56. Chương 56

Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 56 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nguyễn Hân tò mò hỏi: “Ai vậy? Có chuyện gì thế?”
“Không sao đâu.” Phó Tư Dư liếc nhìn Phó Tư Nghiên, rồi quay sang Nguyễn Hân. Cô bế Tiểu Tiên Nữ lên, ngại gây chuyện với Thẩm Hạo Bác trước mặt anh cả và chị dâu nên chỉ mập mờ nói: “Anh chị, em còn chút việc, em xin phép về trước nhé.”
Nguyễn Hân: “Không ăn cơm rồi hẵng đi à?”
Phó Tư Dư: “Thôi, em sẽ ghé ăn sau, tạm biệt anh chị.”
Vừa ra khỏi nhà Nguyễn Hân, Phó Tư Dư ngẩng đầu nhìn Thẩm Hạo Bác. Cô không nói gì mà tự mình bước đến bấm thang máy.
Thẩm Hạo Bác mím môi, cũng không lên tiếng, lặng lẽ đứng bên cạnh cô.
Khi đến bãi đậu xe, Phó Tư Dư đang định lấy xe của mình thì bị Thẩm Hạo Bác vòng tay ôm eo, kéo thẳng vào xe của anh. Sau đó, anh cúi xuống cài dây an toàn cho cô.
“Anh làm gì vậy, Thẩm Hạo Bác? Em lái xe đến mà, không cần xe nữa sao? Anh mở khóa xe ra đi.”
Thẩm Hạo Bác đáp: “Bỏ anh ra khỏi danh sách đen trên WeChat trước đã.”
Phó Tư Dư trừng mắt nhìn anh: “Anh không hỏi em tại sao giận anh à?”
“Tại sao?”
“…”
“Tại sao ư? Anh không tự nghĩ ra được à?” Phó Tư Dư hất cằm: “Anh đã làm gì, trong lòng anh chẳng lẽ không rõ sao?”
Đàn ông và phụ nữ có cách suy nghĩ khác nhau. Thẩm Hạo Bác cũng nghĩ đến vài chuyện có thể khiến cô giận, như việc anh cố ý nhắc đến vấn đề của nhà họ Tần có thể giải quyết bằng hôn nhân trước mặt cô. Nhưng anh không thể chủ động thừa nhận, lỡ đâu không phải chuyện này thì lỗi của anh càng lớn.
Anh nhìn cô chằm chằm, mắt hơi nheo lại, rồi cúi đầu xoa mi tâm.
Phó Tư Dư sững người. Thấy anh nhíu mày, cô vội vàng đỡ lấy vai anh, lo lắng hỏi: “Anh sao thế?”
Thẩm Hạo Bác khẽ khàng rên lên một tiếng rất nhẹ, cả người anh ngả hẳn về phía cô, vùi mặt vào vai cô.
Phó Tư Dư giật mình: “Thẩm Hạo Bác, anh không sao chứ?”
Anh ngồi thẳng dậy, ngửa cổ ra sau, dựa lưng vào ghế, vẻ mặt trông có vẻ yếu ớt: “Không sao đâu.”
“Không sao mà giọng anh yếu thế?”
Thẩm Hạo Bác nắm cổ tay cô: “Thật sự không sao mà, chắc do anh ngủ không ngon, hơi chóng mặt thôi.”
“Chóng mặt mà sao anh không nghỉ ngơi cho tử tế? Có phải anh lại thức đêm làm việc không?”
“Không phải công việc.”
“Không phải công việc thì tại sao ngủ không ngon?”
Thẩm Hạo Bác: “Không có em bên cạnh, nhớ em quá nên không ngủ được.”
Phó Tư Dư nghẹn lời, không ngờ anh lại nói ra câu sến súa như vậy. Người này đã đến mức này rồi mà vẫn còn tâm trạng tán tỉnh cô sao.
“Anh đừng có dỗ em nữa, mau mở khóa cửa xe phụ ra đi.”
Thẩm Hạo Bác ho khẽ, ôm ngực, giọng yếu ớt: “Em muốn đi đâu?”
“Em còn đi đâu được nữa? Anh thiếu ngủ mệt mỏi thế này thì làm sao mà lái xe nổi? Dĩ nhiên em phải đổi chỗ lái rồi.”
Ánh mắt Thẩm Hạo Bác ánh lên ý cười, giơ tay mở khóa xe.
Hai người đổi chỗ. Phó Tư Dư ngồi vào ghế lái, Thẩm Hạo Bác ngồi ghế phụ, còn Tiểu Tiên Nữ được đặt ở ghế sau.
Phó Tư Dư khởi động xe, từ từ lái ra khỏi hầm. Cô nói với Thẩm Hạo Bác: “Anh ngủ một lát đi.”
Nhà của hai người rất gần, chỉ hơn mười phút sau, Phó Tư Dư đã đỗ xe vào bãi rồi quay sang nhìn Thẩm Hạo Bác.
