57. Bị bắt quả tang ăn vụng

Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai

Bị bắt quả tang ăn vụng

Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 57 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vừa về đến nhà, Phó Tư Dư đã vội vàng chuẩn bị thức ăn cho Tiểu Tiên Nữ. Tuần trước, vì dì Đàm ngày nào cũng tự tay nấu cơm cho Tiểu Tiên Nữ, thành ra nó được nuông chiều quá mức, không còn thiết tha với thức ăn đóng hộp mua ở cửa hàng như trước nữa. Chỉ khi đói, nó mới chịu ăn vài miếng.
Ăn xong, nó lập tức chạy về ổ nằm cuộn tròn, vẻ mặt đầy ấm ức.
Phó Tư Dư thấy xót ruột nhưng chẳng biết làm sao. Con dâu dì Đàm đang trong thời gian ở cữ, trước đó có thuê bảo mẫu nhưng bà ta làm việc thiếu chuyên nghiệp, nửa đêm em bé khóc vì đói mà bà ta vẫn ngủ say, dù con dâu dì Đàm gọi mấy tiếng cũng không tỉnh giấc. Phụ nữ sau sinh thường nhạy cảm nên cô ấy đã khóc cả đêm. Dì Đàm thương con dâu và cháu gái mới sinh, lặng lẽ vào bếp khóc. Thấy vậy, Phó Tư Dư đã cho bà ấy về chăm sóc con dâu. Mấy ngày nay, đừng nói Tiểu Tiên Nữ, ngay cả cô cũng chỉ ăn đồ ăn ngoài.
Phó Tư Dư và Thẩm Hạo Bác vẫn chưa ăn tối, giờ cả hai cũng không muốn ra ngoài nên cô bèn quay sang nói với anh: “Tối nay chúng ta gọi đồ ăn ngoài nhé.”
Cả hai đều không biết nấu nướng. Không ra ngoài thì chỉ còn cách gọi đồ ăn về hoặc tự nấu mì ăn liền.
Nghĩ đến mì ăn liền, Phó Tư Dư chợt thấy bất an. Trước khi đi công tác, Thẩm Hạo Bác đã dặn cô không được ăn đồ ăn vặt, phải ăn uống thanh đạm. Nhưng cô đã kiêng khem nhiều ngày, ngày nào cũng chỉ húp cháo, ăn rau ít dầu mỡ, miệng nhạt nhẽo vô vị. Dì Đàm vừa đi, cô đã chạy ra siêu thị mua một đống mì ăn liền và que cay để thỏa mãn cơn thèm.
Ban đầu cô định ăn hết chỗ đó trước khi Thẩm Hạo Bác về. Nhưng hai ngày trước, vì quá thèm đồ cay, mì gói và que cay không đủ làm cô thỏa mãn, nên sau khi tan làm, cô đã hẹn Hứa An An đi ăn lẩu cay.
Giờ trong bếp vẫn còn một thùng mì ăn liền, và trên đầu giường vẫn sót lại vài gói que cay.
Cô vội đứng dậy chạy vào bếp phi tang đống tang vật nhưng muộn rồi. Thẩm Hạo Bác đang rót nước trong bếp, bên cạnh anh là thùng mì bò vị cay và mấy gói que cay anh vừa lấy từ đầu giường. Thấy cô hớt hải chạy đến, anh vẫy tay: “Phó Tư Dư, vào đây.”
Qua cách xưng hô, Phó Tư Dư có thể đoán được tâm trạng của anh.
Gọi cả tên và họ như vậy tức là anh sắp làm mặt lạnh rồi.
Cô vịn vào cánh cửa kính nhà bếp, ngón tay cào nhẹ lên hoa văn trên cửa, giả vờ hỏi: “Sao vậy anh?”
Thẩm Hạo Bác gõ tay lên bàn: “Bác sĩ dặn thế nào? Trước khi anh đi công tác đã dặn em thế nào?”
