28. Giấy chứng nhận kết hôn bị bỏ quên

Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai

Giấy chứng nhận kết hôn bị bỏ quên

Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cuối cùng, Phó Tư Dư quyết định tạm gác lại chuyện sống chung với Thẩm Hạo Bác. Cô cũng tạm thời không nói với hai bên gia đình về việc họ đã đăng ký kết hôn, đợi đến khi người lớn giục cưới rồi tính sau.
Dù sao thì họ cũng đã có giấy chứng nhận kết hôn rồi, không còn phải lo bị giục cưới nữa.
Phó Tư Dư vốn không thích suy nghĩ nhiều về những chuyện chưa xảy ra. Khi có người ở bên cạnh, cô lại quen dựa dẫm vào họ. Tình nghĩa “huynh đệ” mười mấy năm với Thẩm Hạo Bác khiến cô vô cùng tin tưởng anh. Trong mắt cô, chuyện gì Thẩm Hạo Bác cũng có thể giải quyết. Cô ở bên anh, những vấn đề liên quan đến lợi ích của hai gia tộc Phó, Thẩm và các trưởng bối hai bên, cô đều không cần bận tâm, chỉ cần giao cho Thẩm Hạo Bác là được, trời có sập cũng đã có anh chống đỡ.
Phó Tư Dư tắm rửa xong, sấy khô tóc, tựa vào ghế sofa cầm chiếc điện thoại đặt bên cạnh lên. Mở WeChat ra, cô mới thấy buổi chiều Tần Xu đã nhắn cho mình mấy tin.
Tần Xu: [Chị em ơi, có đó không?]
Tần Xu: [Người chị em, tự nhiên tớ thèm lẩu quá, tối đi không?]
Tần Xu: [Cậu đâu rồi, sao không trả lời tin nhắn?]
Tần Xu: [Cậu lại không trả lời tin nhắn của tớ, có phải cậu hết thương tớ rồi không, hu hu hu, cậu có người mới bên ngoài rồi đúng không?]
Tần Xu: [Lâu vậy rồi còn chưa trả lời tin nhắn, không phải cậu thực sự có người mới ở bên ngoài rồi đấy chứ? Hết yêu rồi, chị em ạ, tạm biệt, tớ đi ăn lẩu một mình đây.]
Phía dưới, cô ấy còn gửi cho cô một bức ảnh selfie khi đi ăn lẩu. Góc chụp khá xa, trên chiếc bàn lớn trước mặt cô ấy bày đầy đồ ăn kèm lẩu, tất cả đều lọt vào khung hình.
Phó Tư Dư đọc xong chuỗi tin nhắn của cô nàng lắm chiêu Tần Xu, cười dở mếu dở cầm điện thoại lên trả lời cô ấy: [Đây, tớ đây chị em.]
Tần Xu trả lời ngay lập tức: [Tớ ăn xong cả nồi lẩu rồi mà sao giờ cậu mới trả lời tin nhắn, chiều nay cậu làm gì đấy? Cậu mà còn không trả lời tin nhắn nữa là tớ đi báo cảnh sát rồi đấy.]
Tần Xu hiểu rất rõ Phó Tư Dư, bình thường cô ấy đều cầm điện thoại không rời tay, hễ gửi tin nhắn là cô ấy đều trả lời ngay lập tức, trước giờ chưa từng có chuyện mấy tiếng mà vẫn chưa hồi âm.
Phó Tư Dư khai thật: [Thật sự không dám giấu diếm, chiều nay tớ đi lấy giấy chứng nhận kết hôn.]
Tần Xu: [Giấy chứng nhận gì cơ?]
Phó Tư Dư: [Giấy chứng nhận kết hôn.]
Tần Xu: [...]
Tần Xu: [???]
Tần Xu: [Cậu đùa đấy à?]
Phó Tư Dư: [Không đùa đâu, thật đấy.]
