Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Thỏa thuận hợp tác
Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Phó Tư Dư sững sờ khi Thẩm Hạo Bác giải thích về sự khác biệt giữa ngày sinh âm lịch và dương lịch. Cô vội vàng lấy điện thoại ra tra cứu, và quả thực, ngày 7 tháng 12 âm lịch năm Tuất lại trùng với ngày 7 tháng 1 dương lịch năm Hợi.
Hai người im lặng ngồi nhìn nhau một lát, nhân viên phục vụ đến, tay cầm thực đơn, hỏi họ đã sẵn sàng gọi món chưa. Phó Tư Dư lúc này tâm trạng rối bời, chẳng còn chút khẩu vị nào. Cô chỉ cầm thực đơn gọi đại hai món rồi đưa lại cho Thẩm Hạo Bác. Cô bứt rứt cào cào ngón tay trên mặt bàn, mím chặt môi, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Hôm nay thời tiết rất đẹp, trời trong xanh không một gợn mây, nắng vàng ươm sưởi ấm từng làn gió nhẹ, song tâm trạng của Phó Tư Dư lại không tốt đẹp được như tiết trời ấy. Ngồi đối diện cô là người đàn ông khiến cô vừa e ngại vừa cảm thấy mắc nợ. Cổ họng cô nghẹn lại, không biết phải giải thích thế nào để anh hiểu đây chỉ là một sự hiểu lầm.
Phó Tư Dư thở dài thườn thượt.
Thẩm Hạo Bác không ngại bầu không khí tẻ ngắt này, vẫn ung dung gọi rất nhiều món ăn và rượu. Phục vụ cầm thực đơn rời đi, trên bàn cơm chỉ còn hai người. Phó Tư Dư vẫn đắm chìm trong nỗi sầu lo của bản thân, Thẩm Hạo Bác thình lình lên tiếng, kéo cô trở về thực tại.
“Chúng ta bắt đầu được chưa?”
Phó Tư Dư giật mình hoàn hồn, ngơ ngác nhìn Thẩm Hạo Bác, hỏi lại: “Bắt đầu cái gì cơ, huynh?”
Thẩm Hạo Bác điềm nhiên hỏi: “Muội đi xem mắt mà không tự giới thiệu bản thân sao?”
“…”
Phó Tư Dư vừa nghe huynh ấy nhắc tới “xem mắt” thì lại nín thở. Không lẽ huynh đang mỉa mai muội sao? Dù hai người không quá thân thiết nhưng ít nhiều cũng là chỗ quen biết lâu năm, đâu cần phải tự giới thiệu bản thân như hai người xa lạ mới gặp nhau lần đầu chứ? Chắc hẳn Thẩm Hạo Bác đang giận, nghĩ cô là kẻ lắm mưu nhiều kế, thèm muốn huynh bấy lâu nay, có lẽ huynh chỉ ước chưa từng quen biết cô.
“Thẩm huynh.” Phó Tư Dư gõ tay lên bàn nhanh hơn, cả người căng thẳng, cố gắng để lời nói của mình nghe có vẻ đáng tin cậy hơn: “Muội không biết đối tượng xem mắt hôm nay là huynh, mẫu thân muội không tiết lộ cho muội biết tên huynh, cũng không cho muội xem ảnh. Bà ấy chỉ bảo đối tượng xem mắt lớn hơn muội 5 tuổi, muội vẫn nghĩ huynh lớn hơn muội 6 tuổi, hơn nữa ngày sinh âm lịch và dương lịch chỉ cách nhau một tháng nên đâu cần phải phân biệt rạch ròi đến thế chứ.”
Thẩm Hạo Bác nghiêm túc nói: “Cách nhau một tháng nhưng đã vượt qua một năm, vậy nên lệch một tuổi.” Huynh ấy nhấn mạnh. Đương nhiên phải phân biệt rạch ròi chứ, một bên vẫn nằm trong phạm vi tiêu chuẩn chọn bạn đời của Phó Tư Dư, còn một bên thì hoàn toàn nằm ngoài.
