42. Cơn ghen của Thẩm Hạo Bác

Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai

Cơn ghen của Thẩm Hạo Bác

Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 42 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nghe đến hai chữ "động phòng", Phó Tư Dư vô thức đưa hai tay che ngực, mặt đỏ bừng, trừng mắt nhìn Thẩm Hạo Bác: “Em đang nói chuyện nghiêm túc với anh mà. Anh có thể đừng lúc nào cũng nghĩ đến chuyện giở trò lưu manh được không? Sao... sao đầu óc anh toàn mấy thứ bậy bạ vậy?”
Thẩm Hạo Bác nghiêm túc đáp: “Anh cũng đang nói chuyện nghiêm túc và đứng đắn với em đây, em có muốn không?”
Anh ta thật sự nghiêm túc bàn bạc với cô về chuyện này. Phó Tư Dư sợ anh ta làm càn, hoảng hốt ngồi bật dậy định thoát khỏi vòng tay anh nhưng lại bị Thẩm Hạo Bác ôm chặt eo kéo về, không cho cô rời đi. Anh cúi đầu, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cô rồi hỏi lại: “Em có muốn không?”
Phó Tư Dư lắc đầu, tránh ánh mắt anh. Hai má cô ửng hồng, thận trọng hỏi: “Không... không muốn đâu nhỉ?”
Thẩm Hạo Bác nheo mắt: “Anh đang hỏi em đấy, sao em lại hỏi anh? Anh thì muốn.”
Phó Tư Dư sợ đến mức lắc đầu nguầy nguậy như trống bỏi: “Em không muốn, em không muốn!”
Cô càng nói càng kiên quyết: “Không được đâu, chúng ta mới ở bên nhau có mấy ngày. Nhanh quá, không được đâu, anh nhịn một chút được không?”
Cô đung đưa cánh tay anh làm nũng. Thẩm Hạo Bác nhìn vẻ mặt sợ sệt của cô, đành kìm nén nói: “Được rồi, em đừng làm nũng nữa.”
Phó Tư Dư vội buông anh ra, thở phào nhẹ nhõm. Cô đứng dậy khỏi người anh rồi chạy vài bước sang một bên. Vẫn không từ bỏ chuyện tham gia ghi hình chương trình “Đồng hành cùng nhau”, cô liền hỏi: “Vậy anh có đồng ý chuyện em vừa nói không?”
Thẩm Hạo Bác: “Không đồng ý.”
Phó Tư Dư bĩu môi: “Sao anh lại như thế?”
“Anh làm sao?” Thẩm Hạo Bác nhướng mày nhìn cô.
Phó Tư Dư oán trách nói: “Không đồng ý động phòng thì anh không cho em đi. Chuyện nhỏ như vậy mà cũng bắt em phải đánh đổi bằng chính mình. Em rẻ mạt đến thế sao, anh đúng là đồ xấu xa.”
Thẩm Hạo Bác mím môi không nói gì, lặng lẽ nghe cô trách móc.
Phó Tư Dư nói gì anh cũng không phản bác, khiến cô có cảm giác như đang đấm vào bông. Cô tức đến nỗi giậm chân: “Em đã nói với bạn em rồi, em sẽ dẫn hai người họ đến địa điểm quay chương trình. Cả hai đều biết anh là bạn trai em, em còn nói với họ anh rất tốt với em. Kết quả là chuyện nhỏ như vậy anh cũng không đồng ý, anh để họ nghĩ về em thế nào đây? Họ vốn đã nghi ngờ anh là giả rồi.”
Thẩm Hạo Bác khẽ nhíu mày: “Anh là giả?”
“Đúng thế.” Phó Tư Dư hừ lạnh: “Lúc đầu khi em nói với họ anh thích em, họ không tin, nghi em hít ke CP đến mức tự tưởng tượng ra chuyện yêu đương. Bây giờ họ mới chịu tin, em muốn anh giúp đỡ chuyện nhỏ này mà anh cũng không chịu thì chắc chắn họ sẽ lại nghi ngờ em chẳng hề yêu đương với anh.”
Thẩm Hạo Bác hỏi: “Em kể với bạn em về chuyện chúng ta yêu nhau ư?”
“Ừ, sao thế? Không được nói à?”
Rõ ràng tâm trạng Thẩm Hạo Bác đã vui vẻ hẳn lên: “Đó là những người bạn nào của em vậy?”