Cô đứng dậy khỏi ghế sofa, đi tìm giấy chứng nhận kết hôn trong túi xách định lấy ra cho Tần Xu xem. Vừa thò tay vào túi, cô phát hiện bên trong có hai bản, bản của Thẩm Hạo Bác cũng nằm ở chỗ cô.
Cô mới nhớ lúc từ cục dân chính đi ra, Thẩm Hạo Bác đã tiện tay đưa giấy chứng nhận cho cô, dặn cô cất vào túi trước, về nhà rồi đưa cho anh. Khi nãy anh ấy trở về, cả hai người đều quên mất chuyện giấy chứng nhận kết hôn vẫn còn ở chỗ của cô.
Phó Tư Dư nhấn vào ảnh đại diện WeChat của Thẩm Hạo Bác, đang định gửi tin nhắn báo anh đến lấy thì đúng lúc nhận được cuộc gọi thoại từ Tần Xu.
Cô nhấn nghe máy, đầu dây bên kia vang lên giọng nói trong trẻo của Tần Xu: “Rốt cuộc thật hay giả? Chuyện là sao thế, cậu kết hôn với ai cơ? Thẩm Hạo Bác?”
Phó Tư Dư tò mò hỏi: “Sao cậu đoán được là anh ấy?”
Tần Xu cạn lời: “Chuyện này còn cần phải đoán sao? Cậu đột nhiên nói muốn kết hôn, ngoài Thẩm Hạo Bác ra thì còn có thể là ai nữa? Cho nên cậu thực sự đã kết hôn rồi? Với Thẩm Hạo Bác?”
Phó Tư Dư nói: “Ừ, chiều nay đã đi đăng ký rồi.”
“Ghê nha chị em, mới mấy ngày không gặp mà cậu đã tương thân tương ái với anh Bác đi đăng ký kết hôn rồi cơ đấy.”
“Cái gì mà tương thân tương ái chứ, tớ với anh ấy là kết hôn giả thôi, để đối phó với việc người lớn hai bên cứ giục cưới mãi nên bọn tớ mới đi đăng ký.”
Phó Tư Dư kể lại chuyện ông cụ Phó giận dữ giục cưới vào trưa nay cho Tần Xu nghe rồi thở dài nói: “Đến giờ đầu óc tớ vẫn rối bời cả lên, cũng không biết quyết định này có đúng đắn không nữa. Cậu thấy tớ có nên đi đăng ký kết hôn không?”
Tần Xu bình thản nói: “Cậu lấy xong giấy chứng nhận rồi, bây giờ hỏi ý kiến của tớ còn có ích gì nữa?”
Phó Tư Dư: “…”
Cũng phải, cô đã đăng ký kết hôn rồi, cho dù Tần Xu có không ủng hộ thì giờ cô cũng không thể quay đầu lại được nữa.
“Đã làm rồi thì đừng nghĩ nhiều nữa.” Tần Xu an ủi: “Miễn sao cậu không bị thiệt là được.”
“Thiệt thòi thì chắc không đâu, anh Bác của tớ là người coi trọng sự nghiệp, tâm trí đều đặt vào sự nghiệp ở tập đoàn Quang Trì, có lẽ là kiểu người không có ý định kết hôn, đi đăng ký với tớ cũng chỉ vì giúp tớ thôi.”
Tần Xu cũng không rõ Thẩm Hạo Bác là kiểu người thế nào nhưng nhìn từ bề ngoài thì đúng là kiểu người nghiêm túc đứng đắn như lời Phó Tư Dư nói.
Tần Xu: “Thế thì anh ấy đối xử với cậu cũng tốt đấy chứ.”
Phó Tư Dư vui vẻ nói: “Đúng vậy, mấy ông anh của tớ đều tốt với tớ lắm.”
Tần Xu: “Trước kia chẳng phải cậu nói anh Bác còn khó tính hơn cả anh cả cậu, không dễ nói chuyện lắm sao?”