Phó Tư Dư cắn môi. Thẩm Hạo Bác nhìn bàn tay cô vẫn bứt rứt cào trên mặt bàn, lạnh nhạt nói: “Muội rất hồi hộp.”
Phó Tư Dư nhìn xuống tay mình theo ánh mắt của huynh ấy, lập tức cười gượng gạo, rụt tay xuống dưới bàn. Dù vậy, hai tay cô vẫn vô thức xoắn xuýt vào nhau, ngón tay này cào vào ngón tay kia.
“Muội không hồi hộp, chỉ là hơi ngạc nhiên thôi. Đi xem mắt với người quen cứ thấy ngượng ngùng thế nào ấy.”
Phó Tư Dư nhoẻn miệng cười như thể muốn làm cho bầu không khí thoải mái hơn, chủ động bắt chuyện: “Thẩm huynh, lúc mẫu thân huynh bảo huynh đi xem mắt đã nói những gì? Sao huynh lại đồng ý đi xem mắt?”
Thẩm Hạo Bác trả lời: “Huynh là trưởng nam trong nhà, cũng đã đến tuổi thành gia lập thất, người lớn trong nhà giục giã nhiều lần, cũng có ý định sắp xếp cho huynh đi xem mắt. Trước kia huynh có thể lấy lý do không hợp để từ chối, nhưng hôm qua mẫu thân huynh lại bảo có một cô gái xinh đẹp như tiên nữ, rất xứng đôi với huynh, lại còn rất có duyên phận. Tiêu chuẩn chọn bạn đời của cô ấy cứ như thể đặt ra cho riêng huynh vậy, nên mẫu thân huynh cứ khăng khăng bắt huynh đi gặp một lần.”
Nói cách khác, ý huynh là: “Huynh muốn từ chối nhưng những gì muội và mẫu thân muội đã làm khiến huynh chỉ đành đi xem mắt với muội.”
Phó Tư Dư sốt ruột đến đỏ bừng mặt, vội giải thích: “Thẩm huynh, huynh đừng hiểu lầm, không phải muội đặt ra tiêu chuẩn đó vì huynh đâu. Muội chỉ nói với mẫu thân là muốn tìm một người giống đại ca nhà muội, vừa đẹp trai vừa thông minh, tuổi còn trẻ đã tiếp quản tập đoàn của dòng họ. Mà mấy điều kiện này trùng hợp thế nào lại giống huynh, chứng tỏ huynh là một nam nhân rất ưu tú.”
Cái gì mà “tiêu chuẩn chọn bạn đời của cô cứ như thể đặt ra cho riêng huynh”? Rõ ràng Phó Tư Dư đang miêu tả anh họ nhà mình, còn cố tình loại trừ những người lớn hơn mình 5 tuổi. Ai mà ngờ được Thẩm Hạo Bác lại còn phân biệt cả ngày sinh âm lịch và dương lịch chứ, cô đành chịu thua!
Phó Tư Dư chưa bao giờ cạn lời như lúc này.
Thẩm Hạo Bác khẽ cười, nói bằng giọng điệu đầy ẩn ý: “Muội cảm thấy huynh là một nam nhân ưu tú sao?”
Huynh ấy nhấn mạnh ba chữ “nam nhân”, âm đuôi hơi nhướng lên. Phó Tư Dư phát hiện ra điểm chú ý của huynh ấy hoàn toàn không liên quan gì đến ý cô muốn biểu đạt.
Cô chỉ muốn bày tỏ rằng cô không có ý đồ gì với huynh ấy, nhân tiện nịnh bợ huynh ấy một chút để bầu không khí không đến nỗi gượng gạo. Ai ngờ huynh ấy chỉ chú ý tới câu cuối cùng, cô nói một tràng dài đều thành công cốc.
Phó Tư Dư không biết nên trả lời Thẩm Hạo Bác như thế nào. Nếu thật thà đồng ý với huynh thì tương đương với việc thừa nhận mình cảm thấy huynh rất ưu tú, nghe cứ như cô thật sự yêu thầm huynh. Còn nếu không đồng ý thì lại giống như chột dạ, bởi vì rõ ràng chính cô là người nói câu đó trước mà.