“Sao thế? Anh hỏi bạn nào làm gì, anh có giúp em đâu.”
Thẩm Hạo Bác nói: “Em không nói là ai thì anh biết sắp xếp suất tham gia kiểu gì.”
Mắt Phó Tư Dư sáng lên: “Ý anh là anh đồng ý rồi hả?”
“A, anh đồng ý rồi, anh không được đổi ý đâu đấy.” Cô phấn khích đến quên mất người đàn ông trước mặt nguy hiểm thế nào. Phó Tư Dư nhảy nhót chạy đến bên anh, ôm lấy cánh tay anh nói: “Mấy người bạn thân của em đều biết chuyện của hai chúng ta.”
Cô lờ mờ đoán được lý do Thẩm Hạo Bác vui vẻ, cố ý nói những lời anh thích nghe: “Bạn thân nhất của em là Tần Xu, anh biết mà. Hôm đó sau khi chính thức trở thành người yêu của anh, em đã lập tức kể với cô ấy. Cô ấy còn khen anh đẹp trai, nói chúng ta là trai tài gái sắc, trời đất tác thành, nhưng cô ấy không hít ke CP, không cần sắp xếp cho cô ấy đến địa điểm quay hình đâu.”
“Sau đó là Hứa An An, đồng nghiệp ngồi bàn bên cạnh em. Cô ấy là fan CP của cặp Gia Mộc. Tính cách hai bọn em hợp nhau nên mỗi ngày đều có rất nhiều chuyện để nói. Chính cô ấy muốn tham gia ghi hình chương trình “Đồng hành cùng nhau” cùng em. Còn một người nữa là Kiều Viện, cô ấy không phải đồng nghiệp công ty em nhưng cũng là fan CP Gia Mộc. Kiều Viện là bạn học đại học của em, em quen cô ấy nhờ cùng mê CP. Anh chỉ cần nói với bên đoàn làm phim để cô ấy được tham gia cùng bọn em là được.”
Cô nói một tràng dài không ngừng nghỉ. Thẩm Hạo Bác nắm bắt thông tin quan trọng: “Người muốn phụ trách dự án “Đồng hành cùng nhau” là Hứa An An, người muốn đi chơi cùng là Kiều Viện.”
“Đúng đúng đúng, chính là hai người họ.”
Thẩm Hạo Bác ừ rồi đáp: “Anh biết rồi.”
Phó Tư Dư huých cánh tay anh, thúc giục: “Vậy anh sắp xếp ngay đi, mai mốt là ngày nghỉ. Thứ hai chương trình bắt đầu ghi hình rồi, không sắp xếp kịp là không được đâu.”
Thẩm Hạo Bác cho tay vào túi lấy điện thoại rồi ngẩng đầu nhìn cô.
Phó Tư Dư: “Sao thế? Anh không định đổi ý chứ?”
Thẩm Hạo Bác nhìn cô đầy ý tứ.
Phó Tư Dư nghĩ ngợi, cân nhắc một lúc rồi kiễng chân hôn nhẹ lên môi anh. Cô nhìn anh với ánh mắt có vẻ không chắc chắn lắm.
Anh muốn cái này đúng không?
Thẩm Hạo Bác được cô hôn, bèn xoa đầu cô. Anh cúi đầu tìm số của Phan Vĩnh Khang rồi gọi.
Phó Tư Dư vui vẻ kề tai vào chiếc điện thoại bên tai Thẩm Hạo Bác để nghe.
Chuông điện thoại reo hai tiếng thì được kết nối.
Giọng Phan Vĩnh Khang kính cẩn vang lên: “Tổng giám đốc Thẩm.”
Thẩm Hạo Bác nhàn nhạt nói: “Bộ phận truyền thông phim ảnh có một người tên Hứa An An, cậu sắp xếp cho cô ấy vào nhóm dự án “Đồng hành cùng nhau”, phụ trách theo dõi công việc của Mục Phù.”
Phan Vĩnh Khang: “Vâng, sếp Thẩm.”
Thẩm Hạo Bác: “Cô ấy còn muốn dẫn theo một người bạn nữa, người đó tên là Kiều Viện.”
Thẩm Hạo Bác cúi đầu hỏi Phó Tư Dư: “Hai người họ quen nhau chứ?”
Phó Tư Dư gật đầu: “Họ quen nhau.”
