25. Chương 25

Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chiếc xe rời khỏi nhà chính nhà họ Phó, quay đầu chạy ngược trở lại. Phó Tư Dư cúi đầu vân vê đầu ngón tay. Trong xe im lặng lạ thường, mấy phút liền không ai nói lời nào.
Cô len lén liếc nhìn Thẩm Hạo Bác. Anh mím chặt môi, gương mặt lạnh lùng nghiêm nghị. Phó Tư Dư không nhận ra mu bàn tay anh đang nắm vô lăng hơi nổi gân xanh. Cô nhìn anh một lúc lâu mà vẫn không thấy anh có ý định chủ động nói lại chuyện muốn kết thúc mà cô vừa đề cập.
Cô khẽ thở phào một hơi, khẽ cong khóe môi, cố tỏ ra thoải mái hỏi: “Anh Bác, anh còn nhớ anh nói là muốn nói chuyện trên xe không?”
Thẩm Hạo Bác: “Ừm.”
Phó Tư Dư xoa xoa lòng bàn tay lên đùi, thầm nghĩ: “Đừng chỉ 'ừm' nữa, nói gì đi chứ.”
“Anh Bác, em muốn…”
Chưa kịp nói hết câu, cô đã bị Thẩm Hạo Bác ngắt lời: “Ý em là em không muốn tiếp tục thử hẹn hò với anh nữa à?”
Phó Tư Dư nghe câu này mà thấy lạ lùng. Cái gì mà không muốn tiếp tục thử hẹn hò? Nói cứ như giữa bọn họ từng thật sự tìm hiểu để trở thành người yêu không bằng. Rõ ràng chỉ là đóng kịch trước mặt người lớn hai nhà mà thôi.
Cô gật đầu: “Dạ, dù sao ông nội em vẫn giữ suy nghĩ truyền thống, cho rằng đi xem mắt là để tiến tới hôn nhân. Ông ấy chắc chắn không thể hiểu nổi chuyện sau khi xem mắt rồi mà còn kéo dài mãi không cưới. Nếu em không nói rõ với gia đình là tụi mình đã kết thúc rồi, ông ấy vẫn sẽ tiếp tục thúc giục cưới hỏi liên tục.”
Thẩm Hạo Bác đáp: “Lo lắng của ông cụ anh hiểu được. Ông ấy sợ anh ở bên em lâu, chiếm đoạt rồi cuối cùng lại không cưới, em sẽ bị thiệt thòi nên không muốn anh cứ kéo dài như vậy.”
Phó Tư Dư: “…”
Tuy đúng là ông nội cô có ý đó thật nhưng cái cụm từ “chiếm đoạt” này khiến người ta ngượng ngùng quá nhỉ?!
Cô ho nhẹ một tiếng, nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ: “Vâng, suy nghĩ của ông nội em khá là cổ hủ.”
Thẩm Hạo Bác: “Thế em có từng nghĩ đến việc nếu nói với gia đình là chúng ta đã chia tay thì sau đó sẽ xảy ra chuyện gì không?”
Phó Tư Dư lắc đầu: “Em chưa nghĩ tới.”
Cô chỉ biết là chuyện này không thể tiếp tục giấu giếm được nữa, ông nội cô nhất định sẽ thúc giục cưới hỏi.
Thẩm Hạo Bác tấp xe vào lề, ngả người tựa vào ghế. Tư thế anh có vẻ lười nhác nhưng ánh mắt thì rõ ràng đang nghiêm túc phân tích những rắc rối mà cô sắp phải đối mặt.
“Ông cụ đã lớn tuổi lại còn mắc bệnh, ông ấy muốn sớm sắp xếp xong chuyện cưới hỏi cho các anh em trong nhà em. Anh với em mới xem mắt được hơn hai tháng mà ông cụ đã thấy như vậy là quá lâu, không thể chờ thêm nữa rồi. Ông ấy chỉ cho chúng ta hai lựa chọn: hoặc là cưới, hoặc là chia tay. Nếu chọn chia tay, ông sẽ nhanh chóng sắp xếp cuộc xem mắt tiếp theo cho em, và chưa đến hai tháng sẽ lại thúc giục cưới hỏi. Một người đàn ông mà em chỉ mới quen chưa đầy hai tháng, em dám lấy anh ta sao?”