May mà đúng lúc này, phục vụ bắt đầu bưng đồ ăn lên bàn. Phó Tư Dư nhanh chóng đổi đề tài: “Đồ ăn được mang lên rồi, Thẩm huynh mau dùng bữa thôi.”
Phó Tư Dư cầm đũa gắp một miếng thịt bò trong đĩa trước mặt rồi bỏ vào miệng, bắt đầu bật chế độ ăn không ngừng nghỉ để tránh phải trò chuyện cùng Thẩm Hạo Bác.
Cô không thể nói chuyện với huynh ấy, mỗi lần nói nhiều mấy câu đều bị huynh ấy dắt mũi.
Phó Tư Dư chỉ lo cúi đầu ăn cơm. Sáng nay cô không ăn, lúc gọi món lại bị căng thẳng vì thấy đối tượng xem mắt là Thẩm Hạo Bác nên không có khẩu vị. Bây giờ đồ ăn được bày lên bàn, cô mới phát hiện mình thực sự rất đói, cần thức ăn lấp đầy dạ dày.
Cô chỉ mải ăn nên không chú ý rằng Thẩm Hạo Bác cứ mỉm cười nhìn cô chứ không hề dùng bữa.
“Thưa quý khách, xin hỏi có cần tôi khui rượu giúp không ạ?” Nhân viên phục vụ cầm một chai rượu vang đến, hơi khom lưng hỏi ý kiến Thẩm Hạo Bác và Phó Tư Dư.
Bấy giờ Phó Tư Dư mới ngẩng đầu nhìn Thẩm Hạo Bác. Huynh ấy hỏi: “Muội muốn uống không?”
Phó Tư Dư lắc đầu nguầy nguậy: “Muội không uống đâu.” Cô không dám uống rượu nữa rồi.
Thẩm Hạo Bác khẽ cười: “Huynh còn tưởng hôm nay muội sẽ muốn uống rượu.”
Phó Tư Dư bị sặc, vô thức nhớ lại câu nói của huynh ấy hôm qua, huynh ấy đã nói: “Ý muội là chỉ cần muội không uống rượu thì sẽ muốn cưỡng hôn huynh?”
Cô cảm thấy hôm nay huynh ấy gọi chai rượu vang này là vì muốn ngầm ám chỉ cô.
Phó Tư Dư vờ như không hiểu ý huynh ấy, chỉ giải thích: “Hôm nay muội lái xe đến, lát nữa còn phải lái xe về nên không uống rượu được.”
Thẩm Hạo Bác khẽ “ừ”, rồi ra hiệu cho phục vụ không cần khui nắp.
Phó Tư Dư ăn hơn nửa tiếng, bỏ qua nỗi xấu hổ và bối rối vì xem mắt với Thẩm Hạo Bác, bữa cơm này cô ăn khá ngon miệng.
Cô buông đũa, rút một tờ khăn giấy ra lau miệng. Son môi cũng bị lau trôi hết, Phó Tư Dư lấy một chiếc gương nhỏ và son môi trong túi xách, sau đó soi gương dặm lại. Làm xong, cô ngẩng đầu, chủ động kết thúc buổi xem mắt hôm nay.
“Thẩm huynh, nếu không có việc gì thì muội xin phép đi trước.”
Thẩm Hạo Bác hỏi: “Lúc về nhà, muội định kể với mẫu thân về buổi xem mắt của chúng ta như thế nào?”
Phó Tư Dư đáp: “Cứ nói là không hợp.”
Hai chữ “không hợp” này là chiêu bài để kết thúc mọi mối quan hệ nam nữ.
“Còn lý do cụ thể? Muội không vừa ý huynh sao?”
Thẩm Hạo Bác hỏi trắng trợn, Phó Tư Dư lắc đầu, bảo: “Đương nhiên không phải.”
Thẩm Hạo Bác trầm giọng: “Nếu không phải là muội không vừa ý huynh, chắc huynh về nhà sẽ khó giải thích lắm.”
Phó Tư Dư: “?”