Thẩm Hạo Bác ừ lại rồi tiếp tục dặn Phan Vĩnh Khang: “Cậu bảo Hứa An An liên lạc với Kiều Viện, cô ấy không phải nhân viên công ty chúng ta.”
Phan Vĩnh Khang: “Vâng, sếp Thẩm.”
Thẩm Hạo Bác cúp máy, hỏi Phó Tư Dư: “Em hài lòng chưa?”
“Hài lòng, hài lòng.”
Nói xong cô mới giật mình nhận ra có gì đó không đúng: “Vừa nãy anh chỉ sắp xếp cho Hứa An An và Kiều Viện vào ê-kíp chương trình thôi à?”
Thẩm Hạo Bác ừ lại.
“Còn em thì sao?”
Thẩm Hạo Bác nhàn nhạt đáp: “Em không đi.”
“…”
“Tại sao?”
“Trời nóng quá, anh không nỡ để em đi chịu khổ.”
Lời Thẩm Hạo Bác nói nghe có vẻ tử tế, nhưng việc anh làm thì chẳng giống người tử tế chút nào.
Hóa ra cô năn nỉ anh cả buổi, cuối cùng chính mình lại không được đi sao?
“Em đã nói em không sợ khổ rồi mà. Anh cho Hứa An An và Kiều Viện đi được, sao lại không cho em đi?”
Thẩm Hạo Bác: “Em đã để anh hôn rồi, sao lại không để anh động phòng?”
Phó Tư Dư nghẹn lời, trợn mắt há hốc mồm nhìn anh.
Sao cái người này nói chuyện gì cũng có thể bẻ lái sang chuyện động phòng được thế?
Động phòng, động phòng, trong đầu anh chỉ toàn động phòng thôi đúng không?
Đồ lưu manh thối tha.
Phó Tư Dư tức giận nói: “Được, không đi thì không đi. Anh cũng đừng hòng động phòng gì hết, sau này hôn cũng không có đâu. Anh ra ngoài, ra ngoài đi, nhìn thấy anh là em thấy phiền, phiền chết đi được.”
Phó Tư Dư vung tay đập vào cánh tay anh, tức tối đẩy anh ra khỏi phòng ngủ chính.
Thẩm Hạo Bác đứng ngoài cửa phòng ngủ chính, nghe tiếng khóa cửa từ bên trong. Anh nhìn chiếc chìa khóa vẫn cắm trên ổ khóa, bèn mỉm cười.
Đồ ngốc, chìa khóa vẫn còn trên cửa, khóa trong thì làm được gì.
“Két”, cửa phòng được mở ra từ bên trong, Phó Tư Dư thò tay rút chìa khóa khỏi ổ. Cô lườm anh qua khe cửa rồi đóng sầm cửa lại.
Còn biết rút chìa khóa, xem ra cũng không ngốc lắm.
*
Phó Tư Dư đặt chìa khóa lên tủ đầu giường, cầm điện thoại lên báo tin vui cho Hứa An An và Kiều Viện.
Phó Tư Dư @Hứa An An @Kiều Viện: [Nói cho hai người một tin tốt, Thẩm Hạo Bác đồng ý cho hai người vào ê-kíp ghi hình chương trình “Đồng hành cùng nhau” rồi.]
Hứa An An: [Aaaa, chị em ơi, tôi vừa nhận được thông báo từ sếp, đang định nói với cô đây. Người chị em, cô đúng là đỉnh của chóp, chúng ta có thể cùng nhau vui vẻ đến khu vực ghi hình để hít ke CP rồi! Để tôi nói cho mà biết, đến lúc đó hai người sẽ thấy tôi nói không hề phóng đại đâu, cảnh của Từ Gia Dịch và Mục Phù cứ quay quay là biến mất luôn.]
Kiều Viện: [Tuyệt quá, bắt đầu từ thứ hai đúng không? Bây giờ tôi đi xin nghỉ với sếp đây.]
Hứa An An: [Ngày mai ba chúng ta có muốn đi dạo trung tâm thương mại không, mua mấy bộ đồ có họa tiết ngầm thể hiện mình là fan CP, để Từ Gia Dịch và Mục Phù nhìn cái là biết ngay chúng ta là fan CP luôn.]
Kiều Viện: [Được chứ, được chứ.]
