Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Chương 4
Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mấy ngày nay, Phó Tư Dư vẫn ở nhà bầu bạn với ông nội. Sức khỏe ông cụ Phó rất yếu nên phần lớn thời gian trong ngày là ngủ. Phó Tư Dư sẽ dìu ông ra sân phơi nắng, hoặc trò chuyện, uống trà cùng ông khi ông tỉnh táo. Còn khi ông ngủ, cô sẽ nằm trên ghế sofa xem phim.
Chuyên ngành đại học của Phó Tư Dư là ngành quản lý sản xuất phim điện ảnh và truyền hình. Cô muốn sau này tự mình đầu tư sản xuất phim truyền hình nhưng lại chưa có chút kinh nghiệm nào. Bạn bè cùng khóa đã lần lượt gửi hồ sơ xin thực tập, gần đây cô cũng lên mạng tìm kiếm các công ty phù hợp nhưng tạm thời chưa tìm được nơi ưng ý. Bởi vậy, cô chỉ ở nhà xem phim và phân tích kịch bản.
Sau khi Phó Tư Dư nói rõ với mẹ rằng nếu muốn cô đi xem mắt thì phải tìm được người giống anh họ mình, mấy ngày nay Phó Tư Dư được yên ổn hơn hẳn, mẹ cô không còn cằn nhằn chuyện xem mắt với cô nữa.
Ngay khi Phó Tư Dư nghĩ rằng mẹ đã bỏ cuộc, không bắt mình đi xem mắt nữa thì bất ngờ, Thượng Tình gửi tin nhắn báo rằng đã tìm được một đối tượng xem mắt phù hợp với yêu cầu của cô, dặn cô ngày mai đến gặp mặt.
Mẹ: [Mẹ đã tìm được một đối tượng xem mắt cực kỳ xuất sắc đúng như con yêu cầu, lớn hơn con 5 tuổi, người Nam Kinh, cũng là người thừa kế gia tộc giống như anh cả của con, nay đã tiếp quản tập đoàn của dòng họ rồi.]
Phó Tư Dư: [Mẹ có chắc người mà mẹ tìm được giỏi giang được như anh cả không? Mẹ đừng lừa con nhé, con sinh ra và lớn lên ở Nam Kinh, thường xuyên đi theo các anh dự tiệc tùng mà! Sao con lại không biết ở Nam Kinh vẫn còn một người như vậy chứ?]
Phó Tư Dư cảm thấy khó tin vô cùng. Khi cô đưa ra một loạt yêu cầu như vậy thì đã chắc mẩm rằng mẹ cô sẽ không thể tìm được người phù hợp, không ngờ mẹ lại tài giỏi đến mức thực sự tìm được một người như vậy.
Giờ đây Phó Tư Dư rất nghi ngờ mẹ cô bị bà mối lừa gạt, hoặc là mẹ và bà mối hùa nhau lừa cô. Nam Kinh xét cho cùng cũng chỉ rộng chừng đó, các gia tộc hào môn trong giới thượng lưu thường xuyên dự tiệc, liên hoan họp mặt, cô cũng biết khá rõ trong giới có những ai. Nếu như muốn tìm mấy cậu ấm con nhà hào môn thì khá dễ nhưng người thừa kế gia tộc, đã tiếp quản công ty, hơn nữa chỉ lớn hơn mình 5 tuổi, Phó Tư Dư thực sự không thể nghĩ ra là ai.
Mẹ: [Chính con đã nói là nếu tìm được người giống anh cả thì con sẽ cưới ngay còn gì, mẹ nhờ bà mối vận dụng hết tài ăn nói, hết lời khen ngợi con trước mặt phụ huynh nhà người ta nên đối phương mới chịu đồng ý xem mắt với con. Lần này mà con dám không đi thì sau này đừng gọi mẹ là mẹ nữa!]
Phó Tư Dư: […]
Bà mối phải vận dụng hết tài ăn nói, hết lời khen ngợi cô thì bên kia mới chịu xem mắt với cô ư? Nghĩa là ban đầu đối phương không ưng ý cô sao? Nghe có vẻ đáng tin cậy đấy.
Phó Tư Dư trả lời: [Vâng, vậy mẹ gửi ảnh cho con xem thử.]
Mẹ: [Người ta là tổng giám đốc của tập đoàn, ngày nào cũng bận trăm công nghìn việc, ai mà mê chụp ảnh như mấy đứa con gái các con chứ? Thời buổi này chụp ảnh đều dùng bộ lọc làm đẹp hết rồi, không giống người thật chút nào. Phía nhà trai nói không cần xem ảnh, cứ gặp mặt trực tiếp là được.]
