Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Hiểu lầm tai hại trong đêm tân hôn
Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 59 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Phó Tư Dư thoát ứng dụng ra, kiểm tra lại đơn hàng. Quả nhiên có dòng chữ "phiên bản mới".
Phó Tư Dư: [Ngoài còng tay, còng chân ra thì mấy thứ kia là sao? Tôi không có đặt những thứ này.]
CSKH Thỏ Con: [Dạ là quà tặng kèm đó ạ! Những món này đều là sản phẩm chính hãng do đội ngũ thiết kế bên shop sáng tạo, đảm bảo chất lượng, khách yêu cứ yên tâm sử dụng nhé.]
Ai mà thèm dùng mấy thứ này chứ?
CSKH Thỏ Con: [Khách yêu còn thắc mắc gì nữa không ạ?]
Phó Tư Dư đã phát ngán với hai tiếng "khách yêu" rồi.
Phó Tư Dư: [Không.]
CSKH Thỏ Con: [Chúc vợ chồng khách yêu hạnh phúc nhé. Shop chân thành cỡ này, tặng nhiều quà cho bạn đến vậy, khách yêu nhớ đánh giá 5 sao cho shop nha.]
Phó Tư Dư: [Không đời nào. Tôi không đánh giá 1 sao đã là quá nhân từ rồi.]
CSKH Thỏ Con: [...]
Phó Tư Dư thoát khỏi Taobao, không muốn tiếp tục nói chuyện với bộ phận chăm sóc khách hàng nữa.
Cô đâu có sở thích kỳ quái nào, tại sao lại phải dùng mấy thứ này chứ?
Cô tiện tay bỏ hết đống đồ lại vào thùng, định mang xuống lầu vứt bỏ. Bỗng nhiên, tiếng Thẩm Hạo Bác vang lên từ ngoài cửa: "Tư Dư."
Phó Tư Dư giật mình thon thót, hoảng loạn nhìn quanh phòng tìm chỗ giấu mấy món đồ nhạy cảm này.
Căn phòng của Tiểu Tiên Nữ nhỏ xíu, cô chỉ cần liếc mắt một cái đã thấy rõ mọi ngóc ngách, không có chỗ nào đủ kín đáo để giấu đồ cả.
Sau cánh cửa... đúng rồi! Trốn sau cửa vừa hay có thể chặn Thẩm Hạo Bác lại khi anh đẩy cửa vào.
Cô vội vàng ôm thùng hàng chạy đến sau cánh cửa. Vừa tới nơi thì cánh cửa đã bị mở ra từ bên ngoài. Thẩm Hạo Bác đứng đó, thấy cô đang cầm một thùng hàng, anh thản nhiên hỏi: "Trong này có gì vậy em?"
"Không có gì hết!"
Thấy biểu hiện khác lạ của cô, anh bèn bước đến gần. Phó Tư Dư vội giấu hộp ra sau lưng, nhưng quên mất cái hộp quá to, chỉ dùng một tay không thể giữ vững, thế là vô tình để nó rơi "bộp" xuống sàn.
Chiếc roi da và dụng cụ vỗ mông lập tức rơi ra ngoài.
Phó Tư Dư sững sờ khi quay đầu lại nhìn thấy dụng cụ vỗ mông và roi da nằm trên mặt đất. Cô vội vàng ngồi thụp xuống nhặt chúng lên, đôi tay run rẩy cất lại vào hộp. Cô cảm nhận được ánh mắt đang đổ dồn xuống mình, máu trong người như dồn hết lên não.
Anh nhìn thấy rồi.
Chắc chắn anh đã nhìn thấy hết rồi!
Phó Tư Dư gần như gục ngã, cô không dám ngẩng đầu lên.
Bầu không khí trong phòng như ngưng đọng trong vài giây. Thẩm Hạo Bác cúi xuống, mở hộp ra.
