, anh dữ quá…”
Thẩm Hạo Bác: “…”
Cuối cùng Thẩm Hạo Bác vẫn chịu phối hợp để Phó Tư Dư ghi âm lại đoạn hội thoại.
Phó Tư Dư: “Chúng ta đăng ký kết hôn chỉ để gia đình vui lòng, chỉ là vợ chồng trên danh nghĩa, ngoài đời không can thiệp vào chuyện của nhau, đúng không?”
Thẩm Hạo Bác: “Em có thể hiểu như vậy.”
Phó Tư Dư: “Sau khi đăng ký xong, nếu muốn ly hôn thì vẫn được chứ?”
Thẩm Hạo Bác: “Cục dân chính có thủ tục ly hôn.”
Phó Tư Dư: “Nếu người lớn hai bên giục chúng ta sinh con, anh phải ra mặt che chắn cho em, tìm cách đối phó, được không?”
Thẩm Hạo Bác: “Được.”
Phó Tư Dư: “Nếu chuyện kết hôn giả bị người khác phát hiện, anh cả em mà mắng em, anh phải bảo vệ em đó nha.” Trong Phó gia, người duy nhất khiến Phó Tư Dư phải e dè chính là Phó Tư Nghiên.
Thẩm Hạo Bác: “Chưa bị phát hiện mà cậu ấy đã mắng em thì anh cũng bảo vệ em.”
Nghe lại đoạn ghi âm lời cam kết của Thẩm Hạo Bác, trong lòng Phó Tư Dư cảm thấy yên tâm hơn nhiều.
Xe dừng lại trước bãi đậu xe của cục dân chính, Phó Tư Dư vẫn ngồi yên trên ghế không nhúc nhích. Thẩm Hạo Bác xuống xe trước, vòng qua đầu xe đến cửa ghế phụ, mở cửa xe cho cô: “Xuống xe.”
Xuống xe rồi vào trong đăng ký, cô sẽ từ trạng thái “chưa kết hôn” thành “đã kết hôn”.
Thật ra điều ông nội cô mong muốn nhất chỉ là cô có thể thường xuyên về thăm ông, cô chỉ cần dành nhiều thời gian bên cạnh ông là ông đã vui rồi. Còn mấy chiêu trò nhỏ của ba cô, anh cả hoàn toàn có thể xử lý được, cô không cần phải hy sinh hôn nhân của bản thân.
Nghĩ đến đây, cô lại bắt đầu do dự không biết có nên đi đăng ký kết hôn hay không.
Dưới ánh mắt sâu thẳm của Thẩm Hạo Bác, Phó Tư Dư lề mề bước xuống xe, đi theo phía sau anh.
Khi hai người đến trước cửa phòng làm thủ tục, bỗng có tiếng hét xé lòng của một người phụ nữ vang lên bên cạnh.
Phó Tư Dư giật mình, theo phản xạ nép vào người Thẩm Hạo Bác.
Thẩm Hạo Bác giơ tay ôm lấy vai cô, Phó Tư Dư nhìn theo hướng phát ra âm thanh, thấy một cặp vợ chồng trẻ đang đứng trước cửa phòng ly hôn. Người phụ nữ tức giận đến phát điên, ném tờ giấy đăng ký kết hôn vào mặt người đàn ông, gào lên điên cuồng: “Anh bị điên à? Ở nhà đã bàn rõ ràng là ly hôn rồi, lần nào đến nơi cũng lại lật lọng, anh có thể làm người đàn ông tử tế một chút, ly hôn dứt khoát có được không!”
Người đàn ông lắc đầu: “Anh không muốn ly hôn.”
Nhân viên nghe thấy ồn ào thì nhanh chóng chạy ra mời hai người họ rời đi.
Phó Tư Dư đứng yên bất động, Thẩm Hạo Bác vỗ nhẹ vai cô: “Đi thôi.”
Trái tim đã treo lơ lửng của cô giờ càng bị treo cao hơn sau màn vừa rồi. Cô nuốt nước bọt hỏi: “Anh Bác, cặp đó là vợ muốn ly hôn, chồng không chịu đúng không?”
Thẩm Hạo Bác: “Đừng để tâm, đó là chuyện của người khác. Cục dân chính sắp hết giờ làm rồi, chúng ta vào nhanh đi.”