Nói nghe có vẻ hay ho, ngay cả một tấm ảnh cũng không dám gửi cho cô xem thì chắc chắn là trông xấu xí lắm, sợ gửi ảnh sẽ bị lộ tẩy.
Phó Tư Dư: [Vậy người đó tên gì? Cũng phải cho con biết tên chứ.]
Mẹ: [Hai đứa gặp nhau, tự giới thiệu là sẽ biết tên nhau thôi mà.]
Phó Tư Dư: […]
Xem mắt gì mà qua loa thế? Cả tên lẫn ảnh chân dung đều không có thì làm sao cô biết ngày mai nên gặp ai đây?
Phó Tư Dư: [Vậy thì mai con biết tìm đối tượng xem mắt bằng cách nào đây?]
Mẹ: [Phía nhà trai nói con có thể đặt ra một thứ làm ám hiệu.]
Dùng ám hiệu? Người này cũng thú vị thật.
Ánh mắt Phó Tư Dư lóe lên vẻ ranh mãnh, bèn soạn một tin nhắn mang tính chất đùa dai.
Phó Tư Dư: [Được thôi, mẹ bảo anh ấy ngày mai đi xem mắt mang theo một bông hoa cẩm chướng nhé.]
Cẩm chướng là loài hoa thường được dùng để tặng mẹ, đối phương là một người đàn ông trưởng thành lớn hơn Phó Tư Dư 5 tuổi, nghe cô bảo mang theo hoa cẩm chướng đi xem mắt thì chắc chắn sẽ cảm nhận được thái độ tiêu cực của cô đối với buổi xem mắt này, biết đâu sẽ tức giận hủy bỏ buổi xem mắt ấy chứ.
Mình thật thông minh! Phó Tư Dư đắc ý tự khen mình.
Hai phút sau, Thượng Tình nhắn tin lại cho cô.
Mẹ: [Phía nhà trai đã đồng ý ngày mai sẽ mang một bông cẩm chướng đi xem mắt với con rồi nhé.]
Phó Tư Dư hơi ngạc nhiên khi thấy tin nhắn của Thượng Tình. Không phải chứ! Đối phương lại đồng ý với yêu cầu ngang ngược của cô mà không thẹn quá hóa giận, rốt cuộc là vì người này rộng lượng hay là thiếu hiểu biết nên không biết ý nghĩa của hoa cẩm chướng là gì?
Phó Tư Dư bỗng cảm thấy hứng thú với đối tượng xem mắt lần này. Vừa hay ngày mai cô không có việc gì bận, cô sẽ đi xem thử rốt cuộc người này là ai mà lại được tâng bốc thành người giỏi giang như anh cả nhà mình.
Thượng Tình lại gửi một địa chỉ cho cô, còn nói phía nhà trai dặn cô ngày mai mang theo một bông hồng đỏ làm ám hiệu để họ có thể tìm thấy cô. Xem ra không chỉ Phó Tư Dư không biết mặt mũi của đối tượng xem mắt mà người kia cũng không biết cô trông thế nào.
Hai người không biết mặt nhau dùng hai bông hoa làm ám hiệu nhận dạng, cứ như điệp viên vậy. Nhưng ngẫm lại thì cũng hơi kích thích đấy.
Thượng Tình dặn dò cô ngày mai đi xem mắt không được phá đám, sau đó không nhắn gì thêm nữa.
Phó Tư Dư lên mạng tra cứu xem ở Nam Kinh này còn có công ty nào có quy mô ngang ngửa tập đoàn Thịnh Nguyên. Cô tìm kiếm với từ khóa "người đã tiếp quản tập đoàn gia tộc" nhưng toàn là những người có tuổi tác không phù hợp, hoặc vừa xấu vừa có tuổi tác không phù hợp, tìm mãi mà không thấy đối tượng nào có khả năng là người sẽ xem mắt với mình.
Phó Tư Dư vào WeChat nhắn tin cho Tần Xu.
[Xu Xu, mẹ tớ nói đã tìm được một đối tượng xem mắt tài giỏi như anh họ tớ. Cậu nghĩ giúp tớ xem trong số các danh gia vọng tộc ở Nam Kinh, còn người thừa kế của gia tộc nào đẹp trai như anh tớ, hơn nữa đã tiếp quản tập đoàn của gia tộc nữa?]
Tần Xu: [Thẩm Hạo Bác.]
Phó Tư Dư: [Không phải anh ấy, mẹ tớ nói người đó lớn hơn tớ 5 tuổi, còn Thẩm Hạo Bác lớn hơn tớ 6 tuổi.]