Đoán được ý định của anh, Phó Tư Dư vội vàng vươn tay ngăn cản nhưng không kịp.
Thẩm Hạo Bác tùy ý nhặt chiếc roi tua rua lên, rồi nhìn Phó Tư Dư với ánh mắt đầy ẩn ý.
Những thứ còn lại trong hộp cũng hiện rõ mồn một. Trước đây Phó Tư Dư từng "giáo dục giới tính" cho anh, bản thân anh cũng đã lên mạng tìm hiểu. Dù không hứng thú, nhưng điều đó không ngăn cản anh hiểu thêm về công dụng của những món đồ này.
Ban đầu anh cứ tưởng Phó Tư Dư chỉ biết đến những thứ này qua tiểu thuyết. Giờ lại thấy cô mua chúng về, trốn trong phòng nuôi mèo, lén lút mở ra.
Trong lòng anh dâng lên một dự cảm chẳng lành.
Tư Dư có sở thích này sao?
Theo thông tin trên mạng, những người có sở thích như vậy, để đạt được cảm giác *kích thích* mạnh hơn, họ thường thử nghiệm hoặc dùng những gợi ý khác nhau để nửa kia cũng có cùng *ham muốn* với mình.
Tư Dư đã từng kể với anh về những sở thích đặc biệt này, lẽ nào bấy lâu nay cô vẫn đang ám chỉ anh sao?
"Em mua mấy thứ này để làm gì?"
Thẩm Hạo Bác nhìn thẳng vào mặt cô.
"Không... Không phải như vậy đâu!" Phó Tư Dư đỏ bừng mặt giải thích: "Mấy thứ này là do shop tặng kèm đó!"
"Quà tặng kèm sao? Em mua gì mà shop lại tặng cho em những thứ này?"
Phó Tư Dư nghe giọng điệu bình thản của anh, cô hít sâu một hơi, cố tỏ ra bình tĩnh: "Em mua còng tay, còng chân, còn mấy cái kia là quà tặng kèm."
Thẩm Hạo Bác lần lượt nhấc từng món lên xem xét: "Em mua còng tay, còng chân để làm gì?"
Phó Tư Dư không chịu nổi câu hỏi ngượng ngùng này.
"Anh đừng hỏi nữa được không? Cứ coi như em mua về để chơi đi!"
Thẩm Hạo Bác im lặng trong giây lát, rồi thử nói hùa theo cô: "Chơi mấy cái này cũng thú vị đấy chứ."
Phó Tư Dư: "???"
Thú vị sao?
Anh thấy roi da, dụng cụ vỗ mông là thú vị sao?
Chẳng lẽ anh có sở thích đó thật sao?
Phó Tư Dư kinh ngạc ngẩng đầu lên.
Hai người nhìn nhau với vẻ mặt dò hỏi, cả hai đều nghi ngờ rằng đối phương có sở thích đặc biệt nào đó.
Phó Tư Dư chợt nhớ, mỗi lần Thẩm Hạo Bác giận, anh đều bắt cô nằm lên đùi mình rồi "phạt", lại còn thích hỏi cô đã làm gì sai nữa. Đây chính là câu hỏi mà những người có xu hướng S (Sadist) thích hỏi nhất trong những tiểu thuyết cô đã từng đọc.
Không có lỗi thì tìm lỗi.
Không có chuyện thì kiếm chuyện.
Toang rồi! Nếu Thẩm Hạo Bác có sở thích này thì cô đúng là "tàn canh gió lạnh" rồi.
Cô nuốt nước bọt, thận trọng dò xét: "Anh thấy nó thú vị sao?"
"Em nghĩ sao?" Thẩm Hạo Bác hỏi ngược lại cô.
Những người có sở thích này thường rất kín đáo, không dễ để lộ bản chất thật của mình ra.
Phó Tư Dư phải thả đủ mồi nhử mới câu được câu trả lời thật lòng.