Phó Tư Dư lắc đầu.
Hai tháng là quá ngắn, hoàn toàn không thể hiểu rõ tính cách, sở thích của một người đàn ông, càng không thể biết có hợp nhau không.
Bàn tay đang siết chặt của Thẩm Hạo Bác hơi thư giãn, vẻ mặt có phần đắc ý nhưng giọng điệu lại giả vờ thờ ơ: “Anh là người đã nhìn em lớn lên từ nhỏ, cho dù em đồng ý thì anh, anh họ cả của em, anh Diệu và anh Bân của em cũng không yên tâm gả em cho một người đàn ông chỉ mới quen chưa tới hai tháng.”
Anh nói ra câu đó hoàn toàn như một người anh tốt đang thật lòng lo nghĩ cho em gái. Phó Tư Dư nghe vậy trong lòng không khỏi cảm thấy có phần dựa dẫm vào anh, cơ thể cũng hơi nghiêng người về phía anh.
“Vậy anh Bác, bây giờ em phải làm sao đây…” Cô mím chặt môi, vẻ mặt lúng túng.
Bệnh của ông nội không thể để ông bị kích động. Bố cô, chú hai cô và mấy ông anh họ nữa thì người thì đánh bài, người thì bao nuôi ngôi sao, còn suốt ngày giục ông cụ chia tài sản. Ông cụ đã mệt mỏi như vậy rồi, cô thật sự không muốn vì chuyện của mình mà khiến ông nội lo lắng thêm.
Thẩm Hạo Bác nhìn cô ngước mặt lên, ánh mắt đầy tin tưởng và dựa dẫm vào anh. Trong lòng anh chợt dâng lên nhiều cảm xúc phức tạp. Anh nhẹ giọng nói: “Lấy anh là lựa chọn tốt nhất cho em.”
Phó Tư Dư tròn mắt kinh ngạc: “Chúng ta kết hôn á?”
Thẩm Hạo Bác chẳng hề khiêm tốn: “Anh là cháu rể mà ông cụ hài lòng nhất. Lời ông ấy nói hôm nay chính là muốn anh sớm bày tỏ thái độ, kết hôn với em.”
Phó Tư Dư đứng người mấy giây, khẽ mở môi nhìn anh, không biết nói gì.
“Em thấy thế nào?” Thẩm Hạo Bác hỏi. Trên gương mặt luôn bình tĩnh của anh hiếm khi để lộ vẻ căng thẳng thoáng qua.
“Em… em thấy anh rất tốt.” Phó Tư Dư nói mà ấp úng: “Nhưng… nhưng tụi mình chắc là không hợp nhau cho lắm.”
“Chỗ nào không hợp?”
“Sở thích khác biệt, sở thích của chúng ta hoàn toàn khác nhau.”
Thẩm Hạo Bác không bác bỏ: “Sở thích khác nhau có thể bổ sung cho nhau. Em thích gì anh cũng sẽ ủng hộ, không can thiệp vào cuộc sống riêng của em.”
“Ý anh là chúng ta chỉ là vợ chồng hữu danh vô thực, giống như giả vờ yêu đương, bây giờ là giả vờ làm vợ chồng trước mặt hai bên gia đình?”
Thẩm Hạo Bác hoàn toàn không nghĩ tới lời mình dùng để lấy lòng lại bị Phó Tư Dư hiểu lầm đến mức đó.
Vợ chồng hữu danh vô thực? Ha, những lời thế này chỉ có mấy cô gái ngây thơ như Tiểu Ngũ mới tin. Đã kết hôn, sống chung một nhà, thì còn gì là vợ chồng hữu danh vô thực nữa?
Thẩm Hạo Bác nhìn vẻ ngây thơ của cô, hàng mi khẽ cụp xuống, bình thản nói: “Em có thể hiểu như vậy.”
Vậy tức là anh đang đề nghị họ kết hôn giả, để ông nội cô yên tâm.
Nếu chỉ là làm một đôi vợ chồng hữu danh vô thực, không can thiệp vào cuộc sống của nhau thì đúng là một ý hay.