Tần Xu: [Tớ không đoán ra là ai, chắc không có đâu. Anh họ cậu điển trai đến mức đó, dù không phải là người thừa kế gia tộc thì cũng chẳng mấy ai đẹp bằng anh ấy đâu.]
Phó Tư Dư: [Đúng vậy, tớ cũng cho rằng sẽ không còn ai bằng anh họ tớ đâu. Nghe đồn bây giờ mấy bà mối chỉ toàn là bịa đặt phô trương thôi.]
Tần Xu: [Vậy thì mai cậu có đi không?]
Phó Tư Dư: [Đương nhiên phải đi chứ, không đi thì làm sao vạch mặt tên đó được chứ?]
Tần Xu: [Lỡ đúng là một anh chàng đẹp trai tài giỏi như anh cậu thì sao?]
Phó Tư Dư: [Không thể nào, tớ kể cậu nghe, tớ bảo ngày mai anh ta hãy mang theo một bông cẩm chướng làm ám hiệu nhận dạng, vậy mà anh ta cũng chấp nhận.]
Tần Xu: [Hoa cẩm chướng là loài hoa tặng mẹ mà? Sao cậu lại xấu bụng thế.]
Phó Tư Dư: [Tớ muốn anh ta biết điều mà từ chối, không ngờ anh ta lại chấp nhận yêu cầu này. Bây giờ tớ đang nghi ngờ có khi anh ta xấu đến nỗi không cưới được vợ nên mới không kén chọn như vậy.]
Tần Xu: [Hiện tại tớ không ở Nam Kinh nên ngày mai không thể đi xem mắt cùng cậu được. Mai cậu đi xem mắt nhớ cẩn thận, mang theo bình xịt tự vệ để đề phòng đối phương có ý định quấy rối nhé.]
Phó Tư Dư: [Ừ ừ, tớ biết mà.]
Thời gian hai bên hẹn gặp mặt là 11 giờ rưỡi. Buổi sáng Phó Tư Dư ngủ dậy rồi trang điểm thật xinh đẹp, tuy cô không cho rằng buổi xem mắt hôm nay sẽ thành công nhưng cô có thể chê đối phương chứ không thể để đối phương chê lại mình.
Địa điểm xem mắt là một nhà hàng cao cấp. Lần đầu hai người gặp mặt, vì vấn đề an toàn nên không đặt phòng riêng mà sẽ ngồi dùng bữa ở đại sảnh nhà hàng.
Khi Phó Tư Dư đến nhà hàng đã là 11 giờ 25 phút, vừa đúng giờ hẹn. Mẹ cô nhắn tin báo là phía nhà trai đã đến, đang ngồi ở bên trái sau khi vào nhà hàng nên bảo cô đi sang bên trái. Phó Tư Dư cầm một bông hoa hồng đỏ tiện tay mua ở bên ngoài, vừa đi vào vừa dáo dác nhìn quanh xem có người đàn ông nào cầm hoa cẩm chướng hay không.
Phó Tư Dư đi vào sâu bên trong mà vẫn không thấy ai cầm hoa cẩm chướng. Cô nghĩ bụng chẳng lẽ vì cô bảo đối phương mang hoa cẩm chướng đi xem mắt nên anh ta tức giận, cố tình chơi xỏ cho cô leo cây? Vậy thì hợp ý cô quá, cô cũng đỡ phải đối phó với anh ta.
Phó Tư Dư lấy điện thoại nhắn tin nói với mẹ rằng người kia chưa đến, sau đó xoay người định rời đi. Vừa đi được hai bước, cô chợt dừng lại, thấy một bóng dáng quen thuộc đang ngồi ở bàn ăn cách đó không xa. Anh mặc chiếc áo sơ mi trắng giản dị và quần tây sẫm màu, vắt chéo chân, tay nghịch một bông cẩm chướng, đang nhàn nhã nhìn cô bằng đôi mắt đen láy.
Phó Tư Dư lập tức đứng hình tại chỗ. Đến khi cô hoàn hồn, đối phương đã nhìn thấy bông hồng đỏ trên tay cô và cất giọng thản nhiên: “Em là…” Thẩm Hạo Bác thoáng khựng lại trong giây lát để nhìn cô từ trên xuống dưới, lúc này mới chậm rãi nói tiếp: “Nàng tiên hôm nay xem mắt với anh ư?”
Vừa nghe hai chữ “nàng tiên”, Phó Tư Dư biết ngay chắc chắn Thẩm Hạo Bác cũng bị bà mối lừa gạt. Không cần nghĩ cũng biết chắc chắn bà mối đã khen ngợi cô xinh đẹp như tiên nữ trước mặt anh, chẳng trách mẹ cô nói ban đầu người ta không chịu đồng ý xem mắt, bà mối phải khen cô rất nhiều thì mới chịu xem mắt với cô.