Ghế phụ đã được anh ngả ra sau, anh khoanh chân, tư thế lười biếng dựa vào ghế, mắt nhắm lại. Cúc áo trên áo sơ mi đã được anh cởi ra vài chiếc, để lộ cái cổ thon dài, đôi môi mỏng mím chặt, khiến gương mặt sắc sảo pha chút vẻ mong manh.
Phó Tư Dư chợt nhớ đến việc anh luôn làm việc chăm chỉ. Hứa An An từng kể với cô, trước khi cô vào Quang Trì, anh thường xuyên làm thêm giờ đến khuya, thậm chí ngủ lại công ty. Lần này đi công tác ở nước ngoài, vừa làm việc vừa lệch múi giờ, chẳng biết một ngày anh ngủ được mấy tiếng.
Cô muốn để anh ngủ thêm, nhưng thấy tư thế anh ngủ không được thoải mái nên cô đưa tay lắc lắc trước mặt anh.
Không có phản ứng.
Liệu anh có bị ốm không?
Phó Tư Dư lo lắng, đưa tay sờ trán anh, rồi lại sờ trán mình để so sánh. Nhiệt độ gần như bằng nhau, nhưng trán anh dường như hơi nóng hơn.
Cô dùng hai tay vẫn không cảm nhận rõ sự chênh lệch, cô nghĩ một chút, rồi áp trán mình lên trán anh. Hình như vẫn tương tự, chắc anh không sốt.
Phó Tư Dư thở phào nhẹ nhõm, đang định rời đi thì Thẩm Hạo Bác đột nhiên mở mắt, ánh mắt anh ánh lên ý cười. Cô sững người, chưa kịp phản ứng thì anh đã đưa tay ôm lấy gáy cô, kéo cô lại gần rồi hôn lên môi cô.
“Ưm…”
Phó Tư Dư vùng vẫy muốn ngồi dậy nhưng bị cánh tay anh giữ chặt. Anh cắn nhẹ rồi ngấu nghiến lấy đôi môi cô.
Phó Tư Dư bị hôn đến ngạt thở. Cô đẩy vai anh nhưng không đẩy ra được, tức giận cắn nhẹ vào môi dưới của anh.
Thẩm Hạo Bác buông môi cô ra, đôi mắt đen nhìn cô chằm chằm, rồi anh đưa tay lau môi mình.
Không chảy máu, lần này cô vẫn còn nương tay.
Anh nhếch mép, giọng khàn mang vẻ lưu manh: “Lại cắn, cắn rách em không xót à?”
“Ai xót anh chứ, đồ tự luyến.”
Cô cựa quậy cái eo bị anh ôm, cúi đầu bẻ tay anh: “Buông em ra.”
Thẩm Hạo Bác nghiêng người, móc chân cô, ôm cả người cô từ ghế lái sang ghế phụ, giọng anh pha chút ý cười: “Vừa nãy ai là người lo lắng khi thấy anh khó chịu thế?”
Phó Tư Dư cứng miệng: “Ai lo cho anh chứ?”
“Ồ? Vậy ai vừa sờ trán anh?”
Thẩm Hạo Bác vạch trần cô ngay tại chỗ. Phó Tư Dư nghẹn lời: “Anh… Có phải lúc nãy anh giả vờ ngủ không đấy?”
Thẩm Hạo Bác nhướng mày.
“Anh không ngủ mà còn giả vờ? Có phải anh chẳng khó chịu gì, chỉ đang diễn thôi phải không hả?”
Thẩm Hạo Bác không phủ nhận cũng không khẳng định.
Phó Tư Dư bất lực nói: “Thẩm Hạo Bác, anh đúng là mặt dày, một người đàn ông cao to mà giở trò khổ nhục kế với phụ nữ. Mau buông tay, em muốn xuống.”
“A Dư.” Thẩm Hạo Bác cúi đầu, mũi anh áp sát vào vành tai cô, hơi thở ấm nóng phả vào tai cô. Cô mềm nhũn, không còn chút sức lực nào. Cách gọi này quá đỗi thân mật, mỗi lần nghe, cô đều cảm thấy rung động: “Mấy ngày không gặp, em không nhớ anh sao?”
Phó Tư Dư theo bản năng muốn nói nhớ, nhưng chợt nhớ ra mình đang giận nên cô kìm nén lời định nói lại, đổi giọng: “Nhớ với không nhớ cái gì, anh sến không chịu nổi. Mau buông em ra, lát nữa có người nhìn thấy bây giờ thì sao.”
Thẩm Hạo Bác cắn nhẹ vào vành tai cô: “Em vẫn chưa nói tại sao em giận anh?”
Tại sao cô giận ư?
Vừa nãy thấy anh khó chịu, cô suýt quên mất là cô đang giận anh.
“Không có gì, không nói nữa, về nhà thôi.”
Thẩm Hạo Bác véo eo cô: “Có vấn đề gì phải nói cho rõ ràng, giải quyết ngay, giữa vợ chồng không có gì là không thể nói với nhau.”