Nhưng Phó Tư Dư lờ mờ cảm thấy mọi chuyện sẽ không đơn giản như vậy. Nhà họ Thẩm và nhà họ Phó đều là gia tộc lớn, hai người họ kết hôn chắc chắn sẽ liên quan đến lợi ích của hai tập đoàn, đến lúc muốn ly hôn e rằng không dễ.
“Nếu là kết hôn giả thì chúng ta không cần đăng ký kết hôn đúng không?” Phó Tư Dư ngẩng đầu hỏi anh.
Thẩm Hạo Bác hỏi lại: “Không đăng ký thì ông cụ có tin không?”
Phó Tư Dư cắn môi: “Vậy nếu đăng ký rồi thì có ly hôn được không?”
Lông mày Thẩm Hạo Bác hơi nhíu lại, như thể mất kiên nhẫn với câu hỏi của cô.
Phó Tư Dư thấy anh nhíu mày cô liền lo lắng: “Anh Bác, anh đừng giận, đăng ký kết hôn đâu phải chuyện đùa, em chỉ muốn hỏi cho rõ ràng rồi mới quyết định.”
Thẩm Hạo Bác “ừ” một tiếng, nói: “Anh không giận. Anh nghĩ là cục dân chính có giải quyết ly hôn, muốn ly hôn lúc nào cũng được cả.”
“Nhưng chưa chắc đã được.” Phó Tư Dư nhỏ giọng phản bác: “Giờ còn có thời gian chờ ly hôn, đâu phải muốn ly hôn lúc nào là được ngay lúc đó. Hơn nữa đến lúc đó, hai bên gia đình chắc chắn sẽ ngăn cản chúng ta. Tuy ly hôn là chuyện của hai người nhưng cũng phải nghĩ đến cảm xúc của người lớn trong gia đình.”
“Ý em là sau khi chúng ta kết hôn thì không thể ly hôn được?” Thẩm Hạo Bác hỏi.
“Em đang lo là sau khi kết hôn rồi, muốn ly hôn cũng không được.” Phó Tư Dư bó tay với cách hiểu của anh, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Anh Bác, sao anh cứ hiểu sai ý em hoài vậy, em nói gì anh cũng không hiểu, tụi mình đúng là có khác biệt thế hệ.”
“...”
Nói xong câu đó, bầu không khí trong xe lại chìm vào im lặng đáng sợ.
Phó Tư Dư cũng xem như nghiêm túc với chuyện kết hôn. Lúc này cô không ngại làm Thẩm Hạo Bác phật lòng, nhất định phải phân tích kỹ lưỡng xem hai người họ có thực sự hợp nhau để kết hôn không. Chỉ cần có một điểm cô cảm thấy không ổn sẽ là lý do quyết định để cô từ chối.
Hai người không có tiếng nói chung thì sao sống chung cả đời được?
Phó Tư Dư cứ vân vê đầu ngón tay, trong lòng liên tục đấu tranh tư tưởng với vấn đề này.
Thẩm Hạo Bác nhận ra suy nghĩ của cô, cất tiếng: “Chúng ta có khác biệt trong giao tiếp thì liên quan gì đến việc đăng ký kết hôn?”
Cũng đúng, dù sao cũng chỉ là kết hôn giả, không cần phải sống bên nhau sớm chiều như vợ chồng thật sự. Vấn đề này thực sự không cần nghĩ ngợi nhiều.
Thẩm Hạo Bác thành công khiến cô bối rối.
Lập trường của cô dần lung lay trước lời anh nói.
“Anh Bác, em đồng ý kết hôn với anh là vì muốn ông nội yên tâm. Vậy còn anh? Lý do gì khiến anh muốn kết hôn với em?”
Chẳng lẽ chỉ là để tránh bị người nhà thúc giục cưới hỏi, tránh phải cưới một người xa lạ?
Nếu thật là vậy thì anh tốt với cô quá rồi. Cô không gánh nổi tình cảm nặng nề như vậy, cũng không thể ích kỷ vì bản thân mà kéo anh vào cuộc hôn nhân có giấy tờ hợp pháp thật sự.