“Hôm qua mẫu thân muội và mẫu thân huynh trò chuyện rất hợp ý, khi đó ông cụ nhà huynh cũng có mặt, nghe mẫu thân muội kể về muội thì rất ưng ý. Vậy nên hôm nay ông cụ ra lệnh cho huynh là không được kén cá chọn canh, nhất định phải dẫn cháu dâu về nhà cho ông.”
“Lỡ huynh không mang về được thì sao?”
Thẩm Hạo Bác bình tĩnh đáp: “Thì huynh khỏi cần về nhà họ Thẩm nữa.”
“Vậy… Nếu muội bảo là muội không vừa ý huynh thì sao?” Phó Tư Dư thấp thỏm hỏi.
Thẩm Hạo Bác không giận mà vẫn bình tĩnh trả lời: “Mẫu thân muội bảo muội nhất định sẽ hài lòng về huynh. Nếu không nghe được câu này thì ông nội sẽ không cho huynh đi xem mắt với muội đâu. Hồi trước, chuyện tam đệ nhà huynh bị từ hôn đã khiến Thẩm gia mất hết thể diện, Thẩm gia không thể bị mất thể diện thêm lần nữa.”
Nghĩa là chỉ có thể là Thẩm gia chê người khác, còn người khác không được chê Thẩm gia.
Mẫu thân cô đúng là hại chết cô rồi, đang yên đang lành mà tự dưng hứa hẹn làm gì? Người Thẩm gia đều rất nghiêm túc trong công việc, phẩm tính chính trực, có thể tùy tiện nói đùa với họ sao?
Phó Tư Dư chỉ thấy nhức đầu, giậm chân thắc mắc: “Vậy phải làm sao đây?”
Thực ra Phó Tư Dư định bảo là thôi, huynh đừng về Thẩm gia nữa, dù sao huynh cũng sống một mình bên ngoài, quanh năm suốt tháng không về nhà tổ được mấy lần. Nhưng cô không dám nói thẳng, dù gì cũng là do mẫu thân cô mạnh miệng hứa hẹn trước mặt người lớn Thẩm gia nên mới liên lụy tới Thẩm Hạo Bác. Hơn nữa lần trước cô còn cướp mất nụ hôn đầu tiên của huynh ấy, cô có lỗi với huynh ấy trước.
Khuyết điểm của buổi xem mắt do người lớn hai nhà giới thiệu chính là đây: từ chối cũng không thể qua loa, nhất định phải giải thích rõ ràng với phụ mẫu mới được.
Thẩm Hạo Bác bưng ấm trà trước mặt, rót một chén nước cho Phó Tư Dư, chậm rãi hỏi: “Nếu lần này muội xem mắt không thành công thì người nhà muội có sắp xếp buổi xem mắt khác cho muội không?”
Thẩm Hạo Bác khéo léo đẩy vấn đề về phía cô. Phó Tư Dư nhớ lại chấp niệm bắt mình đi xem mắt và bầu nhiệt huyết không bao giờ bỏ cuộc của mẫu thân, bèn gật đầu rồi thẳng thắn đáp: “Chắc mẫu thân muội vẫn sẽ bắt muội đi xem mắt tiếp.”
Thẩm Hạo Bác khẽ gật đầu, vẻ mặt bí hiểm hệt như giám khảo phỏng vấn thí sinh, khiến cô không đoán được huynh ấy có hài lòng với câu trả lời của cô hay không.
Phó Tư Dư lo âu cào tay, hỏi tiếp: “Thẩm huynh, Thẩm gia có sắp xếp buổi xem mắt khác cho huynh không?”
Thẩm Hạo Bác bình tĩnh đáp: “Huynh không có thời gian ứng phó với mấy buổi xem mắt nhàm chán ấy.”
Phó Tư Dư gật đầu hùa theo, luôn miệng nịnh hót: “Thế là đúng rồi, thời gian của Thẩm huynh phải dành cho việc làm ăn, một phút trị giá mấy trăm triệu, sao có thể lãng phí vào chuyện xem mắt chứ.”