“Lúc anh ấy không nói chuyện thì lạnh như băng, trước kia tớ cứ nghĩ anh ấy chê tớ phiền phức nên không dám nói chuyện nhiều trước mặt anh ấy. Nhưng gần đây tớ phát hiện thật ra anh ấy cũng không khó nói chuyện lắm, giống anh cả của tớ, trong nóng ngoài lạnh. Tớ kể cậu nghe, anh cả tớ tốt với chị dâu tớ lắm.”
Tần Xu nghe Phó Tư Dư khen Thẩm Hạo Bác hết lời, nói: “Anh ấy tốt như vậy, tớ thấy cậu cứ làm vợ chồng thật với anh ấy luôn đi.”
Phó Tư Dư bị lời nói bạo dạn của cô ấy làm cho giật mình: “Sao có thể chứ, anh Bác nói rồi, vì tình trạng sức khỏe của ông nội và anh cả tớ nên anh ấy mới phối hợp đi đăng ký kết hôn với tớ thôi. Tớ là đứa anh ấy nhìn từ nhỏ đến lớn, trong mắt anh ấy tớ chỉ là em gái. Tớ đoán tớ có cởi sạch đứng trước mặt anh ấy, anh ấy cũng sẽ không có cảm giác gì, không đúng, có lẽ anh ấy sẽ tức giận, sau đó đánh tớ một trận rồi đuổi ra ngoài luôn ấy chứ.”
Tần Xu nói đùa: “Hay là cậu cứ thử cởi sạch đứng trước mặt anh ấy xem?”
Phó Tư Dư: “Cút.”
Tần Xu cười híp mắt: “Mai có muốn ra ngoài dạo phố với tớ không?”
Phó Tư Dư nghĩ một lát rồi đáp: “Không muốn ra ngoài, dạo này tớ rất mệt mỏi, ngày mai muốn ở nhà nghỉ ngơi một hôm, ngủ bù cho thỏa thích. Tuần sau đi, tuần sau hẹn lại nhé.”
Tần Xu: “Được, vậy cậu ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe.”
Phó Tư Dư: “Ừ, không nói chuyện nữa. Giấy chứng nhận kết hôn của anh Bác vẫn còn ở chỗ tớ, tớ nhắn tin báo anh ấy qua lấy.”
Tần Xu giả vờ tức giận nói: “Cậu xem, quả nhiên là cậu có người khác, không còn thương tớ nữa, còn vì đàn ông mà không tán gẫu với tớ.”
Phó Tư Dư: “…”
“Vậy tớ không cúp máy nữa, cậu nói tiếp đi.”
Tần Xu: “Không có gì đáng nói, cúp đây.”
“…”
*
Tần Xu trực tiếp cúp máy, Phó Tư Dư gửi cho cô ấy một biểu tượng cảm xúc chim nhỏ tức giận, sau đó thoát khỏi cuộc gọi để gửi tin nhắn cho Thẩm Hạo Bác.
[Anh Bác, giấy chứng nhận kết hôn của anh để quên chỗ em rồi, anh qua lấy nhé.]
Tin nhắn gửi đi, Phó Tư Dư đợi mấy phút vẫn chưa thấy anh trả lời.
Bụng cô đột nhiên réo lên, tối nay cô chưa ăn gì, bây giờ cảm thấy hơi đói, thế là cô xỏ dép vào bếp tìm đồ ăn trong tủ lạnh.
Cô không nấu cơm nên trong tủ lạnh ngoài một ít đồ nguội và trái cây thì chẳng có gì khác.
Cô rửa một chùm nho, mang ra đặt lên bàn trà ngoài phòng khách. Mới ăn được hai quả thì điện thoại nhận được tin nhắn trả lời từ Thẩm Hạo Bác.
Thẩm Hạo Bác: [Anh đang bận, em đem qua đây đi.]
Đang bận?