Cô hắng giọng, giả bộ thành thạo hỏi: "Đây đều là đồ em mua, anh còn muốn em nói rõ hơn nữa sao?"
Thẩm Hạo Bác: "Em có sở thích đặc biệt sao?"
Phó Tư Dư nghẹn họng, câu trả lời trong lòng cô đã được xác nhận đến 70 - 80% rồi, nước mắt sắp sửa trào ra khỏi khóe mi.
Trời ơi, cô đã làm gì nên tội vậy chứ?
Hơn hai mươi năm mới yêu lần đầu, lấy chồng lại gặp phải người có sở thích quái dị!
Đã đến nước này, Phó Tư Dư đành nghiến răng gật đầu: "Ừ, em có. Còn anh thì sao?"
Thẩm Hạo Bác trầm ngâm một lúc.
Nếu cô thích, anh đành chiều theo cô vậy.
"Anh cũng có thể có."
"..."
Anh thật sự có sở thích đó!!!
Giờ cô phải làm sao đây?
Cô thật sự rất yêu Thẩm Hạo Bác nên không muốn ly hôn với anh.
Nhưng nếu anh có sở thích đáng sợ này mà cô lại không hề hứng thú với chúng, nếu chơi những trò này với anh thì chẳng khác nào cô đang bị ngược đãi cả!
Hai người lặng lẽ nhìn nhau một lúc. Tiểu Tiên Nữ trong ổ mèo kêu "meo meo" phá tan bầu không khí im lặng này.
Thẩm Hạo Bác lên tiếng: "Chúng ta về phòng đi."
Phó Tư Dư hoảng loạn đứng im.
Thẩm Hạo Bác bế thốc cô lên. Trong mắt Phó Tư Dư dần hiện lên vẻ hoảng loạn. Khi anh đặt cô xuống giường và giơ tay định cởi áo ra, cô lập tức lăn xuống, muốn chạy ra ngoài.
Thẩm Hạo Bác vươn cánh tay dài kéo cô vào lòng, cúi đầu hôn lên vành tai cô: "Sao em lại bỏ chạy?"
Phó Tư Dư hét lên: "Á! Thẩm Hạo Bác, không được! Đột nhiên em nghĩ chúng ta không hợp, nên tạm thời xa nhau đi!"
Mặt Thẩm Hạo Bác tối sầm lại: "Em nói gì cơ?"
Phó Tư Dư nhân cơ hội này đẩy anh ra, cô hoảng sợ lùi lại vài bước, dựa lưng vào cánh cửa.
Thẩm Hạo Bác tiến lại gần Phó Tư Dư, cô lắp bắp nói: "Đừng... Anh đừng lại gần đây, em sợ... Em..."
Phó Tư Dư còn chưa nói hết câu thì nước mắt đã lăn dài trên má, đôi mắt rưng rưng. Cô đáng thương và bất lực quay người mở cửa.
Rầm!
Cánh cửa vừa hé mở đã bị Thẩm Hạo Bác dùng một tay đóng sập lại.
Thẩm Hạo Bác áp tay lên cửa, Phó Tư Dư bị anh ôm chặt trong lòng. Lúc này, mùi hương nam tính quen thuộc lại đáng sợ vô cùng.
Thẩm Hạo Bác giữ mặt cô, bảo cô quay đầu lại. Thấy cả người cô run lên, anh bất lực thở dài: "Không phải chúng ta đã hẹn hôm nay sẽ là đêm tân hôn sao? Tại sao bây giờ em lại sợ nữa rồi?"
Phó Tư Dư liếc nhìn chiếc roi da và còng tay anh vừa mang lên trên giường, buột miệng thốt ra: "Anh là đồ *biến thái*!"
"Em đang mắng anh đấy à?"
Phó Tư Dư: "Không có, em nói thật mà!"