Còn nếu không phải vậy thì chắc chắn là có mục đích khác, hai bên cùng có nhu cầu thì lại không áp lực mấy.
“Người già đều suy nghĩ giống nhau. Ông nội em lo lắng chuyện cưới gả, ông nội anh cũng thế. Nếu đã có giấy tờ hợp pháp rồi thì mấy ông cụ có thể yên tâm an hưởng tuổi già.”
Xem ra không chỉ người già có suy nghĩ giống nhau, ngay cả người trẻ cũng chẳng khác là bao. Kết hôn chủ yếu là để người lớn trong nhà yên tâm.
Tuy vậy, Phó Tư Dư vẫn cảm thấy cứ như vậy mà kết hôn thì quá hấp tấp.
Cô thấy dạo gần đây mình sống như đang trong mơ, rõ ràng vẫn là cô gái tuổi xuân phơi phới. Trước đây cô chưa từng nghĩ đến việc kết hôn, ông nội cô cũng chưa bao giờ nói cô phải tìm bạn trai, yên bề gia thất. Thế nhưng không biết từ bao giờ, dường như có một bàn tay vô hình đang đẩy cô vào con đường hôn nhân sớm.
Không chỉ bố mẹ cô giục cô nhanh chóng ổn định với Thẩm Hạo Bác mà ngay cả ông nội cũng bắt đầu giục giã rồi.
Cô có thể không bận tâm việc bố mẹ muốn gả cô đi, dù sao thì động cơ của họ khi muốn cô cưới Thẩm Hạo Bác cũng chẳng trong sáng gì. Nhưng cô không thể không quan tâm đến sức khỏe của ông nội.
Phó Tư Dư cố gắng nhớ lại xem mọi chuyện đã diễn ra thế nào mà đến nông nỗi này.
Cô nhớ lần trước cô và Thẩm Hạo Bác vui vẻ quyết định giả vờ yêu nhau cũng chỉ để người lớn trong nhà không còn thúc ép chuyện xem mắt nữa.
Kết quả là giờ người lớn hai bên gia đình quả thực không còn giục giã xem mắt nữa, họ bắt đầu thúc giục cưới hỏi rồi.
Theo đà này, Phó Tư Dư đoán chừng đợi đến khi hai người họ kết hôn xong, hai bên trưởng bối sẽ bắt đầu giục họ có con.
Giả vờ yêu nhau thì dễ thôi, chỉ cần diễn vài màn trước mặt người lớn là được.
Giả vờ kết hôn cũng không đến nỗi khó, ngày thường lúc nào cũng có thể đến cục dân chính làm thủ tục.
Nhưng nếu hai nhà bắt đầu thúc giục có con thì cô biết tìm đâu ra con để sinh cho họ đây?
Phó Tư Dư nhắm mắt lại, cố gắng giữ mình tỉnh táo. Đừng vì bốc đồng mà quyết định đăng ký kết hôn với anh. Nếu sau này thực sự bị ép sinh con thì rắc rối lớn.
Con người đúng là không thể nói dối, một lời nói dối cần thêm nhiều lời nói dối lớn hơn để che đậy. Bây giờ cô đã bắt đầu hối hận vì sao lúc đầu lại nói dối trước mặt người lớn rồi.
Nếu không nói dối thì cùng lắm là bị thúc ép đi xem mắt, không đi thì thôi. Nhưng bây giờ bọn họ đang đối mặt với áp lực lớn hơn là bị ép cưới.
Thay vì bị thúc giục sinh con vài tháng sau, thà bây giờ dứt khoát dừng lại, nói với người lớn rằng hai người không hợp nhau.
Phó Tư Dư quyết tâm, nắm chặt tay: “Anh Bác, em suy nghĩ rồi, em thấy vẫn là…”
Thẩm Hạo Bác bình tĩnh ngắt lời cô: “Tiểu Ngũ, anh muốn cưới em không chỉ để người lớn hai nhà yên tâm mà còn vì một lý do quan trọng hơn.”
“Lý do gì cơ?”
Thẩm Hạo Bác bình thản nói: “Anh nghĩ em cũng biết bố em với anh cả em không hòa thuận, đến giờ vẫn chưa từ bỏ ý định tranh giành quyền lực với anh cả em.”