Phó Tư Dư đỏ mặt, xấu hổ đến mức lắp bắp: “Em… Em chào anh Bác, mẹ em nói em đến đây xem mắt.”
Thẩm Hạo Bác khẽ đáp “ừ”, sau đó gật đầu bảo cô ngồi xuống. Nhưng Phó Tư Dư không ngồi xuống mà vẫn đứng đó, khom lưng nói: “Anh Bác, em không ngồi đâu, chắc nhà em nhầm rồi, em nói với người nhà là tiêu chuẩn chọn bạn đời của em chỉ cách em 5 tuổi đổ lại, mà anh lại lớn hơn 6 tuổi.”
Phó Tư Dư vừa dứt lời, bầu không khí bỗng chốc đóng băng. Tiếng nước chảy róc rách từ chỗ hòn non bộ được trưng bày trong nhà hàng vọng đến, Phó Tư Dư sợ Thẩm Hạo Bác hiểu lầm rằng mình chê anh già nên lớn tiếng trách móc bà mối: “Bà mối này chẳng đáng tin cậy chút nào, em đã nhấn mạnh rất nhiều lần rằng em chỉ chấp nhận người lớn hơn em không quá 5 tuổi, sao vẫn nhầm lẫn được chứ?”
Thẩm Hạo Bác thản nhiên đáp: “Mẹ anh nói không có bà mối nào cả, do phụ huynh của phía nhà gái đích thân đến thăm nhà anh rồi nói rằng nhà họ có một cô con gái xinh đẹp như tiên giáng trần, rất hợp với anh.”
“…”
Hèn chi hôm qua cô còn nghĩ bà mối nào mà nghe có vẻ vớ vẩn vậy, ngay cả ảnh chân dung và tên cũng không cho, hóa ra không có bà mối nào cả, tất cả đều do mẹ cô sắp đặt hết.
Đúng là mẹ ruột có khác, chỉ giỏi hại con gái thôi. Mấy hôm trước Phó Tư Dư vừa bị Thẩm Hạo Bác nghi ngờ là yêu thầm anh vì đã cưỡng hôn anh, giờ mẹ cô lại chạy đi tìm mẹ anh để sắp xếp cho hai người xem mắt. Chắc chắn lúc này Thẩm Hạo Bác đang cho rằng tất cả đều do một tay cô sắp xếp.
Phó Tư Dư xấu hổ đến mức chỉ ước gì có cái lỗ để chui xuống. Cô hít một hơi thật sâu rồi nói: “Vậy chắc mẹ em nhầm tuổi của anh. Mẹ em nói rằng đối tượng xem mắt lớn hơn em 5 tuổi, xin lỗi anh Bác vì đã làm mất thời gian của anh.”
Thẩm Hạo Bác điềm nhiên đáp: “Không nhầm, anh lớn hơn em 5 tuổi mà.”
“…”
“Không đúng.” Phó Tư Dư cố gắng vãn hồi: “Em nhớ anh tuổi Tuất, cùng năm sinh với anh họ em, lớn hơn em 6 tuổi mà?”
Thẩm Hạo Bác đáp: “Em nhớ nhầm rồi, anh tuổi Hợi.”
Phó Tư Dư bỗng chốc hoài nghi nhân sinh: “Không thể nào, em nhớ rất rõ anh và anh cả, anh Diệu đều là tuổi Tuất hết, đến năm bổn mạng của ba người các anh, em còn tặng cho mỗi người một bộ đồ giữ ấm ôm sát màu đỏ cơ mà?”
Ở Nam Kinh có tập tục hễ đến năm bổn mạng thì phải mặc đồ ôm sát màu đỏ tươi do chị hoặc em gái tặng. Nhà Thẩm Hạo Bác và Tần Cảnh Diệu đều không có em gái, mà hồi đó Tần Cảnh Diệu luôn nói Phó Tư Dư là em gái của anh ấy nên bảo cô tặng đồ đỏ để trừ tà cho anh ấy, vì vậy cô cũng nhân tiện tặng một bộ cho Thẩm Hạo Bác. Thế nên cô sẽ không bao giờ nhớ nhầm năm sinh của anh.
Thẩm Hạo Bác nhìn chằm chằm khuôn mặt hơi nghiêng vì đang tranh cãi của cô, điềm nhiên nói: “Ngày sinh tính theo lịch âm của anh là ngày 7 tháng 12, còn lịch dương là ngày 7 tháng 1. Tuổi trên căn cước công dân được tính theo lịch dương nên anh tuổi Hợi, lớn hơn em 5 tuổi.”
Phó Tư Dư: “…”