“Không không không, anh Bác, hay là chúng ta để hôm khác đi, em cảm thấy hôm nay đi đăng ký hơi vội vàng quá.” Cô vừa lắc đầu vừa kéo tay Thẩm Hạo Bác, định kéo anh quay lại.
Thẩm Hạo Bác bất đắc dĩ: “Phó Tiểu Ngũ.”
“Anh Bác!” Phó Tư Dư nắm chặt cánh tay anh mà lắc lắc: “Em căng thẳng quá.”
Thẩm Hạo Bác: “Đừng căng thẳng, anh ở đây.”
Anh mà không ở đây thì em đã không căng thẳng đến vậy rồi.
“Anh Bác, hay là anh ghi âm cho em thêm lần nữa đi. Anh hứa đi, hứa là sau này nếu em muốn ly hôn, anh sẽ lập tức phối hợp làm thủ tục, không được viện bất cứ lý do nào để kéo dài.”
Cô mở ghi âm điện thoại, giơ đến gần môi anh: “Anh nói đi, nói nhanh lên nào.”
Thẩm Hạo Bác chỉ im lặng nhìn cô.
Phó Tư Dư thấy anh không nói lời nào, trong lòng nảy sinh ý định bỏ trốn vào phút chót: “Vậy hôm nay không làm nữa, em phải về suy nghĩ lại đã.”
Cô vừa quay người định chạy thì bị Thẩm Hạo Bác túm cổ áo kéo lại, giống như đại bàng vồ gà con, lôi thẳng cô vào trong.
Phó Tư Dư bị anh ấn ngồi xuống trước cửa sổ làm thủ tục hôn nhân. Nhìn thấy bốn chữ to “Đăng ký kết hôn” treo trên tường đối diện, chân cô mềm nhũn vì căng thẳng. Bàn tay to lớn của Thẩm Hạo Bác đè chặt lên vai cô, cô muốn đứng lên cũng không đứng lên được: “Anh Bác, em muốn đi vệ sinh.”
Thẩm Hạo Bác nhìn cô, giọng bình thản: “Chờ vài phút, làm xong rồi đi.”
Thế thì không được rồi, xong xuôi thì muộn mất.
Phó Tư Dư bĩu môi, cố vắt óc nghĩ cách thoát thân: “Em khát nước, muốn uống một ly nước. Anh Bác, anh rót cho em ly nước được không?”
Thẩm Hạo Bác vẫn là câu cũ: “Làm xong rồi uống.”
Phó Tư Dư hết cách, cúi đầu cạy móng tay.
Nhân viên đối diện thấy Phó Tư Dư trông như bị Thẩm Hạo Bác ép buộc đến đăng ký kết hôn, bèn cẩn trọng hỏi: “Cô cậu đến làm thủ tục kết hôn là hoàn toàn tự nguyện chứ?”
Nhân viên công tác còn chớp mắt với Phó Tư Dư, ngụ ý rằng nếu cô bị bắt cóc hay ép buộc thì cứ chớp mắt ra hiệu.
Thẩm Hạo Bác lạnh giọng trả lời thay cô: “Cô ấy tự nguyện.”
Ngón tay cái của anh khẽ xoa lên vai cô, Phó Tư Dư cảm nhận được sự không vui bị nén lại trong giọng nói của anh, lập tức gật đầu lia lịa: “Đúng đúng đúng, em tự nguyện, chỉ là lần đầu đăng ký kết hôn nên có hơi hồi hộp.”
Cô gượng gạo nhếch môi cười với nhân viên.
Nghe cô nói là vì căng thẳng, nhân viên cũng nhẹ nhõm phần nào, đưa cho hai người mẫu đơn đăng ký để ký tên.
Phó Tư Dư cầm bút, do dự một lát trước khi ký. Dưới ánh mắt như sắp hết kiên nhẫn của Thẩm Hạo Bác, cô nghiêng đầu hỏi nhân viên: “Nhận giấy chứng nhận này rồi thì sau này vẫn có thể ly hôn chứ?”
Câu hỏi của cô khiến nhân viên sững sờ, đây là lần đầu tiên cô ấy gặp người mới đến đăng ký kết hôn mà đã hỏi liệu có thể ly hôn hay không.