Chuyện ba chi nhà họ Phó không hòa thuận là điều cả giới thượng lưu ở Nam Kinh đều biết, huống hồ Thẩm Hạo Bác và Phó Tư Nghiên lớn lên cùng nhau, chuyện nhà họ Phó anh biết rõ mười mươi.
Phó Tư Dư cũng không có gì phải giấu giếm: “Em biết.”
“Trước đây ông ấy từng đến gặp anh, hy vọng anh có thể giúp ông ấy.”
Phó Tư Dư không thể tin được: “Quan hệ giữa anh và anh cả em tốt như vậy, rốt cuộc bố em nghĩ gì mà lại nghĩ anh sẽ giúp ông ấy đối phó với anh cả?”
Thẩm Hạo Bác nói: “Ông ấy cho rằng anh đang hẹn hò với em, là con rể ông ấy thì nên đứng về phía ông ấy.”
Phó Tư Dư mím môi, sống mũi cay cay.
“Nếu em kết hôn với người khác, có khả năng bố em sẽ hợp tác với người đó để gây khó dễ cho Tư Nghiên.”
Giọng Phó Tư Dư nghẹn ngào: “Sao bố em có thể như vậy chứ, chẳng phải là đang muốn gả bán em để đổi lấy lợi ích sao?”
Hốc mắt Phó Tư Dư đỏ hoe, nước mắt chực trào trong khóe mắt nhưng cố nén không để rơi xuống.
Thẩm Hạo Bác nhìn thấy mà xót xa, tháo dây an toàn, khẽ đưa tay chạm vào mặt cô. Thấy cô mím môi không nói gì, anh bèn dùng ngón trỏ nhẹ nhàng vuốt qua hàng mi ướt đẫm của cô, nhẹ giọng nói: “Tiểu Ngũ đừng khóc.”
Phó Tư Dư bỗng giật mình, hàng mi run rẩy. Một giọt nước mắt trượt khỏi khóe mắt rơi xuống lòng bàn tay anh. Cô lập tức hất tay anh ra, hai tay nắm chặt dụi mạnh lên mắt, mở to mắt, tự lừa mình dối người mà nói: “Em không khóc, ông ấy còn muốn gả bán em đi nữa, không đáng để em khóc vì ông ấy, đúng không?”
Thẩm Hạo Bác liếc nhìn mu bàn tay cô bị đánh đỏ, nói thuận theo lời cô: “Đúng.”
Phó Tư Dư hít mũi, giọng vẫn nghẹn ngào không dứt, vai vẫn còn run run: “Nếu hai đứa mình kết hôn, anh sẽ không nghe lời bố em, giúp ông ấy đối phó với anh cả em chứ?”
Thẩm Hạo Bác: “Tất nhiên là không rồi.”
“Vậy… vậy để em suy nghĩ thêm.”
Thẩm Hạo Bác: “Phải nhanh một chút, ông cụ nhà anh cũng đang giục rồi. Nếu em thực sự không muốn kết hôn với anh, chúng ta có thể nói rõ ràng với hai bên gia đình. Em không cần phải vì ông nội và anh cả mà gả cho anh đâu, đây là chuyện cả đời của em.”
Ban đầu Phó Tư Dư còn đang do dự, nghe anh nói vậy thì tưởng anh đột nhiên hối hận, không muốn cưới cô nữa, lập tức phản bác: “Chỉ là giả vờ kết hôn thôi mà, sao mà so với ông nội và anh cả em được.”
Thẩm Hạo Bác bình thản nói: “Anh chỉ đề nghị em nên suy nghĩ kỹ.”
“Nghĩ ngợi gì mà nghĩ ngợi.”
“…”
“Không nghĩ ngợi nữa?”
Phó Tư Dư: “Không còn gì phải nghĩ cả.”
Thẩm Hạo Bác: “Ý em là?”
Phó Tư Dư: “Em đồng ý lấy anh.”
Thẩm Hạo Bác cố nén khóe môi đang cong lên: “Vậy bây giờ chúng ta về lấy căn cước công dân và sổ hộ khẩu.”
Phó Tư Dư: “Được.”