Lâu như vậy mới trả lời tin nhắn, không phải là đang bận tắm, không tiện cầm điện thoại đấy chứ?
Khuya thế này rồi, cô cũng không muốn chạy tới rồi lại thấy những thứ không nên thấy.
Cô thận trọng trả lời: [Giờ em qua có làm phiền anh không ạ? Hay để mai đi, mai anh sang lấy nhé.]
Thẩm Hạo Bác: [Không đâu, em mang qua giao cho dì Đàm là được.]
Phó Tư Dư: [Bây giờ dì Đàm vẫn còn đang ở nhà anh?]
Thẩm Hạo Bác: [Ừ.]
Có người khác trong nhà thì ổn rồi.
Phó Tư Dư: [Đợi chút, em mang qua ngay đây.]
Phó Tư Dư nhét vội hai quả nho vào miệng, rút khăn giấy ra lau tay. Khoảng cách cũng gần nên cô lười thay đồ, cứ thế mặc luôn bộ đồ ngủ đi dép qua.
Cô đứng trước cửa nhà Thẩm Hạo Bác, nhấn chuông. Cửa rất nhanh đã được mở ra từ bên trong.
Dì Đàm đứng ở cửa, lùi lại một bước nhường chỗ cho cô vào: “Cô Tư Dư.”
Phó Tư Dư cười chào hỏi: “Chào buổi tối dì Đàm, cháu tới đưa…” Cô khựng lại một lát, nhớ ra chuyện cô và Thẩm Hạo Bác đã đăng ký kết hôn vẫn chưa nói với người nhà, đành nuốt lại mấy chữ “giấy chứng nhận kết hôn”, đổi sang hỏi: “Anh Bác đâu ạ?”
Dì Đàm nói: “Hạo Bác đang xử lý công việc trong thư phòng, cháu cứ vào ngồi trước, để dì đi gọi cậu ấy.”
Phó Tư Dư bước vào, hỏi: “Anh Bác bây giờ bận lắm hả dì?”
Dì Đàm thở dài nói: “Bận lắm, ngày nào cũng làm việc tới tận khuya. Hôm nay về đến giờ còn chưa ăn gì đâu.”
Dì Đàm vừa nói vừa bước về phía thư phòng, Phó Tư Dư vội nói: “Không cần làm phiền anh Bác ra ngoài đâu ạ, cháu đi đưa đồ cho anh ấy là được.”
Dì Đàm dừng bước, xoay người nói: “Vậy được, cháu vào đi.”
Thư phòng nằm ở gian trong cùng. Phó Tư Dư đi đến, cửa đang đóng, cô giơ tay gõ cửa: “Anh Bác, em vào được không?”
“Vào đi.”
Nghe thấy Thẩm Hạo Bác đáp lại, cô rón rén đẩy cửa thư phòng mở ra.
Trong thư phòng, Thẩm Hạo Bác đang ngồi trước bàn làm việc. Anh vẫn đang mặc chiếc áo sơ mi trắng lúc chụp ảnh đăng ký kết hôn, chỉ là không còn mặc chỉnh tề như lúc ở bên ngoài. Vài chiếc cúc áo ở cổ đã bị anh cởi ra, để lộ xương quai xanh quyến rũ. Ống tay áo xắn lên đến khuỷu tay, để lộ đường cong cánh tay cường tráng, săn chắc.
Ngón tay thon dài đặt trên chuột máy tính, môi mím nhẹ, mắt hơi cụp xuống chăm chú nhìn vào màn hình máy tính trước mặt. Dường như anh không hề phát hiện ra cô đã vào, ánh mắt cũng không rời khỏi màn hình.
Vì để giúp cô, anh đã tranh thủ thời gian đi đăng ký kết hôn, muộn như vậy rồi mà vẫn còn làm việc. Ban ngày, trên đường đi cô cứ chần chừ do dự, lãng phí thời gian, anh cũng không nói gì.