Phó Tư Dư nhìn Hứa An An và Kiều Viện trong nhóm chat phấn khích đến mức sắp bay lên trời thì thở dài một hơi, chán nản ngã xuống giường.
Vui vẻ toàn là của người khác.
Hứa An An @Phó Tư Dư: [Người chị em, sao cô không nói gì thế. Ngày mai cô phải đi cùng Tổng giám đốc Thẩm nên không rảnh à? Tôi với Viện Viện có thể mua giúp cô.]
Uống nước nhớ nguồn, Hứa An An vô cùng biết ơn Thẩm Hạo Bác đã cho cô ấy cơ hội đến khu vực ghi hình để hít ke CP. Cô ấy đã bắt đầu nghĩ cho Thẩm Hạo Bác, cảm thấy cuối tuần Phó Tư Dư nên ở bên Thẩm Hạo Bác, tình tứ ngọt ngào với anh, làm anh vui vẻ.
Phó Tư Dư: [Không cần đâu, tôi không đi.]
Hứa An An: [???]
Hứa An An: [Cô không đi là ý gì cơ?]
Phó Tư Dư: [Nghĩa đen luôn, Thẩm Hạo Bác chỉ đồng ý cho hai người đi chứ không đồng ý cho tôi đi.]
Nỗi oán trách của Phó Tư Dư như muốn tràn ra khỏi màn hình.
Hứa An An và Kiều Viện không biết nên cười hay nên thông cảm cho Phó Tư Dư, nhưng cuối cùng vẫn trung thành với cảm xúc thật mà cười phá lên.
Hứa An An: [Ha ha ha ha.]
Kiều Viện: [Ha ha ha ha.]
Phó Tư Dư: [Hai người có thể để lại chút măng cho gấu trúc không hả? Hai người được đi tận nơi là nhờ tôi đi cầu xin Thẩm Hạo Bác đó!]
Hứa An An: [Không phải đâu, ha ha ha, thật sự buồn cười quá. Sao Tổng giám đốc Thẩm lại đồng ý cho tụi tôi đi mà không cho cô đi vậy?]
Phó Tư Dư: [Sao tôi biết nổi, phiền chết đi được.]
Kiều Viện: [Hai người ngốc thế, không hiểu ra à? Chắc chắn Tổng giám đốc Thẩm không cho Tư Dư đi là vì ghen rồi.]
Phó Tư Dư: [Ghen gì cơ?]
Kiều Viện: [Dĩ nhiên là ghen với Từ Gia Dịch rồi. Em thích Từ Gia Dịch như thế, đương nhiên là Tổng giám đốc Thẩm không muốn em đi gặp Từ Gia Dịch.]
Phó Tư Dư: [Không đâu, em đi xem cả hai người Từ Gia Dịch và Mục Phù cơ mà. Em là fan CP chứ không phải fan bạn gái.]
Kiều Viện: [Sự chiếm hữu của đàn ông mạnh lắm đấy.]
Cô ấy nhắc thế, Phó Tư Dư mới sực nhớ ra hình như Thẩm Hạo Bác đúng là có hơi thù địch với Từ Gia Dịch. Sáng nay khi cô hỏi anh thích minh tinh nào, anh chỉ nhắc đến Mục Phù chứ không chịu nhắc tên Từ Gia Dịch.
Vậy là ghen thật à?
Cơn ghen này đúng là chua lè.
Phó Tư Dư ngồi trên sofa, trong lòng thầm mắng Thẩm Hạo Bác vài câu nhưng không biết từ lúc nào đã nở nụ cười.
Ghen rồi.
Ghen rồi thì tốt.
Ghen tức là anh ấy quan tâm mình.
Nghĩ đến đây, tâm trạng bực bội vì không được tham gia ghi hình chương trình “Đồng hành cùng nhau” của Phó Tư Dư bỗng tốt lên nhiều.
Nhưng rồi cô lại nghĩ, bây giờ đầu óc Thẩm Hạo Bác toàn là chuyện động phòng, động phòng. Nếu anh không kìm được mà bộc phát thú tính thì chắc chắn ổ khóa cửa phòng ngủ chính này không ngăn được anh. Đây là nhà anh, chắc chắn anh có chìa khóa dự phòng. Cô phải nhanh chóng lấy còng tay và còng chân mà cô mua trước đây, giấu ở đầu giường để phòng hờ bất trắc.