Từ khi ở bên Thẩm Hạo Bác, Phó Tư Dư tự nhủ mình là vợ anh, thế nên cô không cần phải sợ hãi. Nhưng vẻ uy nghiêm của anh đã ăn sâu vào tiềm thức cô hơn mười năm qua. Mỗi lần anh lạnh lùng hỏi chuyện, cô đều cảm thấy áp lực, khí thế yếu đi, đành thành thật đáp: “Bác sĩ dặn ăn uống thanh đạm, không ăn cay nóng. Anh dặn em không ăn lẩu và đồ ăn vặt chiên rán.”
Điều này cho thấy Thẩm Hạo Bác rất hiểu cô, hai thứ anh nhấn mạnh là lẩu và đồ ăn vặt, cô đều ăn cả.
“Vậy mấy thứ này là gì?”
Phó Tư Dư không chịu nổi giọng điệu hỏi tội của anh, bèn giải thích: “Em ăn cháo nhiều ngày rồi, miệng nhạt thếch nên mới mua vài thùng mì ăn liền và que cay. Thật ra chúng không cay đâu.”
Thẩm Hạo Bác hỏi: “Vị cay mà không cay? Que cay mà không cay?”
Tiếng móng tay Phó Tư Dư cào cửa vang lên trong phòng yên tĩnh. Cô cúi đầu, lí nhí đáp: “Tuy có chữ ‘cay’ nhưng em ăn thấy không cay chút nào. Mì ăn liền em cho nhiều nước, que cay cũng ngâm nước ấm trước khi ăn mà.”
Cô nói thật. Lúc mua mì và que cay, cô lo ăn cay sẽ không tốt nên khi pha mì chỉ cho nửa gói dầu ớt, còn que cay thì ngâm qua nước ấm rồi mới ăn.
Vì vị cay bị trôi đi gần hết nên ăn xong cô càng thèm. Trước khi hẹn Hứa An An đi ăn lẩu, cô đã cẩn thận hỏi rằng tiêm phòng dại có ăn lẩu được không. Hứa An An nói trước đây cô ấy bị chó cắn, tiêm phòng dại xong cũng không kiêng gì.
Hôm đó, trong văn phòng còn có vài đồng nghiệp, kể cả những người vừa tiêm vắc-xin khác đều nói không cần kiêng khem quá mức, muốn ăn gì thì cứ ăn, miễn đừng ăn quá nhiều là được.
Không kiêng khem, chỉ ăn uống bình thường thì không sao cả. Càng kiêng lại càng thèm, sau đó dễ dẫn đến việc ăn bù.
“Lúc ăn lẩu em cũng nhúng rau vào nước ấm trước khi ăn à?”
Thẩm Hạo Bác đột nhiên hỏi, Phó Tư Dư không hiểu, miệng nhanh hơn não đáp: “Ăn lẩu mà nhúng rau vào nước ấm thì còn ngon gì nữa.”
Giọng Thẩm Hạo Bác lại trầm xuống: “Vậy là em đi ăn lẩu thật à?”
Lúc này Phó Tư Dư mới nhận ra, chẳng phải Thẩm Hạo Bác đột nhiên hứng thú với món lẩu mà là đang gài bẫy cô để cô nói ra sự thật.
Thẩm Hạo Bác bước tới chỗ Phó Tư Dư, cô vội vàng chạy vào phòng ngủ, khóa trái cửa lại.
Hai giây sau, Thẩm Hạo Bác gõ cửa: “Phó Tư Dư, ra đây.”
Phó Tư Dư cảnh giác: “Em không ra, chắc chắn anh muốn đánh em.”
Coi như cô cũng tự biết mình đấy.
“Em ra đây, anh không đánh em.”
Phó Tư Dư không tin, dù anh là người giữ chữ tín nhưng ở nhà toàn nói dối cô thôi.
Thẩm Hạo Bác thản nhiên nói: “Không ra thì anh vứt mèo của em đi đấy.”
Phó Tư Dư há hốc mồm: “Thẩm Hạo Bác, anh đang nói tiếng người hả? Em làm sai thì liên quan gì đến mèo của em?”
Thẩm Hạo Bác không nói gì, ngoài cửa vang lên tiếng kêu của Tiểu Tiên Nữ.