"Anh mà *biến thái* sao?" Thẩm Hạo Bác nghiến răng, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vào cô. Anh cứ tưởng cô chỉ đang viện cớ trốn tránh nên muốn xem cô có thể giở trò gì.
Phó Tư Dư nghe câu hỏi của anh, chợt nhận ra mình đã lỡ lời rồi. Sở thích đặc biệt chỉ là sở thích cá nhân mà thôi, cô không nên kỳ thị anh như vậy.
"Em xin lỗi, em nói sai rồi. Sở thích đặc biệt của anh là sở thích cá nhân, em không nên nói anh là đồ *biến thái*. Nhưng em không có hứng thú với mấy thứ này, em không thể chấp nhận những điều như vậy được.”
“Em không có sở thích đó sao?”
Phó Tư Dư gật đầu, khịt mũi: “Em là thiếu nữ yếu đuối, em sợ đau. Hay là chúng ta tạm chia tay nhau trước đi anh, để xem anh có bỏ được sở thích đó không, nếu không thì...”
Cô vẫn không nỡ nói ra hai chữ "ly hôn" với anh. Nhưng nếu vợ chồng không hòa hợp trong chuyện ấy thì sao có thể bền lâu được đây?
"Em thật sự không có sở thích đó sao?"
"Anh có hỏi trăm lần thì em cũng chỉ trả lời là không thôi!"
Thẩm Hạo Bác tức đến mức phì cười: "Nếu không có thì tại sao em lại bảo mình có?"
Phó Tư Dư xấu hổ, áy náy nói: "Em chỉ muốn dò la anh thôi! Nếu không làm vậy thì sao em biết được anh có sở thích đó?"
"Anh không có."
Phó Tư Dư ngây người: "Hả?"
Mặt mày Thẩm Hạo Bác xám xịt, anh nghiến răng nói: "Anh. Không. Có."
Phó Tư Dư chớp mắt, nước mắt vẫn còn đọng trên khóe mi: "Vậy tại sao ban nãy anh nói có?"
"Anh nói thế để chiều em thôi."
Sau khi biết rõ nguyên nhân vì sao cô đột nhiên muốn né tránh chuyện này lần nữa, Thẩm Hạo Bác cũng lười biếng, không muốn lãng phí thời gian với cô nữa, liền thẳng tay bế cô ném lên giường ngay.
Đầu óc Phó Tư Dư vẫn còn đang choáng váng, cô chưa kịp hoàn hồn thì đã bị ném xuống đệm.
"Thẩm Hạo Bác, ý anh là sao, anh thật sự không có sở thích đó ư?"
Thẩm Hạo Bác cúi người đè cô xuống gối, rồi khóa môi cô. Chẳng mấy chốc, anh đã cảm thấy hơi thở của cô trở nên rối loạn hơn.
Thẩm Hạo Bác vươn tay gạt hết đống đồ lộn xộn trên giường xuống đất. Anh lại hôn môi cô, dưới ánh mắt bất an của đối phương, anh thấp giọng an ủi: "Anh không có."
Cuối cùng thì cơ thể cứng đờ của Phó Tư Dư cũng dần thả lỏng ra. Cô vươn tay ôm lấy eo anh: "Chính anh nói anh không có đấy nhé. Nếu em phát hiện ra anh nói dối, em sẽ..."
Cô còn chưa nói xong câu đe dọa, thì đột nhiên nghe anh nói: "Nếu đau thì em cứ việc đánh anh."
Phó Tư Dư mất một lát sau mới hiểu ý anh. Cô đau đến mức cả người run lên, giọng nói nghẹn ngào: "Em đau quá, anh làm nhẹ thôi..."
Thẩm Hạo Bác dừng lại, khàn giọng đáp: "Ừ."
Vài giây sau, tiếng than yếu ớt của Phó Tư Dư lại vang lên từ trong phòng: "Anh nói dối!"
"Anh không nhịn được, em đợi lát nữa sẽ đỡ hơn thôi."