Vậy nên buổi xem mắt của họ kết thúc ở đây được chưa? Cô có thể về được chưa?
Thẩm Hạo Bác nói: “Vậy nên chúng ta hãy phối hợp với nhau, về nhà nói với người lớn là có thể tiếp tục tìm hiểu nhau.”
Ánh mắt Phó Tư Dư khựng lại. Tiếp tục tìm hiểu nhau là ý gì?
Thẩm Hạo Bác: “Năm nay huynh đã 26, huynh cần một cô gái có thể hẹn hò lâu dài và tiến tới hôn nhân trong mắt người lớn.”
26 ở đâu ra? Rõ ràng huynh ấy 27 tuổi mà. Phó Tư Dư thầm mỉa mai, cũng biết Thẩm Hạo Bác muốn cô làm tấm chắn để người lớn trong nhà không tiếp tục bắt huynh ấy đi xem mắt nữa.
Phó Tư Dư: “Vậy còn sau này thì sao?”
Thẩm Hạo Bác điềm tĩnh hỏi: “Sau này là ý gì?”
Xem ra Thẩm Hạo Bác hoàn toàn không nghĩ tới tương lai. Huynh ấy bảo có thể tiếp tục tìm hiểu chỉ là để đối phó với người lớn, còn ngày thường hai người vẫn như trước kia, không can thiệp vào chuyện của nhau. Nếu vậy, chắc mẫu thân cô cũng sẽ không bắt cô đi xem mắt nữa đâu. Ý kiến này nghe có vẻ không tệ chút nào.
Hai người tiếp tục trò chuyện thêm vài câu, sau đó thống nhất lời thoại, quyết định sau khi về nhà sẽ nói với người lớn là họ cần tìm hiểu nhau một thời gian, để trấn an gia đình. Sau này nếu gặp được người vừa ý, họ sẽ giải thích với người nhà là hai người đã chia tay.
Phương thức đàm phán thẳng thắn, bộc bạch mọi suy nghĩ này khiến Phó Tư Dư thấy dễ chịu hơn hẳn. Đồng thời, cô nghĩ dù gì mình cũng đã làm tấm chắn cho Thẩm Hạo Bác nên không còn áy náy vì lần trước đã cưỡng hôn huynh ấy nữa.
Cô bưng cốc nước của mình lên kính Thẩm Hạo Bác: “Thẩm huynh, chúng ta lấy trà thay rượu, cụng ly để chúc mừng… hợp tác thuận lợi.”
Thẩm Hạo Bác bưng cốc nước lên cụng ly với cô. Phó Tư Dư ngửa đầu uống cạn cốc nước, sau đó nghiêng người đeo túi xách lên vai, chuẩn bị kết thúc buổi xem mắt hôm nay với tâm trạng vui vẻ.
“Thẩm huynh, muội về nhé.”
Thẩm Hạo Bác gật đầu, nhắc nhở: “Mang hoa theo.”
Phó Tư Dư liếc nhìn bông cẩm chướng trước mặt huynh ấy, khẽ thốt lên “ồ” rồi cười bảo: “À phải rồi, muội phải mang hoa về cho mẫu thân muội xem, đây là hoa huynh tặng muội.”
Thẩm Hạo Bác hỏi: “Muội còn nhỏ mà đã muốn làm mẫu thân rồi sao?”
Phó Tư Dư ngơ ngác nhìn huynh ấy. Thẩm Hạo Bác gõ nhẹ tay lên bàn, từ tốn nói: “Cẩm chướng là loài hoa tặng mẫu thân, muội thích cẩm chướng không phải là vì muốn được làm mẫu thân sao?”
Khóe miệng Phó Tư Dư giật giật. Chẳng lẽ cô lại phải giải thích rằng cô dặn huynh ấy mang theo bông cẩm chướng làm ám hiệu chỉ là vì nhất thời hứng khởi trêu ghẹo huynh ấy thôi sao?
Không chờ cô trả lời, Thẩm Hạo Bác đã nói tiếp: “Muội còn nhỏ mà đã muốn sinh con, lên chức mẫu thân, muội không sợ đau sao?”
“…”