Tên khốn này, anh dám nhắm vào Tiểu Tiên Nữ thật.
Phó Tư Dư vội nói: “Thẩm Hạo Bác, em sai thì em chịu, đừng động vào mèo của em.”
Thẩm Hạo Bác điềm đạm nói: “Em cũng biết mình sai rồi à? Đã làm thì phải chịu, trốn tránh gì chứ?”
Đúng rồi, sao cô lại trốn nhỉ?
Lúc nãy cô không nên trốn mới đúng.
Cô hoàn toàn có thể vênh mặt lên mà cãi rằng mình không hề sai, cô chỉ ăn lẩu thôi mà, cô sai gì chứ? Ăn gì là quyền tự do của cô mà.
Cô còn chủ động nhận lỗi để Thẩm Hạo Bác nắm thóp.
Phó Tư Dư bực bội vỗ trán, vớt vát: “Ai nói em sai hả? Em trốn vì sợ anh không nói lý lẽ, lại dùng vũ lực bắt nạt em.”
“Anh không nói lý lẽ.” Thẩm Hạo Bác bật cười: “Em không nghe lời còn cãi bướng. Ra đây.”
“Gì mà không nghe lời? Chúng ta là vợ chồng, hai người bình đẳng, sao em phải nghe lời anh? Anh không được động vào mèo của em, cũng không được phạt em như lần trước. Nếu không, em sẽ báo cảnh sát, nói anh ngược đãi động vật, ngược đãi vợ. Đánh vợ là bạo lực gia đình, vi phạm pháp luật đấy!”
Cô thao thao bất tuyệt, khí thế hừng hực.
Thẩm Hạo Bác bình tĩnh nói: “Em ra đây rồi nói.”
Tiểu Tiên Nữ lại kêu meo meo.
“Thẩm Hạo Bác, anh dám động vào Tiểu Tiên Nữ, em liều mạng với anh.”
Hai tiếng “cạch cạch” vang lên, Phó Tư Dư mở cửa ra, vừa mở cửa cô đã thấy Thẩm Hạo Bác đang cầm cần câu mèo trêu Tiểu Tiên Nữ.
Tiểu Tiên Nữ giơ móng lên, vừa định chạm vào món đồ chơi treo trên cần thì Thẩm Hạo Bác bất ngờ giơ cần cao hẳn lên. Nó không với tới được, sốt ruột kêu meo meo.
Cảnh “ba con tình thâm” khiến Phó Tư Dư cảm thấy mình thật thừa thãi. Cô xoay người định chui vào phòng nhưng lại bị Thẩm Hạo Bác ôm ngang eo.
Rầm một tiếng, cửa phòng ngủ bị Thẩm Hạo Bác dùng chân đóng lại.
Tiểu Tiên Nữ bị nhốt bên ngoài nhảy lên cào cửa một cái, như phát hiện ra đồ chơi mới, nó bắt đầu nhảy lên vồ cửa, thỉnh thoảng lại kêu meo meo vài tiếng.
Trong phòng, Thẩm Hạo Bác đặt Phó Tư Dư lên đùi mình. Lại là tư thế quen thuộc khó chịu, hai chân Phó Tư Dư đạp loạn xạ, vùng vẫy không thoát được, đành bắt đầu nhận lỗi: “Em sai rồi, Thẩm Hạo Bác, em sai rồi.”
Thẩm Hạo Bác hỏi: “Em sai chỗ nào?”
Không biết tại sao, mỗi lần Thẩm Hạo Bác hỏi thế, Phó Tư Dư lại cảm thấy xấu hổ một cách khó hiểu. Lần nào cô trả lời xong cũng bị đánh, cứ như thể đó là một nghi thức trước khi chịu phạt vậy.
Phó Tư Dư hít một hơi thật sâu, cố gắng khiến giọng mình nghe không quá yếu thế, cô hạ thấp giọng, bắt chước giọng điệu khi anh nổi giận: “Thẩm Hạo Bác, em nói nghiêm túc đấy. Mau thả em ra, em đang thật sự tức giận đấy! Nếu không, anh nhất định sẽ phải hối hận.”