Phó Tư Dư nghĩ một chút, rồi nói lý do khiến cô giận.
Thẩm Hạo Bác nghe xong, giọng lạnh đi: “Chỉ vì chuyện này mà em giận anh?”
“Cái gì mà chỉ vì chuyện này hả?” Phó Tư Dư nói: “Anh không đu CP thì sao mà hiểu được. Em đã hâm mộ hai người đó ba năm rồi, họ thật sự đã mang lại cho em rất nhiều niềm vui. Năm nhất đại học, có khoảng thời gian dài ngày nào em cũng ngâm mình trong diễn đàn của họ từ sáng đến tối. Sau đó ba năm không thấy họ cùng xuất hiện, ngày nào em cũng mong họ tái hợp, cho dù không thể thành đôi ngoài đời thì ít ra cũng đừng đến mức nhìn nhau là khó chịu. Đây là Couple duy nhất em từng thật lòng thích, lại còn đúng ngay lúc em định đến trường quay thì họ công khai. Nếu lúc đó anh không ghen tuông vô lý rồi cản em đi cùng Hứa An An thì em đã có thể tận mắt chứng kiến khoảnh khắc tình yêu của họ rồi!”
Thẩm Hạo Bác: “Chẳng phải em giận anh vì chuyện này rồi sao? Sao giận một lần còn chưa đủ, mà lại chia ra giận trả góp nữa hả?”
“Trả góp cái gì chứ? Anh nói cứ như em làm quá lên vậy.” Phó Tư Dư bị từ “trả góp” chọc cười, cô cố nhịn cười nói: “Tính chất khác nhau mà. Trước đó em đâu biết họ sẽ công khai trong buổi ghi hình này.”
Nếu biết, dù Thẩm Hạo Bác không đồng ý, cô cũng tìm cách đi. Chính vì lẽ ra đi được mà cuối cùng lại bỏ lỡ nên cô càng tiếc.
“Hơn nữa lần trước…” Phó Tư Dư không biết diễn đạt thế nào, nghĩ một chút rồi nói: “Thôi, em không nói nữa.”
Cô cụp mắt, thở dài, vẻ mặt còn thoáng buồn.
Thẩm Hạo Bác khựng lại, anh nói: “Anh xin lỗi.”
Phó Tư Dư sững người: “Anh xin lỗi em?”
“Là quyết định của anh khiến em tiếc nuối.”
Phó Tư Dư tưởng Thẩm Hạo Bác sẽ giận, không ngờ anh lại nghiêm túc xin lỗi, khiến cô cảm thấy mình hơi vô lý.
Cô hơi ngượng ngùng nói: “Em giận không phải vì họ quan trọng hơn anh, mà vì anh là chồng em, em nhờ anh giúp mà anh không giúp nên em giận. Anh hiểu không? Nếu là người khác từ chối, em đâu thể giận họ.”
Thẩm Hạo Bác nắm tay cô: “Anh biết nên anh mới xin lỗi.”
Anh xin lỗi chân thành như vậy, Phó Tư Dư càng cảm thấy áy náy nên cô liền lấy điện thoại ra, bỏ anh khỏi danh sách đen.
Làm xong mọi việc, cô mới chợt nhớ ra, lần này cô giận anh không chỉ vì bỏ lỡ trường quay "Đồng hành cùng nhau", mà còn vì lần trước cô giận dỗi với Thẩm Hạo Bác, anh chẳng buồn dỗ dành cô, để cô tự mình dỗ mình.
Càng nghĩ càng thấy lần trước mình không phát huy tốt, dẫn đến việc cô chẳng có tiếng nói trước mặt anh. Cô muốn mượn chuyện này để anh biết hậu quả của việc chọc giận vợ nhưng chưa kịp phát huy, anh đã giả vờ khó chịu, vài ba câu đã lừa cô cho qua chuyện.
Cô ngồi trên đùi Thẩm Hạo Bác, ngẩn người vài giây, nhìn chằm chằm vào mắt anh: “Thẩm Hạo Bác, có phải em lại bị anh lừa rồi không?”
Thẩm Hạo Bác khẽ cười: “Xuống xe về nhà thôi.”
Vừa nãy cô muốn xuống xe, anh không cho. Giờ cô đã bỏ anh ra khỏi danh sách đen, anh lại muốn về nhà, thay đổi nhanh hơn cả lật sách.
Phó Tư Dư xác định mình đã bị gài bẫy, vừa tức giận vì sự gian xảo của anh, vừa tự thấy mình thua kém người ta. Cô trừng mắt lườm anh một cái: “Đồ cáo già!”
“Em gọi anh là gì cơ?”
Thẩm Hạo Bác đưa tay xuống, đầy vẻ uy hiếp.
Phó Tư Dư đánh vào mu bàn tay anh, sau đó mở cửa xuống xe. Cô bế Tiểu Tiên Nữ từ ghế sau ra, rồi bấm thang máy.