Nhân viên không dám can thiệp quá sâu vào chuyện riêng của người khác, chỉ tay về phía đối diện: “Bên đối diện là chỗ làm thủ tục ly hôn đấy.”
Thẩm Hạo Bác cau mày, ngón tay gõ gõ trước mặt cô.
Những gì cần hỏi cũng đã hỏi, đến nước này rồi, nếu cô còn hối hận không chịu ký thì sau này anh chắc chắn sẽ không bao giờ kiên nhẫn đưa cô đến làm thủ tục nữa.
Cô cắn răng, cúi đầu ký tên mình.
Ra khỏi cục dân chính, Phó Tư Dư ngồi trên xe, nhìn chằm chằm vào tờ giấy chứng nhận kết hôn trong tay, ngẩn người.
Tất cả đã được đóng dấu xác nhận, ngược lại trong lòng cô lại cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều so với lúc đến.
Chỉ là giờ mới chợt nhận ra, bản thân chẳng hiểu vì sao lại đi đăng ký kết hôn với Thẩm Hạo Bác nhanh đến vậy. Rõ ràng trước kia cô chưa từng nghĩ tới việc kết hôn với Thẩm Hạo Bác.
Khóe môi Thẩm Hạo Bác cong lên, vẻ bực bội trên mặt suốt dọc đường giờ đã tan biến, đuôi mắt toàn là vẻ đắc ý: “Không phải em nói muốn đi vệ sinh sao? Giờ đi được rồi đấy.”
Phó Tư Dư lí nhí nói: “Bây giờ em không muốn đi nữa.”
Cô lấy cớ đi vệ sinh chỉ để tìm cơ hội trốn khỏi nơi đăng ký kết hôn mà thôi. Giờ đăng ký xong cả rồi, còn đi vệ sinh gì nữa.
Thẩm Hạo Bác lấy một chai nước đưa cho cô: “Uống nước đi.”
Phó Tư Dư lắc đầu: “Không muốn.”
Anh hơi nhướn mày, giọng mang chút trêu chọc: “Giờ lại không khát nữa à?”
“...”
Bảo khát nước cũng chỉ là cái cớ, định nhân lúc anh đi rót nước thì chuồn êm.
Thế mà anh lúc đó cứng đầu không cho cô đi vệ sinh, cũng chẳng chịu đi lấy nước.
Bây giờ xong hết rồi thì lại đưa nước cho cô uống.
Phó Tư Dư bĩu môi, lẩm bẩm: “Nói vuốt đuôi.”
“Em nói gì?” Thẩm Hạo Bác nheo mắt.
Phó Tư Dư rụt cổ, vội vàng chuyển đề tài một cách rất hèn: “Anh Bác, chuyện lớn như đăng ký kết hôn, anh không thấy hồi hộp chút nào à?”
Khóe môi Thẩm Hạo Bác khẽ nhếch lên, nụ cười của anh khiến cô nổi da gà.
“Chuyện vui như cưới vợ, người bình thường phải thấy phấn khích mới đúng.”
Phó Tư Dư: “...”
Ý anh là anh không hồi hộp mà thấy vui mừng sao?
Phó Tư Dư bỗng chốc bối rối.
Chẳng phải việc đăng ký kết hôn với cô chỉ là anh giúp cô vì nghĩa khí bạn bè thôi ư?
Cái anh được chẳng qua là không còn bị gia đình giục cưới vợ nữa, còn sau này thì phải phối hợp diễn trò trước mặt người lớn hai bên gia đình, lại còn phải đối phó với ông ba mặt dày hơn cả tường thành của cô suốt ngày mượn danh ba vợ để xin tiền anh.
Chuyện phiền toái thế này, anh vui ở điểm nào chứ!!!
“Anh Bác, chúng ta là kết hôn giả đúng không?” Cô càng nghĩ càng thấy có gì đó không ổn, không yên tâm hỏi lại.
Thẩm Hạo Bác mỉm cười, cúi người sát lại gần cô, nói đầy ẩn ý: “Em có thể hiểu như vậy, nhưng giấy đăng ký kết hôn là thật.”
“...”