Thẩm Hạo Bác di chuyển bàn tay đến eo cô, cô rùng mình, tiếp tục ra vẻ uy hiếp: “Thật đấy, em sẽ giận thật đó. Cơn giận hôm nay còn chưa tan, giờ anh lại còn chọc em.”
Thẩm Hạo Bác mím môi, dường như bị cô đe dọa, lực tay của anh cũng nới lỏng.
Phó Tư Dư chống hai tay lên ghế sofa, xoay người ngồi dậy, cô thở hổn hển: “Trước khi ăn lẩu, em đã hỏi mấy người quen rồi. Sau khi tiêm vắc-xin, bọn họ đều không kiêng khem gì cả, thật sự không bị ảnh hưởng. Anh xem, em ăn xong vẫn khỏe re này.”
Thẩm Hạo Bác lạnh mặt, không lên tiếng.
Phó Tư Dư biết anh rất cẩn thận với chuyện tiêm vắc-xin, thậm chí tránh không làm “chuyện ấy” với cô. Cô còn nhanh trí lặp lại lập luận của đồng nghiệp cho anh nghe.
“Anh thử nghĩ xem, việc tiêm vắc-xin kéo dài cả tháng trời. Nếu phải kiêng khem nghiêm túc thì tiêm xong mũi cuối còn phải kiêng thêm mấy ngày nữa, tính ra là hơn một tháng. Ai mà chịu nổi việc ăn uống thanh đạm lâu như vậy chứ? Anh không thấy những người giảm cân sao, bọn họ cầm cự được một hai tuần là bắt đầu chịu không nổi, ăn xả láng rồi tăng cân còn nhanh hơn. Chính là vì kiêng khem quá mức, sau đó mới ăn bù mất kiểm soát khiến tình hình càng tệ hơn. Thỉnh thoảng em mới ăn một bữa như vậy, bình thường thôi mà, không sao đâu.”
Thẩm Hạo Bác nheo mắt, Phó Tư Dư nhìn thấy sự nguy hiểm trong ánh mắt sâu thẳm của anh, vội vàng nói: “Nếu anh không tin thì em còn lưu lại đoạn chat hỏi đồng nghiệp đây, họ đều không kiêng khem gì cả.”
Phó Tư Dư tìm thấy đoạn chat với một đồng nghiệp, cô còn cố tình dùng tay che tên đồng nghiệp lại vì sợ Thẩm Hạo Bác nhỏ nhen sẽ liên lụy đến người vô tội.
Nội dung đoạn chat là cô hỏi tiêm vắc-xin có cần kiêng khem gì không, đồng nghiệp đó đáp là không.
Thẩm Hạo Bác im lặng một lúc rồi hỏi: “Nam hay nữ?”
“Nữ, dĩ nhiên là nữ rồi. Sao em nói chuyện phiếm thế này với nam được?”
Thẩm Hạo Bác đáp “ừ” một tiếng, sắc mặt dịu đi, thản nhiên hỏi: “Cô ấy kết hôn chưa?”
Phó Tư Dư trừng mắt, nghĩ mình che ảnh đại diện không kỹ nên để anh thấy. Đồng nghiệp này dùng ảnh tự sướng làm avatar, trông rất xinh đẹp.
Cô vỗ mạnh vai Thẩm Hạo Bác nói: “Kết hôn hay chưa liên quan gì đến anh? Thấy người ta xinh nên động lòng à?”
Thẩm Hạo Bác nhìn cô với vẻ mặt khó tả.
Phó Tư Dư bĩu môi: “Vậy anh đúng là đồ cầm thú rồi. Trước mặt vợ mà dám để ý đến người phụ nữ khác. Em nói cho anh biết, cô ấy kết hôn rồi, anh đừng có mơ tưởng!”
Thẩm Hạo Bác nắm tay cô để đề phòng cô đấm anh, chậm rãi nói: “Em hỏi cô ấy xem, sau khi tiêm vắc-xin có kiêng ‘chuyện ấy’ không.”
Phó Tư Dư: “…”